Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 11

Ngày đầu tiên, Chu Phó thu hoạch được tổng cộng bốn cây đông trùng hạ thảo.

Chập tối, nhiệt độ giảm đột ngột.

Hai người trở về lều.

Ngọn lửa trong bếp lò vẫn đang âm ỉ cháy, cả căn lều tràn ngập hơi ấm.

Trát Tây trải tấm nỉ lông bò yak sạch sẽ xuống cạnh bếp lửa, cẩn thận trút đông trùng hạ thảo từ trong túi da cừu ra, nhẹ nhàng trải đều.Trát Tây quay đầu gọi Chu Phó một tiếng, chỉ vào đống đông trùng hạ thảo đã trải ra. Chu Phó cũng trút đông trùng hạ thảo của mình ra, bắt chước Trát Tây trải đều lên tấm nỉ.

 

Xử lý xong đông trùng Trát Tây đi xem bò yak, xúc phân bò yak lên tảng đá bên cạnh, đợi phân khô hẳn thì sẽ trở thành nhiên liệu tốt nhất.

Ban ngày khi đi đào đông trùng hạ thảo, Trát Tây gặp được ít hành dại, buổi tối vừa hay dùng để nấu bột viên.

Sau bữa tối, Trát Tây kiểm tra độ ẩm của đông trùng hạ thảo, vứt thêm vài cục phân bò vào bếp lửa rồi lên giường đi ngủ.

Chu Phó đun nước nóng.

Trong lều không còn nước dự trữ, Chu Phó mặc quần áo kín mít, xách thùng đi lấy nước. Đến khi quay lại lều thì Trát Tây đã ngáy đều đều.

Chu Phó cởi áo khoác, bước đến bên bếp lửa, thò tay thử nhiệt độ nồi nước nóng trên bếp, nước vừa đủ ấm. Chu Phó lau mình qua loa, thay đồ lót, giặt sạch rồi phơi cạnh bếp lửa.

Nửa đêm.

Trát Tây dậy phủ tro lên bếp, sau đó thu những cây đông trùng đã hong khô vào túi da cừu.

Ngay khi Trát Tây định giúp Chu Phó cất đông trùng hạ thảo thì phía sau vang lên tiếng sột soạt. Trát Tây quay đầu lại, Chu Phó đã chui ra khỏi túi ngủ.

Chu Phó tự cất bốn cây đông trùng hạ thảo của mình đi. Vẻ mặt anh tỉnh táo, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngái ngủ mắt nhắm mắt mở của Trát Tây.

Trát Tây dùng ánh mắt kỳ lạ đánh giá Chu Phó.

Buổi sáng.

Hai người ngồi ăn sáng bên bếp lửa. Trát Tây lấy từ điển ra để hỏi về sự kỳ lạ của anh.

Trát Tây: Mấy giờ cậu ngủ?

Chu Phó không lật từ điển, vừa ăn vừa dùng tiếng Hán trả lời, chẳng bận tâm Trát Tây có hiểu hay không: “Tôi ngủ khá muộn.”

Trát Tây lật từ điển vài cái: Cậu phải ngủ sớm.

Chu Phó hờ hững liếc nhìn cuốn từ điển.

Trát Tây lại lật từ điển: Mới có sức làm việc, đào đông trùng hạ thảo.

Chu Phó khẽ gật đầu một cái.

Sau bữa sáng, hai người chuẩn bị xuất phát đi đào đông trùng hạ thảo. Chu Phó thấy Trát Tây nhét những nắm bột tsampa vào túi vải đeo chéo, liền xoay người mang theo thịt bò yak phong khô.

Cũng không phải trưa nào cũng ăn tsampa, thi thoảng họ cũng ăn bánh lúa mạch thanh khoa hoặc thứ gì đó.

Việc chung sống với Trát Tây diễn ra suôn sẻ hơn Chu Phó dự liệu.

Vì trong dự đoán của Chu Phó, ngày ngày anh sẽ phải đối mặt với một gã lái xe máy không giữ chữ tín, tự ý tăng giá. Thế nhưng ở chung bao nhiêu ngày qua, Trát Tây chưa từng so đo tính toán điều gì.

Hai người không xảy ra mâu thuẫn nhưng cũng không thể nói là thân thiết, dù sao vì khác biệt ngôn ngữ nên chẳng có sự giao tiếp nào.

Nhưng trong sinh hoạt lại hình thành một sự ăn ý không cần nói ra, mỗi người tự đảm nhận một phần việc.

Ví dụ như, việc xử lý phân bò yak luôn do Trát Tây làm, còn nước sinh hoạt luôn do Chu Phó phụ trách.

Hay như việc Chu Phó vì mất ngủ nên ngủ muộn, đã chủ động gánh vác nhiệm vụ nửa đêm thức dậy phủ tro giữ lửa và cất đông trùng hạ thảo.

Giống như mấy ngày trước, nửa đêm Chu Phó thức dậy, đầu tiên là phủ tro lửa, sau đó cất đông trùng hạ thảo.

Kỹ năng đào đông trùng hạ thảo của Chu Phó ngày càng thành thạo, nhưng để thu hoạch được đông trùng hạ thảo, phần nhiều vẫn là do may mắn.

Khi may mắn, có thể liên tục tìm thấy mấy cây; lúc xui xẻo, vài tiếng đồng hồ cũng chẳng thấy gì.

Hôm nay là ngày thứ bảy Chu Phó đến đồng cỏ này.

Lúc này Chu Phó đang ngồi xổm bên bếp lửa, lặng lẽ kiểm đếm số đông trùng hạ thảo của mình, tổng cộng 57 cây.

Anh ước tính, nếu vận may không quá tệ thì chừng một tuần nữa là có thể rời đi rồi.

Chu Phó cất kỹ đông trùng hạ thảo, chuẩn bị đi ngủ. Không biết có phải do bữa tối uống hơi nhiều canh thịt bò hay không, anh khoác áo bước ra khỏi lều. Đêm trên cao nguyên, ánh trăng mờ ảo, gió lạnh thấu xương.

Chu Phó khẽ rùng mình, buộc lại dây quần quần. Vừa quay người lại thì bất chợt đối mặt với một đôi mắt xanh lè.

Là sói.

Con sói đơn độc màu xám tro, gầy trơ xương, từng chiếc xương sườn hiện rõ mồn một. Đầu nó hơi ngẩng lên, nhìn chằm chằm Chu Phó, trong cổ họng vang lên những tiếng gầm gừ trầm đục.

Chu Phó biết, không thể bỏ chạy.

Một khi quay lưng, để lộ cái cổ yếu ớt, anh sẽ lập tức biến thành con mồi của con sói đói.

Một người một sói giằng co, cơ thể căng như dây đàn.

 

Rất nhanh, sương giá đọng lại trên lông mi Chu Phó, cái lạnh kéo căng cơ mặt anh.

Con sói cô độc thu hết sự yếu ớt của con người vào trong mắt, nó bước lên một bước, móng vuốt găm vào lớp đất đóng băng, đầu hạ thấp, từ lồng ngực phát ra tiếng gầm gừ hung tợn, nước dãi nương theo chiếc nanh nơi khóe miệng nhỏ xuống. Đối mặt với thế tấn công, Chu Phó lùi bước theo bản năng.

Con sói thấy vậy, mạnh mẽ uốn cong người, nhe nanh nhọn hoắt, lao vào tấn công

Chu Phó.

Đúng lúc này, một tiếng quát khàn khàn vang lên: “Awooo — ho!”

Ngay sau đó, một cục phân bò yak ném thẳng về phía con sói.

Tuy không ném trúng nhưng đã cản được đòn tấn công của con sói nhắm vào Chu Phó. Con sói dựng lông phòng bị, tiếng gầm gừ phát ra càng thêm dữ tợn.

Trát Tây giơ ngọn đuốc chạy tới, ngọn lửa màu đỏ cam nhảy múa đung đưa trong màn đêm, khiến toàn bộ khuôn mặt lúc sáng lúc tối.

Sói sợ lửa nhất.

Con sói cô độc nhìn chằm chằm ngọn lửa đang tiến lại gần, đôi mắt xanh nhạt dần. Nó bồn chồn đi qua đi lại hai bước, gầm một tiếng rồi quay người biến mất vào màn đêm đen kịt.

Trát Tây thở hổn hển chạy đến bên cạnh Chu Phó, lớn tiếng quát mắng.

Chu Phó vẫn chưa hoàn hồn khỏi nguy hiểm vừa rồi, cả người cứng đờ.

Trát Tây bực bội đẩy Chu Phó một cái, đi về hướng căn lều.

Vào trong lều, Trát Tây dập tắt ngọn đuốc, chỉ trỏ vào Chu Phó nói không ngừng nghỉ.

Chu Phó ngồi trước bếp lửa, cúi đầu lắng nghe, đợi đến khi không còn tiếng động nữa mới ngẩng đầu lên.

Hai người nhìn nhau, Trát Tây mang vẻ mặt bất lực, quay người đi lấy cuốn từ điển lật lật.

Trát Tây: Tôi không nhìn cậu đi vệ sinh.

Chu Phó: “…”

Mỗi lần Chu Phó ra vách đá đằng kia đi vệ sinh Trát Tây đều biết.

Thực ra Trát Tây có thể hiểu được thói quen sinh hoạt của Chu Phó, giống như dân du mục và dân định cư của họ cũng có những thói quen vệ sinh khác nhau.

Nhưng anh ta thực sự không hiểu nổi, đều là đàn ông với nhau, anh ta cũng đâu thèm nhìn Chu Phó, đêm hôm khuya khoắt, tại sao Chu Phó lại phải chạy xa tít như vậy để đi vệ sinh.

Lỡ tối nay anh ta ngủ say, không nhận ra Chu Phó mãi không quay về thì sao?

Trát Tây quả thực không dám tưởng tượng.

Chu Phó nhìn thẳng vào mặt Trát Tây: “Cảm ơn.”

Không chắc Trát Tây có hiểu được câu tiếng Hán đơn giản này không, Chu Phó lấy cuốn từ điển, lật đến một trang: Cảm ơn.

Chuyện đã xảy ra, cũng đã qua, Trát Tây tin rằng Chu Phó đã nhận được một bài học nhớ đời.

Trát Tây quay lại giường chuẩn bị ngủ.

Chu Phó vẫn ngồi bên bếp lửa, vươn hai tay ra sưởi ấm.

Những ngón tay anh thon dài, các khớp xương rõ ràng, đầu ngón tay khẽ run rẩy, không biết là do sợ hãi hay do lạnh.

Trát Tây lật người bò ra mép giường, gỡ mở vài lớp giấy bọc lấy ra một vật nhỏ màu trắng sữa rồi bước tới: “Chu Phó!”

Chu Phó ngẩng đầu lên.

Trát Tây đưa thứ trong tay cho anh, nói một câu tiếng Tạng.

Chu Phó không hiểu, nhìn Trát Tây, lại nhìn vật trên tay anh ta, hiểu ý nên nhận lấy, đưa vào miệng.

Cảm giác giống như sữa chua, rất dính răng.

Trát Tây lẩm bẩm một câu tiếng Tạng với Chu Phó rồi quay lại đi ngủ.

Mãi sau Chu Phó mới muộn màng nhận ra, Trát Tây đang coi anh như trẻ con mà dỗ dành, đút cho anh một viên ‘kẹo’. Ăn xong viên sữa trong miệng, Chu Phó vẫn ngồi bên bếp lửa, không có ý định muốn đi ngủ chút nào.

Trát Tây từ trên giường ngồi dậy, gọi: “Chu Phó!”

Chu Phó quay đầu lại, đôi mắt ôn hòa nhìn sang.

Trát Tây không nói gì, chỉ tay vào túi ngủ của Chu Phó.

Chu Phó khựng lại một nhịp rồi đứng dậy đi ngủ.

Buổi sáng, trời chần chừ mãi không sáng, những hạt tuyết thô ráp đập lộp bộp vào lớp vải lều.

Trát Tây vén cửa nhìn ra, bất lực thở dài. Xem ra hôm nay không thể đi đào đông trùng hạ thảo rồi.

 

Hai người mắc kẹt trong lều, chẳng có gì làm, buồn chán vô cùng.

Không biết Trát Tây nhặt ở đâu một cành cây nhỏ, viết lên đám tro tàn đã cháy hết hai chữ Hán ngoằn ngoèo.

— Trát Tây.

Trát Tây đưa cành cây nhỏ cho Chu Phó.

Sau khi tự lý giải, Chu Phó nắn nót viết tên mình lên đống tro.

Trát Tây nghiêng đầu ngắm nghía hai chữ đó, dường như đang ghi nhớ các nét chữ, miệng kéo dài giọng: “Chu… Phó?”

Chu Phó gật đầu một cái.

Trát Tây cầm lấy cành cây nhỏ, nắn nót mô phỏng lại từng nét một.

Ánh mắt Chu Phó men theo cành cây, dừng lại trên bàn tay đầy chai sạn, khớp xương to thô, rồi dừng lại một lúc, sau đó nhìn lên.

Trát Tây mặc một cái áo choàng Tạng màu xanh đen đã giặt đến bạc màu, thắt một chiếc đai lưng đỏ sẫm. Anh ta có bộ râu lưa thưa màu đen, khuôn mặt mang màu đỏ sẫm do quanh năm phơi nắng, mang theo chất thô ráp đặc trưng của vùng cao nguyên, xương gò má nhô cao, đôi mắt màu nâu sẫm. Đây là lần đầu tiên Chu Phó nghiêm túc nhìn kỹ người trước mặt.

Anh ta tên là Trát Tây.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn