Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 10

Băng qua thảo nguyên, xuyên qua vách đá dựng đứng, vào ngày thứ ba rời khỏi ngôi làng, ngược chiều những hạt tuyết nhỏ li ti bay tán loạn, vượt qua đèo núi ở độ cao 4300 mét, dưới màn sương mù lượn lờ, hiện ra một vùng đồng cỏ.

Cuối cùng cũng đến nơi rồi.

Chu Phó trút một tiếng thở dài nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.

Trát Tây thì hà hơi một cách hân hoan.

Hai người với tâm trạng hoàn toàn khác nhau, bởi vì Chu Phó chỉ đến đây một lần này, xong một lần là kết thúc, còn Trát Tây thì năm này qua năm khác…

 

Bỏ đồ đạc xuống, Chu Phó dắt bò Yak đi ăn cỏ, Trát Tây trải mấy tấm lều đen ra, ngồi xổm trên đất, dùng dây thừng lông bò nối lại với nhau, hai người hợp sức dựng tấm vải lều đen thô ráp dày dặn lên, đây chính là ‘nhà’ của họ trong những ngày tới.

Cái ‘nhà’ này không phải dựng đại bừa ở đâu cũng được, nó nằm ở sườn dốc thoai thoải khuất gió, dưới dốc có một dòng suối nhỏ do tuyết tan chảy thành, vừa tiện lấy nước, vừa tránh được gió núi.

Căn lều được ghép nối lại rất rộng, bên trong trải một lớp bạt chống ẩm, chỗ ngủ trải đệm da cừu.

Trời sắp tối.

Chu Phó lần lượt chuyển đồ đạc vào lều.

Trát Tây ở trong lều, dùng đá lửa đánh ra tia lửa, đốt một nhúm cỏ kim khô, rồi thêm phân bò yak phơi khô vào, ngọn lửa màu cam đỏ bốc lên.

Tiếp đó, nhặt vài tảng đá quây thành một cái bếp, dựng giá sắt ba chân lên, treo cái nồi đồng nhỏ lên, Trát Tây bắt đầu nấu trà bơ.

Nước trong túi da bò đã cạn đáy, Chu Phó một tay cầm túi da bò, một tay xách thùng đi ra suối lấy nước, nghĩ bụng đi về cũng không xa nên không đội mũ và đeo khẩu trang, cơn gió lạnh buốt như dao cứa vào mặt anh, lúc múc nước, ngón tay không tránh khỏi việc thò vào nước suối, cái lạnh thấu xương.

Mang nước đầy ắp về lều, Chu Phó lập tức ngồi xuống bên bếp lửa, vươn hai tay ra hơ.

Trát Tây nắm một vốc trà, bẻ vụn trên tay, liếc nhìn Chu Phó, miệng lẩm bẩm xí xô xí xào.

Chu Phó nghe không hiểu, nhưng cảm nhận được sự quở trách.

Cái kiểu quở trách của bậc trưởng bối với hậu bối.

Chu Phó nhớ lại lúc nhỏ, bản thân không chịu mặc thêm quần áo, cuối cùng bị cảm lạnh, ông nội bưng thuốc đứng bên giường quở trách như thế.

Có một số chuyện Chu Phó không muốn nghĩ, cũng không muốn nhớ tới.

Bếp lửa tỏa ra hơi ấm nồng đượm, từng chút từng chút tràn qua đầu ngón tay, thấm dần vào cơ thể.

Nước trong nồi đồng bắt đầu sôi, Trát Tây ném lá trà đã bẻ vụn vào nồi đồng, đậy nắp lại, xoay người cầm một miếng phân bò Yak phơi khô, bẻ làm đôi ném vào đống lửa.

Chu Phó ngoảnh mặt đi, lờ đi đôi bàn tay vừa bẻ phân bò lại vừa bẻ lá trà đó.

Trà bơ đun xong, hai người ăn xong bữa tối với tsampa.

Trát Tây ngủ rất sớm, trời vừa tối đã châm thêm vài cục phân bò vào bếp lửa rồi đi ngủ.

Nửa đêm, lửa trong bếp yếu dần, Trát Tây tỉnh dậy, phủ một lớp tro lên, giấu mồi lửa bên trong.

   

Trát Tây nói vài câu tiếng Tạng với Chu Phó, Chu Phó nghe không hiểu, không có phản ứng gì đặc biệt, Trát Tây trực tiếp đưa tay ra, tự tay vuốt mắt Chu Phó lại.

Nơi chóp mũi Chu Phó vấn vương mãi mùi cỏ khô.

Mùi vị của phân bò Yak phơi khô.

Trời còn chưa sáng Trát Tây đã dậy, gạt lớp tro ra, bỏ thêm một ít phân bò

Yak phơi khô, bếp lửa rất nhanh lại cháy bùng lên.

Chu Phó nghe tiếng động cũng tỉnh giấc, đứng dậy rửa mặt.

Bữa sáng vẫn là trà bơ và tsampa.

Trời sáng, hai người mang theo đồ đạc đi đào đông trùng hạ thảo.

