Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 14

Chu Phó đợi chủ sạp thối lại tiền lẻ, sau đó nhét đồ vào túi áo Tạng rồi quay đầu lại quét mắt nhìn một vòng.

Gia Thố đang đứng trước kệ hàng không nhúc nhích.

Chu Phó bước tới, nhìn thấy trên kệ là cả một dãy sô cô la đủ các thương hiệu khác nhau.

Chu Phó hỏi: “Thích loại nào?”

Gia Thố lắc đầu, nhưng đôi mắt lại không nỡ rời khỏi kệ hàng dù chỉ một giây, giọng ỉu xìu: “A ma không cho mua cái này.”

 

Giọng điệu của Chu Phó cũng hiền hòa y như nụ cười của anh: “Anh mua cho em.”

Gia Thố liếc nhìn Chu Phó, chỉ vui vẻ được một thoáng rồi lại lắc đầu: “Không có công gì không thể nhận được.”

Chu Phó: “Vừa nãy không phải em mới giúp anh bán đông trùng hạ thảo sao? Thiên! Tài! Sao lại còn nói mình không có công’?”

Bốn mắt nhìn nhau.

Khóe môi Gia Thố từ từ vểnh lên: “Nói cũng đúng.”

Gia Thố mím môi: “Vậy em chọn một thanh nhé?”

Chu Phó hất cằm: “Chọn nhiều vào.”

Gia Thố ‘ừm~’ một tiếng từ chối: “Một thanh là đủ rồi.”

Sô cô la trên kệ đều có dán giá, đắt nhất là Dove, rẻ nhất là mấy loại không rõ thương hiệu. Gia Thố chần chừ vài lần rồi chọn một thanh sô cô la loại rẻ, đưa cho Chu Phó: “Cái này đi, cảm ơn anh.”

Chu Phó không đi tính tiền ngay. Đợi Gia Thố quay lưng đi, anh bốc liền mấy thanh Dove rồi mới ra thanh toán.

Bán đông trùng hạ thảo được gần 2000 tệ nhưng Chu Phó chỉ cần 1000 tệ, vì vậy, sau khi Gia Thố chọn mua xong mọi thứ anh đã chủ động trả tiền.

Gia Thố ngăn lại: “Không được!”

Chu Phó cũng có lý do: “Anh ở nhờ nhà em, mua chút đồ cũng là lẽ đương nhiên.”

Gia Thố cự tuyệt kịch liệt: “Không được! A ma sẽ mắng em đấy!”

Chu Phó không cố chấp nữa, dù sao tiền bạc có nhiều cách để luân chuyển.

Ngang qua một tiệm kim khí, Chu Phó dẫn Gia Thố bước vào.

Trong tiệm có một cái tivi CRT đang chiếu phim truyền hình cổ trang nhiều tập. Chu Phó chọn mua dụng cụ, phụ tùng vật liệu, Gia Thố không hiểu mấy thứ này, liền nằm nhoài lên quầy say sưa xem tivi.

Chu Phó mua đồ xong liền gọi Gia Thố: “Gia Thố, đi thôi.”

Gia Thố: “Đợi chút nữa, em xem họ đánh xong đã.”

Chu Phó đứng cùng Gia Thố xem tivi, anh chưa từng xem bộ phim này, nhưng nhìn động tác võ thuật thì biết ngay là một bộ phim rất cũ.

Trận chiến kết thúc, nam chính trọng thương rơi xuống vách núi.

Chu Phó: “Đi thôi.”

Gia Thố: “Anh ấy chết rồi sao? Để em xem thêm một lát.”

Chu Phó quá rành mô-típ của mấy bộ phim truyền hình kiểu này: “Anh ta không chết đâu.”

Gia Thố trợn tròn mắt: “Sao anh biết?”

Chu Phó: “Anh ta trọng thương, lại trúng kỳ độc, không rơi xuống vách núi gặp cao nhân ẩn thế thì làm sao giải độc được?”

Gia Thố nghe mà ngẩn tò te.

Chu Phó: “Đi thôi.”

Gia Thố lưu luyến không rời: “Em xem thêm lát nữa, xem có đúng như lời anh nói không.”

Chu Phó lại đứng cùng Gia Thố xem thêm một lúc, quả nhiên, nam chính được thánh nữ của Dược Tiên Cốc cứu sống.

Chu Phó: “Đi thôi.”

Gia Thố: “Em xem thêm lát nữa, lát nữa thôi.”

Chu Phó hơi đau đầu với thói ăn vạ của Gia Thố, choàng vai đẩy cô bé ra khỏi tiệm: “Đi thôi đi thôi!”

Chu Phó không ngờ, điều đau đầu hơn còn ở phía sau, Gia Thố nằng nặc đòi lái xe máy.

 

Chu Phó ngồi trên xe máy, hai chân chống đất: “Gia Thố, lên xe.”

Gia Thố nhất định không chịu lên: “Anh cho em lái một đoạn thôi, mười ba tuổi em đã biết đi xe máy rồi, lái rành lắm, không xảy ra chuyện đâu.”

Chu Phó nổ máy xe: “Không được, anh đã hứa với a ma của em là không để em lái rồi, mau lên xe đi.”

Gia Thố: “Em chỉ lái một đoạn thôi, một đoạn là được rồi.”

Chu Phó: “Bây giờ lại không sợ a ma mắng em nữa à?”

Gia Thố: “Anh không nói, em không nói, a ma sẽ không biết đâu.”

Chu Phó khựng lại, nhíu mày, cố làm ra vẻ nghiêm túc: “Gia Thố, nói dối là không tốt đâu.”

Gia Thố: “Em có làm tổn hại đến lợi ích của ai đâu. Lúc nãy bán đông trùng hạ thảo, anh giả vờ câm chẳng phải cũng là nói dối sao? Chúng ta không làm tổn hại đến lợi ích của người khác, không làm hại ai, chỉ là tạo thuận tiện cho mình thôi, không sao đâu.”

Chu Phó: “…”

Thấy Chu Phó không nói gì, Gia Thố giở trò hờn dỗi đi về phía trước: “Anh không cho em lái thì em sẽ không lên xe.”

Chu Phó hãm tốc độ lái xe chầm chậm theo sau Gia Thố: “Em chắc chắn anh không bỏ mặc em được, có phải không?”

Gia Thố vốn đang giả vờ mặt lạnh, nghe Chu Phó nói vậy liền đắc ý cười: “Đúng vậy.”

Chu Phó tức cười, khẽ gật đầu: “Đúng, đúng là anh không thể bỏ em lại được, chỉ có thể để em lái xe thôi, nhưng về đến nhà anh sẽ kể hết từ đầu đến cuối cho a ma em nghe, em tự cân nhắc hậu quả nhé.”

Gia Thố dừng bước, cắn môi trừng mắt nhìn Chu Phó.

Vẻ hờn dỗi nũng nịu của thiếu nữ chẳng làm Chu Phó lay động. Anh khoanh hai tay trước ngực, khẽ nhướng mày, giữ tư thế lười biếng mà giằng co với Gia Thố.

Đúng lúc này, cách đó không xa vang lên một giọng nam ồm ồm: “Hay lắm! Mày không phải người câm! Mày là người Hán!!”

Chu Phó và Gia Thố đồng loạt quay đầu lại, là gã thương lái vừa nãy mua đông trùng hạ thảo của Chu Phó.

Chu Phó lập tức nắm chặt tay ga: “Mau lên xe! Nhanh!”

Gia Thố thoắt cái đã nhảy phốc lên xe máy, ôm chặt lấy Chu Phó: “Chạy mau! Chạy mau!”

Chiếc xe máy nhả ra mùi xăng nồng nặc, phóng vút đi như một làn khói.

Gã thương lái chạy đuổi theo phía sau: “Hai đứa người Hán kia, đứng lại!”

Gia Thố ngoái đầu nhìn lại, sốt ruột vô cùng: “Chu Phó! Anh chạy nhanh hơn chút nữa đi!”

Tay ga đã vặn hết cỡ rồi, Chu Phó: “Nhanh nhất rồi!”

Gã thương lái chạy bộ bám theo chiếc xe máy thêm mấy chục mét mới chịu dừng bước. Đợi đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng gã thương lái nữa, xác nhận đã an toàn, Gia Thố mới xì hơi như quả bóng xì, mềm nhũn gục lên lưng Chu Phó th* d*c, giọng điệu mừng rỡ: “Không đuổi theo nữa, không đuổi theo nữa…”

Chu Phó cũng chẳng khá hơn Gia Thố là bao, toàn thân căng cứng, lưng túa đầy mồ hôi. Nghe Gia Thố nói vậy anh mới trút được một tiếng thở phào.

Chu Phó chưa bao giờ trải qua hoàn cảnh nào như vậy.

Vừa chật vật.

Vừa trẻ con.

Thoát khỏi mọi khuôn khổ.

Những đỉnh núi đan xen trùng điệp, những sườn núi nhấp nhô uốn lượn.

Chiếc xe máy rời khỏi vùng nông thôn, lăn qua con đường rải sỏi, mùi cỏ xanh dần át đi mùi trà bơ, hương thơm thanh mát luồn lách qua hơi thở, xông thẳng vào buồng phổi.

Gió lướt qua má, trượt qua tai, thổi tung những dải cờ cầu nguyện ven đường.

“Aaaaa~~~” Gia Thố há miệng, nô đùa với gió ngay bên tai Chu Phó. Vụ ăn vạ đòi lái xe máy vừa nãy, cả sự căng thẳng vì bị gã thương lái đông trùng hạ thảo rượt đuổi, giờ đã bị quẳng sạch ra sau đầu.

Chu Phó bỗng nhiên bật cười.

Gia Thố ngậm miệng lại, giây tiếp theo, đón gió tò mò hỏi: “Anh cười gì vậy?”

Chu Phó ngược chiều gió trả lời: “Không có gì.”

Chu Phó chỉ cảm thấy vô cùng thoải mái và vui vẻ, cơ thể sảng khoái tột độ, lồng ngực ngập tràn niềm vui, cho nên, anh bỗng bật cười không lý do.

Buổi chiều.

Chu Phó ở trong phòng, dùng dụng cụ mới mua ở tiệm kim khí để tháo dỡ con chó robot.

“Cốc cốc cốc.” Tiếng gõ cửa vang lên.

Chu Phó đặt đồ trong tay xuống, ra mở cửa.

Gia Thố đứng ngoài cửa, dáng vẻ hơi ngại ngùng: “Vừa nãy em mới phát hiện ra anh mua cho em nhiều sô cô la lắm.”

Chu Phó cố tình trêu cô bé: “Nếu biết em sẽ làm mình làm mẩy đòi lái xe máy với anh thì anh đã không mua cho em rồi.”

Gia Thố vội vàng giơ ngón trỏ lên, làm động tác im lặng trên miệng mình, rồi cảnh giác quay đầu nhìn quanh: “Anh đừng nhắc nữa, anh nói nhỏ chút đi!”

Chu Phó cười: “Bây giờ biết sợ rồi hả?”

Gia Thố nhìn thấu trò trêu chọc của Chu Phó, mím môi, hai má ửng hồng xấu hổ, nhưng đôi mắt lại vô cùng linh động: “Đồ lừa đảo.”

Vô tình, Gia Thố nhìn thấy trong phòng Chu Phó bày la liệt đồ đạc.

Gia Thố bước vào phòng: “Anh đang làm gì vậy?”

Không đợi Chu Phó trả lời, Gia Thố nhìn ra manh mối, nhíu mày tiếc rẻ ‘A~’ một tiếng: “Sao anh lại tháo nó ra vậy?”

Chu Phó: “Nó bị hỏng rồi, anh phải sửa nó lại.”

Gia Thố nhìn đống linh kiện vung vãi trên mặt đất, cái nhỏ nhất còn chưa bằng móng tay, lại còn mấy tấm bảng mạch, bên trên quấn những sợi dây điện mỏng dính. Cô bé rất hoài nghi: “Cái này có sửa được không?”

Chu Phó: “Được.”

Gia Thố: “Chắc chắn vậy sao?”

Chu Phó ‘ừ’ một tiếng không chút do dự.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn