
Giới thiệu nội dung
Năm mười sáu tuổi, ta gả cho Tạ Uyên.
Ngày thành thân, hắn còn chưa xuống giường nổi. Người trong thành đều nói cha ta tham sính lễ nên mới gả ta cho một con ma ốm gần đất xa trời. Ngay cả ta cũng nghĩ như vậy.
Ba ngày sau khi thành thân, phu quân bệnh tật của ta đưa cho ta một cuốn sổ. Hắn nói:
“Trong nhà còn hai mươi ba lượng bạc.”
“Tiền thuốc tháng này hết mười một lượng.”
“Tiền than sưởi ấm mùa đông hết ba lượng. Gạo, muối, dầu, đèn ước chừng cần hai lượng.”
Đó là lần đầu tiên ta biết. Hóa ra hôn nhân không như những gì thoại bản viết. Không có động phòng hoa chúc, không có tình sâu nghĩa nặng. Chỉ có hai người nghèo ngồi dưới ngọn đèn dầu, tính toán xem làm thế nào để sống tiếp qua những ngày tháng ngặt nghèo phía trước.
Ta nhận thêu kiếm tiền. Hắn chép sách đổi thuốc. Ta tưởng hai người cứ nương tựa vào nhau mà sống như thế. Cho đến đêm giao thừa năm ấy, Tạ Uyên sốt cao mê man. Trong cơn mộng mị, hắn nắm chặt góc chăn, gọi tên một người khác.
Khoảnh khắc ấy ta mới hiểu. Thì ra trong lòng hắn đã có một người từ rất lâu rồi. Mà ta… Chỉ là người được cưới về để cùng hắn sống hết quãng đời còn lại.