Sự lạnh nhạt giống như một loại độc dược ngấm dần vào da thịt, khiến bầu không khí trong căn nhà nhỏ ngày càng trở nên ngột ngạt. Tạ Uyên cố gắng tìm mọi cách để phá vỡ bức tường băng này, nhưng mỗi lần hắn tiến lên một bước, ta lại lặng lẽ lùi lại một bước, giữ đúng khoảng cách của một người khách trong nhà.
Mùa xuân đến, tuyết tan, vạn vật bắt đầu đâm chồi nảy lộc. Sau khi Tạ Uyên uống hết số thuốc ta mua thì sức khỏe có tiến triển rõ rệt. Hắn không còn sốt cao, sắc mặt cũng dần hồng hào trở lại, những cơn ho cũng không còn kéo dài.
Nhưng Tạ Uyên ngày càng trở nên bất an rõ rệt. Sự bất an của hắn thể hiện ở chỗ hắn bắt đầu cố gắng làm tất cả những việc mà trước đây ta vẫn làm.
Hắn dậy thật sớm trước khi ta tỉnh giấc, ra giếng gánh nước, quét dọn sạch sẽ sân trước sân sau. Khi ta bước ra khỏi phòng, nồi cháo loãng trên bếp đã được nấu chín, củi khô được xếp ngay ngắn góc tường. Hắn đứng bên bếp lò, vụng về dùng chiếc khăn thô lau mồ hôi trên trán, nhìn ta bằng ánh mắt như một đứa trẻ làm sai chuyện đang chờ được tha thứ.
“Chi nương, ta đã múc sẵn nước ấm vào chậu cho nàng rồi.” Hắn nhẹ nhàng lên tiếng.
Ta nhìn chậu nước ấm, trong lòng ngổn ngang trăm mối: “Thân thể chàng mới đỡ, sao lại hì hục ở ngoài này. Từ ngày mai đừng như vậy nữa. Chừng nào khoẻ hẳn rồi, chàng giúp ta cũng không muộn.”
“Chi nương!” Tạ Uyên chợt nâng cao giọng, bước đến trước mặt ta, đôi mắt hắn đỏ sọc, chứa đựng sự uất ức và bất lực mà ta chưa từng thấy.
“Ta biết bản thân mang bệnh khiến nàng phải chịu khổ, ta biết nàng phải bán cả di vật của mẫu thân với hy vọng có thể cứu sống ta. Ta đang cố gắng hết sức để bù đắp, ta đang chép thêm nhiều sách hơn, ta cũng có thể làm việc nhà. Nàng đừng đối xử với ta như vậy nữa có được không? Chi nương…”
Nhìn hắn kích động như vậy, cõi lòng ta có chút chua xót. Ta nhìn thẳng vào đôi mắt hằn những tia máu của hắn, giọng nói nhẹ nhàng: “Không ai muốn bệnh tật quấn thân, số mệnh vận vào ai thì là người ấy chịu thiệt thòi. Vậy mà hằng ngày chàng vẫn chép sách kiếm tiền, sao lại nói khiến ta chịu khổ? Hơn nữa, ta và chàng là phu thê, cho dù không có tình thì vẫn có nghĩa, chăm sóc phu quân là việc ta nên làm. Đổi lại là ta đau ốm, chàng cũng làm như vậy mà, phải không?”
Tạ Uyên nhìn ta, đôi môi run rẩy nhưng không thể thốt ra được một lời nào. Hắn nhận ra, dù hắn có làm gì đi chăng nữa, hắn cũng không thể chạm tới trái tim đã được bao bọc bởi một lớp vỏ bọc kiên cố.
Mối quan hệ của chúng ta cứ đóng băng như vậy cho đến giữa mùa hè năm ấy.
Hôm đó là một ngày nắng gắt, ta đang phơi quần áo ngoài sân thì nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập. Ta đi ra mở cửa, đứng bên ngoài là một người phụ nữ mặc y phục vải thô nhưng khuôn mặt lại vô cùng thanh tú, tay nàng dắt một đứa trẻ chừng bốn, năm tuổi. Người phụ nữ ấy nhìn ta, ánh mắt mang theo sự rụt rè và một chút bất an:
“Xin hỏi… đây có phải là nhà của Tạ Uyên không?”
Ta nhìn người phụ nữ trước mặt rồi lại nhìn đứa trẻ trong tay nàng, khẽ gật đầu.
Nàng ngại ngùng nhìn ta, âm thành đè xuống thật thấp: “Vậy… tỷ là phu nhân của Tạ Uyên sao?”
Ta chậm rãi gật đầu.
Người phụ nữ dè dặt lên tiếng: “Làm phiền một chút, tỷ có thể nhắn với Tạ Uyên một tiếng giúp ta được không? Ta là người quen cũ của Tạ Uyên, tên là Ninh Anh.”
Trong khoảnh khắc ấy, thế giới xung quanh ta dường như sụp đổ. Cái tên Ninh Anh mà ta hằng trốn tránh bấy lâu nay bỗng chốc bằng xương bằng thịt, đứng ngay trước mắt ta. Nàng tìm đến tận cửa rồi, còn mang theo cả con trai nữa.
---
Ta đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay vịn vào cánh cửa gỗ cũ kỹ siết chặt đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Người phụ nữ trước mặt có đôi mắt hạnh trong trẻo, dù vương nét mệt mỏi nhưng vẫn không giấu được nét thanh tú bẩm sinh. Đứa trẻ đứng bên cạnh nắm chặt lấy vạt áo nàng, đôi mắt to tròn, ngơ ngác nhìn ta đầy sợ hãi.
Ta khẽ phủi tà áo rồi mỉm cười đón khách: “Phu quân ta đang ở phòng, mời cô nương vào nhà dùng chén trà nhạt.”
Gian phòng khách đơn sơ của chúng ta bỗng trở nên chật chội hơn bao giờ hết. Ta mời nàng ngồi vào chiếc ghế gỗ đã sờn màu rồi lặng lẽ đi vào gian bếp nhỏ để pha trà.
Khi ta bưng khay trà ra ngoài, Tạ Uyên cũng vừa từ trong phòng sách bước ra. Tà áo xám nhạt của hắn còn vương mùi mực. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy người phụ nữ đang ngồi bên bàn, bước chân của hắn đột ngột khựng lại. Đôi mắt Tạ Uyên mở to, có một sự chấn động lướt qua gương mặt vốn luôn trầm tĩnh. Đôi môi hắn mấp máy, sắc mặt trong nháy mắt biến đổi từ kinh ngạc sang xúc động, rồi trở nên vô cùng phức tạp.
“Ninh Anh… là muội sao?” Hắn thốt lên, vội vàng bước về phía trước vài bước nhưng chợt khựng lại, liếc nhìn ta đầy lo lắng.
Người phụ nữ kia vừa nhìn thấy Tạ Uyên, dường như trong mắt ánh lên những hoài niệm. Nàng nhìn Tạ Uyên một lượt từ đầu đến chân rồi gật đầu, khẽ buông một tiếng thở dài. Đầu ngón tay siết chặt chiếc khăn lụa đến mức trắng bệch.
Ta bước đến, nhẹ nhàng đặt chén trà xuống trước mặt hai người.
“Cô nương dùng trà đi.”
Lời nói của ta kéo Tạ Uyên trở về thực tại. Hắn nhìn sang ta, ánh mắt thoáng qua một sự bối rối và dè dặt. Hắn vội vàng bước lên một bước, định mở lời nhưng cổ họng lại như bị nghẹn ức.
Ta mỉm cười, ánh mắt tĩnh lặng không chút gợn sóng: “Phu quân, Ninh Anh cô nương tới thăm. Hai người cứ tự nhiên trò chuyện, ta ra bờ sông giặt nốt xấp vải thêu để kịp giao cho Chu chưởng quỹ.”
Nói xong, không đợi hai người phản ứng lại, chỉ khẽ gật đầu rồi bưng sọt đồ bước ra cửa. Ta biết mình nên lui lại. Sự hiện diện của ta lúc này chỉ làm tăng thêm phần gượng gạo cho một đoạn tình cảm dẫu đã đứt đoạn nhưng vẫn còn vương vấn nợ phong hoa.
Ta không đến bờ sông, cứ thẫn thờ bước đến cuối làng rồi ngồi dưới bóng râm của cây hòe già, lặng lẽ nhìn dòng nước chảy xiết dưới ánh nắng ngày hè từ phía xa.
Khi ta trở về nhà, căn phòng khách đã trống trải. Chén trà uống xong đã rửa sạch úp lên gọn gàng, bàn trà cũng được lau dọn sạch sẽ. Tạ Uyên ngồi bên bàn viết, bóng lưng đổ dài trên nền đất dưới ánh nắng chiều tà. Nghe thấy tiếng bước chân của ta, Tạ Uyên giật mình quay đầu lại. Sắc mặt hắn nhợt nhạt, trong đôi mắt sâu thẳm chứa đựng nỗi hốt hoảng hiếm thấy. Tạ Uyên đứng bật dậy, bước nhanh về phía ta, giọng nói khàn đặc:
“Chi nương, nàng đi đâu vậy? Ta ra bờ sông mà không thấy nàng.”
Ta thoáng liếc nhìn Tạ Uyên rồi bước vào phòng đặt sọt đồ xuống. Lúc quay ra ngoài mới lên tiếng đáp lại.
“Chỉ ra ngoài có chút chuyện thôi.”
Đáp xong ta cũng bước nhanh ra bên ngoài. Tạ Uyên thấy thế lập tức bước hai bước dài đến bên cạnh, chặn lại trước mặt ta.
“Nàng đi đâu?”
Ta ngước mắt nhìn hắn.
“Ta đi nấu cơm.”
Tạ Uyên vẫn nhìn chằm chằm vào ta, nghẹn cả nửa ngày trời mới lên tiếng hỏi:
“Nàng, nàng không có điều gì muốn hỏi ta sao?”
Ta nhìn hắn Tạ Uyên vài giây rồi rời ánh mắt, lẳng lặng đáp: “Không có.”
Tạ Uyên bồn chồn. Ta vừa lướt qua người hắn thì đã bị hắn nắm chặt cổ tay. Ta không hiểu hắn có ý gì. Lúc này mới nghe thấy âm thanh trầm thấp.
“Vừa rồi là người quen cũ của ta. Nàng ấy tên là Ninh Anh.”
Ta hơi cúi đầu, hít một hơi thật sâu rồi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Tạ Uyên.
“Ta đã biết. Biết cái tên này còn sớm hơn nữa.”
Tạ Uyên bối rối bất chợt ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào ta, âm thanh lộ rõ sự ngờ vực.
“Hôm nay người mới đến cửa, làm sao nàng…”
Tạ Uyên còn chưa kịp nói hết đã bị ta ngắt lời.
“Trong mơ… chàng nhắc đến cái tên Ninh Anh trong mơ. Vào đêm giao thừa sốt cao không hạ.”
Tạ Uyên ngớ người, khựng lại suy ngẫm một lúc lâu rồi đột ngột nắm lấy tay ta, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.
“Chi nương, có phải vì chuyện này khiến nàng và ta xa cách. Nàng đừng hiểu lầm.”
Ta rút tay ra khỏi tay Tạ Uyên, cõi lòng chua xót ê ẩm.
“Một người mãi ở trong ký ức của người khác, ngay cả khi người đó đã có gia đình. Nếu không phải người trong lòng thì là gì đây?”
“Nàng nói gì vậy?” Tạ Uyên như phát điên, hắn giữ chặt lấy hai vai ta, ép ta phải nhìn thẳng vào mắt hắn, “Cái gì mà người trong lòng? Ninh Anh là muội muội của ân nhân cứu mạng ta!”
Lời nói của hắn như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu ta, nhất thời khiến ta choáng váng.
Tạ Uyên thở một hơi thật dài, hắn kéo ta ngồi xuống ghế, hai tay vẫn nắm chặt lấy tay ta như sợ ta sẽ biến mất.
“Chi nương, nàng nghe ta nói. Năm ta mười sáu tuổi, trên đường lên Kinh thi cử gặp phải dịch bệnh, suýt chút nữa đã chết bên vệ đường. Chính cha và Đại ca của Ninh Anh đã cứu ta, cho ta miếng ăn, liều mạng sắc thuốc cứu ta qua cơn nguy kịch. Sau đó, Đại ca của muội ấy nhiễm bệnh mà qua đời, trước khi nhắm mắt có gửi gắm Ninh Anh cho ta chăm sóc.”
“Ta chăm sóc muội ấy mấy năm, muội ấy ngỏ ý muốn đến nơi khác học thêu thùa. Kể từ khi ấy ta chỉ nhận được những bức thư thăm hỏi báo bình an chứ chưa từng gặp lại Ninh Anh. Ta cảm thấy áy náy vì không biết hiện tại cuộc sống của muội ấy ra sao. Cảm thấy đã phụ ơn cứu mạng của Đại ca nàng. Ta mơ thấy muội ấy hụt chân dưới hố, đứng trong đêm tối không ngừng kêu cứu…”
“Hôm nay muội ấy tìm đến đây là vì trượng phu của muội ấy đã mất, hai mẹ con thân cô thế cô, tuổi muội ấy lại còn trẻ nên luôn bị đàn ông có ý xấu trong thôn nhòm ngó. Mấy ngày hôm trước có người lẻn vào nhà lúc nửa đêm, may mà Ninh Anh đã chuẩn bị từ trước, đập cán chày lên đầu gã đàn ông kia rồi ôm con chạy thục mạng. Đến bước đường cùng mới lặn lội tới nơi này tìm ta. Đứa trẻ kia hoàn toàn không liên quan gì đến ta cả!”
Ta nhìn vào ánh mắt của Tạ Uyên, chần chừ một lát rồi mới lên tiếng:
“Ta… hôm dọn kệ sách cho chàng, ta thấy chiếc hộp gấm kia.”
Tạ Uyên bất chợt khựng lại, vẻ mặt có chút sững sờ. Mất một lúc lâu sau mới tìm thấy giọng nói của mình.
“Ý nàng là chiếc khăn tay và bài thơ ấy sao?”
Ta chậm chạp gật đầu. Lúc này Tạ Uyên mới thở ra một hơi.
“Đó là kỷ vật của cha mẹ ta. Chiếc khăn tay thêu hoa dành dành là món đồ mẹ trao cho cha ta trước khi hai người bên nhau, còn bài thơ kia là cha ta viết cho mẹ.”
Ta hơi ngước đầu nhìn về phía Tạ Uyên: “Chữ viết kia… rất giống nét bút của chàng.”
Tạ Uyên khẽ cười: “Người dạy ta đọc sách viết chữ là cha. Chữ của ông và ta không khác nhau là bao.”
Ta nghe từng lời hắn nói, đầu óc trống rỗng một hồi lâu. Hóa ra tất cả những đau khổ, những lạnh nhạt, những khoảng cách mà ta tự tạo ra suốt những tháng qua đều là vì một sự hiểu lầm tai hại?
Ta quay mặt đi, lén kìm nén những giọt nước mắt bấy lâu nay. Tạ Uyên đưa tay xoay mặt ta lại, trong mắt chứa đựng sự dịu dàng và cả nỗi xót xa vô hạn.
“Trời đất chứng giám, nếu có nửa lời dối trá sẽ bị thiên lôi đánh chết. Chi nương, ta và nàng đã là phu thê, trong lòng ta chỉ có chỗ cho một mình nàng. Để cho nàng phải đau lòng như vậy đều là lỗi của ta. Nàng trách ta, mắng ta, đánh ta đều được. Đừng xa cách với ta như vậy nữa, có được không?”
Ta ngồi thụp xuống đất, toàn thân như bị rút đi sức lực. Trước kia ở nhà, mẹ mất sớm, cha không thương, mẹ kế coi như món hàng đổi chác miễn sao có thể thu về lợi lớn. Có nhà mà chẳng thể về, người thân có cũng như không. Đến khi phải gả cho một người xa lạ gần đất xa trời, vẫn phải dặn lòng không được từ bỏ. Nàng vẫn tự động viên chính mình, bản thân cố gắng ắt sẽ được đền đáp. Kết quả Tạ Uyên khoẻ rồi, nàng lại phát hiện trong lòng chàng cất giấu một bóng hình khác. Tuy hai người kết làm phu thê chưa bao lâu, nhưng nói nàng không đau lòng là nói dối. Biết bao đêm nàng trằn trọc không thể ngủ nổi, hễ nhắm mắt là mọi xót xa đều tụ lại cùng một chỗ, nện thẳng vào trái tim nàng, đục khoét cõi lòng nàng. Nàng thiếu thốn tình cảm, càng mong mỏi bao nhiêu thì sẽ có bấy nhiêu vụt mất.
Nàng biết thân biết phận, giữ khoảng cách nhất định với chàng, khiến mối quan hệ giữa hai người ngày càng trở nên xa cách. Để rồi nhận ra sự thật hoàn toàn trái ngược, mọi xót xa cùng đau khổ đều là bản thân tự tạo ra, không những thế còn khiến người đầu gối tay ấp phải khổ sở suy nghĩ bản thân đã làm sai điều gì.
Tạ Uyên ngồi xuống, vội vàng vươn tay lau nước mắt cho ta. Ta khàn giọng nói:
“Là lỗi của ta. Là ta tự ti, âm thầm suy đoán, khiến chàng phải khó xử.”
Tạ UYên v**t v* gương mặt ta, rầu rĩ nói: “Đổi lại là ai cũng sẽ đau lòng thôi, không riêng gì nàng. Nếu không có chuyện gì, tại sao nàng lại phải âm thầm suy đoán? Ta đã nói rồi, để nàng phải khổ sở là lỗi ở ta. Ta nên nói rõ với nàng mọi chuyện từ sớm.”
Hiểu lầm đạt đến đỉnh điểm và cũng được hóa giải một cách triệt để trong buổi chiều ngày hôm ấy. Ta và Tạ Uyên thu xếp cho mẹ con Ninh Anh ở tạm căn nhà trống của bà lão hàng xóm bên cạnh, mong có thể giúp nàng phần nào trong giai đoạn khốn khó.
Thế nhưng, hiểu lầm được hóa giải không có nghĩa là mọi chuyện sẽ ngay lập tức trở lại như cũ. Đây không phải là kết thúc của một cuốn thoại bản, mà là cuộc sống thực tế. Một vết nứt đã tồn tại suốt mấy tháng ròng, dù có được hàn gắn lại thì vết sẹo vẫn còn đó. Sau khi biết được sự thật, giữa ta và Tạ Uyên đột nhiên xuất hiện một bầu không khí ngượng ngùng khó tả.
Ta cảm thấy xấu hổ vì sự đa nghi và cố chấp của mình, còn Tạ Uyên lại cảm thấy áy náy vì đã không chia sẻ quá khứ với ta sớm hơn, khiến ta phải chịu đựng nỗi ấm ức đau khổ một mình suốt thời gian dài.
Bữa cơm tối hôm ấy, hai chúng ta lại ngồi chung một bàn. Tạ Uyên gắp miếng cá đã được gỡ xương sạch sẽ đặt vào bát ta, rụt rè nói:
“Nàng… ăn nhiều một chút.”
Ta nhìn miếng thịt cá trong bát, tai hơi đỏ lên, cúi đầu lí nhí: “Cảm ơn phu quân.”