Bên ngoài gió tuyết không ngừng.
Bên trong căn lều đen, trên bếp lửa đang hâm nóng trà bơ, phía dưới là phân bò yak đang cháy, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng nổ lép bép khe khẽ của những tia lửa.
Trát Tây cầm cuốn từ điển, từ từ lật, từ từ kể chuyện.
Trát Tây từng có một người vợ, trong lúc đi đào đông trùng hạ thảo đã gặp tai nạn, qua đời. Anh ta còn một người em trai từng đi học, biết nói tiếng Hán, biết đọc chữ Hán, năm năm trước đến Thâm Quyến làm công, chưa từng quay về.
Hiện tại anh ta chỉ có một mình.
Khi Trát Tây bày tỏ những điều này, trên khuôn mặt anh ta không hề có sự đau buồn hay cô đơn. Anh ta cười, nắm lấy tay Chu Phó, bảo Chu Phó dạy anh ta viết chữ Hán.
Viết tên vợ anh ta, Mai Đóa.
Viết tên em trai anh ta, Đốn Châu.
Dáng vẻ viết chữ của Trát Tây vụng về, giống hệt đứa trẻ lên ba, nhưng lại có sự kiên nhẫn vô tận mà trẻ con không có, Chu Phó cảm thấy, đó gọi là sự thành kính.
Gió tuyết qua đi chưa được hai ngày, đồng cỏ đã đón thêm những người Tây Tạng khác, đội ngũ đào đông trùng hạ thảo trở nên đông đúc hơn.
Giữa tháng Năm, Chu Phó đã tích cóp được hơn 150 cây đông trùng hạ thảo. Chừng này đã đủ 1000 tệ rồi, nhưng đúng lúc này anh lại đổ bệnh.
Chu Phó ngất xỉu trên đồng cỏ. Sau khi phát hiện, những người Tây Tạng đã gọi Trát Tây đến, Trát Tây cõng Chu Phó về căn lều đen.
Khi Chu Phó mang theo cơ thể nặng trĩu tỉnh lại, anh đang nằm trong một ổ chăn êm ái, trên người đắp một cái chăn lông thoải mái. Đây là cảm giác dễ chịu mà túi ngủ không thể nào sánh được.
Chu Phó tỉnh táo hoàn toàn, lúc này mới phát hiện có người đang xoa bóp đầu gối của mình, nhìn kỹ, là Trát Tây.
Và anh, đang ngủ trên giường của Trát Tây.
Bên cạnh giường đặt một cái bát nhỏ, bên trong là thứ nước màu nâu vàng, thoang thoảng mùi thảo dược.
Trát Tây dùng thứ nước thuốc đó xoa bóp lên đầu gối của Chu Phó.
Chu Phó rụt chân lại, muốn nói không cần đâu nhưng cổ họng khô khốc nghẹn lại, nhất thời không thốt ra được chữ nào.
Trát Tây trừng mắt lườm Chu Phó, kéo chân anh lại, vừa lầm bầm lải nhải bằng tiếng Tạng vừa tiếp tục xoa bóp.
Sau này Chu Phó mới biết, những vết bầm tím trên đầu gối của anh không chỉ đơn thuần là do liên tục quỳ gối va chạm gây ra mà khí lạnh đã ngấm vào xương cốt.
Nếu không nhờ đợt cảm lạnh này mà Trát Tây phát hiện kịp thời, dùng thảo dược xoa tan những vết máu bầm đó, thì sau này chắc chắn sẽ để lại di chứng.
Xoa bóp nước thuốc xong, Trát Tây kéo chăn đắp lên chân Chu Phó, quệt tay vào quần áo của mình một cái rồi trực tiếp đưa lên trán Chu Phó.
Chu Phó ngửi thấy mùi thảo dược nồng hơn, nhíu mày khép mí mắt lại.
Trát Tây rụt tay về, lẩm bẩm một câu, kéo chăn ra, cúi người xuống, áp tai vào ngực Chu Phó.
Chu Phó hé mở mắt, nhìn cái đầu đang úp trước ngực mình, định nói lại thôi, chuyển thành một tiếng thở dài.
Cảm lạnh trên cao nguyên sợ nhất là sốt cao và phù phổi.
Trát Tây đều đã kiểm tra rồi, Chu Phó đã hạ sốt, cũng không bị phù phổi.
Vì bị bệnh nên Chu Phó phải nghỉ ngơi trong lều. Sau khi các triệu chứng cảm lạnh hoàn toàn biến mất, Trát Tây hãm nước đông trùng hạ thảo cho Chu Phó uống, kiên quyết bắt Chu Phó tĩnh dưỡng thêm hai ngày nữa mới được đi đào đông trùng hạ thảo.
Thực ra Chu Phó không còn muốn đi đào đông trùng hạ thảo nữa, anh phải nói lời từ biệt rồi.
Chu Phó chuẩn bị rời đi, anh thu dọn căn lều một lượt, xúc phân bò, xách đầy nước dự trữ, buổi tối, nướng bánh thanh khoa, đun trà bơ, nấu thêm canh rau rừng với thịt bò yak.
Chu Phó kiểm đếm số đông trùng hạ thảo của mình lần cuối.
Hơn 150 cây, không thiếu cây nào.
Nói cách khác, mười mấy cây đông trùng hạ thảo anh dùng để pha nước uống hai ngày nay đều là đông trùng hạ thảo của Trát Tây.
Chập tối Trát Tây trở về lều, bánh thanh khoa vừa nướng xong. Anh ta cầm lấy một cái bánh nóng hổi, tung qua tung lại giữa hai tay rồi nhét vào miệng, ngồi bên bếp lửa, lần lượt trải đều số đông trùng hạ thảo thu hoạch được trong ngày.
Chu Phó nhìn Trát Tây, lời từ biệt không sao thốt nên lời.
Anh nghĩ, anh phải bù lại số đông trùng hạ thảo cho Trát Tây.
Giữa tháng Sáu, Trát Tây nói với Chu Phó rằng phải chuyển sang đồng cỏ tiếp theo để đào đông trùng hạ thảo.
Nhân cơ hội này, Chu Phó nói lời từ biệt với Trát Tây.
Cuộc chia tay này không có sự lưu luyến dư thừa nào. Hai người cùng nhau thu dọn căn lều đen, chất toàn bộ đồ đạc lên lưng bò yak rồi rời khỏi đồng cỏ. Đi cùng nhau một đoạn đường, Chu Phó hỏi Trát Tây định đi về hướng nào.
Trát Tây chỉ về phía trước, giục Chu Phó: “Đi! Đi! Đi!”
Chập tối hai ngày sau, Trát Tây và Chu Phó dừng chân nghỉ ngơi bên bờ suối.
Chu Phó nhận ra nơi này, từ đây về thôn chỉ còn nửa ngày đường nữa.
Trát Tây bước đến cạnh Chu Phó, ra hiệu về hướng Chu Phó đang nhìn, rồi lại ra hiệu về hướng ngược lại.
Chu Phó hiểu ý Trát Tây. Ngày mai Chu Phó đi về hướng thôn, còn Trát Tây đi về hướng ngược lại.
Hai người cùng dựng lều, Trát Tây nấu bữa tối, Chu Phó thu dọn hành lý. Những ngày qua hai người ngủ chung nên hành lý cũng bị lẫn lộn vào nhau.
Chu Phó dọn xong hành lý, giữ lại cho mình 150 cây đông trùng hạ thảo, hơn 200 cây còn lại anh lén bỏ vào túi da cừu của Trát Tây.
Sáng sớm.
Hai người đứng đối diện nhau, hai lòng bàn tay Trát Tây úp vào nhau, vỗ nhẹ lên hai cánh tay Chu Phó hai cái, dùng tiếng Hán nói: “Chu Phó, tạm biệt.”
Chu Phó mỉm cười hiền hòa: “Tạm biệt.”
Trát Tây bóp nhẹ cánh tay Chu Phó: “Tashi Delek.”
Chu Phó: “Tashi Delek.”
Trát Tây dắt bò yak, quay người rời đi.
Chu Phó vẫy tay chào bóng lưng của Trát Tây rồi quay bước.
Vài tiếng sau, Chu Phó bước vào thôn. Nơi này đã có chút khác biệt so với hai tháng trước. Cỏ đã mọc cao, gió thổi qua, từng làn sóng xanh nhấp nhô, những bông hoa nhỏ bé đủ màu sắc đung đưa trong đó.
Lúc này, mặt trời chói chang trên đỉnh đầu.
