Một cây đông trùng hạ thảo trị giá khoảng 10 tệ, 1000 tệ cần khoảng 100 cây, ở khu vực đào chính tại bãi cỏ trên núi cao trên 4500 mét so với mực nước biển, nếu may mắn, một ngày có thể đào được mười mấy cây. Đây là thông tin Chu Phó có được từ Gia Thố.
Chu Phó ước tính, dù thế nào, một tháng cũng có thể đào được số đông trùng hạ thảo trị giá 1000 tệ rồi.
Sau đó, bất kể có câu trả lời hay không, bất kể Mã Dương nói thêm điều gì thì anh đều sẽ rời đi.
Trời còn chưa sáng, bữa sáng đã được dọn lên bàn. Cát Mỗ biết sáng sớm Chu Phó phải đi, đã vội vã lật đật dọn tất cả những thứ ăn được lên bàn cơm.
Mặt trời vừa ló dạng sau sườn núi, Trát Tây đã đến nhà Mã Dương đón người, dắt theo con bò Yak mang đầy những vật dụng thiết yếu để vào núi.
Chu Phó không có nhiều hành lý, một cái ba lô đa năng màu đen, bên trong chính là toàn bộ tài sản của anh.
Trát Tây nhìn thấy Chu Phó liền nhiệt tình tiến lên bắt chuyện.
Chu Phó cũng nghe không hiểu.
Gia Thố đứng bên cạnh phiên dịch: “Anh ấy nói gặp được anh là sự sắp xếp của Tsering.”
Lần này, đến cả tiếng Hán Chu Phó cũng không hiểu nổi.
Mã Dương bước ra: “Ý là có duyên với cậu.”
Duyên? Chu Phó liếc nhìn Trát Tây một cái, vẻ mặt nhàn nhạt.
Mã Dương: “Chu Phó, cho cậu cái này.”
Mã Dương đưa ra một cuốn từ điển dày cộp, bìa đã bong tróc, các trang bên trong đã nhăn nheo và ố vàng.
《Từ điển Hán – Tạng thực hành dành cho học sinh tiểu học và trung học cơ sở》.
Mã Dương nhấc tay lên một chút: “Của Gia Thố hồi nhỏ, chắc cậu sẽ cần dùng đến.”
Chu Phó còn chưa kịp đưa tay ra nhận thì Trát Tây đã giật lấy cuốn từ điển, lật lật vài trang rồi để lên lưng bò Yak, quay đầu vẫy tay với Chu Phó, hét to từng chữ:
“Đi! Đi! Đi!”
Cứ như đang lùa bò, chăn cừu vậy.
Gia Thố hoạt bát chào tạm biệt: “Tạm biệt nhé.”
Chu Phó quay đầu lại.
Gia Thố cười híp mắt: “Thực ra đào đông trùng hạ thảo vui lắm, nếu không phải đi học thì em cũng đi cùng hai người rồi.”
Gia Thố hiểu sai cảm xúc của Chu Phó, Chu Phó cũng không giải thích, chỉ mỉm cười nhẹ: “Tạm biệt.”
Cát Mỗ vội vàng lật đật chạy ra, ôm một túi đồ: “Chu Phó!”
Chu Phó ngoái lại.
Cát Mỗ đặt cái túi lên lưng bò Yak: “Mang theo mà ăn.”
Rời khỏi thôn, hướng về phía sườn núi, vượt qua thảo nguyên, vẫn là thảo nguyên, dường như đi mãi không đến nơi.
Trên đường đi bắt gặp vài đoàn người dân du mục dắt bò Yak, họ nói với Trát Tây vài câu rồi lại rảo bước nhanh hơn tiến về phía trước.
Buổi trưa, Trát Tây và Chu Phó dừng chân nghỉ ngơi bên một dòng suối nhỏ.
Bò Yak ăn cỏ tự nhiên, Trát Tây và Chu Phó dùng trà bơ trong túi da cừu nhào với tsampa để bỏ bụng.
Thỉnh thoảng Trát Tây nói vài câu, Chu Phó không hiểu tiếng Tạng, không đáp lại cũng không có gánh nặng tâm lý.
