Chu Phó cầm bản vẽ chi tiết các bộ phận của máy đánh bơ lên đưa cho Gia Thố:
“Đến giúp một tay nào.”
Gia Thố đang có ý đó, vui vẻ nhận lấy bản vẽ: “Được thôi!”
Theo các bước tháo lắp trên bản vẽ, trước tiên là làm cánh khuấy.
Gia Thố đo đường kính bên trong của thùng trà, Chu Phó dựa vào số liệu đo đạc để uốn cong 3 miếng inox đến độ cong phù hợp, đây chính là cánh quạt.
Chu Phó đặt 3 cánh quạt chéo nhau một góc 120 độ, hai tay giữ chặt: “Gia Thố, lấy bút đánh dấu vị trí đi.”
Gia Thố ‘ồ’ một tiếng, cầm bút, vì tư thế đứng của Chu Phó nên cô bé hơi không biết bắt đầu từ đâu. Cô bé nhanh trí chui qua dưới cánh tay Chu Phó, đánh dấu vị trí xong rồi lại chui ra.
Theo vị trí đã đánh dấu, phải hàn phần đáy của cánh quạt vào một đầu của trục quay.
Chu Phó vừa dán cánh quạt vừa giải thích: “Máy hàn không hay dùng đến nên anh không mua máy hàn mà mua keo hàn, lát nữa quấn thêm dây thép không gỉ ở lớp ngoài để gia cố là sẽ không có vấn đề gì.”
Gia Thố tìm thấy dây thép không gỉ, nhớ lại lúc cùng Chu Phó chạy quanh các cửa hàng kim khí trên trấn: “Trước khi đến nhà cậu em anh đã nghĩ xong phải làm cái máy đánh bơ này như thế nào và vẽ xong những bản vẽ này rồi à?”
Chu Phó: “Ừ.”
Gia Thố nghiêng đầu nhìn khuôn mặt Chu Phó, thực sự bị thu hút: “Anh cũng giỏi thật đấy.”
Chu Phó tập trung vào món đồ trên tay, giọng điệu không chút gợn sóng: “Cái này không tính là khó.”
Gia Thố từ từ khom người xuống, một tay chống cằm, ánh mắt không dời: “Anh còn biết làm đèn cảm ứng âm thanh, và cả chú chó đồ chơi biết nói nữa.”
Chu Phó: “Nó tên là ‘Kẻ lang thang’.”
“Kẻ lang thang…” Gia Thố thắc mắc, “Cái tên này có ý nghĩa gì không?”
Chu Phó nghiêng đầu không báo trước.
Ánh mắt hai người bất ngờ chạm nhau.
Chu Phó nhìn Gia Thố, ý cười lan tỏa từ đáy mắt, tràn trên khóe môi: “Một người lữ hành mãi mãi ở trên đường.”
“… Ồ, ồ.” Gia Thố rời mắt đi.
Một lát sau, Gia Thố lại nhìn sang: “Sao anh lại biết làm mấy cái này?”
Chu Phó: “Có lẽ… vì hứng thú.”
Gia Thố: “Anh phát hiện ra mình hứng thú với những thứ này từ khi nào?”
Chu Phó đưa tay ra, Gia Thố phản ứng lại, vội vàng đưa dây thép không gỉ cho anh.
Chu Phó suy nghĩ vài giây, trả lời: “Từ lúc còn rất nhỏ.”
Nhớ lại chuyện cũ, Chu Phó bật cười: “Hồi bé ở nhà một mình xem tivi, rất muốn biết có phải có những người tí hon trốn trong tivi biểu diễn không nên đã tháo tung cái tivi ra.”
Gia Thố trợn tròn mắt, lắp bắp: “Tháo… anh tháo… tháo tung cái tivi ra á?”
Ý cười của Chu Phó vẫn chưa tan: “Ừ.”
Gia Thố tưởng tượng ra cảnh cậu bé Chu Phó bị phụ huynh đánh cho tơi bời, phì cười thành tiếng: “Vậy chắc anh bị bố đánh thê thảm lắm nhỉ?”
Không phải bố.
Bố của Chu Phó ngày đêm ở lại viện nghiên cứu, Chu Phó luôn sống cùng ông nội.
Nhưng Chu Phó không nhắc đến chuyện này, chỉ nhẹ nhàng phá tan ảo tưởng của Gia Thố: “Vì sợ bị đánh nên trước khi người lớn về anh đã dựa vào trí nhớ lắp ráp lại cái tivi như cũ rồi.”
Gia Thố sững sờ, cái cằm vì kinh ngạc mà mãi một lúc lâu mới ngậm lại được, cô bé hỏi tiếp: “Lúc đó anh mấy tuổi vậy?”
Chu Phó: “Chắc mười mấy tuổi.”
Cụ thể thế nào anh không nhớ rõ nữa.
Chu Phó chỉ nhớ đó là một kỳ nghỉ hè năm tiểu học, những thứ trong nhà có thể tháo dỡ gần như đều bị anh tháo tung ra một lượt mà không ai phát hiện.
Thời gian thoi đưa.
Cấp hai, cấp ba, đại học.
Trong thời gian học đại học Chu Phó đã càn quét hơn 30 cuộc thi khoa học công nghệ quốc tế, được các giáo sư danh tiếng của Mỹ mời vào tuyến nghiên cứu và phát triển hàng đầu thế giới…
“Anh Chu Phó, cái này có phải to quá không?” Gia Thố cầm nút cao su ướm thử vào lỗ thùng trà, lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của Chu Phó.
Chu Phó nhìn một cái, gật đầu: “Ừ, phải cắt đi một chút.”
Gia Thố lấy compa vẽ ra kích thước phù hợp.
Chu Phó cắt nút cao su, chừa lại kích thước lớn hơn một chút so với đường viền Gia Thố đã vẽ. Anh giải thích: “Nút cao su lớn hơn lỗ một chút, khi khuấy đánh sẽ ngăn sữa bị rỉ ra ngoài.”
Khoan một lỗ khớp với trục quay ở giữa nút cao su đã cắt xong, khoan lỗ ngang ở đầu kia của trục quay, chèn tay cầm bằng gỗ vào và cố định bằng ốc vít.
Kích thước tay cầm bằng gỗ được định sẵn trên bản vẽ là dài 30 cm, đây là chiều dài mà Chu Phó đã xác định sau nhiều lần mô phỏng động tác q*** t**, chiều dài này cho cảm giác cầm nắm thoải mái, người già và trẻ em đều có thể quay được.
Cuối cùng, quấn vài vòng băng tan ở phần tiếp xúc giữa trục quay và nút cao su để tránh ma sát, và quan trọng hơn là chống rò rỉ.
Máy đánh bơ làm xong, Gia Thố nóng lòng muốn nghiệm thu thành quả.
Sáng hôm sau, Gia Thố cũng không đi cưỡi ngựa nữa, cô bé gọi Chu Phó dậy, xách máy đánh bơ ra chuồng bò vắt sữa. Đổ sữa bò Yak tươi vừa vắt vào thùng trà, q*** t** cầm theo chiều kim đồng hồ.
Bình thường phải quay nửa tiếng không ngừng mới đánh được bơ, thì bây giờ mười mấy phút là xong.
Không những tiết kiệm một nửa thời gian mà còn đỡ tốn sức.
Gia Thố vui sướng ôm chầm lấy Chu Phó, nhảy cẫng lên: “Thành công rồi!”
Sau đó cô bé chạy vụt đi: “Để em đi gọi a ma!”
Dưới sự hướng dẫn của Gia Thố, Cát Mỗ q*** t** cầm máy đánh bơ, vô cùng bất ngờ mừng rỡ: “Thế này không tốn sức chút nào, thực sự không tốn sức.”
Gia Thố vô cùng tự hào: “Hơn nữa chỉ mười mấy phút là ra bơ rồi.”
Chuyện máy đánh bơ tạm khép lại, Chu Phó tiếp tục sửa chú chó robot. Chó robot hỏng nặng hơn dự kiến, đó là kết quả sau khi Chu Phó tháo rời toàn bộ nó ra rồi kiểm tra từng bộ phận một.
May mắn là lần này đi thu mua lúa mạch trên trấn, những linh kiện cần thiết anh đều đã mua được.
Giữa tháng bảy, Mã Dương từ trên huyện về.
Chuyện làm đường cuối cùng cũng được duyệt. Đây chỉ là bước đầu tiên, nhưng có bước đầu tiên thì mới khiến con người ta có hy vọng.
Mã Dương cũng không lơ là chuyện của Gia Thố, đêm đến ông lén tìm gặp Chu Phó.
Chu Phó nói suy nghĩ của Gia Thố cho Mã Dương biết, đồng thời nói ra ý kiến của mình: “Cháu nghĩ, đừng ép em ấy phải chọn lựa ngay lập tức, cho em ấy thời gian sẽ tốt hơn.”
Mã Dương do dự một lúc dưới ánh đèn rồi gật đầu.
Dạo gần đây trên thảo nguyên có thêm rất nhiều người cưỡi ngựa rong ruổi, Chu Phó hỏi thăm mới biết, lễ hội đua ngựa thường niên sắp đến rồi. Đây là ngày lễ lớn của mấy thôn trên thảo nguyên gộp lại.
Gia Thố nhảy từ trên ngựa xuống, cô bé sẵn lòng chia sẻ Trân Châu với Chu Phó:
“Anh có muốn lên ngựa thử không?”
Chu Phó rất biết tự lượng sức mình, nhất là con ngựa này ngay cả yên ngựa cũng không có, anh lắc đầu.
Cách đó không xa, hai con ngựa trước sau đi qua sườn cỏ, người trên lưng ngựa vừa nói vừa cười.
Gia Thố hơi bĩu môi, chằm chằm nhìn về phía đó.
Chu Phó nhìn theo ánh mắt của Gia Thố, một trong hai người anh có biết, tên là Ny Ma, cô gái trên con ngựa kia anh từng gặp nhưng không biết tên.
Gia Thố dùng vai huých Chu Phó một cái, xích lại gần, hạ giọng: “Anh thấy em và Ương Kim, luận về cưỡi ngựa thì ai giỏi hơn?”
Chu Phó: “Ương Kim?”
Gia Thố lườm Chu Phó một cái trách móc rồi chống cằm.
Chu Phó hiểu ra, cô gái đó tên là Ương Kim. Chu Phó nói thật: “Anh thấy hai em đều rất giỏi.”
Gia Thố c*n m** d***, liếc Chu Phó mang đầy oán khí, ưỡn ngực, vô cùng tự tin:
“Em thấy em giỏi hơn.”
Chu Phó: “Ồ.”
Gia Thố đếm từng chút một: “Em chăn bò cũng giỏi hơn Ương Kim, đào quả nhân sâm, đào đông trùng hạ thảo cũng giỏi hơn Ương Kim, em còn biết lái xe máy, biết làm máy đánh bơ nữa!”
Chu Phó bật cười một tiếng cưng chiều: “Ừ.”
Tiếng cười đó, ngữ điệu miễn cưỡng đó. Gia Thố thu hết sự hời hợt của Chu Phó vào mắt: “Có phải anh đang nghi ngờ em không?”
Chu Phó nhún vai: “Đâu có.”
“Anh có!” Gia Thố khẳng định, rồi lại bổ sung thêm bằng chứng, “Anh đang rất qua loa lấy lệ.”
Chu Phó bước lên phía trước: “Không có mà.”
Anh kéo dài giọng, nhưng lại nhấn từng chữ, ra vẻ lười nhác, hời hợt, chẳng đứng đắn! Gia Thố cũng nhận ra điều đó, liền đuổi theo: “Rõ ràng là anh có!”
Chu Phó không trêu nữa, trêu thêm chắc cô bé xù lông mất: “Được rồi.”
Gia Thố: “Được cái gì?”
Chu Phó: “Em là người giỏi nhất cả thảo nguyên này!”
Gia Thố khựng lại, bỗng nhiên khiêm tốn: “Thế… thế thì cũng không phải là giỏi nhất, Ny Ma là Hoàng tử đua ngựa ba năm liền, em so với anh ấy… vẫn kém một chút xíu.”
Chu Phó nhìn Gia Thố, không nhịn được lại trêu: “Vậy em kém Ương Kim bao nhiêu chút xíu?”
Gia Thố lập tức ngước mắt: “Chu Phó!”
Chu Phó nhịn cười vào bụng, tiếp tục bước đi.
Gia Thố muốn đuổi theo lý luận tiếp nhưng quay đầu lại thấy Trân Châu đang đứng trơ trọi một mình, đành chạy về dắt ngựa, ném lại một câu vào bóng lưng Chu Phó: