Bên trong gian nhà vách đất thấp, ánh nắng sớm xuyên qua lớp cửa tre, đọng thành từng vệt mờ nhạt trên chiếu cói. Tô Vi An nằm im lìm, sắc mặt xanh xao, hàng mi khẽ rung như còn vướng lại dư âm cơn mê dài. Bùi Tương Lan ngồi cạnh, tay không ngừng thay khăn ấm, lau nhẹ mồ hôi trên trán cô gái nhỏ.
Ngoài sân, tiếng gà gáy lẫn vào tiếng chày giã gạo, mùi khói bếp quyện cùng hương lá thuốc còn sót lại sau vụ cháy. Dương Nhã Linh đứng tựa cột, tay bóp nhẹ cổ tay, mắt dõi vào bên trong, vẻ mặt lo lắng hiếm thấy. Đôi lúc, cô lại liếc nhìn Tần Nguyệt Dao đang bận rộn bên khay dược liệu, thái từng lát rễ cây, nghiền nhỏ rồi hòa với nước suối. Không ai nói gì, chỉ có tiếng thở dài khe khẽ của Tương Lan vang lên đều đặn.
Phùng Lệ Hoa chạy vào, thở hổn hển: “Chị Dao, thảo dược em tìm được đây.” Cô bé giơ cao nắm lá xanh còn đẫm sương. Nguyệt Dao đón lấy, gật đầu cảm ơn. Lệ Hoa nhìn Vi An, lo lắng: “Chị ấy còn sốt không ạ?”
“Giảm rồi, nhưng mạch vẫn yếu.” Nguyệt Dao đáp, giọng trầm nhưng ấm.
Nhã Linh ngồi xuống cạnh Vi An, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh giá ấy. Trong khoảnh khắc, nét cứng cỏi thường ngày của cô gái Sơn Lang dường như tan biến, nhường chỗ cho nỗi lo lắng chân thành. “Em tỉnh đi, Vi An. Đừng làm mọi người sợ nữa.”
Bàn tay Vi An hơi cử động. Lông mi rung nhẹ, rồi đôi mắt mở ra, mơ màng nhìn lên mái nhà. Bùi Tương Lan vui mừng, vội gọi: “Dao, con bé tỉnh rồi!” Nhã Linh vội cúi sát, miệng khẽ gọi: “Vi An, em nghe thấy không?”
Vi An chớp mắt, tiếng nói yếu ớt: “Chị Linh… Em thấy lạnh.”
Tương Lan ôm lấy vai cô gái nhỏ, phủ thêm chăn, dịu dàng: “Không sao, con ở đây, mọi người đều bên cạnh.”
Nguyệt Dao đặt tay lên cổ Vi An, đo mạch. Làn da dưới ngón tay lạnh ngắt, nhưng nhịp mạch đều hơn trước. Cô nhẹ thở ra, rót một bát nước thuốc, ghé miệng thổi cho nguội rồi bón từng thìa nhỏ. Vi An uống chậm rãi, đôi môi khô nứt, nhưng ánh mắt dần có thần sắc.
“Em có nhớ chuyện gì không?” Nguyệt Dao hỏi, ánh mắt dịu xuống.
Vi An nhíu mày, cố gắng nhớ lại: “Có… em nghe tiếng động trong rừng, rồi… hình như có ai đó gọi tên em. Sau đó… mọi thứ mờ đi. Em chỉ nhớ gió lạnh lắm, rồi chị Linh ôm em chạy thật nhanh.”
Nhã Linh siết chặt tay Vi An, khẽ nói: “Em gặp nguy hiểm, nhưng đã an toàn rồi. Không ai làm hại em nữa đâu.”
Vi An nhìn sang Tương Lan, ánh mắt biết ơn. “Mẹ Lan, cảm ơn mẹ…”
Tương Lan xoa đầu cô, nụ cười hiền lành: “Con yên tâm. Có mẹ, có các chị ở đây, chẳng ai dám động đến con đâu.”
Không khí trong nhà dịu lại. Lệ Hoa pha một bát cháo loãng, thổi nguội rồi đút cho Vi An từng thìa nhỏ. Nguyệt Dao tranh thủ kiểm tra vết thương trên cổ tay Vi An, nơi có một vết xước nhỏ màu tím nhạt. Cô cau mày, lấy ra một gói bột trắng, rắc lên vết thương, rồi dùng băng vải sạch quấn lại.
Nhã Linh hỏi nhỏ: “Có gì lạ không?”
Nguyệt Dao không đáp ngay, chỉ lặng lẽ lấy một tấm vải sạch, lau tay rồi mới nói: “Vết này không giống vết thương bình thường. Có dấu hiệu độc, nhưng không phải loại độc thông thường ở rừng này. Ta cần xem kỹ hơn.”
Tương Lan nhíu mày: “Liệu có phải ai đó cố ý?”
Nguyệt Dao nhìn sâu vào mắt Tương Lan, chậm rãi gật đầu. “Em nghĩ, kẻ hại Vi An không chỉ muốn dọa nạt. Loại độc này… lạ lắm, không phải do người Sơn Lang hay Hắc Mộc dùng.”
Mọi người lặng đi. Không khí trong nhà thoáng chùng xuống, chỉ còn tiếng thìa chạm bát lách cách.
*
Khi Vi An đã thiếp đi vì mệt, Tương Lan lặng lẽ ra ngoài, để lại ba cô gái ngồi bên nhau. Nhã Linh vẫn chưa rời mắt khỏi Vi An, trong khi Nguyệt Dao cẩn trọng lấy ra một cuốn sổ nhỏ, ghi chép lại biểu hiện của Vi An, vẽ lại hình dáng vết thương.
Lệ Hoa ghé sát: “Chị Dao, em có cần đi tìm thêm thuốc không?”
Nguyệt Dao lắc đầu: “Em ở lại trông Vi An giúp chị. Nếu có gì lạ, gọi chị ngay.” Lệ Hoa ngoan ngoãn gật đầu.
Nhã Linh đứng lên, kéo tay Nguyệt Dao ra ngoài hiên. “Tôi muốn hỏi… loại độc đó là gì?”
Nguyệt Dao nhìn Nhã Linh, ánh mắt dịu đi một chút. “Tôi chưa chắc chắn. Nhưng có thể là độc từ loại nấm chỉ mọc ở khe núi phía Tây. Loại này không chết người ngay, nhưng nếu không giải kịp, sẽ làm tê liệt thần kinh, khiến nạn nhân mê man nhiều ngày.”
Nhã Linh siết chặt nắm tay: “Có phải người Sơn Lang làm không?”
Nguyệt Dao nhìn cô, lắc đầu: “Không. Người Sơn Lang không dùng thứ này. Tôi nghi có kẻ thứ ba chen vào. Có thể là người ngoài, hoặc một bộ lạc khác.”
Nhã Linh cau mày: “Có thể là La Du?”
Nguyệt Dao khẽ lắc đầu: “La Du không rành loại độc này. Hắn dùng độc mạnh, dứt khoát, không dai dẳng như thế này.”
Gió từ rừng thổi qua, mang theo mùi ngai ngái của cỏ cháy và tro tàn. Nhã Linh trầm ngâm: “Vậy chúng ta làm gì tiếp?”
Nguyệt Dao đáp nhỏ: “Tôi sẽ bào chế thuốc giải, đồng thời hỏi thăm thêm các trưởng lão. Có lẽ phải mở cuộc họp giữa hai bộ lạc. Nếu thật sự có kẻ lạ xâm nhập, không ai được phép khoanh tay đứng nhìn.”
Nhã Linh gật đầu, ánh mắt ánh lên sự quyết tâm lạ lùng. “Tôi sẽ nói với mẹ, kêu gọi người Sơn Lang hợp tác. Chuyện này, không chỉ là chuyện của Hắc Mộc.”
Ánh mắt hai người gặp nhau, trong khoảnh khắc, sự nghi ngại và thù hằn như tan biến, chỉ còn lại một mối gắn kết âm thầm, chưa thành hình nhưng đã bén rễ từ những đêm dài cùng nhau vượt rừng, cứu bạn.
*
Trong khi đó, ở gian nhà lớn giữa làng, các trưởng lão hai bộ lạc đã ngồi quây quần quanh mâm trà, mặt ai nấy đều trầm mặc. Khói trà nghi ngút, tiếng nói nhỏ dần, nhường chỗ cho không khí nặng nề.