Chẳng bao lâu, một nhóm dân du mục dắt bò Yak tới, cũng dừng chân bên bờ suối, trông có vẻ họ cũng đi đào hái đông trùng hạ thảo.
Trang thiết bị của họ phong phú hơn, họ dựng bếp lò nhỏ bên suối, đun nước pha trà.
Họ chia sẻ món trà bơ vừa nấu xong cho Trát Tây và Chu Phó.
Trát Tây và Chu Phó ngồi cạnh nhau uống trà, gió thổi nhè nhẹ, Trát Tây bỗng nhéo vào cánh tay Chu Phó một cái, miệng hỏi gì đó.
Chu Phó rụt tay lại, lắc đầu, ra hiệu không hiểu.
“Anh ấy hỏi anh có lạnh không?” Một cậu bé, trông chạc tuổi Gia Thố.
Chu Phó nhìn cậu bé một cái rồi lại nhìn Trát Tây, trả lời: “Không lạnh.”
Cậu bé quay sang phiên dịch cho Trát Tây.
Có cậu bé làm phiên dịch, Trát Tây lúc thì hỏi Chu Phó từ đâu đến, lúc thì hỏi Chu Phó năm nay bao nhiêu tuổi, còn hỏi Chu Phó đã từng đi Thâm Quyến chưa.
Chu Phó gật đầu, nói đã từng đi.
Cậu bé phiên dịch lại lời Trát Tây: “Anh ấy bảo, em trai anh ấy đang làm thuê ở Thâm Quyến, biết đâu hai người đã từng gặp nhau.”
Chu Phó: “Ồ.”
Trát Tây lại nói thêm vài câu rồi đi về phía con bò Yak.
Cậu bé đánh giá Chu Phó: “Anh là người Hán, tại sao lại đi đào đông trùng hạ thảo giống bọn em?”
Chu Phó không biết phải giải thích thế nào, cười có chút bất đắc dĩ: “Kiếm tiền chứ sao.”
Cậu bé gật gật đầu.
Chu Phó hỏi cậu bé: “Tại sao em lại đi theo đào đông trùng hạ thảo? Không đi học à?”
Cậu bé ngạc nhiên hỏi vặn lại: “Em đã lớn thế này rồi? Còn đi học gì nữa?”
Chu Phó đánh giá cậu bé: “Em bao nhiêu tuổi rồi?”
Cậu bé: “16.”
Quả thật bằng tuổi Gia Thố, Chu Phó không hỏi thêm nữa.
Trát Tây đựng một ít nước suối để lên lưng bò Yak, vẫy tay với Chu Phó, hét:
“Đi! Đi! Đi!”
Sẩm tối, gió thổi vù vù.
Trát Tây ngẫm nghĩ một chút rồi quyết định dừng chân nghỉ qua đêm tại đây.
Hai người cùng nhau trải lều bạt ra, Chu Phó phát hiện lều bạt không phải làm bằng bạt nilon mà là chất liệu thô dày, đầy lông.
Căn lều đơn sơ được dựng lên, đống lửa được nhóm lên.
Chu Phó đi ra một góc ngồi xuống.
Chẳng mấy chốc, Trát Tây đến trước mặt Chu Phó, miệng xí xô xí xào nói tiếng Tạng.
Chu Phó không hiểu.
Trát Tây đưa tay lên gõ gõ vào đầu mình.
Chu Phó vẫn không hiểu.
Trát Tây quay lưng, móc bình oxy từ đống thiết bị, lại đi đến trước mặt Chu Phó, áp bình oxy làm động tác hít hai cái.
Gõ đầu…
Hít oxy…
Chu Phó đại khái hiểu rồi. Trát Tây đang hỏi anh có đau đầu không, có bị phản ứng cao nguyên không, có cần hít oxy không.
Chu Phó đúng là đau đầu, nhưng không phải về mặt sinh lý mà là về mặt tâm lý, bởi vì anh phát hiện mình đã đánh giá thấp chặng đường đến khu vực đào đông trùng hạ thảo.
Chu Phó lắc đầu, biểu thị không bị phản ứng cao nguyên.
Trát Tây vẫn nhét bình oxy cho Chu Phó, quay lưng đi lục lọi thiết bị, lần này xách một túi nilon đưa cho Chu Phó.
Bên trong là đủ các loại thuốc, thuốc cảm cúm, thuốc hạ sốt, thuốc tiêu chảy, thuốc say độ cao…
Rất nhiều loại còn mới toanh chưa bóc vỏ.
Trực giác của Chu Phó mách bảo, những thứ này không phải do Trát Tây chuẩn bị.
Chu Phó muốn hỏi thì phải giao tiếp với Trát Tây. Chu Phó nhớ tới cuốn từ điển lúc sáng, khi tìm từ điển trong đống đồ, anh nhìn thấy gói đồ Cát Mỗ chuẩn bị trước.
Bên trong là thịt bò Yak phơi khô.
Trát Tây bắt đầu nấu bữa tối, treo cái nồi đồng lên trên đống lửa, đổ nước vào, ném một nắm thịt bò Yak vào trong.
Chu Phó ôm cuốn từ điển ngồi cạnh đống lửa, lật giở những trang giấy vang lên tiếng sột soạt.
Vốn là cuốn từ điển dành cho học sinh tiểu học và trung học cơ sở, có kèm hình minh họa, cả hình lẫn chữ, rất thích hợp cho người mới bắt đầu.
Chu Phó dùng từ điển và Trát Tây đối thoại đơn giản: Thuốc, ai đưa?
Trát Tây dùng tiếng Hán trả lời: “Bí thư Mã.”
Chu Phó không ngạc nhiên cho lắm, lại lật từ điển: Ông ấy bảo anh đưa tôi đi làm gì?
Trát Tây cầm lấy từ điển lật: Đào đông trùng hạ thảo.
Chu Phó: Còn gì nữa không?
Trát Tây lắc đầu.
Chu Phó không rõ mình đang mong đợi câu trả lời gì. Chu Phó chỉ có trực giác rằng, bảo anh đi đào đông trùng hạ thảo không phải là mục đích của Mã Dương, nhưng Trát Tây nói, Mã Dương chỉ bảo dẫn anh đi đào đông trùng hạ thảo.
Trong nồi tỏa ra mùi thơm của thịt.
Trát Tây chỉ tay vào đống lửa với Chu Phó, sau đó rời đi, lúc quay lại, trên tay cầm rau dại tươi, nhúng xuống nước rửa sơ ở bên cạnh.
Canh bò Yak đã sôi, cho cục bột lúa mạch vào, cuối cùng cho rau xanh vào, đây chính là một bữa tối thịnh soạn.
Bữa tối kết thúc, mặt trời vẫn chưa lặn hẳn thì trời đột nhiên đổ mưa.
Hai người nhanh chóng chuyển đồ đạc vào lều đen.
Bò Yak không cần phải tránh mưa, bộ lông dày rậm của chúng có tính chất dầu, lớp lông dài bên ngoài có thể ngăn chặn nước mưa ngấm vào, lớp lông tơ bên trong có thể khóa chặt nhiệt độ cơ thể.
Lều đen chính là dùng lông bò Yak xe thành sợi rồi dệt thành vải.
Trong lịch sử du mục lâu đời, lều đen như một ngôi nhà di động của người dân du mục, nắng gắt không xuyên qua, mưa to không thấm nổi, gió lạnh thổi không lọt, là kết tinh của thời gian và trí tuệ.
Trát Tây thành thạo trải nệm da cừu, để trống một chỗ, mời Chu Phó cùng ngủ.
Chu Phó lắc đầu, lấy túi ngủ ra, đi rửa mặt mũi.
Rất nhanh, Trát Tây ngáy khò khò.
Chút ánh tà dương cuối cùng vụt tắt, toàn bộ thảo nguyên chìm vào bóng tối, chỉ còn lại tiếng gió, tiếng mưa, tiếng ngáy.