Mùa này, lớp đất đóng băng vẫn chưa tan, Chu Phó quỳ trên bãi cỏ, nhích từng tấc một, tìm kiếm đông trùng hạ thảo.

Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, gió đã dịu đi một chút.

Cách đó không xa, Trát Tây hô lên một tiếng, nghe rõ sự vui mừng, Chu Phó nhìn qua, thấy Trát Tây nằm rạp cả người xuống đất, dùng cái cuốc nhỏ nhẹ nhàng bẩy lớp đất.

Chu Phó xoay người ngồi xuống, kéo khóa áo khoác xuống, tháo mặt nạ giữ ấm, nhìn bầu trời rộng lớn mà thở dài bất lực.

Cả một buổi sáng, ít nhất Trát Tây đã thu hoạch được hai cây đông trùng hạ thảo, còn Chu Phó thì không phát hiện được cây nào.

Chu Phó không phải là người cẩu thả, anh đã tìm kiếm rất kỹ rồi nhưng không biết vấn đề nằm ở đâu.

Trát Tây đào xong đông trùng hạ thảo liền đi đến bên cạnh Chu Phó, ngồi xuống, nói vài câu tiếng Tạng.

Chu Phó liếc nhìn Trát Tây một cái rồi thu hồi ánh mắt.

Trát Tây mò mẫm từ trong túi vải hông ra một cục tsampa, là cục bột mà lúc ăn sáng, anh ta đã dùng trà bơ nhào rồi nặn thành viên.

Trát Tây đưa cục tsampa cho Chu Phó.

Chu Phó nghi hoặc: “Buổi trưa không về ăn cơm sao?”

Trát Tây nâng tay lên một chút, ra hiệu cho Chu Phó cầm lấy cục tsampa mà ăn.

Chu Phó đại khái đã chắc chắn, đây chính là bữa trưa.

Chu Phó nhìn chằm chằm vào tay Trát Tây, lắc đầu từ chối.

Trát Tây lại nâng tay lên một chút, gần như đút cục tsampa đến tận miệng Chu Phó.

Chu Phó cứng cổ ngửa người ra sau: “Không…”

Lời chưa nói xong, cục tsampa đã được ấn vào miệng Chu Phó, Chu Phó đành phải cắn lấy, đưa tay đỡ, rồi từng miếng từng miếng ăn.

Trát Tây đưa túi da cừu qua, bên trong tỏa ra mùi thơm của trà bơ.

Chu Phó lắc đầu, lấy bình giữ nhiệt của mình ra, bên trong là nước nóng.

Chu Phó ăn xong một cục tsampa, Trát Tây lại lấy từ trong túi vải hông ra một cục nữa đưa cho anh.

Chu Phó đỡ lấy: “Cảm ơn.” Ăn uống no say, Trát Tây lại tiếp tục đi đào đông trùng hạ thảo.

Chu Phó tóm chặt lấy Trát Tây, anh không biết diễn đạt thế nào, đành chìa ra cái túi da cừu trống rỗng của mình.

Trát Tây cười sảng khoái, nói Chu Phó cùng nằm rạp trên mặt đất tìm kiếm đông trùng hạ thảo.

Quỳ gối nhích lên trên bãi cỏ, ngón tay bới những cây cỏ khô úa, mắt gần như dán sát vào mặt đất.

Khoảng nửa tiếng sau, Trát Tây cất tiếng gọi: “Chu Phó!”

Chu Phó vội vã bò qua đó.

Trát Tây vừa nói tiếng Tạng vừa gạt lớp cỏ ra, chỉ vào một đốm nhỏ xíu gần như hòa vào lớp đất bùn cho Chu Phó xem.

Cuối cùng Chu Phó cũng hiểu tại sao mình không tìm thấy đông trùng hạ thảo, anh cứ luôn tìm những búp non màu vàng chanh, bởi vì loại đông trùng hạ thảo anh đào cùng Gia Thố có búp non màu vàng chanh, còn đông trùng hạ thảo ở đây lại là những búp non màu nâu tía, nhú lên từ trong đất có một chút xíu rất khó thấy.

Trát Tây đưa cái cuốc nhỏ cho Chu Phó, rõ ràng là muốn chỉ đạo anh đào cây đông trùng hạ thảo này.

Chu Phó nhận lấy cái cuốc nhỏ.

Anh biết, phải áp sát mặt đất từng chút từng chút một cào lớp đất ra, nếu đông trùng hạ thảo bị gãy thì sẽ không còn giá trị nữa, công sức quỳ lâu như vậy coi như uổng phí.

Búp non màu nâu tía, phần thân màu vàng chanh, phần sâu nằm dưới lớp đất trắng mập ú nu. Đất được cào ra gần hết, Chu Phó cẩn thận nhấc phần búp non lên, một cây đông trùng hạ thảo nguyên vẹn ra khỏi mặt đất.

 

Cây đông trùng hạ thảo này do Trát Tây phát hiện, dĩ nhiên Chu Phó đưa đông trùng hạ thảo cho Trát Tây.

Trát Tây cười nhận lấy đông trùng hạ thảo rồi cho vào túi da cừu của mình.

đất này thì sang năm mới có thể tiếp tục nhậ

n được sự ban tặng của nó.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn