Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 15

Cửa phòng để mở.

Cát Mỗ đi ngang qua, nhìn thấy hai người trong phòng. Trên mặt đất là một đống linh kiện, Chu Phó đang kiểm tra độ hư hại của các linh kiện điện tử, còn Gia Thố ngồi bên cạnh, hai tay chống cằm, vô cùng chăm chú quan sát.

Cát Mỗ đứng ngoài cửa, hỏi: “Đang làm gì vậy?”

Gia Thố tranh trả lời: “Anh Chu Phó đang sửa con chó đồ chơi ạ.”

Cát Mỗ bước vào trong.

   

Gia Thố cười híp mắt: “Anh Chu Phó nói con chó đồ chơi này sửa xong có thể chạy nhảy, phát nhạc, lại còn biết nói chuyện với con nữa.”

Cát Mỗ cảm nhận được sự tò mò và mong chờ của Gia Thố, bèn hỏi: “Chu Phó, có phải chỉ cần đi học, có kiến thức, là có thể chế tạo ra con chó như thế này phải không?”

Chu Phó không hiểu tại sao Cát Mỗ lại hỏi như vậy, trả lời hơi ấp úng: “À… vâng, đúng ạ.”

Cát Mỗ quay sang nói với Gia Thố: “Nghe thấy chưa? Chỉ cần đi học, con cũng có thể làm ra cái này.”

Chu Phó đưa mắt nhìn sang Gia Thố. Vừa mới nãy cô bé còn líu lo như chim sẻ, hưng phấn hỏi đông hỏi tây ở bên cạnh, giờ lại mặt ủ mày ê.

Gia Thố ngoài miệng lại nói một đằng trong lòng nghĩ một nẻo lẩm bẩm: “Con có hứng thú với thứ này đâu.”

Nói xong, cô bé rời khỏi phòng.

Cát Mỗ nhìn theo bóng lưng Gia Thố, khẽ thở dài.

Chu Phó đặt dụng cụ trên tay xuống: “Gia Thố sao vậy ạ?”

Cát Mỗ sầu não nói: “Gia Thố nói… không muốn đi học nữa.”

Chu Phó hơi nhíu mày.

Cát Mỗ: “Chắc chắn a ba của con bé sẽ không đồng ý.”

Nhắc đến chuyện này, Cát Mỗ lại đầy lo lắng: “Mã Dương vì chính sách giáo dục bắt buộc chín năm mà đã bỏ ra rất nhiều công sức. Những năm trước, gần như ông ấy chạy gãy cả chân, đi từng nhà làm công tác tư tưởng. Gần đây, tình hình giáo dục ở nơi này mới xem như có chút khởi sắc, nhưng Mã Dương nói, giáo dục bắt buộc chín năm chỉ là nền tảng, ông ấy hi vọng bọn trẻ ở đây có thể học nhiều sách vở hơn, có thể đi đến những nơi xa hơn. Nếu ngay cả Gia Thố cũng không chịu tiếp tục đi học thì làm sao Mã Dương còn đi khuyến khích và thuyết phục những đứa trẻ khác đi học nữa chứ…”

Chu Phó nhớ lại đứa trẻ tình cờ gặp trên đường đi đào đông trùng hạ thảo cùng Trát Tây, đứa bé đó trạc tuổi Gia Thố.

Lúc đó, Chu Phó hỏi đứa trẻ đó sao không đi học, đứa trẻ đó tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc trước việc ngần tuổi này rồi mà còn phải đi học. Đó không phải là cá biệt, đó là hiện trạng ở nơi đây.

Cát Mỗ cảm thán: “Dì chưa từng va chạm với đời, không biết học nhiều sách vở như vậy thì làm được gì, cũng chẳng biết tại sao nhất định phải ra ngoài học đại học. Nhưng dì biết Mã Dương thực sự đã làm cho nơi này của chúng ta tốt đẹp hơn rất rất nhiều, thế nên, việc ông ấy muốn Gia Thố tiếp tục đi học, học đại học, chắc chắn là điều đúng đắn.”

Những lời của Cát Mỗ khiến Chu Phó phải thổn thức.

Hóa ra môi trường trưởng thành có thể trói buộc tư tưởng con người đến mức khó tưởng tượng. Ngay cả Cát Mỗ, với tư cách là vợ của Mã Dương, mưa dầm thấm lâu ngần ấy năm, cũng không thể hiểu sâu sắc được tính tất yếu của việc tiếp tục giáo dục. Đồng thời, Chu Phó cũng nhận ra, Mã Dương đang bước trên một con đường cô độc và đằng đẵng.

Cát Mỗ: “Chu Phó à.”

Chu Phó nhướng mắt: “Dạ?”

Cát Mỗ ngỏ lời nhờ cậy: “Cháu hiểu biết nhiều, có thể giúp dì khuyên nhủ Gia Thố được không?”

Chu Phó không mảy may suy nghĩ, gật đầu: “Được ạ.”

Sáng hôm sau, Chu Phó và Gia Thố ăn sáng xong liền đi chăn bò cùng nhau.

Chu Phó nhớ lại lời dặn dò của Cát Mỗ, liền gọi: “Gia Thố.”

 

Gia Thố hái một bông hoa bồ công anh nguyên vẹn che chở trong tay, nghiêng đầu nhìn Chu Phó, chớp chớp mắt: “Sao thế ạ?”

Gia Thố là một cô bé có trí tò mò rất mãnh liệt đối với những thứ mới mẻ. Chu Phó mượn điều này để mở đầu câu chuyện: “Em có biết phía bên kia ngọn núi là gì không?”

Gia Thố hơi nhíu mày, suy tư vài giây rồi trả lời: “Là núi, là thảo nguyên, là thôn làng.”

Chu Phó: “Là những tòa nhà cao tầng chọc trời, là xe cộ tấp nập, là thành phố không ngủ rực rỡ ánh đèn neon, tựa như một thế giới khác.”

“Ồ.” Gia Thố hỏi: “Thế giới đó có tốt không?”

Chu Phó á khẩu, không trả lời được câu hỏi này, chỉ hỏi: “Em không muốn đi xem thử sao?”

Gia Thố không lên tiếng, chằm chằm nhìn Chu Phó không chớp mắt.

Chu Phó: “Em từng thấy biển chưa?”

Gia Thố: “Hồ trên núi á? Con Mắt Genyen có tính không?”

Chu Phó: “Là biển lớn, mặt biển rộng mênh mông, nối liền đường chân trời.”

Gia Thố lắc đầu.

Chu Phó: “Em không muốn đến thế giới đó xem sao?”

Gia Thố sải bước lớn về phía trước, bỏ Chu Phó lại phía sau, thổi mạnh một cái vào bông bồ công anh trên tay: “Thế giới đó có biển mà nơi này không có, nhưng nơi này lại có núi mà thế giới đó không có. Em thấy núi đẹp hơn biển.”

Những sợi tơ trắng muốt bồng bềnh tự do bay lượn giữa trời xanh và đất cỏ.

Chu Phó bám sát Gia Thố, đưa ra những thứ dụ dỗ trẻ con: “Ở đó còn có thủy cung, sư tử biển, hải cẩu trong đấy nhảy múa, còn có công viên giải trí, có tàu lượn, tàu cướp biển, vòng quay ngựa gỗ, còn có khu điện tử, à này, chẳng phải em thích xe máy à? Trong khu điện tử có…”

Gia Thố quay nửa người lại, ngắt lời Chu Phó: “Có phải anh muốn nói ra ngoài học đại học sẽ có rất nhiều điều thú vị, những thứ em chưa từng thấy bao giờ?”

Gia Thố thẳng thắn như vậy, Chu Phó dứt khoát hỏi thẳng: “Tại sao em không muốn tiếp tục đi học?”

Gia Thố hỏi vặn lại: “Vậy tại sao anh lại muốn đến núi thiêng Genyen?”

Chu Phó nín lặng, lảng tránh ánh mắt.

Gia Thố chắp tay sau lưng, cười tươi rói bước đến trước mặt Chu Phó: “Anh còn định đến núi thiêng Genyen nữa không?”

Chu Phó nhìn rặng núi phía xa, yết hầu chuyển động: “Chắc là sẽ đi.”

Gia Thố: “Vậy em nói cho anh biết, nơi đó rất nguy hiểm, ngay cả đường đi cũng chẳng có, anh vẫn sẽ đi chứ?”

Chu Phó: “Sẽ có đường thôi, chỉ cần có đủ người đi.”

Gia Thố: “Chỗ đó không có người đi, không thể thành đường được.”

Chu Phó hơi cụp mắt: “Theo anh biết, mùa hè có không ít người đến đó.”

Gia Thố đón lấy ánh mắt của Chu Phó: “Cho dù trong một khoảng thời gian nào đó có không ít người đến, nhưng đường đi còn chưa kịp thành hình thì đã bị cây cối che phủ rồi.”

Chu Phó không còn lời nào để phản bác.

“Chúng ta có thể chinh phục thảo nguyên nhưng không thể chiến thắng núi thiêng Genyen.” Gia Thố đinh ninh, khuyên nhủ Chu Phó: “Tốt nhất anh đừng nên đi nữa.”

Ni Mã xuất hiện trên thảo nguyên.

Gia Thố nhìn thấy Ni Mã đeo gùi trên lưng, ngay lập tức hớn hở ra mặt, vẫy tay lia lịa: “Ni Mã! Ni Mã!”

Ni Mã ở đằng xa nghe thấy tiếng gọi liền vẫy tay đáp lại.

Gia Thố: “Anh Chu Phó, hôm nay anh chăn bò nhé!”

Nói xong, chạy vụt về phía Ni Mã.

Chưa kịp đợi đến tháng Bảy, một buổi chiều cuối tháng Sáu, Mã Dương từ trên huyện trở về. Không ai ngờ Mã Dương lại về sớm như vậy, bữa tối không chuẩn bị dư dả.

Cát Mỗ định đi lấy thịt bò yak để làm thêm món ăn thì bị Mã Dương gọi giật lại

 

Mã Dương ném vài củ khoai tây vào bếp than: “Tôi lót dạ tạm bữa này cũng được.”

Trông Mã Dương có vẻ rất vui. Cát Mỗ hỏi: “Chuyện làm đường suôn sẻ chứ?”

Mã Dương uống một ngụm trà bơ: “Vẫn chưa được duyệt, nhưng mấy hộ lớn trên huyện tự phát khởi xướng quyên góp vốn, cũng rất có hi vọng.”

Mã Dương rút từ trong ngực ra một tờ phiếu điểm, đây mới là nguyên nhân khiến ông vui mừng.

Kết quả kỳ thi tuyển sinh trung học của Gia Thố đã có.

Gia Thố thi rất tốt, đứng đầu toàn trường, bỏ xa người đứng thứ hai của trường hơn 40 điểm, xếp hạng top hai mươi trên toàn huyện. Điều này đồng nghĩa với việc Gia Thố có thể vào trường cấp ba tốt nhất huyện và học lớp chọn tốt nhất.

Trái ngược với sự vui mừng của Mã Dương, Cát Mỗ, Chu Phó, Gia Thố mỗi người một sắc mặt khác nhau.

Mã Dương vừa uống trà bơ vừa say sưa nói về những kế hoạch cho cuộc sống cấp ba của Gia Thố.

Gia Thố cắn răng, buồn bực chen vào: “A ba, con đã nói rồi, con không học cấp ba.”

Mã Dương khựng lại, nét mặt trở nên nghiêm khắc: “Đừng có tùy hứng, đừng nói mấy lời ngốc nghếch!”

Gia Thố nhấn mạnh: “Con nghiêm túc đấy, con đã nói từ lâu rồi.”

Mã Dương chất vấn: “Đã nói cái gì?”

Cát Mỗ kéo Gia Thố một cái.

Gia Thố giằng tay Cát Mỗ ra, bày tỏ suy nghĩ của mình: “A ba, con không muốn tiếp tục đi học nữa, con đã nói với a ba bao nhiêu lần rồi, lần nào a ba cũng bận việc này việc nọ, là do a ba không để tâm đến lời con nói.”

Trong mắt Mã Dương mất đi luồng ánh sáng vừa nãy, ông chân thành khuyên bảo:

“Con không tiếp tục học, làm sao con biết được bản thân mình thực sự muốn gì chứ?”

Gia Thố: “Con rất rõ con muốn gì, con chỉ muốn cùng a ba, cùng a ma sống bên nhau mãi mãi.”

Mã Dương lạnh mặt, trừng mắt.

Gia Thố không hiểu: “Mọi người đều không học cấp ba, tại sao cứ bắt con phải đi học?”

Mã Dương: “Ai nói mọi người đều không học cấp ba? Vậy những ngôi trường cấp ba đó, vô số học sinh ở đâu mà ra?”

Gia Thố phản bác: “Vậy sao a ba không nói, còn có bao nhiêu người ngay cả cấp hai cũng chưa học? Con biết đọc chữ Hán, biết tính toán, như vậy là đủ rồi! Con tham gia kỳ thi chuyển cấp là muốn chứng minh cho a ba thấy, không phải con không học được mà là con không muốn học! Nếu không, con đến kỳ thi cũng chẳng thèm đi!”

Mã Dương nghe được lời này tức đến đỏ ngầu cả mắt: “Con đúng là ngoan cố không chịu nghe lời!”

Gia Thố buột miệng đáp trả: “A ba bảo thủ cứng nhắc!”

Cát Mỗ tức giận: “Gia Thố! Con không được ăn nói với a ba như vậy!”

Gia Thố vừa buột miệng nói ra đã nhận ra mình sai rồi, nhưng cô bé không muốn thỏa hiệp.

Gia Thố bỏ ăn, chạy tót về phòng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn