Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 17

Giáo sư Chu chưa bao giờ có ý định đi thám hiểm núi thiêng Genyen, ông chỉ nhớ rằng mình có một người học trò đang ở Genyen, và ông từng viết trong thư rằng, có thể đến thăm cậu ấy.

Chu Phó không biết nguyên do, vô tình đi đến núi thiêng Genyen rồi xui rủi thế nào lại gặp được Mã Dương.

Cũng coi như là một kết cục.

Chu Phó sẽ không đến núi thiêng Genyen nữa nhưng anh dự định ở lại Genyen thêm một thời gian nữa.

Chu Phó bước vào ủy ban thôn.

 

Mã Dương không có ở đó. Trưởng thôn đang ngủ gật mở mắt ra nhìn Chu Phó một cái rồi lại thản nhiên nhắm mắt lại.

Chu Phó không đến tìm Mã Dương, anh đến để gọi điện thoại, hôm qua anh đã nói chuyện này với Mã Dương.

Chu Phó nhẩm thuộc số điện thoại rồi bấm gọi. Điện thoại đổ chuông hồi lâu mới có người nghe máy, đầu dây bên kia vang lên giọng nói của một cậu bé đang tuổi vỡ giọng: “A lô, tìm ai vậy?”

Chu Phó hơi khựng lại, đoán ra người nghe máy có lẽ là đứa em trai cùng mẹ khác bố của mình.

Chu Phó: “Vu Giản?”

Đầu dây bên kia thốt lên một tiếng kinh ngạc xen lẫn phấn khích: “A! Anh! Là anh phải không? Có phải anh không??”

Chu Phó đưa ống nghe ra xa một chút: “Là anh, mẹ đâu rồi?”

Vu Giản: “Mẹ xuống lầu mua đồ rồi, anh đợi lát nhé, chắc mẹ sắp về rồi.”

Chu Phó: “Bên anh không tiện nói chuyện lâu, lúc nào mẹ về em nói với mẹ một tiếng là anh vẫn khỏe.”

Vu Giản: “Vậy có thể gọi điện thoại cho anh được không? Mẹ bảo anh không cho mẹ gọi điện, mẹ muốn gọi mà lại sợ anh không vui, anh không biết đâu, mẹ lo cho anh sắp chết rồi!”

Chu Phó: “Điện thoại anh hỏng rồi, tạm thời không gọi được đâu. Em nói với mẹ, bao giờ anh về Thành Đô sẽ đi thăm mẹ.”

Vu Giản: “Vậy… anh! Anh sẽ mua quà cho em chứ?!”

Chu Phó: “Muốn gì?”

Vu Giản thốt ra không cần suy nghĩ: “Máy chơi game! Loại mới ra nhất ấy!”

Chu Phó điềm tĩnh dập tắt sự phấn khích của Vu Giản: “Nằm mơ đi.”

Vu Giản bắt đầu giở trò ăn vạ: “Anh! Lần này thi học kỳ em điểm cao lắm, em còn đoạt giải Olympic Tin học nữa! Anh!! Anh!!!”

Điều này quả thực đáng được khích lệ và khen thưởng. Chu Phó cười ôn hòa: “Dù anh có đồng ý mua cho em thì mẹ cũng sẽ không cho phép đâu, chi bằng em đòi món gì thực tế một chút.”

Lúc này Vu Giản mới dịu xuống: “Vậy để em suy nghĩ đã.”

“Cứ từ từ mà nghĩ, đợi anh về Thành Đô rồi nói.” Chu Phó nhắc nhở, “Anh cúp máy trước đây, nhớ nói với mẹ là anh vẫn khỏe.”

Vu Giản: “Anh, anh nhớ về sớm nhé.”

Chu Phó ‘ừ’ một tiếng, cúp điện thoại. Khi đang đặt lại cái điện thoại để bàn bị lệch cho ngay ngắn, Chu Phó chú ý thấy bên cạnh có một danh sách những người quyên góp tiền.

Chu Phó cầm lên xem.

Là danh sách những người trong quyên góp tiền để xây dựng con đường mà Mã Dương đang ngược xuôi bôn ba.

Người đứng đầu danh sách cũng là người quyên góp số tiền nhiều nhất.

Cái tên này Chu Phó nhớ.

Ông chủ của nhà nghỉ mà anh ở khi vừa đến huyện Lý Đường cũng mang tên này.

Chu Phó cẩn thận đối chiếu địa chỉ, xác nhận chính là nhà nghỉ đó.

Chu Phó nhớ lại dáng vẻ ông chủ đó mời chào cậu mua bình oxy với bộ dạng ‘con buôn’…

Chu Phó bước ra khỏi ủy ban thôn.

Bầu trời xanh trong vắt, không một gợn mây nào vướng bận, thảo nguyên trải rộng mênh mang giữa trời đất, điểm xuyết những bông hoa dại muôn màu muôn sắc.

Nơi đây đẹp đẽ một cách nồng nhiệt và sống động.

Đến bây giờ Chu Phó mới phát hiện ra, mới nhìn thấy.

Ngày thường Chu Phó phụ giúp làm chút việc, rảnh rỗi thì nhốt mình trong phòng sửa con chó robot, Gia Thố luôn đi ngang qua cửa phòng Chu Phó vào lúc này.

Mục đích của cô bé quá rõ ràng, hoặc cũng có thể, cô bé vốn chẳng có ý định giấu giếm.

Một bóng dáng chậm chạp lượn lờ trước cửa, Chu Phó kìm nụ cười gọi một tiếng: “Gia Thố.”

Hai giây sau, Gia Thố thò đầu ra trước cửa: “Làm gì?”

Chu Phó: “Vào đây đi.”

Gia Thố bước vào phòng, không nói tiếng nào mà chỉ chằm chằm nhìn vào đống đồ đạc của Chu Phó.

Chu Phó thấy buồn cười: “Sao lại có ‘địch ý’ với cả anh vậy?”

Gia Thố liếc mắt nhìn người, ra vẻ biết rõ còn cố hỏi: “Anh với a ba là cùng một phe.”

Chu Phó không phủ nhận, thẳng thắn gật đầu rồi nhìn đống đồ tháo dỡ từ con chó robot ra, chọn ra vài linh kiện: “Những thứ này có thể làm một cái đèn cảm biến âm thanh.”

Gia Thố: “Đèn cảm biến âm thanh?”

Chu Phó hơi nhướng mày: “Có muốn thử không?”

Gia Thố mím môi, giác quan thứ sáu mách bảo cô bé rằng, phía trước là một cái hố to, nhưng cuối cùng vẫn bị sự tò mò xui khiến mà nhảy xuống.

Chu Phó giới thiệu cho Gia Thố: “Đây là tụ điện, đây là bóng bán dẫn, đây là điện trở…”

Giới thiệu xong, Chu Phó lấy giấy bút, vẽ một sơ đồ nguyên lý đơn giản: “Em xem có hiểu không?”

Gia Thố gật đầu nhè nhẹ.

Chu Phó vừa giảng giải vừa hướng dẫn Gia Thố đích thân cầm mỏ hàn.

Kìm kẹp que hàn, sợi kim loại nóng chảy dưới nhiệt độ cao rồi lại đông cứng lại.

Gia Thố từng học những thứ này trong sách giáo khoa, bài tập thi cử liên quan còn khó và phức tạp hơn cái này rất nhiều, nhưng đây là lần đầu tiên những thứ trong sách vở được thao tác trong thực tế.

Cảm giác này thật mới mẻ, thật kỳ diệu.

Cuối cùng, lắp pin vào.

Chu Phó lấy bút gõ nhẹ lên mặt bàn, đèn LED nhấp nháy theo âm thanh gõ đập.

Chu Phó đưa cây bút cho Gia Thố: “Thử xem?”

Gia Thố nhận lấy cây bút, nhịp gõ lúc nhanh lúc chậm, ánh đèn luôn nhấp nháy theo nhịp điệu của âm thanh gõ đập đó.

Chu Phó dùng một tay chống cằm, nhìn cô bé trước mặt, từ tốn hỏi: “Vui không?”

Gia Thố gật đầu: “Vui—”

Lời còn chưa dứt đã đột ngột dừng lại. Gia Thố ngước mắt lên: “Em nói vui, có phải anh sẽ bảo, đi học có thể học được nhiều điều hơn không?”

