Gả Xuân Quang - Đào Tô Tử

Chương 87

Khắp trên dưới phủ Nhạc Châu đều là cấm quân.

Chung Gia Nhu được bố trí ở trong một tiểu viện nằm phía sau chủ viện của Hoắc Thừa Bang. Trong viện còn có gia quyến mười mấy người của Tri châu. Nhờ thân phận tôn quý lại được Hoắc Thừa Bang dặn dò chiếu cố, nàng chẳng thiếu thốn thứ gì.

Trời vừa sập tối đã có người mang nước nóng và y phục gấm vóc đến. Chung Gia Nhu cởi bỏ bộ váy áo vải thô, ngâm mình vào thùng tắm, những vết đỏ trên n.g.ự.c vẫn chưa phai mờ. Nàng cố ý ngâm nước nóng lâu hơn một chút, mong cho những dấu vết này mau chóng biến mất.

Xuân Hoa và Thu Nguyệt hầu hạ nàng tắm gội, vẫn như thường lệ lấy sáp thơm mà Tri châu phu nhân mang tới thoa lên da thịt nàng. Chung Gia Nhu cũng thả lỏng, lười biếng nằm nhoài ra giường mỹ nhân. Cơ thể bị xe ngựa xóc nảy mệt mỏi suốt mấy đêm liền, lại bị Thích Việt giày vò đến mức sắp rã rời, cuối cùng cũng được chợp mắt nghỉ ngơi một lát.

Nàng mơ màng nhắm mắt, nửa tỉnh nửa mê vẫn không quên trăn trở thương thế của Thích Việt, bèn dặn dò hai tỳ nữ: "Lang quân rất dễ phát sốt, nếu ban đêm ngài ấy bệnh lại thì nhớ gọi ta dậy."

Xuân Hoa vâng dạ.

Chung Gia Nhu nhắm nghiền mắt, lầm bầm dặn tiếp: "Chiếc thẻ gỗ kia phải giấu cho kỹ, nơi này là phủ Nhạc Châu đấy."

Xuân Hoa khẽ đáp: "Vâng, nô tỳ cất sát trong áo lót rồi."

Chung Gia Nhu cũng chẳng biết đang nghĩ đến chuyện gì, khẽ bật cười khúc khích, rồi nghiêng người ôm lấy lớp chăn gấm mềm mại chìm vào giấc ngủ.

...

Sáng hôm sau tỉnh giấc, Chung Gia Nhu ngủ một giấc vô cùng khoan khoái.

Xuân Hoa và Thu Nguyệt bưng nước nóng tới hầu hạ nàng rửa mặt, cất giọng báo cáo rằng đêm qua Thích Việt không có gì khó chịu, Tống Thế Hoành nói hắn không phát sốt, tình hình của Tống Thanh cũng tiến triển tốt.

Chung Gia Nhu đến thỉnh an Hoắc Thừa Bang. Biết nàng ở đây buồn chán, y bèn ban cho nàng vài cuốn sách.

Chung Gia Nhu nhận lấy: "Đa tạ Điện hạ."

"Đã đi thăm Ngũ lang chưa?" Hoắc Thừa Bang hỏi.

"Vẫn chưa ạ, thần nữ đến thỉnh an Điện hạ trước."

Hoắc Thừa Bang nhạt giọng: "Trong thành Nhạc Châu hiện có chừng hơn ngàn tên Hoàng Cân quân. Muội cứ an tâm ở lại đây vài ngày, tuyệt đối không được ra khỏi phủ. Đợi Nhạc Châu an toàn, ta sẽ phái người đưa muội về Thanh Châu."

Chung Gia Nhu cúi đầu tạ ân, sau đó mới đi đến tiền viện, nơi ở của các tướng lĩnh cấm quân để thăm Thích Việt.

