Mỗi lần Gia Thố đi chợ đều là đi xe ngựa cùng người trong thôn, nếu Chu Phó muốn đi bán đông trùng hạ thảo thì…
Sáng sớm lúc vắt sữa bò, Gia Thố làm nũng với Cát Mỗ, đòi đi xe máy cùng Chu Phó ra chợ.
Chu Phó đứng cạnh nghe, lúc này mới hiểu ra ý nghĩa ranh mãnh ẩn sâu trong ánh mắt long lanh của thiếu nữ vào buổi chiều hôm qua.
Cát Mỗ quay sang hỏi Chu Phó: “Chu Phó, cháu biết lái xe máy không?”
Gia Thố cũng quay sang, nháy mắt ra hiệu với Chu Phó, làm ra vẻ nài nỉ lấy lòng.
Quả thực Chu Phó biết lái xe máy, liền gật đầu: “Cháu biết.”
Lúc này Cát Mỗ mới đồng ý.
Gia Thố vui mừng khôn xiết, ăn sáng xong đi chăn bò cùng Chu Phó, giẫm phải hố cỏ không cẩn thận bị ngã. Chu Phó vừa định ra đỡ thì Gia Thố lại vui vẻ lăn lộn trên đất.
Chu Phó đứng bên cạnh bất lực lắc đầu.
Giây tiếp theo lại mỉm cười.
Lớn lên rồi mới nhận ra, có thể dễ dàng có được niềm vui và hạnh phúc là một điều vô cùng đáng ngưỡng mộ.
Chu Phó hỏi một câu: “Có trẹo chân không?”
“Không ạ.” Gia Thố trả lời dứt khoát, ngồi dậy từ bãi cỏ, ngửa đầu lên, “Anh Chu Phó, anh về đi.”
Chu Phó không hiểu ra sao: “Hả?”
Gia Thố nhắc nhở: “Anh quên rồi sao? Lần trước đã thỏa thuận rồi, anh chăn bò một ngày, em chăn bò một ngày, lần trước anh chăn một ngày, ngày hôm sau đã đi đào đông trùng hạ thảo rồi, hôm nay đến lượt em.”
Chu Phó có chút bất ngờ, dù sao cũng đã là chuyện của hai tháng trước rồi, hơn nữa anh cũng chẳng hề nhắc đến.
Chu Phó: “Không cần đâu, em muốn đi chơi thì cứ đi, bò để anh canh cho.”
Gia Thố bật dậy, giọng nghiêm túc: “Không được! Chúng ta đã giao hẹn rồi!”
Gia Thố vòng ra phía sau lưng Chu Phó, đẩy lưng anh hối thúc: “Anh về đi! Về đi!”
Dưới sự kiên quyết của Gia Thố, Chu Phó đành về trước. Ở nhà, Cát Mỗ đang làm bơ.
Chu Phó bước tới giúp một tay.
Sữa bò yak tươi vắt buổi sáng được lọc rồi cho vào thùng gỗ khuấy, phải khuấy hàng ngàn lần mới tách được chất béo khỏi váng sữa, thu được bơ.
Khuấy suốt cả buổi sáng, tay Chu Phó đau nhức, lưng mỏi nhừ, vậy mà đây lại là công việc Cát Mỗ hầu như phải làm mỗi ngày.
Chiếc xe máy mà Gia Thố luôn nhớ nhung, thậm chí vô cùng phấn khích, là một chiếc xe máy Lifan đời cũ. Trong thế giới của Chu Phó, nó được coi là một món đồ cổ rồi.
Trước khi xuất phát Chu Phó kiểm tra tình trạng xe: phanh, lốp, xích, bugi…
Cát Mỗ thấy Chu Phó cẩn thận như vậy cũng yên tâm hơn nhiều, nhưng vẫn dặn dò:
“Chu Phó, đừng để Gia Thố lái xe máy đấy nhé.”
Chu Phó: “Vâng.”
Gia Thố đi theo bên cạnh: “Con biết rồi, con biết rồi, con không lái đâu.”
Chu Phó liếc nhìn Gia Thố, cô nhóc cười hì hì nhận lời nhưng chắc hẳn sẽ không ngoan ngoãn như vậy đâu.
Chu Phó chợt thấy hơi đau đầu.
Không có mũ bảo hiểm, mang theo bình xăng dự phòng, họ hướng về xã Lạt Ma Á, chặng đường hơn hai mươi km, toàn đường đất và đường rải đá dăm, dốc đứng cua gấp.
Khoảng một tiếng sau họ đến thôn Ngân Đạt thuộc xã Lạt Ma Á. Ở đây, cứ vào ngày mùng hai, mùng năm, mùng tám âm lịch hàng tháng lại họp chợ, là một chợ quy mô cấp xã, chủ yếu giao dịch nông sản, nông cụ và hàng tiêu dùng thiết yếu
Vào mùa đông trùng hạ thảo, quy mô của phiên chợ sẽ tăng gấp đôi.
Phiên chợ trải dọc hai bên con đường chính của xã, con đường đất màu xám xanh bị vó ngựa và bánh xe nghiền nát bằng phẳng. Người Tạng dọc đường hô to mời chào khách, trong không khí, mùi thơm nồng của bơ quyện cùng mùi cỏ xanh tươi mát.
Băng qua khu vực bán hàng rong, bên cạnh đống rơm lúa mạch, có một dãy người Tạng quấn áo choàng Tạng đang ngồi xổm bán đông trùng hạ thảo.
Gia Thố nhìn thấy một chỗ trống liền chạy tới chiếm chỗ, vẫy gọi Chu Phó: “Anh Chu Phó, mau ra đây!”
Hai người ngồi xổm xuống.
Gia Thố trải tấm nỉ lông bò yak xuống đất rồi rải thêm một lớp rơm lúa mạch khô, chỉ đạo Chu Phó xếp đông trùng hạ thảo ngay ngắn lên trên lớp rơm đó, sau đó lấy vải phủ lên.
Gia Thố khẽ che miệng, ghé sát vào Chu Phó: “Lát nữa anh đừng nói gì nhé.”
Chưa đợi Chu Phó hỏi tại sao, một thương lái thu mua đông trùng hạ thảo đội chiếc mũ vành rộng đi thẳng đến trước mặt hai người, đầu tiên là đánh giá người, sau đó ngồi xổm xuống.
Gia Thố vén một góc vải, lấy một cây đông trùng hạ thảo đưa qua.
Người thu mua dùng đầu ngón tay xoa xoa các nếp nhăn trên thân đông trùng hạ thảo, tiếp đó, giơ cây đông trùng hạ thảo lên soi dưới ánh mặt trời, cuối cùng, bóp bóp kiểm tra độ giòn. Ông ta khá hài lòng với chất lượng của đông trùng hạ thảo, nhìn hai người bằng ánh mắt ranh mãnh, cất lời: “Người Hán à?”
Gia Thố vội xua tay, nói tiếng Tạng để phủ nhận.
Thương lái nhìn chằm chằm Chu Phó: “Sao cậu không nói gì?”
Gia Thố vội vàng nắm lấy cánh tay Chu Phó, vẻ mặt đau buồn nói với người thương lái: “Anh trai cháu… bị câm ạ.”
Chu Phó liếc xéo Gia Thố: “…”
Gia Thố gật đầu, nhắm mắt lại, vẻ mặt vô cùng kiên định: “Không sao đâu anh, em sẽ mãi mãi làm cái miệng của anh.”
Khóe miệng Chu Phó giật giật hai cái, gật đầu.
Thương lái: “A gia, tiếng Hán của cháu tốt thật đấy.”
(A gia: cách gọi cô gái nhỏ trong tiếng Tạng.)
Gia Thố: “Cháu có đi học mà.”
Nói rồi, Gia Thố nắm lấy tay Chu Phó, giơ cho người thương lái xem: “Anh trai cháu vì muốn nuôi cháu ăn học đã phải đi đào đông trùng hạ thảo rất vất vả.”
Đôi bàn tay đào đông trùng hạ thảo đó của Chu Phó không thể làm giả được. Người thương lái không còn nghi ngờ gì nữa, nhoài người về phía trước, dùng ống tay áo che ngón tay, ra hiệu một con số
Gia Thố đảo tròn mắt, ra hiệu trả giá lại một con số, cò kè mặc cả.
Qua lại vài lần, Gia Thố nhìn sang Chu Phó, Chu Phó gật đầu.
Giá cả đã được thỏa thuận xong, hai bên đứng thẳng người dậy, người thương lái đếm ra 1980 tệ.
Gia Thố nhanh tay nhận lấy xấp tiền, soi kỹ từng tờ để kiểm tra thật giả, sau đó mới đưa cho Chu Phó.
Người thương lái lấy ra một cái túi vải, Chu Phó và Gia Thố nhặt toàn bộ đông trùng hạ thảo bỏ vào trong túi.
Giao dịch kết thúc.
Hai người đi được một đoạn, Gia Thố quay đầu lại, không thấy bóng dáng người thương lái đâu nữa, lúc này mới hưng phấn vỗ tay giậm chân: “Aaaaa! Em đúng là thiên tài bán đông trùng hạ thảo!”
Khóe môi Chu Phó cong lên, khẽ cúi người sát vào mặt ‘thiên tài’: “Thiên tài, sao vừa nãy lại bảo anh bị câm?”
Gia Thố giải thích: “Mấy thương lái đông trùng hạ thảo này rất kỵ mua đi bán lại, chỉ cần anh là người Hán, họ sẽ lập tức dán nhãn ‘bán lại’ ngay.”
Chu Phó gật đầu thấu hiểu.
Gia Thố nhớ ra một chuyện khác: “Còn có mấy thương lái rất xấu xa, dùng tiền giả để lừa người, Ni Mã từng bị lừa rồi đó.”
Chu Phó nhớ lại dáng vẻ nghiêm túc kiểm tra tiền giấy của Gia Thố vừa nãy, lại tiếp tục gật đầu. Đến trước một sạp hàng nhỏ bán đồ dùng hàng ngày, Gia Thố làm theo lời Cát Mỗ dặn, chọn mua đồ.
Chu Phó bước sang bên cạnh, chỉ vào q**n l*t nam, nhỏ giọng hỏi: “Cái này bao nhiêu tiền một cái?”
Tiếng Hán của chủ sạp khá lưu loát: “Ba tệ một cái.”
Chu Phó chỉ mang theo đúng ba cái q**n l*t, thay ra thay vào, cạp quần đều dão cả rồi, Chu Phó: “Lấy ba cái.”
Chủ sạp xé một cái túi ni lông, ngón tay thấm nước bọt xoa mở miệng túi, hứng một luồng không khí, giọng điệu nhiệt tình: “Lấy màu gì?”
Chu Phó: “Màu nào cũng được.”
Tất của Chu Phó cũng rách rồi, anh lại hỏi: “Tất bao nhiêu tiền một đôi?”
Chủ sạp: “Hai tệ một đôi.”
Chu Phó: “Lấy ba đôi.”
Chủ sạp: “Vẫn là màu nào cũng được à?”
Chu Phó vừa định gật đầu thì bên cạnh có giọng nói chen vào: “Năm hào một đôi!”
Gia Thố bước tới.
Bàn tay đang xếp tất của chủ sạp khựng lại, tỏ vẻ rất khó xử: “Hai tệ đã là giá gốc rồi, không có lời đâu.”
Gia Thố chống hai tay ngang hông, nói một tràng tiếng Tạng líu lo, nói đến mức chủ sạp phải bất lực ngoảnh mặt đi, gật đầu lia lịa.
Không cần nghe hiểu Chu Phó cũng biết, anh mở miệng toàn tiếng Hán, thế là bị chủ sạp chém giá cao rồi.
Chủ sạp bỏ ba đôi tất vào túi ni lông đưa cho Chu Phó.
Gia Thố cầm lấy cái túi, báo giá cho Chu Phó: “Tất năm hào một đôi, q**n l*t năm tệ ba cái, tổng cộng sáu tệ rưỡi.”
Quần… quần… Chu Phó thầm thở dài một tiếng, cúi đầu móc tiền.
Một cái q**n l*t nam bị Gia Thố tiện tay ném thẳng trở lại: “Cái này bị tuột chỉ rồi, đổi cái khác.”
Chu Phó: “…”
Chủ sạp đưa lại một cái q**n l*t nam khác, miệng lẩm bẩm: “Có đầu chỉ thừa là chuyện bình thường, đều là khâu tay cả, khó tránh khỏi bị tuột chỉ, đây, cô xem cái này được không?”
Gia Thố nhận lấy, lật đi lật lại kiểm tra trong ngoài trước sau, sau đó hài lòng gật đầu: “Ừm, cái này được, có đầu chỉ thừa mặc không thoải mái mà…”
Nói xong, cô bé hơi ngửa đầu nhìn Chu Phó, tìm kiếm sự đồng tình: “Đúng không anh?”
Chu Phó cạn lời. Đúng là, nói đúng cũng không được, nói không đúng cũng chẳng xong