Gió Qua Rừng Thẳm

Chương 6: Gió hòa điệu

Bình minh lên chậm rãi giữa rừng già. Ánh sáng yếu ớt xuyên qua màn sương, đọng lại trên từng chiếc lá, nhấn nhá sắc xanh biếc của ngày mới. Trong căn nhà lợp lá, Nguyệt Dao đã tỉnh giấc. Cô ngồi dậy, khoác tấm áo vải đen lên vai rồi lặng lẽ bước ra ngoài. Hơi lạnh của đất ẩm thấm vào chân, mang theo mùi ngai ngái quen thuộc.

Nhã Linh vẫn còn say ngủ, gương mặt nghiêng về phía vách, hàng mi khẽ rung. Trên môi cô thấp thoáng nụ cười mơ hồ. Vi An nằm ở góc trong, cuộn tròn như chú mèo nhỏ, mái tóc dài rối bời phủ lên chiếc gối dệt thổ cẩm. Dao dừng lại nhìn hai người, trong lòng dâng lên cảm giác khó gọi thành tên. Những ngày gần đây, khoảng cách giữa ba người dường như thu hẹp lại, dù mỗi người vẫn mang một nỗi riêng.

Bên ngoài, tiếng chim rừng ríu rít gọi nhau. Dao hít sâu, đi về phía bếp lửa. Phùng Lệ Hoa đã dậy từ sớm, đang lom khom nhóm than. Đôi má cô bé ửng hồng vì gió lạnh.

“Chị Dao, chị dậy rồi à?” Lệ Hoa ngẩng đầu, giọng thì thầm như sợ làm kinh động rừng già.

Dao gật đầu, xắn tay áo giúp Lệ Hoa gọt củ mài, nhặt rau rừng. Đôi bàn tay mảnh dẻ của Dao thành thạo tách từng bẹ lá, cắt gốc rễ, động tác dứt khoát mà nhẹ nhàng. Hoa nhìn theo, ánh mắt lộ vẻ ngưỡng mộ.

“Chị ơi, hôm qua em nghe người trong làng nói, tối nay sẽ có lễ nguyện gió ở gốc cây thiêng. Có phải chị cũng tham gia không?” Hoa vừa hỏi vừa đặt củ mài vào nồi.

Dao khẽ đáp: “Có lẽ vậy. Lễ này quan trọng với cả hai bộ lạc. Ai cũng cần một lời cầu nguyện.”

Hoa yên lặng một lát, rồi thì thào: “Chị… cầu gì vậy?”

Dao không trả lời ngay. Đôi mắt phượng nhìn ra bìa rừng, nơi ánh sáng vàng đang vỡ vụn trên tán lá. Một thoáng bối rối lướt qua gương mặt trắng ngần. Đến cuối cùng, cô chỉ đáp nhỏ: “Chị muốn mọi người bình an.”

*

Trong nhà, Vi An trở mình tỉnh giấc. Tiếng gió buổi sớm luồn qua khe cửa, mang theo mùi cỏ dại và chút hơi nước. Cô ngồi dậy, kéo chiếc áo choàng cũ lên vai, lắng nghe âm thanh quen thuộc ngoài bếp.

Một lúc sau, Nhã Linh cũng choàng tỉnh. Cô vươn vai, khẽ nhíu mày khi phát hiện chỉ còn mình và Vi An trong nhà.

“Dao đâu rồi?” Linh hỏi, giọng ngái ngủ.

“Chị ấy ra ngoài với Hoa rồi.” Vi An đáp, mắt vẫn dán vào vết sáng trên nền đất.

Linh đứng dậy, khoác vội áo. Cô nhìn Vi An, thấy đôi mắt cô gái này có gì đó khác lạ. “Em không khỏe à?”

Vi An lắc đầu, môi mím lại. “Em nằm mơ. Thấy mình lạc trong rừng, gọi mãi không ai trả lời.”

Linh sững lại, rồi vỗ nhẹ vai Vi An: “Ngốc thật. Có tôi, có Dao, làm gì có chuyện bỏ mặc em.”

Vi An khẽ cười, nhưng ánh mắt vẫn chưa hết mơ hồ. Linh nhìn cô, không nói gì thêm, chỉ vươn tay kéo cửa, để ánh sáng ùa vào căn nhà nhỏ.

*

Bữa sáng đơn sơ với cháo củ mài, rau rừng và ít thịt khô. Cả nhà quây quần bên mâm, tiếng nói cười rì rầm. Tô Vi An ngồi cạnh Dao, thỉnh thoảng len lén nhìn sang, như muốn nói điều gì đó mà lại thôi. Nhã Linh đối diện, vừa ăn vừa liếc Dao, vẻ mặt lấp lửng.

Lệ Hoa kể chuyện trong làng, chuyện gà mái bị cáo rừng bắt trộm, chuyện bà Tương Lan dệt tấm vải mới, chuyện tối nay sẽ có lễ nguyện gió – nghi lễ mà ai cũng mong đợi. Dao gật đầu, bảo Hoa đi hái thêm hoa rừng để lát nữa trang trí bàn thờ tổ tiên. Linh đứng dậy, xắn tay áo định đi cùng Hoa, nhưng Dao giữ lại.

“Ở lại giúp tôi bốc thuốc cho bà Tương Lan. Hoa đi một mình cũng ổn.”

Linh hơi sững người, rồi gật đầu, ngồi xuống cạnh Dao. Vi An ngồi bên, chăm chú quan sát hai người, khóe môi khẽ cong lên.

Linh nhìn Dao, giọng thấp xuống: “Sao tự nhiên lại gọi tôi ở lại?”

Dao không nhìn Linh, chỉ cẩn thận chia từng vị thuốc vào túi vải. “Tôi muốn hỏi cô. Đêm qua, cô nói nếu phải chọn giữa bộ lạc và tôi, cô không biết sẽ làm gì. Bây giờ, cô nghĩ sao?”

Linh im lặng, ánh mắt tối lại. Một lát sau, cô đáp: “Tôi vẫn chưa biết. Nhưng tôi không muốn mất bất kỳ ai – cả bộ lạc, cả cô.”

Dao ngẩng lên, nhìn sâu vào mắt Linh. Trong khoảnh khắc ấy, gió ngoài cửa lùa vào, mang theo mùi thơm của cỏ dại. “Tôi cũng vậy.” Dao nói, giọng nhỏ nhưng dứt khoát.

Không ai nói gì thêm. Chỉ có tiếng bẻ thuốc, tiếng gió và nhịp thở của hai người hòa vào nhau, như nhắc nhở về một điều gì đó chưa kịp gọi tên.

*

Đến trưa, không khí trong làng rộn ràng khác lạ. Các bà các chị gùi thảo dược, hoa quả, mang ra quảng trường nhỏ giữa làng. Bùi Tương Lan đích thân bày mâm lễ: xôi nếp, gà luộc, trái cây và rượu nếp mới. Tấm vải thổ cẩm mới dệt trải trên bàn, sắc màu rực rỡ nhưng hài hòa như vầng mây chiều.

Tương Lan nhìn Dao, ánh mắt trìu mến. “Con chuẩn bị tinh dầu chưa? Lát nữa phải nhỏ lên khóm hoa trước khi dâng lễ.”

Dao gật đầu, lấy ra bình nhỏ đựng hương liệu, trao cho Tương Lan. “Con đã pha sẵn từ sáng. Lát nữa sẽ nhỏ lên hoa trước khi cầu nguyện.”

Tương Lan vỗ nhẹ vai Dao, dịu dàng: “Cả nhà mình sẽ cùng nhau cầu nguyện. Mỗi người một lời ước, gió sẽ nghe thấy hết.”

Vi An đứng gần đó, ngước lên nhìn khóm hoa trắng. Đôi mắt cô ánh lên niềm hy vọng, xen lẫn chút lo lắng không giấu được.

