Ngồi xe ngựa lên thị trấn.
Tiếng vó ngựa đan xen cùng tiếng cọt kẹt của bánh xe, đuôi xe chậm rãi cuốn lên những lớp bụi đất mịn màng, dưới ánh nắng ban mai, biến thành một vốc cát vàng lấp lánh.
Xe ngựa lắc lư, sàn xe lót một lớp rơm mềm mại. Gia Thố nằm xuống, lấy mũ che mặt, ngủ.
Chủ đề mà Gia Thố kháng cự, Chu Phó tuyệt nhiên không nhắc tới.
Bầu trời trong vắt như ngọc, gió nhẹ kéo theo những dải mây lững lờ trôi, thỉnh thoảng có cánh chim vụt qua.
Mặt trời dần lên cao, Chu Phó lấy một mảnh vải che mặt, cũng chìm vào giấc ngủ.
Buổi trưa, xe ngựa dừng lại.
Gia Thố lấy một miếng bánh, quay lưng lại với Chu Phó, cắn ăn.
Chu Phó bị cái điệu bộ trẻ con của Gia Thố làm cho cạn lời đến mức phì cười, anh dùng túi da cừu đựng nước chọc vào lưng cô bé một cái.
Gia Thố ngoái nửa đầu lại: “Gì đó?”
Chu Phó mở nắp túi da cừu ra, đưa tới: “Không nghẹn sao?”
Gia Thố nhìn túi da cừu rồi lại nhìn khuôn mặt Chu Phó, miệng nuốt ực một cái, nhận lấy cái túi, ngửa cổ tu ừng ực.
Lót dạ qua loa xong, xe ngựa tiếp tục lên đường.
Chu Phó bị Gia Thố gọi dậy, bảo là sắp đến nơi rồi.
Chu Phó ngủ đến mức toàn thân rệu rã, cứ như bị lún vào một đống bông, anh chầm chậm chống tay xuống nệm rơm, rướn người ngồi dậy.
Dãy núi dưới trời quang đãng uốn lượn phác họa nên một đường viền màu xanh đen, chân núi nối liền với ruộng lúa mạch thanh khoa mênh mông, gió lướt qua, cuộn lên từng tầng sóng lúa, trong không khí toàn là mùi hương của lúa mạch. Đến nhà cậu của Gia Thố, không có quá nhiều lời chào hỏi hay nghi thức khách sáo. Người chủ thu mua đã trả giá rất cao, giục muốn lấy ngay đợt lúa thanh khoa chín sớm này, thế là hai người trực tiếp bị sắp xếp xuống ruộng lúa mạch vàng ươm làm việc.
Dưới ruộng lúa, cậu của Gia Thố cầm một lưỡi liềm mài sáng loáng, khom người thật sâu, một tay tóm chặt thân lúa mạch, lưỡi dao đặt sát gốc, ‘soạt’ một tiếng cắt đứt lìa toàn bộ bụi lúa.
Cậu của Gia Thố nói tiếng Hán: “Biết làm chưa?”
Gia Thố gật đầu, Chu Phó cũng gật đầu.
Mỗi người nhận một luống, cầm liềm tiến về phía trước gặt, những thân lúa mạch bị cắt đứt chất đống sang bên cạnh, gặt đến một lượng nhất định, dùng vải Tạng buộc lại thành một bó, vác lên giá thồ trên lưng bò yak ở đầu ruộng, chở đi.
Chẳng bao lâu, Chu Phó cảm thấy số lúa mạch cắt được kha khá rồi, liền bắt đầu bó lại.
Bên cạnh, Gia Thố vẫn cắm cúi gặt về phía trước.
Chu Phó nhắc nhở: “Gia Thố, khuân chỗ này qua kia trước đã.”
Lúc này Gia Thố mới dừng tay.
Chu Phó vác bó lúa mạch đã buộc chặt lên giá thồ trên lưng bò yak rồi quay người lại.
Gia Thố đang ngồi xổm dưới ruộng, gắng sức cõng bó lúa mạch lên, nhưng thực sự nó quá nặng. Cô bé chẳng những không đứng lên nổi mà còn bị sức nặng trên lưng kéo lật lại, ngã phịch mông xuống đất một cách chật vật.
Bốn mắt nhìn nhau.
Chu Phó bật cười.
Gia Thố ngoảnh mặt đi, vội vàng bò dậy khỏi mặt đất.
Chu Phó vỗ vỗ lớp bụi phấn trên tay, bước tới: “Có cần giúp một tay không?”
“Không! Cần!” Gia Thố gằn từng chữ một.
Chu Phó cũng chẳng sốt ruột gì, chống hai tay ngang hông, đứng cạnh xem trò vui.
Gia Thố nhất quyết không cầu cứu, không chịu mềm mỏng, cũng không nhận thua.
Cô bé đổi hướng suy nghĩ, cõng không nổi, vác không xong, thì xách.
Cô bé nghiến chặt răng xách bó lúa mạch nhấc khỏi mặt đất, lết từng bước một tiến về phía trước một cách gian nan.
Thật cứng đầu mà.
Chu Phó bất lực lắc đầu, sải bước lớn tới, xách bó lúa mạch của Gia Thố vác lên vai. Đúng là nặng thật, nặng đến mức chân Chu Phó hơi lảo đảo. Anh cắn răng nhắc nhở: “Lần sau buộc ít thôi.”
Gia Thố thầm cười trộm, nhưng vì được lợi rồi nên cũng chẳng buồn cãi chày cãi cối nữa: “Biết rồi.”
Chu Phó quay lại, nhặt cái liềm lên: “Gia Thố.”
Gia Thố đang cắm cúi làm việc nên không đáp lời.
Chu Phó: “Chúng ta thi đi.”
Động tác trên tay Gia Thố khựng lại, cô bé nghiêng đầu nhìn Chu Phó: “Thi gì?”
Chu Phó: “Thì thi xem ai gặt nhanh hơn.”
Đôi mắt đen láy của Gia Thố đảo một vòng, đầy phòng bị hỏi: “Thua thì phải làm sao?”
Khóe miệng Chu Phó cong lên: “Anh thua thì coi như em giỏi.”
Thế nào gọi là ‘coi như em giỏi’? Như thế khác nào chẳng có phần đặt cược.
Nhưng, đúng như Chu Phó dự đoán, Gia Thố một lời đồng ý ngay, thậm chí hừng hực tinh thần chiến đấu, nâng cánh tay lên cử động giãn gân cốt: “Thi thì thi!”
Thu hoạch lúa thanh khoa là một chuỗi các hành động máy móc lặp đi lặp lại. Cuộc thi đấu nhàm chán giữa hai người, kẻ rượt người đuổi, xem ra cũng tạo thêm chút niềm vui.
Trời nhá nhem tối, mẻ lúa mạch cuối cùng được chất lên giá thồ bò yak, chở đi.
Gia Thố và Chu Phó lẽo đẽo đi theo sau giá thồ.
Gia Thố hất cằm nhìn Chu Phó: “Thấy sao?”
Chu Phó kéo dài giọng ‘ừm’ một tiếng: “Coi như em giỏi.”
“Nhưng…” Chu Phó khiêm tốn thỉnh giáo, “Sao em gặt nhanh thế? Có bí quyết gì không?”
Gia Thố chẳng hề keo kiệt, tay không mô phỏng lại những bí quyết dần mài giũa được trong quá trình thực chiến: “Em phát hiện ra nếu cắt chéo từ sát gốc, kéo lưỡi dao thuận theo hướng thân lúa thì sẽ nhanh hơn, mà mặt cắt cũng rộng hơn.”
Chu Phó gật gù ra vẻ đã lĩnh hội: “Ngày mai anh sẽ thử xem.”
Gia Thố bổ sung thêm: “Còn nữa nha, mỗi lần trải sẵn tấm vải Tạng ra, bó lúa mạch sẽ tiết kiệm thời gian hơn…”
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, hẹn ngày mai thi lại một trận nữa. Ở nhà đã chuẩn bị sẵn bữa tối, một đĩa thịt ba chỉ xông khói thái lát trong veo, một đĩa lạp xưởng đỏ au, ăn kèm lẩu niêu đất, nguyên liệu nhúng lẩu vô cùng phong phú, gần như toàn là thịt.
Cậu của Gia Thố hồ hởi mời mọi người ăn nhiều một chút.
Trong nhà không thu xếp được nhiều phòng nghỉ, Chu Phó đành phải chen chúc ngủ chung với em họ của Gia Thố.
Mệt mỏi suốt một ngày, ai nấy đều chỉ muốn mau chóng nghỉ ngơi.
Chu Phó lề mề tắm rửa cuối cùng, lúc đi ngang qua phòng khách lại thấy một mình Gia Thố đang xem phim truyền hình. Chu Phó nhắc nhở: “Mấy giờ rồi? Còn không mau ngủ đi?”
Mắt Gia Thố vẫn dán chặt vào màn hình: “Em xem thêm một lát nữa.”
Chu Phó: “Ngủ sớm đi, ngày mai không phải còn thi nữa sao?”
Gia Thố mất kiên nhẫn: “Biết rồi biết rồi, chắc chắn em sẽ không thua anh đâu.”
Khích tướng cũng vô tác dụng rồi, nghiện tivi đúng là quá nặng.
Chu Phó không nói thêm lời nào, trở về phòng ngủ.
Nơi chốn xa lạ, căn phòng xa lạ, ngủ chung giường với một thằng nhóc mười mấy tuổi không quen biết, Chu Phó cứ ngỡ mình sẽ mất ngủ, không ngờ vừa đặt lưng xuống đã buồn ngủ díp mắt, làm một giấc đến lúc gà gáy.
Mọi người ăn sáng xong lại lục tục kéo nhau ra ruộng lúa mạch làm việc.
Mặt trời dần nhô lên, sưởi ruộng lúa mạch nóng hầm hập, gió thổi qua, những bông lúa xào xạc rung lên.
Tốc độ của Gia Thố tụt lại phía sau Chu Phó, thỉnh thoảng cô bé còn phải dừng tay.
Gia Thố lại dừng tay, Chu Phó cũng theo đó đứng thẳng lưng lên, xoay nửa người trêu chọc: “Tối qua bảo em ngủ sớm thì em không nghe, hôm nay chẳng có phong độ gì cả, hay là em nhận thua luôn đi?”
Gia Thố lườm Chu Phó một cái rồi lại khom lưng vùi mình vào ruộng lúa: “Em không thua đâu!”
Buổi trưa, mợ của Gia Thố chuẩn bị xong bữa trưa, cất giọng gọi lớn, gọi hết thảy những người ngoài ruộng về nhà.
Thức ăn thơm nức mũi đã dọn sẵn lên bàn, mọi người ngồi quây quần, Chu Phó đi rửa tay.
Gia Thố đang rửa tay, cô bé ngồi xổm trên mặt đất, bên cạnh đặt một chậu nước nhỏ xíu, rửa từng tí từng tí một, thỉnh thoảng bàn tay lại rụt lại.
Chu Phó đứng đằng sau nhìn rõ mồn một, ánh mắt chùng xuống.
Tay Gia Thố bị xước rồi, chỗ nối giữa hổ khẩu và ngón trỏ bị rách một mảng da, lộ ra phần thịt đỏ hỏn bên trong.
Hèn gì sáng sớm nay cô bé đã mất phong độ như vậy, anh cứ ngỡ là do tối qua cô bé không được nghỉ ngơi đầy đủ.
Chắc hẳn là đã nổi phồng rộp từ trước rồi nhưng cô bé không nói ra, còn lúc anh đề nghị thi đấu cô bé lại cậy mạnh đấu với anh.
Chu Phó cau mày: “Tay rách da rồi sao không nói?”
Gia Thố bị giọng nói bất thình lình vang lên sau lưng làm cho giật nảy mình, nhưng rất nhanh cô bé đã lấy lại bình tĩnh, hất cằm lên: “Đây là tôn nghiêm của em.”
Chu Phó cạn lời.
Gia Thố đứng lên, vẩy vẩy nước trên tay rồi đi ăn cơm.
Cô bé này háo thắng, lại còn bướng bỉnh.
Chu Phó nghĩ đến lời dặn dò của Mã Dương, lại thấy đau cả đầu.