Chu Phó mặc cái áo choàng Tạng mà Trát Tây tặng, cởi cả hai ống tay áo, buộc vắt vẻo ngang hông.
Từ xa vang lên tiếng gọi: “Chu Phó!”
Chu Phó quay đầu lại, ánh nắng chói mắt, anh nheo mắt nhìn rõ người đang tới.
Tiếng vó ngựa đến gần xen lẫn chuỗi âm thanh leng keng, là tiếng chuông bạc trên cổ ngựa va chạm vào nhau.
Gia Thố luôn trang điểm cho con Trân Châu xinh đẹp y như mình.
“Em nhìn cứ thấy giống anh.” Gia Thố nhảy xuống ngựa, ánh mắt vui mừng, đánh giá từ trên xuống dưới, “Anh Chu Phó, anh về rồi.”
Chu Phó gật đầu một cái: “Về rồi, giờ anh đang định đi tìm a ba của em, ông ấy ở ủy ban thôn phải không?”
Gia Thố ‘ừm~’ một tiếng rồi lắc đầu: “A ba em không có nhà, a ba lên huyện rồi.”
Không đợi Chu Phó lên tiếng, Gia Thố dắt dây cương bước đến gần: “Phải tháng sau a ba mới về.”
Chu Phó khẽ nhíu mày.
Gương mặt tươi cười của Gia Thố tiến sát lại: “Nhưng a ba em dặn rồi, anh về thì vẫn ở nhà em.”
Chu Phó mấp máy môi: “…Cảm ơn.”
“Không có chi.” Gia Thố quay người, hất hất bím tóc nhỏ, “Đi thôi, về nhà.”
Trên đường đi.
Gia Thố nghiêng đầu nhìn Chu Phó: “Anh đen rồi.”
Chu Phó: “Ừm.”
Gia Thố: “Tóc dài ra rồi.”
Chu Phó chưa bao giờ để tóc dài như vậy. Anh đưa tay, luồn ngón tay vào kẽ tóc, vuốt ngược ra sau, để lộ vầng trán: “Đúng vậy.”
Gia Thố trêu chọc đầy tinh nghịch: “Anh mặc đồ Tạng trông cũng đẹp trai đấy.”
Chu Phó cười bất đực dĩ, gật đầu chẳng chút khiêm tốn: “Cũng được.”
Gia Thố ngớ người một chốc, nụ cười càng tươi hơn: “Anh thay đổi rồi.”
Chu Phó: “Vậy sao?”
Gia Thố nghiêm túc gật đầu: “Vâng.”
Chu Phó chuyển chủ đề, dò hỏi Gia Thố: “A ba em lên huyện làm gì?”
Gia Thố bĩu môi, dáng vẻ cũng không rõ lắm: “Hình như là chuyện làm đường.”
Hai người vừa trò chuyện vừa về đến nhà.
Gia Thố gọi vọng vào nhà: “A ma!”
Cát Mỗ không có nhà.
Gia Thố dắt con Trân Châu ra chuồng ngựa, còn Chu Phó tự mình dọn dẹp phòng ốc.
Lần thứ hai quay lại nơi này, tâm trạng Chu Phó đã hoàn toàn thay đổi. Anh không còn sự vội vã và nôn nóng như trước kia mà đối mặt với mọi thứ một cách bình thản.
Chu Phó tắm rửa sạch sẽ, giặt giũ quần áo, đổ đầy nước dự trữ cho nhà bếp, sau đó sắp xếp lại số đông trùng hạ thảo của mình.
Gia Thố từ ngoài bước vào, nhìn thấy đông trùng hạ thảo được trải đều tăm tắp trên sàn nhà liền cảm thán ‘Oa’ lên một tiếng.
Gia Thố ngồi xổm bên cạnh Chu Phó, gác chéo hai tay lên đầu gối: “Ngày mốt có phiên chợ, ở đó có nhiều ông chủ thu mua đông trùng hạ thảo lắm, anh có muốn đi bán đông trùng hạ thảo không?”
Chu Phó nghiêng đầu.
Bốn mắt nhìn nhau. Đôi mắt Gia Thố cong cong, lông mày thanh tú: “Đúng lúc cũng đang định đi mua đồ, nếu anh muốn đi bán đông trùng hạ thảo em sẽ dẫn anh đi cùng.”