“Chị Lan, em cũng được cầu nguyện chứ?” Vi An hỏi nhỏ.

Tương Lan mỉm cười, vuốt tóc cô: “Dĩ nhiên. Ai có trái tim yêu thương đều được gửi gắm ước nguyện cho rừng già.”

Nhã Linh đứng phía xa, lặng lẽ quan sát. Ánh mắt cô dừng lại ở Dao, rồi lại liếc sang Vi An, vẻ mặt khó đoán. Trong lòng Linh, một cảm giác lạ lẫm len lỏi: vừa ngưỡng mộ, vừa bất an, lại vừa có chút ganh tỵ không rõ nguyên do.

*

Trước giờ nguyện gió, dân làng cùng nhau trang trí lối đi bằng dây hoa rừng, đèn lồng nhỏ làm từ vỏ bầu khô. Trẻ con ríu rít chạy quanh, người lớn thì thầm trao đổi. Không khí vừa trang nghiêm, vừa rộn rã.

Trình Uyển Nhi xuất hiện bên Nhã Linh, giọng lém lỉnh: “Linh này, nghe nói hôm nay ai cầu nguyện thành tâm nhất thì điều ước sẽ thành thật. Cậu định ước gì thế?”

Linh nhăn mặt: “Chuyện bí mật. Lộ ra là gió không linh đâu.”

Uyển Nhi cười khúc khích, cúi đầu xếp lại dây hoa, rồi bỗng nghiêng đầu hỏi nhỏ: “Cậu thấy Dao với Vi An thế nào?”

Linh hơi ngập ngừng, rồi đáp: “Tôi không biết. Dao thì kiên cường, khó gần. Vi An hiền lành, dễ thương. Còn cậu thì lúc nào cũng thích hỏi chuyện người khác.”

Uyển Nhi nhún vai, ánh mắt lấp lánh: “Tôi chỉ muốn cậu vui thôi. Dạo này cậu hay nghĩ ngợi, tôi lo lắm.”

Linh cười, gõ nhẹ vào trán Uyển Nhi: “Lo gì, tôi vẫn ổn mà. Cậu cứ trông nom mẹ tôi đi, đừng lo chuyện bao đồng nữa.”

Uyển Nhi phụng phịu, nhưng ánh mắt vẫn đầy quan tâm. Cô đưa cho Linh một bó hoa dại, thì thầm: “Cái này tôi hái cho cậu. Đem dâng lễ nhé.”

Linh cầm bó hoa, khẽ gật đầu. Trong lòng cô chợt dấy lên cảm giác ấm áp lạ lùng, như thể giữa bao bất an, vẫn có một chốn để quay về.

*

Khi mặt trời ngả về tây, dân làng tập trung dưới gốc cây thiêng – một cây cổ thụ sừng sững, rễ to ngoằn ngoèo ôm lấy nền đất. Gió chiều nhẹ thổi, lá cây xào xạc như thì thầm những câu chuyện xa xưa. Mâm lễ được bày trang trọng. Tất cả mọi người đều mặc trang phục truyền thống: áo chàm, váy thổ cẩm, khăn choàng sặc sỡ.

Tần Nguyệt Dao, Dương Nhã Linh, Tô Vi An cùng đứng hàng đầu, mỗi người một tâm trạng riêng. Dao trầm mặc, mắt không rời mâm lễ. Linh giữ vẻ bình thản nhưng lòng rối như tơ vò. Vi An khép nép, hai tay đan chặt, lặng lẽ quan sát từng cử chỉ của Dao và Linh.

Tương Lan bước lên, cất giọng trầm ấm: “Hôm nay, chúng ta tụ họp dưới gốc cây tổ tiên, gửi gắm ước nguyện cùng gió rừng. Mỗi lời cầu nguyện, mỗi khát vọng đều được gió mang đi, thấm vào đất, vào lá, vào từng nhịp sống của núi rừng này.”

Bà chắp tay, cúi đầu. Dao, Linh, Vi An và mọi người cùng làm theo. Không khí lặng đi, chỉ còn tiếng gió xôn xao.

Từng người một, theo thứ tự, bước lên dâng hoa, nhỏ tinh dầu, thì thầm lời nguyện ước vào tai gió. Khi đến lượt Dao, cô nhẹ nhàng đặt bó hoa trắng lên mâm, nhỏ vài giọt tinh dầu thơm lên từng cánh hoa. Đôi mắt nhắm lại, Dao thì thầm trong lòng: “Xin gió chứng giám, cho sự thật sớm sáng tỏ, cho những người tôi yêu thương được bình an.”

Kế đến là Linh. Cô đặt bó hoa dại Uyển Nhi tặng lên bàn, cúi đầu thật lâu. Lời nguyện vang lên trong tâm trí: “Mong cho bộ lạc yên ổn, mong cho người bên cạnh tôi không phải chịu tổn thương.”Vi An run run bước lên, hai tay ôm bó hoa nhỏ. Cô nhắm mắt, thì thầm: “Nếu gió nghe được, xin cho tôi tìm thấy mái nhà của mình, xin cho mọi người luôn ở bên nhau.”

Khi ba người hoàn thành lễ nguyện, một cơn gió mạnh bỗng thổi qua, mang theo mùi hoa và tinh dầu lan tỏa khắp không gian. Lá cây rì rào, như tiếng hát của rừng già. Trẻ nhỏ reo lên, người lớn nhìn nhau, ai cũng tin đó là điềm lành.

*

Sau lễ nguyện, dân làng tụ tập quanh đống lửa lớn. Người lớn uống rượu, kể chuyện xưa. Trẻ con múa hát, chạy vòng quanh. Không khí hòa thuận, ấm cúng như một gia đình lớn.

Dao ngồi bên bếp lửa, vừa hong tay vừa quan sát mọi người. Bên cạnh, Linh lấy từ trong túi ra ít hạt dẻ rừng, chia cho Dao và Vi An.

“Cô ăn đi, hạt dẻ này ngon lắm, tôi vừa nhặt được sáng nay.” Linh nói, mắt ánh lên vẻ tinh nghịch.

Dao cầm lấy, nhai chậm rãi. “Cảm ơn. Cô lúc nào cũng biết cách làm tôi ngạc nhiên.”

Linh bật cười: “Cô cũng vậy. Tôi chưa từng gặp ai vừa giỏi y thuật, vừa bình tĩnh như cô.”

Vi An nhìn hai người, ánh mắt lấp lánh. “Chị Dao, chị Linh, em mong chúng ta mãi bên nhau như thế này.”

Dao khẽ xoa đầu Vi An, dịu dàng: “Chỉ cần em muốn, chị sẽ không rời xa em.”

Linh đột nhiên im lặng, nhìn Dao thật lâu. Trong đôi mắt ấy, có gì đó mềm lại, sâu thẳm như mặt hồ mùa thu. Nhã Linh vươn tay, đặt lên mu bàn tay Dao, rất khẽ: “Nếu một ngày cô rời đi, tôi sẽ đi tìm cô.”

Dao không rút tay về, chỉ khẽ mỉm cười. Vi An tựa đầu lên vai Dao, gió đêm thổi qua, mang theo tiếng cười, tiếng nói, và lời hứa lặng lẽ.

*

Lửa đã tàn, người lớn về nhà, chỉ còn lại ba người bên đống tro âm ỉ. Dao đứng dậy, nhìn về phía rừng sâu. “Tôi muốn ra gốc cây thiêng một lát.”

Linh cũng đứng lên: “Tôi đi cùng.”

Vi An ngập ngừng, rồi cũng lặng lẽ theo sau. Ba người bước trên con đường nhỏ, tiếng lá khô rào rạt dưới chân.

Đến nơi, gió rừng thổi mạnh hơn, lá cây đan vào nhau thành mái vòm mờ ảo. Ánh trăng loang loáng trên từng bậc rễ. Cả ba ngồi xuống, lưng tựa vào gốc cây cổ thụ.

Dao lên tiếng trước, giọng trầm: “Từ nhỏ, tôi đã nghe cha kể, gốc cây này là nơi tổ tiên gửi gắm linh hồn. Mỗi lời nguyện, mỗi nỗi đau, đều được gió mang đi. Tôi không biết gió có nghe thật không, nhưng mỗi lần cầu nguyện ở đây, lòng tôi thấy nhẹ nhõm.”

Linh ngồi sát lại, chậm rãi: “Hồi bé, tôi từng nghĩ gió chỉ là gió, chẳng thể đem đi điều gì cả. Nhưng lớn lên, tôi nhận ra, đôi khi chỉ cần một lời hứa, một niềm tin, đã đủ giúp mình bước tiếp.”

Vi An ngồi giữa hai người, nhỏ nhẹ: “Em thì luôn nghĩ, gió là tiếng nói của mẹ cha, của những người đã khuất. Có lẽ vì em không có ai để dựa vào, nên em tin gió sẽ ở bên cạnh.”

Dao quay sang Vi An, ánh mắt dịu dàng hơn bao giờ hết. “Từ giờ, em không còn một mình nữa.”

Nhã Linh cũng nắm lấy tay Vi An, siết nhẹ. “Chúng ta là một gia đình.”

Khoảnh khắc ấy, gió rừng thổi mạnh, lá cây xào xạc như tiếng vỗ tay đồng lòng. Ba người ngồi sát bên nhau, lặng lẽ gửi những ước nguyện thầm kín cho rừng già.

*

Trở về nhà, ba người vẫn im lặng, mỗi người theo đuổi dòng suy nghĩ riêng. Dao ngồi bên bàn, lấy ra cuốn sổ nhỏ, ghi chép các loại dược liệu hôm nay tìm được. Linh xếp lại cung tên, chỉnh lại lưỡi dao, mắt vẫn liếc sang Dao mỗi khi cô nghĩ không ai để ý. Vi An cặm cụi vá lại chiếc áo choàng cũ, thỉnh thoảng lại ngẩng lên ngắm hai người kia, đôi mắt ánh lên niềm vui đơn sơ.

Đêm càng về khuya, tiếng côn trùng râm ran ngoài vách. Dao khép sổ, bước ra hiên nhà. Linh theo sau, đứng cạnh, cả hai cùng nhìn lên bầu trời đen thẫm.

“Cô nghĩ, những gì chúng ta ước hôm nay, liệu có thành sự thật không?” Linh hỏi, giọng trầm.

Dao không trả lời ngay, chỉ nhìn xa xăm. “Tôi không biết. Nhưng tôi tin, chỉ cần chúng ta giữ lời hứa với nhau, mọi chuyện rồi sẽ ổn.”

Linh quay sang, bắt gặp ánh mắt Dao. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, khoảng cách giữa hai người như biến mất. Linh khẽ đặt tay lên vai Dao, giọng thì thầm: “Tôi sẽ không để ai làm hại cô.”

Dao nhìn Linh, ánh mắt dịu lại, rồi gật đầu. “Tôi cũng vậy.”

Phía trong nhà, Vi An đã chìm vào giấc ngủ, khóe môi vẫn còn vương nụ cười. Tiếng gió ngoài rừng vẫn thì thầm không dứt, như hát ru cho ba tâm hồn trẻ tuổi.

*

Sáng hôm sau, trời đổ mưa nhẹ. Những hạt mưa trong veo rơi lách tách trên mái lá. Dao dậy sớm, lặng lẽ pha trà, chuẩn bị thuốc cho bà Tương Lan. Lệ Hoa chạy vào, tóc ướt sũng, tay cầm bó nấm rừng.

“Chị Dao, em tìm được nấm trắng. Có dùng được không?”

Dao đón lấy, ngắm kỹ rồi gật đầu: “Được. Nấm này hiếm, tốt cho người yếu sức.”

Hoa vui mừng, chạy đi khoe với Vi An. Linh xuất hiện ở cửa, tay ôm bó củi khô.

“Trời mưa mà cô cũng dậy sớm thế?” Dao hỏi, rót cho Linh chén trà nóng.

Linh ngồi xuống, cười cợt: “Tôi không ngủ được. Đêm qua mơ thấy ai đó bỏ tôi đi.”

Dao nhìn Linh, ánh mắt pha chút trêu chọc: “Cô sợ à?”

Linh nheo mắt: “Tôi sợ thật. Sợ cô rời đi mà không nói lời nào.”

Dao im lặng, ánh mắt chợt xa xăm. “Tôi không đi đâu cả, trừ khi có ai đó đuổi tôi đi.”

Linh bật cười, giọng ấm áp: “Tôi mà để cô đi, chắc rừng này cũng chẳng còn ai dám ở lại.”

Hai người nhìn nhau, rồi cùng bật cười. Tiếng cười vang ra ngoài hiên, hòa vào tiếng mưa rừng, tạo nên một giai điệu yên bình hiếm có giữa những ngày sóng gió.

*

Tối hôm đó, khi mọi người quây quần bên bếp, Tương Lan mang ra một món bánh làm từ nếp mới, dừa và mật ong rừng. Cả nhà chia nhau từng miếng bánh, vị ngọt bùi lan tỏa. Dao nhìn quanh, lòng dâng trào cảm giác ấm áp, như thể mọi đau thương đều tan biến dưới mái nhà này.

Uyển Nhi ghé sát Vi An, thì thầm: “Tối mai có lễ hóa giải ở đền nhỏ, nghe nói ai tham gia đều được tổ tiên phù hộ. Em đi cùng chị nhé?”

Vi An gật đầu, ánh mắt sáng lên. Linh nghe vậy, chen vào: “Tôi cũng đi. Không ai được bỏ rơi ai hết.”

Cả nhà lại cười vang. Gió ngoài kia vẫn thổi, mưa rừng vẫn rơi, nhưng trong căn nhà nhỏ, hơi ấm và tiếng cười như một tấm áo chở che tất cả.

*

Đêm khuya, khi mọi người đã ngủ, Dao ngồi một mình bên bàn, ngọn đèn dầu le lói. Cô lấy từ trong áo ra một chiếc vòng cổ bằng gỗ, mặt khắc ký hiệu cổ xưa. Dao lật mặt sau, khẽ chạm ngón tay lên dòng chữ nhỏ, ánh mắt mơ hồ.

Gió lùa qua khe cửa, làm ngọn đèn lay động. Dao nhắm mắt, thì thầm một câu nguyện. Ở góc tối, tiếng động nhẹ vang lên ngoài hiên. Dao ngẩng đầu, đôi mắt sắc sảo dõi ra ngoài. Bóng một người thấp thoáng lẩn khuất trong màn mưa – bóng dáng quen thuộc nhưng lại xa lạ.

Cô đứng dậy, nhẹ nhàng mở cửa. Gió lạnh ùa vào, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa rừng. Dao bước ra hiên, nhìn quanh, nhưng bóng người ấy đã biến mất vào màn đêm.

Trở lại bàn, Dao ngồi xuống, lòng trĩu nặng. Cô biết, những thử thách mới đang chờ đợi phía trước. Nhưng đêm nay, lời nguyện đã gửi cho gió, trái tim đã nối kết với nhau, và dù có bao nhiêu sóng gió, cô cũng không còn đơn độc.

Ngoài trời, mưa rừng vẫn rơi. Gió hòa điệu cùng tiếng thì thầm của những người trẻ tuổi, dệt nên một giao ước không lời, chờ đợi ngày mai mang đến câu trả lời cho những bí mật còn bỏ ngỏ.