Vi An ngồi bên cửa sổ, đôi mắt mơ màng nhìn dòng nước mưa trượt dài trên vách tre. Đêm đã tàn, bình minh chỉ vừa le lói, cả nhà còn say ngủ. Ngoài sân, tiếng gà rừng vọng về, len lỏi qua không gian ẩm ướt. Cô khẽ siết chiếc khăn len Tương Lan vừa dệt, cảm nhận rõ rệt hơi ấm dịu dàng thấm vào từng ngón tay. Một ngày mới lại bắt đầu, lặng lẽ nhưng cũng đầy rình rập, như cơn gió thoảng qua rừng thẳm lúc mờ sáng.
Uyển Nhi tới, nhẹ nhàng như một cái bóng. Mắt cô ta long lanh, trên môi thấp thoáng nụ cười thân thiện. Vi An ngẩng đầu, chào khẽ, còn Uyển Nhi ngồi xuống bên cạnh, bàn tay thoăn thoắt giúp Vi An gỡ rối mớ tóc ướt vì sương đêm.
“Chị ngủ được không?” Uyển Nhi hỏi, giọng nhỏ nhẹ.
“Cũng tạm.” Vi An đáp, ánh mắt hiền lành. “Cảm ơn chị, đêm qua em mơ thấy mẹ. Lâu lắm rồi mới lại thấy.”
Uyển Nhi vờ ngạc nhiên, rồi khẽ chép miệng: “Em thật may mắn. Chị thì chỉ toàn mơ thấy rắn rết, tỉnh dậy chẳng còn nhớ nổi mặt mẹ ra sao.”
Hai người ngồi im lặng một lát, chỉ còn tiếng mưa lách tách. Uyển Nhi bỗng đổi giọng, nói nhỏ, mắt liếc về phía nhà trong: “Mà, em biết không… Dạo này người trong làng đồn mấy chuyện lạ về em đấy.”
Vi An khựng lại, hơi thở ngập ngừng. “Em… về em ạ?”
“Ừ, về em. Họ bảo em không phải người làng này, cũng chẳng phải người Sơn Lang hay Hắc Mộc. Có người còn nói em là… con của bộ lạc đã mất, bị trời đày, mang theo điềm xấu.” Uyển Nhi ghé sát, thì thầm như kể bí mật động trời. “Chị nghe thôi, không tin đâu. Nhưng em phải cẩn thận. Ở đây ai cũng dè chừng người lạ.”
Vi An ngồi lặng, cổ họng khô khốc. Cô mím môi, bàn tay vô thức siết chặt mép khăn. Trong lòng, một vệt lạnh mỏng manh chạy qua. Cô đã quen với ánh mắt dò xét, lời ra tiếng vào, nhưng không ngờ, giữa mái nhà Tương Lan, điều ấy lại bủa vây.
Uyển Nhi vỗ nhẹ vai Vi An, giọng an ủi: “Đừng để ý nhé. Ai cũng có quá khứ của mình mà. Chị tin em, chỉ mong em biết giữ mình. Nhất là đừng thân thiết quá với người Sơn Lang, không lại mang họa vào thân.”
Vi An cúi đầu, khẽ gật. Uyển Nhi đứng dậy, rũ váy, bước về phía bếp, để lại Vi An ngồi bơ vơ bên cửa sổ, lòng rối bời như đám mây mù ngoài ngõ tre.
*
Bên ngoài, Linh và Dao đã dậy từ sớm, cùng nhau dọn sân, nhóm lửa. Linh vừa bổ củi vừa liếc sang Dao, ánh mắt lấp lánh vẻ trêu ghẹo.
“Cô Dao này, nghe đâu tối qua cô lại thức khuya hả? Cẩn thận không lại ốm ra đấy.”
Dao không đáp, chỉ liếc Linh một cái. “Cô lo cho tôi từ bao giờ thế?”
Linh cười toe, quệt mồ hôi: “Tôi mà không lo thì ai lo. Bộ lạc này, ngoài tôi ra, chắc chẳng ai dám lằng nhằng với cô đâu.”