Không để Chu Phó có cơ hội nói thêm lời nào, Gia Thố quay người bỏ đi. Đầu tháng Bảy, em trai của Cát Mỗ nhờ người nhắn nhủ rằng đợt lúa mạch sớm năm nay sắp thu hoạch rồi, mong Cát Mỗ qua giúp một tay, nhưng hai hôm trước lúc Cát Mỗ làm bơ thì tay bị bong gân.

Gia Thố vốn dĩ đã không muốn ở nhà, thế là liền chủ động xung phong: “Để con đi để con đi.”

Cát Mỗ nhìn Mã Dương một cái, rồi lại nhìn Gia Thố: “Con thì biết thu hoạch lúa mạch cái nỗi gì?”

Mã Dương không thèm nhìn ai: “Không biết thì học! Dù sao cũng chẳng muốn học hành gì, chỉ thích cả đời đi chăn bò, chăn cừu, cắt lúa mạch!”

Gia Thố không cãi lại mà đi thẳng về phòng.

Cát Mỗ lo lắng nhìn Mã Dương: “Ông định để một mình Gia Thố đi thật à…”

Mã Dương không nói gì, ông cũng có phần do dự.

Chu Phó: “Cháu sẽ đi cùng Gia Thố ạ.”

Cát Mỗ: “Cháu thì biết thu hoạch lúa mạch cái nỗi gì?”

Chu Phó: “Thì cháu sẽ học cùng với Gia Thố. Hơn nữa cháu cũng đang muốn lên trấn mua ít đồ.”

Trước khi khởi hành, Cát Mỗ chuẩn bị lương khô đi đường cho hai người. Mã Dương chủ động tìm Chu Phó trò chuyện.

Mã Dương chưa bao giờ hối hận vì đã đến Cam Tư, từ hoài bão to lớn thời trẻ đến sự thanh thản chấp nhận ở tuổi trung niên, rồi đến sự tận tâm cống hiến những năm gần đây, con đường này ông đi không oán không hối.

Nhưng ông có sự nuối tiếc, cũng có sự áy náy.

Mã Dương: “Genyen rất đẹp, nhưng nó quá xa xôi, quá khó để bước ra ngoài.”

Nó đã kìm chân rất nhiều người.

Mã Dương hỏi Chu Phó: “Cháu có biết tên ‘Gia Thố’ trong tiếng Tạng có ý nghĩa gì không?”

Chu Phó đã từng hỏi Gia Thố nên biết đáp án: “Đại dương.”

Mã Dương gật đầu: “Trong văn hóa Tây Tạng, đại dương tượng trưng cho tấm lòng rộng mở, chí hướng cao xa, bao dung khoáng đạt, đại diện cho trí tuệ sâu thẳm và tầm nhìn rộng lớn.”

KhámPhá Sách

Vùng đất bao la nuôi dưỡng những tâm hồn tự do, lãng mạn. Đối với Gia Thố, Mã Dương chưa bao giờ đặt ra khuôn phép mà chủ yếu là khích lệ, nhờ vậy Gia Thố mới dũng cảm, tự do, độc lập và tự chủ.

Nhưng hiện tại, sự tự chủ của cô bé lại kiên trì ở việc không muốn tiếp tục đi học.

Chu Phó cố gắng làm dịu đi sự đối đầu gay gắt giữa hai bố con: “Chú, chú đã bao giờ nghĩ đến việc nói chuyện sâu hơn với Gia Thố chưa, xem tại sao em ấy lại không muốn tiếp tục đi học?”

Mã Dương: “Cháu thấy con bé có chịu nói chuyện không?”

Chu Phó im lặng hai giây, bất lực công nhận: “Quả thật.”

Mã Dương rất hiểu Gia Thố: “Con bé không chịu nói chuyện sâu, thậm chí là kháng cự, điều đó chứng tỏ chính bản thân con bé cũng không chắc chắn lựa chọn của mình rốt cuộc có đúng hay không, nó đang hoang mang, đang cố chấp.”

Chu Phó cau mày.

Mã Dương nói ra mục đích của cuộc trò chuyện tối nay: “Chu Phó à, cháu không lớn hơn Gia Thố bao nhiêu, dễ nói chuyện với nhau hơn. Chuyến đi lần này chú hi vọng cháu có thể giúp chú dò hỏi suy nghĩ thực sự trong lòng con bé.”

Chu Phó gật đầu: “Cháu sẽ cố gắng ạ.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn