Ăn trưa xong, nghỉ ngơi chốc lát, một đám người lại kéo nhau ra đồng.
Gia Thố tìm một miếng vải mềm bọc quanh cán liềm, làm xong mấy việc này thì trong nhà đã không còn ai, Gia Thố vội vàng chạy ra đồng.
Trên đường đi, đằng sau vang lên tiếng xe máy.
Gia Thố quay đầu lại, nhìn thấy người trên xe máy là Chu Phó.
Gia Thố mắt trợn trừng, anh ta lấy đâu ra…
Chiếc xe máy dừng lại cách đó không xa, hai chân Chu Phó chống đất, vẫy tay về phía Gia Thố một cái: “Gia Thố!”
Gia Thố đầy vẻ oán trách: “Chu Phó! Anh đi xe máy mà không chở em!”
Trên tay lái xe máy treo một cái túi ni lông, Chu Phó bước xuống xe.
Gia Thố đặt liềm xuống, chạy tới gần: “Anh đi đâu vậy?!”
“Đi mua đồ.” Chu Phó đặt cái túi ni lông lên yên xe máy, mở ra: “Qua đây.”
Gia Thố bước lên một bước: “Làm gì?”
Chu Phó nhướng mắt: “Đưa tay đây.”
Gia Thố không chìa tay ra, nghi hoặc: “Tay?”
Chu Phó: “Không phải bị thương rồi sao?”
Gia Thố dường như còn chưa phản ứng kịp: “Hả?”
Chu Phó lặp lại: “Tay.”
“Ồ.” Gia Thố chìa tay phải ra.
Chu Phó vặn nắp lọ thuốc, rót nước thuốc vào nắp: “Sát trùng trước đã.”
Chu Phó nắm lấy tay Gia Thố, từ từ đổ từng giọt nước thuốc lên vết xước, Gia Thố nhíu mày, tay run lên một cái, thực ra là do sợ thôi chứ không đau như tưởng tượng.
Cô bé không biết làm thế này sẽ bớt đau, vì cô bé chưa từng được chăm sóc như thế.
Chu Phó hiểu lầm phản ứng của Gia Thố, chớp lấy cơ hội răn dạy: “Lần sau bị thương còn cậy mạnh nữa không?”
Gia Thố xem thường: “Vết thương cỡ này thì nhằm nhò gì?”
Chu Phó ngước mắt lên, liếc nhìn Gia Thố bằng ánh mắt sắc lẹm.
Cổ họng Gia Thố nghẹn lại một nhịp, cô bé lý nhí lầm bầm: “Vốn dĩ có đáng gọi là vết thương đâu chứ, chai sần lên là khỏi ấy mà.”
Gia Thố nói thật, chẳng phải vẫn luôn như vậy sao?
Từ nhỏ đến lớn, mọi người đều như thế.
Gia Thố cứ tưởng Chu Phó sẽ tiếp tục giáo huấn mình thêm vài câu, nhưng Chu Phó không làm vậy. Anh lấy từ trong túi ni lông ra một cuộn băng gạc, nhẹ nhàng phủ lên tay cô bé, che đi vết xước, lăn cuộn băng gạc quấn vài vòng quanh lòng bàn tay cô bé, nước thuốc màu nâu vàng mờ mờ thấm ra từ dưới lớp băng gạc.
Xử lý xong, Chu Phó tiện tay lau vết thuốc dính trên ngón tay Gia Thố rồi buông tay cô bé ra.
Anh khẽ nhướng mí mắt lên, cụp xuống, rồi lại nhướng lên, chạm phải ánh mắt của Gia Thố: “Nhìn gì thế?”
Gia Thố hơi rướn người về phía trước, khóe môi cong lên thành một đường vòng cung: “Đôi mắt của anh là hồ nước đẹp nhất mà em từng thấy.”
Chu Phó sững sờ trong giây lát.
Gió thanh mát thổi tới mang theo hương lúa mạch nồng đượm.
Chu Phó mỉm cười, cúi đầu thu dọn đồ đạc.
Gia Thố nhấn mạnh: “Thật đấy, thực sự rất đẹp.”