Dao khẽ nhếch môi, tiếp tục cắt lá thuốc, dáng điềm đạm mà kín đáo.
Lệ Hoa ôm bó rau rừng chạy tới, miệng líu lo: “Chị Dao ơi, hôm nay em đi hái được rau dớn non, làm nộm ăn ngon lắm. Để em rửa cho chị nhé!”
Dao nhìn em gái nuôi, ánh mắt dịu lại. “Ừ, rửa sạch, bỏ phần già. Lát nữa chị nấu canh.”
Linh chen vào: “Rau dớn phải trộn với vừng rang, thêm ít muối rừng mới đúng vị. Để tôi làm cho.”
Hoa cười khanh khách: “Chị Linh giỏi nhất món này!”
Mọi người tản ra, mỗi người một việc, tiếng nói cười vang khắp sân. Không khí tưởng như ấm áp, yên lành, nhưng dưới lớp bình yên ấy, dòng nước ngầm đã bắt đầu cuộn chảy.
*
Khi Tương Lan ra chợ, Uyển Nhi lặng lẽ theo sau, không quên ghé tai bà rỉ tai: “Mấy hôm nay em nghe người ta kháo nhau về Vi An. Họ bảo em ấy dính dáng đến bộ lạc cũ, có khi mang điềm gở. Mẹ Lan phải chú ý, kẻo lại ảnh hưởng tới tiệm vải.”
Tương Lan dừng lại, mắt nghiêm nghị: “Uyển Nhi, con nghe ai nói thế?”
“Dân Sơn Lang xì xào, có cả người Hắc Mộc nữa. Con lo cho mẹ thôi. Tiệm vải mình vốn làm ăn với nhiều bộ lạc, lỡ ai đó dị nghị, mất uy tín thì khổ.”
Tương Lan thở dài, nắm chặt giỏ tre: “Vi An là đứa trẻ ngoan, mẹ tin nó không làm điều xấu. Người ngoài thích nói gì thì nói, mẹ không bận tâm.”
Uyển Nhi làm bộ ngần ngại, song trong mắt lóe lên tia toan tính: “Con chỉ nhắc mẹ đề phòng thôi. Mấy hôm nay, thấy chị Linh cũng thân thiết với Vi An lắm, người ngoài nhìn vào không khỏi dị nghị.”
Tương Lan không đáp nữa, chỉ lặng lẽ bước nhanh hơn, để lại Uyển Nhi đứng lơ lửng giữa dòng người, nụ cười nhạt nhòa trên môi.
*
Đến trưa, khi cả nhà quây quần bên mâm cơm, Vi An lặng lẽ gắp rau cho Tương Lan, nụ cười nhợt nhạt. Lệ Hoa huyên thuyên kể chuyện hái nấm, đôi khi liếc sang Dao với ánh mắt ngưỡng mộ. Chỉ có Uyển Nhi, thỉnh thoảng lại thở dài, chép miệng, như thể trong lòng mang nặng một nỗi ưu tư khó nói.
Linh thấy vậy, hỏi thẳng: “Sao vậy Uyển Nhi? Ăn không ngon à?”
Uyển Nhi khẽ lắc đầu: “Chỉ là… Mấy hôm nay nghe nhiều chuyện, lòng không yên. Người ngoài cứ bàn tán mãi về nhà mình.”
Linh nhíu mày: “Bàn tán gì?”
Uyển Nhi nhìn quanh, cố ý hạ giọng: “Về Vi An đấy. Họ bảo… em ấy không rõ gốc gác, lại hay lui tới với Sơn Lang, dễ mang chuyện chẳng lành.”
Linh đặt đũa xuống, giọng sắc lạnh: “Ai nói? Tôi ở Sơn Lang, chưa từng nghe vậy. Bộ lạc này, ai tốt ai xấu tôi đều biết rõ.”
Uyển Nhi cười gượng: “Chị biết thì tốt rồi. Em chỉ nhắc nhở thôi.”
Vi An ngồi im, mặt cúi thấp, bàn tay run nhẹ. Dao liếc nhìn Vi An, ánh mắt sâu thẳm, rồi lặng lẽ gắp thêm rau vào bát cô, như một cái nắm tay vô hình.
Tương Lan nhẹ nhàng đổi đề tài, kể chuyện dệt vải cho chợ phiên. Không khí lại trở về êm đềm, nhưng trong lòng mỗi người, một lớp sương mỏng đã phủ lên những niềm tin bé nhỏ.
*
Chiều xuống, Dao tranh thủ ra vườn hái thuốc. Lệ Hoa lon ton đi theo, tay ôm giỏ. Giữa vườn, tiếng chim rừng vang vọng, hương cỏ non dịu nhẹ. Dao cúi xuống nhổ củ gừng dại, hỏi khẽ: “Hoa, gần đây em có nghe ai nói gì về chị không?”
Lệ Hoa ngước mắt, mặt ngơ ngác: “Nói gì cơ?”
“Về chị, về Hắc Mộc, về chuyện cha chị năm xưa…”
Hoa lắc đầu: “Em chẳng nghe ai nói gì cả. Ở chợ thì toàn bàn chuyện mùa màng, còn trong làng… có mấy cô hay xì xào sau lưng chị thôi, bảo chị lạnh lùng, khó gần. Nhưng em biết chị tốt mà.”
Dao mỉm cười, xoa đầu Hoa: “Chị không quan tâm chuyện ấy đâu.”
Hoa nhìn Dao, ánh mắt lấp lánh: “Có chị ở đây, em không sợ ai nói xấu cả.”
Dao im lặng, lòng ấm lên đôi chút. Đột nhiên, từ phía hàng rào, một bóng người thấp thoáng. La Du đứng dựa vào cột gỗ, ánh mắt sắc lẹm, môi cong thành nụ cười khó lường.
“Chăm chỉ nhỉ, Tần Nguyệt Dao,” La Du cất tiếng, giọng khô khốc. “Cô vẫn thích tự mình làm hết mọi việc như hồi nhỏ.”
Dao đứng dậy, bình thản: “Có người giúp thì làm cùng, không thì tự lo thôi.”
La Du liếc sang Lệ Hoa, rồi nhìn Dao, giọng trầm xuống: “Bộ lạc Hắc Mộc này, không biết còn trụ được bao lâu nhỉ? Người ngoài đồn thổi, người trong thì nghi kỵ. Cô nghĩ mình gánh nổi tất cả à?”
Dao không đáp, chỉ nhìn thẳng vào mắt La Du.
La Du khẽ cười, tiến lại gần, thì thầm: “Tôi nghe nói, trong nhà Tương Lan giờ toàn người Sơn Lang, người lạ, chẳng ai tin cô trung thành với Hắc Mộc nữa đâu. Cẩn thận đấy, Tần Nguyệt Dao. Đừng để đến lúc không còn ai đứng về phía mình.”
Nói xong, La Du quay lưng bỏ đi, bóng dáng hòa vào chiều xám. Dao đứng lặng, bàn tay siết chặt cành gừng, mắt tối lại.
Hoa nhìn chị, lo lắng: “Chị Dao… Chị đừng nghe chị ấy nói linh tinh. Em luôn tin chị mà.”
Dao xoa đầu Hoa, gượng cười: “Chị không sao đâu. Chỉ là gió qua rừng, rồi cũng tan thôi.”
*
Trong sân, Linh và Mạch Vân Hạo đang tập bắn cung. Vân Hạo, dáng người cao lớn, mặt lạnh như sương, liếc nhìn Linh với ánh mắt khó đoán.
“Gần đây cô hay lui tới nhà Tương Lan quá nhỉ?” Vân Hạo hỏi, giọng trầm.
Linh không buồn quay lại: “Có việc thì đến, không thì thôi. Việc gì mà phải để ý?”
Vân Hạo nhếch môi: “Cô không sợ bị dính vào chuyện phiền phức sao? Người ngoài bàn tán, tôi thì chẳng quan tâm, nhưng tộc trưởng lại khác.”
Linh dựng thẳng người, mắt ánh lên tia giận: “Tôi làm gì là quyền của tôi. Anh có quyền gì mà hỏi?”
Vân Hạo siết chặt dây cung, giọng lạnh như đá: “Tôi chỉ nhắc nhở. Người Sơn Lang không nên qua lại với người Hắc Mộc, càng không nên dây dưa với người không rõ gốc gác như Tô Vi An.”
Linh cười khẩy: “Anh lo cho tôi, hay lo cho bộ lạc?”
Vân Hạo không đáp, chỉ cắm mũi tên xuống đất, ánh mắt xoáy sâu vào Linh, rồi lặng lẽ bỏ đi, bước chân nặng nề trên nền đất ướt.
Linh nhìn theo, lòng dấy lên một nỗi bực bội khó tả. Cô quay sang phía hiên, nơi Vi An đang ngồi khâu áo. Ánh mắt hai người chạm nhau, Linh khẽ mỉm cười, rồi bước tới, ngồi xuống bên cạnh.
“Cô khâu áo cho ai vậy?” Linh hỏi, cố làm giọng vui vẻ.Vi An ngập ngừng: “Cho chị Tương Lan. Áo cũ của bà sờn quá rồi.”
Linh nhìn Vi An, giọng dịu lại: “Cô đừng để ý mấy lời người ta nói. Ở đây, tôi tin cô.”
Vi An ngước lên, ánh mắt ươn ướt. “Cảm ơn chị Linh.”
Linh khẽ xoa đầu Vi An, như xua tan mây mù trong lòng cả hai.
*
Buổi tối, khi mọi người đã về nhà, Uyển Nhi tìm đến nhóm thanh niên Sơn Lang tụ tập ngoài bãi sắn. Cô chọn ngồi cạnh Mai, cô gái hay ghen tị với Nhã Linh, dáng người nhỏ nhắn, mắt sắc sảo.
Uyển Nhi bắt chuyện: “Mai này, nghe nói chị Linh dạo này thân với người ngoài lắm nhỉ?”
Mai hất tóc, cười nửa miệng: “Chị ấy thì ai chẳng biết, cứ thích chơi trội. Gần đây còn kéo cả người Hắc Mộc về nhà Tương Lan.”
Uyển Nhi chép miệng: “Em nghe nói, cô Vi An đó không phải người tốt lành gì. Có người còn bảo cô ta mang điềm xấu, ai thân với cô ta đều gặp xui.”
Mai nghe vậy, mắt sáng lên: “Thật à? Sao chị biết?”
Uyển Nhi hạ giọng: “Chỉ nghe người lớn nói lại thôi. Chị cũng lo cho Linh. Ai đời con gái tộc trưởng mà lại kết thân với người lạ, chẳng giữ được thể diện bộ lạc.”
Mai hăng hái: “Để em nói cho mấy chị khác biết. Phải dạy cho chị Linh một bài học, kẻo cứ nghĩ mình là con tộc trưởng là muốn làm gì thì làm.”
Uyển Nhi cười nhạt, trong mắt ánh lên tia thỏa mãn. “Chị chỉ muốn tốt cho Linh thôi. Có gì thì nhắc khéo, đừng làm lớn chuyện.”
Mai gật đầu, nhưng trong đầu đã tính toán đủ đường. Chỉ một lúc sau, cả bãi sắn đã râm ran tin đồn về Vi An, kèm theo những lời bóng gió về sự “thay lòng đổi dạ” của Nhã Linh.
*
Trong khi đó, ở nhà Tương Lan, Dao lặng lẽ ngồi pha thuốc, ánh mắt xa xăm. Lệ Hoa rón rén đến gần, thì thầm: “Chị Dao, em nghe người ngoài nói chị không còn gắn bó với Hắc Mộc nữa. Có thật không?”
Dao ngước nhìn em gái nuôi, ánh mắt trầm lặng: “Chị vẫn là người Hắc Mộc, dù người ta có nói gì.”
Hoa bám lấy tay chị, kiên quyết: “Em tin chị. Nhưng chị đừng bỏ em đi nhé.”
Dao khẽ mỉm cười, xoa đầu Hoa: “Chị sẽ không đi đâu hết.”
Ngoài hiên, gió rừng lại nổi lên, thổi tung mấy tàu lá chuối, mang theo mùi ẩm của đất và hương ngái của cỏ non. Trong bóng tối, một bóng người lặng lẽ đứng tựa cột, lắng nghe trọn vẹn câu chuyện. Đó là La Du.
La Du lẳng lặng bỏ đi, men theo con đường đất đỏ hướng về phía ngôi nhà nhỏ phía bìa rừng, nơi nhóm người bất mãn của Hắc Mộc đang tụ tập quanh bếp lửa. Vừa tới nơi, La Du đã thấp giọng: “Các người thấy chưa? Người Hắc Mộc thì thân với Sơn Lang, người ngoài thì vào tận nhà. Nếu còn để yên, ngày mai Hắc Mộc sẽ chẳng còn ai trung thành với tộc nữa.”
Một gã đàn ông râu quai nón, tên Hữu, gật gù: “Phải dạy cho Tần Nguyệt Dao một bài học. Để cô ta biết, không phải muốn làm gì thì làm.”
La Du nhếch mép: “Cứ để tôi lo. Chỉ cần các người không mềm lòng.”
Những bóng người vây quanh bếp lửa, mắt ánh lên vẻ nghi hoặc, hoang mang. Ngọn lửa bập bùng, hắt lên những gương mặt nửa sáng nửa tối, như chính lòng người trong đêm lạnh.
*
Sáng hôm sau, Vi An ra suối gánh nước. Mấy cô gái Sơn Lang cũng tới, cười nói rộn ràng. Thấy Vi An, họ khựng lại, ánh mắt lạ lẫm.
Mai lên tiếng, nửa trêu nửa thật: “Chị Vi An này, nghe nói chị biết hát tiếng chim rừng, có phải không?”
Vi An gật đầu, mỉm cười: “Em chỉ hát theo thôi. Chim rừng hót hay lắm.”
Một cô khác chen vào: “Hay chị hát đi, cho bọn em nghe thử.”
Vi An cười, bắt đầu khe khẽ cất tiếng, âm điệu trong veo vang giữa làn sương sớm. Nhưng khi tiếng hát vừa dứt, Mai bỗng chép miệng: “Nghe lạ quá. Chẳng giống ai ở đây cả. Bộ chị học ở đâu đấy?”
Vi An lúng túng: “Em nghe từ mẹ nuôi thôi.”
Mai cười nhạt: “Mẹ nuôi cũng biết hát tiếng lạ à? Hay chị… đúng như người ta nói, là người bộ lạc đã mất, bị đuổi khỏi rừng?”
Mấy cô gái khác bật cười, tiếng cười sắc như kim, khiến Vi An đỏ mặt, cúi đầu lặng lẽ xách thùng nước bỏ đi. Phía sau, tiếng xì xào vẫn đeo bám, như những mũi kim lạnh lẽo xuyên qua lớp áo dày.
*
Trong bếp, Linh thấy Vi An về, áo dính nước, mặt tái nhợt. Cô vội hỏi: “Có chuyện gì thế?”
Vi An lắc đầu: “Không có gì đâu chị.”
Linh nhìn kỹ, thấy mắt Vi An hoe đỏ, đoán được phần nào. Cô đặt tay lên vai Vi An, thì thầm: “Để tôi nói chuyện với họ.”
Vi An níu tay Linh, lắc đầu: “Chị đừng. Họ càng dị nghị hơn.”
Linh khựng lại, ánh mắt thoáng buồn. “Cô không phải sợ gì hết. Tôi ở đây, không ai dám làm gì cô.”
Vi An mỉm cười yếu ớt, bàn tay vẫn nắm chặt tay Linh, như bám víu vào một điều gì đó mong manh.
*
Tối đến, La Du đến gặp Dao trong vườn thuốc. Trời đã nhá nhem, bóng cây đổ dài trên nền đất ẩm.
“La Du, có chuyện gì?” Dao hỏi, giọng bình thản.
La Du khoanh tay, dựa vào gốc cây: “Tôi nghe nói, cô không còn trung thành với Hắc Mộc nữa. Người trong bộ lạc không còn tin cô.”
Dao nhìn thẳng vào mắt La Du, lạnh lùng: “Tôi không cần ai tin tôi. Ai tốt ai xấu, trời đất đều biết.”
La Du nhếch môi: “Đừng cố tỏ ra cao thượng. Người Hắc Mộc đang bất mãn. Nếu cô còn ở đây, ngày mai sẽ có chuyện lớn.”
Dao khẽ cười: “Cô muốn gì?”
La Du ghé sát, nói nhỏ: “Tôi chỉ muốn Hắc Mộc trở lại như xưa. Còn cô, nếu không muốn liên lụy, tốt nhất nên tự rút lui.”
Dao lặng im, chỉ có tiếng gió rừng rì rào, mang theo mùi cỏ dại và mùi lo lắng chưa kịp gọi tên.
*
Đêm ấy, trong nhà Tương Lan, mọi người ngồi bên bếp lửa. Lệ Hoa vo gạo nấu cháo, Vi An rửa rau, Dao giã thuốc, Linh thì đẽo mũi tên. Không khí tưởng như yên lành, nhưng ánh mắt mỗi người đều lộ vẻ băn khoăn.
Uyển Nhi ngồi ở góc, khẽ cất tiếng: “Ngày mai có phiên chợ lớn, nghe nói có người từ làng trên xuống. Mọi người nhớ cẩn thận, kẻo lại gặp rắc rối.”
Linh ngẩng lên, hỏi: “Rắc rối gì?”
Uyển Nhi cười nhạt: “Chỉ là… người lạ vào làng, ai cũng phải đề phòng.”
Dao nhìn Vi An, khẽ gật đầu, như muốn nhắn nhủ điều gì. Vi An mím môi, lặng lẽ nấu cháo, lòng đầy tâm sự.
Bên ngoài, gió rừng thổi mạnh hơn, tiếng hú xa xăm vọng về. Trong đêm, tiếng thì thầm của những người bất mãn, tiếng xì xào của các cô gái Sơn Lang, cùng nỗi đố kỵ, nghi ngờ, đang âm thầm vây kín ngôi nhà nhỏ.
*
Nửa đêm, khi mọi người đã ngủ, Dao lặng lẽ ra ngoài hiên. Cô đứng lặng giữa gió, mắt nhìn về phía rừng sâu, nơi ánh lửa lập lòe xa xa – bóng dáng của những người đang mưu tính điều gì đó. Dao thở dài, bàn tay nắm chặt chuỗi hạt cổ, lòng bỗng dâng lên một nỗi bất an khó gọi thành tên.
Từ phía sau, Linh bước ra, choàng thêm áo khoác cho Dao. “Sao cô lại ra đây?”
Dao nhìn Linh, giọng khàn khàn: “Tôi không ngủ được. Cảm giác như sắp có chuyện chẳng lành.”
Linh siết chặt vai Dao, thì thầm: “Có tôi ở đây. Dù thế nào, tôi cũng không để ai làm hại cô.”
Hai người đứng sát bên nhau, lặng lẽ lắng nghe tiếng gió rừng thì thầm, như một lời cảnh báo xa xôi. Đêm càng về khuya, mùi khói bếp, mùi đất ẩm, mùi lo lắng quyện vào nhau, bủa vây lấy ngôi nhà nhỏ giữa rừng thẳm.
Ở một góc khuất của làng, La Du đang cùng nhóm người bất mãn vạch kế hoạch, ánh mắt rực lên những tia toan tính lạnh lùng.
Còn trong bóng tối bên bìa rừng, Mạch Vân Hạo lặng lẽ quan sát, gương mặt không biểu lộ cảm xúc, nhưng lòng đã bắt đầu dao động trước những lời đồn đại về Nguyệt Dao và Vi An.
Gió rừng thổi qua mái nhà, cuốn theo những lời thì thầm chưa thành tiếng, báo hiệu một cơn sóng ngầm sắp sửa tràn tới, đẩy mọi người vào vòng xoáy chia rẽ – nơi chỉ một cái chạm nhẹ cũng có thể làm vỡ tan những niềm tin mong manh nhất.