Trưởng lão bộ lạc Hắc Mộc, một người phụ nữ tóc bạc phơ, lên tiếng: “Chúng ta không thể để sự việc kéo dài. Vụ cháy kho thuốc, Vi An bị hại, đều có bóng dáng kẻ lạ. Luật Giao Ước Gió đã định, mọi ân oán phải được gió chứng giám, không thể tự ý trả thù.”
Trưởng lão Sơn Lang, dáng người lực lưỡng, gật đầu: “Đúng vậy. Đã đến lúc hai bên cùng ngồi lại. Nếu có kẻ ngoài xâm nhập, phải hợp sức tìm ra, không để rừng thẳm thành nơi gieo rắc hiểm họa.”
Một trưởng lão trẻ hơn, ánh mắt sắc sảo, hỏi: “Nhưng nếu kẻ đó là người trong một bộ lạc? Nếu là La Du, hay Mạch Vân Hạo?”
Không khí lặng đi. Bùi Tương Lan lên tiếng, giọng bình tĩnh: “Chúng ta cần bằng chứng. Trước mắt, phải bảo vệ những người yếu thế, nhất là Vi An. Các trưởng lão nên cử người tuần tra, cấm mọi hành động trả thù riêng. Cần thiết, tổ chức một cuộc thi Gió Chứng, chọn ra người đại diện của mỗi bên cùng điều tra.”
Trưởng lão Hắc Mộc gật đầu: “Ý kiến hay. Luật Giao Ước Gió là sợi dây giữ hòa khí. Ai vi phạm, cả rừng thẳm sẽ phán xét.”
Trưởng lão Sơn Lang nhìn sang Nhã Linh, lúc này vừa bước vào, lễ phép chào các bậc cao niên. Ông hỏi: “Nhã Linh, con nghĩ sao?”
Nhã Linh cúi đầu: “Con đồng ý tổ chức Gió Chứng, hợp tác cùng Hắc Mộc. Kẻ nào dám phá vỡ giao ước, không xứng làm con cháu rừng già.”
Các trưởng lão nhìn nhau, ai nấy đều hài lòng. Tương Lan mỉm cười hiền hậu, khẽ gật đầu với Nhã Linh. Không khí trong gian nhà dần dịu lại, như thể gió rừng đã xua bớt nỗi bất an.
*
Buổi chiều, ánh nắng nhạt dần trên mái nhà tranh. Trong bếp, Nguyệt Dao ngồi nghiền thuốc, từng động tác đều đặn, tỉ mỉ. Lệ Hoa ngồi bên, giúp chị hái lá, nhặt rễ cây. Mùi thảo dược thơm nồng lan khắp gian nhà.
Nhã Linh lặng lẽ bước vào, ngồi xuống đối diện Nguyệt Dao. Cô im lặng một lúc lâu, rồi mới khẽ hỏi: “Cô có mệt không?”
Nguyệt Dao không ngẩng đầu, chỉ đáp: “Không sao. Làm những việc này, tôi thấy lòng yên ổn.”
Nhã Linh chống cằm, nhìn sang. “Có khi nào, cô nghĩ sẽ rời khỏi rừng này không?”
Nguyệt Dao ngừng tay, mắt thoáng ngạc nhiên. “Tôi không rời đi. Dù có chuyện gì, tôi vẫn là người của Hắc Mộc.”
Nhã Linh cười khẽ, trong mắt ánh lên nét gì đó dịu dàng. “Tôi cũng vậy. Dù mọi người nói tôi cứng đầu, tôi vẫn muốn ở lại, bảo vệ nơi này.”
Cả hai im lặng, chỉ nghe tiếng chày thuốc đập nhịp đều. Ngoài hiên, Vi An tỉnh lại, nghe tiếng nói chuyện, khẽ mỉm cười. Cô cố gắng ngồi dậy, tay vịn vào thành giường. Tương Lan bước tới, dịu dàng đỡ cô: “Con còn yếu, cứ nghỉ đi.”
Vi An lắc đầu: “Mẹ, cho con ra ngoài một lát. Con muốn nghe tiếng gió.”
Tương Lan nhìn cô gái nhỏ, ánh mắt tràn đầy thương yêu, rồi dìu ra hiên. Gió chiều thổi nhẹ, mang theo mùi cỏ non và hương đất ẩm. Vi An nhắm mắt, lắng nghe tiếng lá xào xạc. Lệ Hoa đặt một chiếc ghế tre cạnh hiên, bảo: “Chị ngồi đây, em đi lấy nước.”
Vi An ngồi đó, mắt nhìn ra xa, lòng chợt nhẹ bẫng. Cô nghĩ đến những ngày lang thang giữa các bộ lạc, đến nỗi cô đơn vây quanh. Giờ đây, có người hỏi han, có chỗ để trở về, lòng cô thấy ấm lạ.
Nhã Linh bước ra, ngồi xuống cạnh Vi An, hỏi nhỏ: “Em đỡ hơn chưa?”
Vi An gật đầu, mỉm cười yếu ớt. “Em không sao. Chỉ hơi mệt thôi.”
Nhã Linh nhìn ra xa, giọng bỗng trầm lại: “Em biết không, lần đầu gặp em, tôi tưởng em là kẻ gây rối. Nhưng giờ nghĩ lại… tôi thấy mình ngốc thật.”
Vi An ngạc nhiên, nhìn Nhã Linh, rồi bật cười khẽ: “Chị mà ngốc, chắc trên đời không ai thông minh.”
Nhã Linh nhún vai: “Tôi chỉ biết dùng nắm đấm, không giỏi như chị Dao đâu.”
Vi An lặng im, ánh mắt dịu lại. “Chị Dao tốt lắm. Nhưng chị ấy cô đơn. Em cũng vậy. Có lẽ, những người như em và chị ấy mới hiểu nhau.”
Gió chiều thổi qua, mang theo tiếng cười nhẹ của hai cô gái, xua tan phần nào những nỗi lo còn vương lại trong lòng.*
Trời sụp tối, trong gian nhà lớn, các trưởng lão nhóm lửa giữa sân, chuẩn bị nghi lễ Giao Ước Gió. Mọi người tụ tập quanh bếp lửa, ai nấy đều im lặng, chỉ nghe tiếng củi cháy lách tách.
Trưởng lão Hắc Mộc lên tiếng: “Gió rừng đã báo điềm lạ. Kẻ xâm nhập không để lại dấu vết, nhưng để lại vết thương cho Vi An. Đêm nay, trước linh hồn rừng già, hai bộ lạc sẽ lập giao ước, cùng tìm ra sự thật.”
Trưởng lão Sơn Lang tiếp lời: “Chúng ta thề không dùng bạo lực, không tự ý trừng phạt, chỉ dựa vào luật Gió Chứng để điều tra. Người đại diện mỗi bên sẽ cùng hợp tác, bất kể ân oán cũ.”
Bùi Tương Lan đứng giữa hai trưởng lão, tay cầm dải vải thổ cẩm, chậm rãi buộc vào cành cây già giữa sân. “Từ nay, mọi hành động phải theo Luật Giao Ước Gió. Ai vi phạm, linh hồn rừng sẽ phán xét.”
Mọi người cùng cúi đầu, im lặng hồi lâu. Gió thổi qua, lá cây xào xạc như lời đáp lại. Ánh lửa soi rõ nét mặt quyết đoán của các trưởng lão, cùng ánh mắt lo lắng của dân làng.
*
Đêm ấy, trong phòng nhỏ, Vi An trằn trọc mãi không ngủ được. Ngoài hiên, tiếng côn trùng rả rích hòa lẫn tiếng gió. Lệ Hoa ngủ gục bên giường, còn Nguyệt Dao ngồi bên bếp, bào chế thuốc giải.
Vi An nhỏm dậy, khẽ gọi: “Chị Dao…”
Nguyệt Dao quay lại, ánh mắt dịu dàng: “Em cần gì không?”
Vi An lắc đầu: “Em chỉ muốn hỏi… nếu em không phải người của bộ lạc này, chị có còn cứu em không?”
Nguyệt Dao im lặng một lúc, rồi đáp: “Chị cứu người, không nhìn thân phận. Em là ai, không quan trọng. Điều quan trọng là em còn sống, còn ở đây.”
Vi An mím môi, mắt ngân ngấn nước. “Cảm ơn chị.”
Nguyệt Dao đặt tay lên vai Vi An, giọng ấm áp: “Em nghỉ đi. Ngày mai, mọi chuyện sẽ ổn hơn.”
Vi An nằm xuống, lòng nhẹ hẳn. Ngoài kia, gió vẫn miên man, như lời ru của mẹ hiền.
*
Bên ngoài, Dương Nhã Linh ngồi dưới gốc cây già, lưng tựa thân cây, mắt nhìn lên trời đầy sao. Trình Uyển Nhi lặng lẽ đến gần, ngồi xuống cạnh Linh, đưa tay bóc một quả hạch, nhai chậm rãi.
Uyển Nhi khẽ hỏi: “Cậu nghĩ ai đã hại Vi An?”
Nhã Linh lắc đầu: “Chưa biết. Nhưng tôi tin không phải người Sơn Lang.”
Uyển Nhi nhìn Linh, ánh mắt pha chút ghen tuông: “Cậu lo cho Vi An quá nhỉ. Quên luôn bạn cũ rồi.”
Nhã Linh bật cười, vỗ vai Uyển Nhi: “Cậu ngốc thật. Tôi chỉ muốn mọi người an toàn. Cậu cũng thế mà.”
Uyển Nhi quay mặt đi, giọng nhỏ lại: “Tôi không thích Vi An. Cậu cứ suốt ngày lo cho cô ấy, quên tôi rồi.”
Nhã Linh lặng thinh, rồi bất chợt kéo Uyển Nhi vào lòng, vỗ nhẹ: “Thôi nào, tôi không bỏ cậu đâu. Bạn bè cả đời.”
Uyển Nhi vùng vằng, nhưng rồi cũng tựa đầu lên vai Linh, im lặng. Gió đêm lạnh hơn, nhưng lòng người lại ấm hơn một chút.
*
Sáng hôm sau, trong sân nhà lớn, các trưởng lão hai bộ lạc cùng tụ họp dưới tán cây cổ thụ. Dưới gốc cây, dải vải thổ cẩm do Tương Lan dệt được treo lơ lửng, khẽ rung theo gió.
Trưởng lão Hắc Mộc lên tiếng: “Hôm nay, trước linh hồn rừng, chúng ta lập giao ước. Mỗi bên cử ra hai người đại diện, cùng điều tra vụ xâm nhập và vết thương của Vi An. Kết quả thế nào, cả hai bộ lạc đều phải tuân theo luật Gió Chứng.”
Trưởng lão Sơn Lang đồng ý: “Bộ lạc Sơn Lang sẽ cử Dương Nhã Linh và Trình Uyển Nhi. Hắc Mộc cử Tần Nguyệt Dao và Phùng Lệ Hoa. Còn Vi An, với tư cách người trung lập, sẽ làm người chứng giám.”
Tương Lan bước tới, dâng lên chiếc khay nhỏ đựng lá non và hạt dẻ rừng, tượng trưng cho bình an. “Gió làm chứng, cây làm chứng. Ai trái luật, linh hồn rừng sẽ không dung tha.”
Bốn cô gái cùng bước lên, mỗi người cầm một nhành lá, đặt lên khay. Gió thổi qua, lá rung lên, phát ra tiếng xào xạc như tiếng thì thầm cổ xưa. Mọi người cùng cúi đầu, lòng dấy lên một nỗi xúc động khó gọi thành tên.
Nhã Linh liếc nhìn Nguyệt Dao, khóe môi khẽ cong lên. “Từ nay, tôi và cô là đồng đội.”
Nguyệt Dao đáp lại bằng một cái nhìn sâu lắng. “Hy vọng đồng đội này không làm tôi phiền lòng.”
Uyển Nhi chen ngang, cười khúc khích: “Hai người đừng tranh cãi nữa. Việc trước mắt là tìm ra kẻ hại Vi An.”
Lệ Hoa gật đầu, ánh mắt ánh lên quyết tâm: “Em sẽ giúp chị Dao điều tra. Dù có phải vào rừng sâu, em cũng không sợ.”
Tương Lan nhìn bốn cô gái, mắt rưng rưng: “Các con, hãy giữ gìn cho nhau. Gió đã giao ước, các con là hy vọng của hai bộ lạc.”
Tiếng trống nghi lễ vang lên, trầm hùng mà dứt khoát. Dưới tán cây già, trong ánh sáng rực rỡ của buổi sớm, một giao ước mới được lập nên, nối kết số phận những con người tưởng chừng xa lạ.
*
Khi mọi người tản ra, Nguyệt Dao và Nhã Linh cùng đi dọc bờ suối, dò xét dấu vết. Nước suối trong vắt, phản chiếu bóng hai cô gái, một người mảnh mai, một người mạnh mẽ, sóng bước bên nhau.
Nhã Linh lên tiếng: “Cô nghĩ hung thủ là ai?”
Nguyệt Dao lắc đầu: “Chưa rõ. Nhưng tôi nghi có người ngoài, không phải người trong hai bộ lạc.”
Nhã Linh gật đầu, mắt ánh lên tia sắc lạnh. “Nếu tôi bắt được hắn, tôi sẽ không nương tay.”
Nguyệt Dao nhìn Linh, ánh mắt dịu lại: “Nhưng chúng ta đã giao ước, không dùng bạo lực. Phải dựa vào trí tuệ và lòng can đảm.”
Nhã Linh khẽ cười, vươn vai: “Tôi biết rồi. Nhưng nếu hắn động đến người tôi quan tâm, tôi sẽ không tha.”
Hai người nhìn nhau, rồi cùng bật cười. Gió rừng thổi qua, cuốn theo tiếng cười ấy, len lỏi vào từng tán cây, như một lời hứa sẽ sát cánh bên nhau, dù có bao nhiêu sóng gió phía trước.
*
Chiều muộn, khi mọi người đang chuẩn bị bữa tối, Vi An ra bờ suối, lặng lẽ ngồi trên tảng đá lớn. Nước chảy róc rách, gió nhẹ đưa hương hoa dại. Cô nhắm mắt, lắng nghe tiếng rừng, lòng bỗng dậy lên nỗi khắc khoải không rõ hình hài.
Phía sau, Nhã Linh bước tới, ngồi xuống cạnh Vi An. “Em nghĩ gì thế?”
Vi An mở mắt, ánh nhìn xa xăm: “Em sợ, nếu một ngày, mọi người biết em không phải người của bộ lạc này, sẽ không còn ai bên em nữa.”
Nhã Linh lắc đầu, nắm lấy tay Vi An. “Em là người của rừng này. Dù gốc gác thế nào, em vẫn là em. Tôi sẽ không để ai làm tổn thương em.”
Vi An quay sang, nhìn sâu vào mắt Nhã Linh. Trong đôi mắt ấy, cô thấy một niềm tin vững chắc, khiến nỗi sợ trong lòng dịu lại. Gió rừng thổi qua, mang theo lời thì thầm của cây cỏ, như nhắc nhở rằng, mọi giao ước đều bắt đầu từ lòng tin.
*
Đêm xuống, trong gian nhà nhỏ, Nguyệt Dao ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài trời tối. Bên kia, Nhã Linh tựa đầu vào vách, mắt khép hờ. Giữa hai người là khoảng lặng, nhưng không còn xa cách như trước.
Nguyệt Dao khẽ hỏi: “Cô không ngủ à?”
Nhã Linh mở mắt, đáp nhỏ: “Tôi nghĩ về Vi An. Về giao ước hôm nay. Liệu chúng ta có giữ được không?”
Nguyệt Dao im lặng một lúc, rồi đáp: “Chỉ cần chúng ta tin tưởng nhau, không gì là không thể.”
Nhã Linh quay sang, nhìn Nguyệt Dao thật lâu. “Nếu có một ngày, tôi phải chọn giữa bộ lạc và cô, tôi không biết mình sẽ làm gì.”
Nguyệt Dao mỉm cười, ánh mắt lấp lánh trong bóng tối. “Chuyện ấy, để gió quyết định.”
Gió đêm lùa qua khe cửa, mang theo hơi lạnh và cả hương thơm của lá rừng. Trong bóng tối, hai tâm hồn chạm nhau, lặng lẽ dệt nên một giao ước không lời, bền chặt như sợi chỉ thổ cẩm dưới bàn tay Tương Lan.
*
Ở góc khuất cuối làng, bóng một người lạ lặng lẽ rút lui vào rừng sâu. Dưới ánh trăng nhợt nhạt, đôi mắt ấy sáng rực, chứa đầy âm mưu chưa kịp hé lộ.
Gió rừng vẫn thổi miên man, chẳng ai biết ngày mai sẽ thế nào. Nhưng dưới tán cây già, giao ước đã lập, số phận đã nối, và những trái tim trẻ tuổi vẫn không ngừng hướng về phía trước, chờ đợi gió mang tới câu trả lời cho những bí mật còn bỏ ngỏ.