Chu Phó không biết đáp lại lời khen ngợi thuần khiết này như thế nào, anh lấy từ trong túi ra một đôi găng tay lao động: “Đeo vào đi.”
Gia Thố ‘ồ’ một tiếng, đeo găng tay vào.
Chu Phó đưa cái túi ni lông cho Gia Thố rồi hất cằm về phía ruộng lúa mạch: “Anh mua thuốc, cả băng urgo nữa, còn mấy đôi găng tay, em nói với mọi người, nếu tay bị xước thì có thể dùng.”
Gia Thố nhận lấy cái túi.
Chu Phó ngồi lên xe máy, dặn dò: “Anh lái xe máy về trước đây.”
Gia Thố vội tóm lấy Chu Phó, tâm tư bộc lộ rõ mồn một: “Có một đoạn đường ngắn xíu, để em lái về giúp anh cho! Chỗ đồ anh mua này, đâu thể để em tranh công được.”
Chu Phó không vạch trần tâm tư của Gia Thố, chỉ nói một câu: “Anh không biết nói tiếng Tạng.”
Phần lớn người dưới ruộng chỉ biết tiếng Tạng.
Gia Thố hụt hẫng bĩu môi, vừa định quay lưng đi.
Chu Phó lên tiếng: “Cái này…”
Gia Thố ngơ ngác quay đầu lại, Chu Phó lấy từ trong túi vải đeo chéo ra hai thanh sô cô la: “Em một thanh, em trai em một thanh.”
Hai mắt Gia Thố lập tức trợn tròn xoe, vui sướng chớp chớp hai cái, nhận lấy sô cô la, tung tăng chạy về phía ruộng lúa mạch.
Mẻ lúa mạch này được giao sớm hơn so với lịch hẹn.
Cậu của Gia Thố rất vui mừng, giữ những người đến giúp đỡ đợt này ở lại, chuẩn bị tổ chức một đêm hội lửa trại vào tối nay.
Buổi chiều Chu Phó mượn xe máy đi mua đồ, vừa ngồi lên xe thì trong đầu đột nhiên vang lên một lời oán trách.
— Chu Phó! Anh đi xe máy mà không chở em!
Chu Phó rút chìa khóa xe máy, dựng chân chống xe rồi đi tìm Gia Thố.
Gia Thố đương nhiên là muốn đi, đến cả phim truyền hình cũng có thể tạm gác lại.
Chu Phó dặn dò trước: “Vậy phải nói rõ trước nha, đến lúc đó đừng có ăn vạ với anh, khóc nháo đòi lái xe máy đấy.”
Gia Thố tỏ vẻ “nhìn anh đúng là đồ keo kiệt”: “Biết rồi biết rồi.”
Chu Phó dẫn Gia Thố chạy qua mấy tiệm kim khí trên trấn mới mua đủ những thứ mình cần, cuối cùng đi mua một bộ quần áo Tạng cho nam. Đến lúc sắp về, trái tim khao khát được lái xe máy của Gia Thố cứ thấp thỏm nôn nao, nhưng vì trước khi đi đã thỏa thuận rồi nên bây giờ không tiện mở lời, đành phải rầm rì lẩm bẩm: “Tại sao em lại không được lái xe máy chứ.”
Chu Phó sửa lời: “Không phải em không được lái mà là em chưa đến tuổi được phép lái xe máy.”
Gia Thố: “Vậy phải đợi bao lâu nữa?”
Chu Phó: “Sinh nhật em ngày nào?”
Gia Thố: “Tính theo dương lịch thì là tháng sau, ngày 13.”
Chu Phó: “Em tự đếm nhé, qua ba lần sinh nhật nữa, đủ mười tám tuổi là có thể lái được rồi.”
Gia Thố thở dài thườn thượt một hơi, ngồi lên xe máy.
Hai chân Chu Phó vẫn đang chống đất.
Gia Thố nhắc nhở: “Đi thôi!”
Chu Phó hơi nghiêng đầu: “Tay.”
Gia Thố ‘ồ’ một tiếng, nhét kỹ số sô cô la trên tay vào túi rồi vòng hai tay ôm eo Chu Phó, bấu chặt vào quần áo anh.
Chập tối, trong sân chất những đống củi cao ngất, cành thông bén lửa, tia lửa nổ lép bép, ngọn lửa màu cam đỏ l**m vào bóng hoàng hôn, bùng cháy thành một đống lửa rực rỡ ngút trời.
Cái bàn dài được bày ra bên cạnh, trải thảm Tạng, đủ các loại thức ăn được xếp đầy ắp.
Cậu của Gia Thố nâng chén rượu lúa mạch, kính trời kính đất kính mùa màng bội thu, cũng là kính mọi người.
Lửa trại càng cháy càng lớn, những đứa trẻ cao ngang hông giơ những bông lúa mạch nướng cháy sém thơm phức, chạy nhảy rượt đuổi nhau quanh đống lửa, gò má hắt ánh lửa đỏ au.
Mợ của Gia Thố bưng những cái bánh thanh khoa vừa mới nướng xong lên, nói vài câu tiếng Tạng, mọi người cười vang, lần lượt đứng dậy lấy bánh.
Gia Thố lấy hai cái, đưa một cái cho Chu Phó: “Cái bánh này được làm từ lúa mạch chúng ta vừa thu hoạch đợt này đấy.”
Chu Phó cẩn thận thưởng thức. Ăn uống no say, có người gảy đàn lục huyền cầm, có người cất lên những điệu dân ca du mục.
Về sau mọi người quây quần quanh đống lửa múa điệu vòng tròn, Chu Phó cũng bị kéo vào múa cùng. Đêm ngày một khuya, ngọn lửa trại dần tàn lụi, đến khi tia lửa cuối cùng tắt hẳn, trong sân chỉ còn lại mùi khói bếp nhàn nhạt và hơi ấm yên bình.
Chu Phó tắm rửa xong liền về phòng ngủ, cứ để điện sáng chờ mãi nhưng mãi vẫn không thấy em trai Gia Thố về.
Chu Phó trở dậy, khoác áo bước ra khoảng sân sau, ban nãy anh nhìn thấy em trai Gia Thố chạy ra sân sau. Ở sân sau ngôi nhà Tạng, trên đống rơm lúa mạch phơi khô có trải một tấm thảm Tạng bằng nhung pha trộn giữa màu đỏ sẫm và vàng tươi. Gia Thố và em trai nằm trên thảm, đầu kề đầu.
Gia Thố nghe thấy tiếng động, hốt hoảng chống tay ngồi dậy. Thấy người đến là Chu Phó, cô bé liền chớp chớp mắt đầy lấy lòng, nở nụ cười xu nịnh.
Chu Phó ngửi thấy mùi rượu lúa mạch xộc vào mũi, lia mắt một vòng, nhìn thấy hai cái bát rượu bằng gốm thô bên cạnh, dưới đáy bát chỉ còn đọng lại một chút chất lỏng.
Chu Phó từ trên cao nhìn xuống, mắt còn nheo lại một nửa.
Gia Thố đánh hơi thấy sự nguy hiểm, tất nhiên cô bé sẽ không bán đứng ‘kẻ đầu sỏ’ đang ngủ say sưa bên cạnh. Cô bé vồn vã kéo Chu Phó cùng tham gia:
“Anh Chu Phó, mau ngồi xuống đây!”
Gia Thố kéo Chu Phó ngồi xuống thảm Tạng, để chừa chỗ cho anh, cô bé ôm chú mèo mướp bên cạnh đặt sang một bên.
Gia Thố ngẩng cao đầu: “Anh nhìn xem, những vì sao đêm nay đẹp quá!”
Chu Phó không hề động đậy.
Gia Thố kéo kéo ống tay áo Chu Phó, hối thúc: “Mau nhìn kìa, đẹp quá chừng!”
Bờ vai Chu Phó thả lỏng, từ từ ngẩng đầu lên.
Bầu trời đêm xanh thẳm, dải Ngân Hà trải dài vắt chéo, muôn vàn vì sao tỏa sáng lung linh.
Cảm giác như bầu trời rất thấp, thấp đến mức con người chỉ cần vươn tay ra là có thể nắm được.