Thích Việt không cần ra ngoài thao luyện, được Hoắc Thừa Bang đặc cách cho dưỡng bệnh ba ngày. Hắn khoác một chiếc cẩm bào màu huyền bên ngoài lớp áo trong màu trắng, mái tóc đen được búi bằng trâm bạc xõa hờ hững trên vai, dáng vẻ ốm đau làm vơi bớt đi mấy phần nhuệ khí ép người ngày thường.

Chung Gia Nhu đứng ngoài cửa nhìn hắn, hắn cũng mím môi nhìn lại, không nói không rằng, tiếp tục cúi đầu cầm bút viết chữ.

Chẳng biết hắn đang viết thư cho ai, Chung Gia Nhu đứng đợi một bên, chờ hắn đặt bút xuống mới lên tiếng: "Thương thế của lang quân sao rồi?"

"Thái y bảo tịnh dưỡng ba ngày là miệng vết thương sẽ khép lại."

Làm gì có chuyện lành nhanh đến thế, chẳng qua là quy định trong quân doanh ép buộc phải vậy thôi. Thích Việt hỏi lại: "Điện hạ có dặn dò nàng điều gì không?"

"Điện hạ bảo ta cứ an tâm ở lại, không được ra khỏi phủ, đợi xử lý xong Hoàng Cân quân sẽ đưa ta về Thanh Châu."

Thích Việt liếc nhìn ra ngoài, tên cấm vệ canh gác ngoài cửa rất thức thời bềnh bồng khép cửa phòng lại. Trong phòng lúc này chỉ còn Chung Gia Nhu và Xuân Hoa, nàng hỏi: "Chàng có chuyện muốn nói sao?"

"Ừ, tấm thẻ gỗ của nàng cứ để chỗ ta, ta giữ cho."

Chung Gia Nhu ngập ngừng: "Không cần đâu, ta có thể tự mình cất kỹ. Chàng muốn giữ là vì tốt cho ta, nhưng nếu lỡ lục soát ra ở chỗ chàng, hậu quả còn nghiêm trọng hơn là ở chỗ ta. Lang quân yên tâm đi, ta sẽ không lấy nó ra đâu."

Thích Việt mím chặt môi mỏng, ánh mắt nhìn nàng đăm đăm.

Chung Gia Nhu hỏi: "Chàng vẫn không tin ta sao?"

Hắn trầm giọng: "Điện hạ vẫn một mực muốn tận diệt đám Hoàng Cân quân này, nàng có thể cho ta một tín vật không? Ta muốn lén đi khuyên hàng."

Chung Gia Nhu hơi sửng sốt, lập tức hiểu ra ý định của Thích Việt. Nàng do dự một chút rồi bảo Xuân Hoa lấy tấm thẻ gỗ ra đưa cho mình. Xuân Hoa vòng ra sau cánh cửa tủ để lấy. Thích Việt nhìn ra được bọn họ giấu giếm chẳng dễ dàng gì, bèn lịch sự quay mặt đi chỗ khác để tránh hiềm nghi.

Xuân Hoa lấy thẻ gỗ ra, đưa cho Chung Gia Nhu. Nàng hạ giọng hỏi Thích Việt: "Bọn họ dường như đã lên tới cả ngàn người, chàng làm sao bảo vệ được họ?"

"Ta sẽ nghĩ cách."

Chung Gia Nhu nhìn sâu vào đôi mắt sâu thẳm ấy, dường như nảy sinh một niềm tin vô cớ dành cho nam nhân này. Hắn chỉ cần buông một câu đơn giản, nàng liền tin hắn nhất định làm được. Nàng đặt thẻ gỗ lên bàn hắn.

Thích Việt nhặt lên, ngón tay v**t v* bốn chữ "Mưa thuận gió hòa" khắc trên miếng gỗ thô sơ. Chung Gia Nhu nhất thời ngẩn ngơ, nhìn ngắm nam nhân mang lòng thương xót chúng sinh trước mắt. Hắn còn mang dáng dấp của một đấng nam nhi vì nước vì dân hơn cả Hoắc Thừa Bang.

Dường như nàng chưa bao giờ chịu công nhận những điểm tốt của Thích Việt. Trước kia ở hậu trạch Thích gia, nàng chỉ một mực chán ghét sự thô lỗ, mãng phu của hắn, ghét hắn chẳng hiểu thi thư phong nguyệt là gì. Nhưng trên đời này, thứ đáng giá hơn cả phong hoa tuyết nguyệt, xưa nay vẫn luôn là mưa thuận gió hòa, thiên hạ thái bình.

Thích Việt cất tấm thẻ gỗ đi, tầm mắt từ từ dời từ khuôn mặt nàng xuống dưới.

Chung Gia Nhu có chút khó hiểu, nhìn theo ánh mắt hắn rơi xuống n.g.ự.c mình. Cổ áo nàng vẫn rất ngay ngắn. Hôm nay nàng mặc loại lụa là mỏng nhẹ, đắt tiền. Tiết xuân ấm áp, đáng lẽ nàng có thể mặc những chiếc áo yếm xinh đẹp. Đại Chu cũng đang thịnh hành kiểu nữ t.ử mặc áo yếm kết hợp với áo khoác mỏng bên ngoài, càng làm tôn lên dáng vẻ yêu kiều thướt tha. Nhưng vì phải che đi những vết đỏ do Thích Việt giày vò để lại hôm trước, nàng đành phải mặc loại áo giao lĩnh kín cổng cao tường này.

Hai má Chung Gia Nhu nóng ran. Nàng không hiểu sao ánh mắt hắn lại càn rỡ đến vậy. Lúc đó hắn cứ tưởng tất cả chỉ là mộng, đáng lý ra phải quên sạch rồi chứ. Nàng vội quay lưng đi: "Ta đi trước đây, lang quân cứ an tâm dưỡng bệnh đi."

"Ừ." Thích Việt nhàn nhạt đáp lại, trên người có thương tích nên cũng không đứng dậy tiễn nàng.

...

Phủ Nhạc Châu một mảnh thái bình.

Ở lại đây ba ngày, kỳ nghỉ dưỡng bệnh của Thích Việt đã hết, hắn lại mặc giáp ra sân thao luyện. Chung Gia Nhu tuy lo lắng hắn sẽ lại phát sốt như mấy lần trước, nhưng cũng chỉ dám đứng dưới hành lang lẳng lặng nhìn hắn luyện binh, giấu kín nỗi lo âu vào tận đáy mắt.

Trở về phòng, Chung Gia Nhu lôi sách mà Hoắc Thừa Bang đưa ra đọc. Nắng xuân ấm áp rực rỡ, loáng thoáng nghe thấy tiếng cười đùa giòn giã của các công tử, tiểu thư nhà Tri phủ vẳng lại từ ngoài sân, mang theo chút hơi ấm của ngày xuân tươi đẹp.

Xuân Hoa từ sau viện rón rén đi tới: "Cô nương, nô tỳ vẫn không ra ngoài được."

Chung Gia Nhu cau mày: "Thôi bỏ đi, không uống chắc cũng không sao đâu." Nàng vốn định sai Xuân Hoa ra ngoài mua một thang t.h.u.ố.c tránh thai. Nhưng phủ Nhạc Châu canh phòng cực kỳ nghiêm ngặt, ra vào đều phải ghi chép sổ sách. Chỉ có Thích Việt là được tự do ra vào, mà nàng thì đời nào dám nhờ hắn đi mua loại t.h.u.ố.c đó.

Xuân Hoa cũng an ủi: "Cô nương yên tâm, trước đây ma ma cũng từng dạy bảo nô tỳ rồi. Ma ma nói vào mấy ngày đó, rất hiếm nữ t.ử mới có thai, không dễ dính bầu đâu ạ."

Chung Gia Nhu gật đầu, cũng không để tâm đến chuyện này nữa. Bây giờ đã có Thích Việt đi thuyết phục đám Hoàng Cân quân, nàng chỉ âm thầm cầu nguyện trong lòng mong hắn vạn sự hanh thông, đừng để những bá tánh lưu lạc kia thực sự phải bỏ mạng dưới lưỡi đao luật pháp.

Tiết trời tươi đẹp, Chung Gia Nhu hiếm khi có được hai ngày thảnh thơi nên cứ an tâm mà đọc sách. Nàng nào hay biết giữa chốn thanh bình này, nguy hiểm đã rình rập tứ bề.

Tất cả chỉ vì Dư Tổ Tân đã nghĩ ra một độc kế, mà mục tiêu lại liên quan đến nàng.

Nghĩa quân vốn xuất thân từ nông phu và nạn dân, muốn trà trộn vào tầng lớp bần nông dưới đáy xã hội là chuyện quá đễ dàng. Bởi vậy mấy ngày nay người của Hoắc Thừa Bang đào ba tấc đất cũng không tìm ra tông tích đám phản tặc này.

Dư Tổ Tân liền sai một số binh lính cải trang thành lưu dân, ăn mày, tản mác khắp các hang cùng ngõ hẻm ở Nhạc Châu để thám thính tin tức. Lùng sục liền ba ngày, cuối cùng cũng có manh mối. Bọn chúng tóm được vài tên sơn tặc từng trốn thoát khỏi tay Hoàng Cân quân. Đám sơn tặc này biết nơi ẩn náu của nghĩa quân, Dư Tổ Tân lập tức dẫn binh tới bủa vây, nhưng đám Hoàng Cân quân giảo hoạt đã kịp thời cao chạy xa bay.

Tên sơn tặc sợ Dư Tổ Tân lấy mạng mình, hèn nhát quỳ rạp xuống đất, khai tuốt tuồn tuột những gì hắn biết về Hoàng Cân quân. Thậm chí mỗi ngày nghĩa quân cướp mất của chúng bao nhiêu mối làm ăn, hắn cũng khai báo chi tiết.

Tên sơn tặc liến thoắng: "Nhất là hôm nọ, bọn tiểu nhân đi cướp của một nữ quyến quan gia. Con ả đó đẹp như tiên nữ giáng trần, cả người phát sáng. Tên Thiệu Tam nhìn đến rớt cả tròng mắt, nhất kiến chung tình với ả! Hắn cứu ả từ dưới đao của tiểu nhân, ả tên là gì nhỉ... cháu gái của Chung các lão?!"

Nghe đến đây, Dư Tổ Tân còn gì mà không hiểu. Chung Gia Nhu là cháu gái của Chung các lão, vị mỹ nhân đẹp như tiên nữ giáng trần trong truyền thuyết đó.

Tại chính sảnh, Hoắc Thừa Bang nghe Dư Tổ Tân bẩm báo, đôi mắt sâu hoắm trầm ngâm không nói lời nào, nhưng trên gương mặt uy nghiêm đầy anh khí đã ngập tràn nộ khí.

Dư Tổ Tân hùa vào: "Tên sơn tặc đó không hề biết ngài yêu thương Chung Nhị cô nương, nhưng lại biết rõ thân phận cháu gái Chung các lão, lời hắn nói ắt hẳn là thật. Xin Điện hạ chấp thuận mưu kế này của thuộc hạ! Để phòng ngừa rủi ro, xin Điện hạ hãy điều Thích thống lĩnh đi nơi khác!"

Sảnh đường tĩnh lặng như tờ, Hoắc Thừa Bang không mở miệng. Một thân oai phong của bậc thiên tử, lúc im lặng mới là lúc khiến người ta kinh hãi bất an nhất. Hồi lâu sau, y mới lạnh lùng lên tiếng: “Cô coi Gia Nhu như muội muội ruột thịt, Ngũ lang lại là thân binh của Cô. Các ngươi đấu đá lục đục với nhau, Cô đã nhắm mắt làm ngơ rồi, nhưng ngươi phải hiểu rằng, Cô không thích bên cạnh mình chướng khí mù mịt đâu."

Dư Tổ Tân lớn hơn Thích Việt hai tuổi, lại theo hầu Hoắc Thừa Bang trước Thích Việt hai năm, vậy mà sự tín nhiệm của Hoắc Thừa Bang dành cho y lại chẳng bằng một góc Thích Việt. Đương nhiên y muốn chớp lấy cơ hội này để lật đổ kẻ thù. Hoắc Thừa Bang thừa hiểu tâm lý nóng lòng lập công của Dư Tổ Tân, nhưng Thích Việt dẫu sao cũng là một thân binh đắc lực của y, y không thích bị người bên cạnh toan tính sau lưng.

Dư Tổ Tân có chút hoảng sợ, vội vã lĩnh mệnh: "Thuộc hạ hiểu rõ tâm ý của Điện hạ, thuộc hạ cam tâm tình nguyện thề sống c.h.ế.t đi theo Điện hạ!"

Lúc này Hoắc Thừa Bang mới buông lời: "Đi đi."

...

Chẳng bao lâu sau, mặt trời ngả bóng về tây, ráng chiều nhuộm đỏ cả góc trời.

Chung Gia Nhu bị nội thị Bách Anh gọi đến tiền viện thỉnh an Hoắc Thừa Bang.

"Điện hạ, ngài gọi thần nữ có việc gì sai bảo sao?"

"Cô chuẩn bị đi bái phỏng Vân Phong cư sĩ. Hồi nhỏ muội từng đọc thuộc lòng thi tập của cư sĩ, nên ta gọi muội đi cùng."

Chung Gia Nhu mừng thầm trong dạ, vô cùng nguyện ý. Vân Phong cư sĩ là một vị thi tiên ở ẩn, không màng thế sự. Thuở thiếu thời Chung Gia Nhu đã đọc thơ của người, trước kia theo tổ phụ du ngoạn cũng từng được diện kiến cư sĩ một lần. Vân Phong cư sĩ có thể coi là bậc tiền bối vỡ lòng thơ từ cho nàng.

Ngồi chung xe ngựa với Hoắc Thừa Bang, Chung Gia Nhu nhìn dàn hộ vệ đi theo không thấy bóng dáng Thích Việt, bèn lên tiếng hỏi: "Bây giờ Hoàng Cân quân trong thành vẫn chưa bị bắt, chuyến đi này chúng ta chỉ mang theo mười mấy người mặc thường phục, liệu có an toàn không? Lang quân chàng ấy có đi theo âm thầm bảo vệ không ạ?"

"Ừ." Hoắc Thừa Bang mím môi, đặt một quân cờ đen xuống bàn cờ.

Chung Gia Nhu lúc này mới yên tâm, ngồi hầu cờ Hoắc Thừa Bang trong xe ngựa. Nàng cầm quân cờ trắng, nào hay biết trên bàn cờ này, bản thân nàng cũng chỉ là một quân cờ thí mạng.

Xe ngựa chầm chậm lăn bánh qua những con đường mòn chốn thôn quê. Hoắc Thừa Bang không ngẩng đầu lên, chợt nói: "Hồi nhỏ muội theo Chung các lão đi rất nhiều nơi nhỉ."

"Bẩm Điện hạ, Gia Nhu từng theo tổ phụ đi một vài nơi, lúc nhỏ có vinh hạnh diện kiến cư sĩ ở Ngân Châu."

"Chung các lão rất được bá tánh dân gian kính trọng, được tung hô là Phật sống. Những năm tháng Chung lão đi tuần thú, bá tánh có hàm oan đều quỳ lạy trước viện kêu oan, Chung lão rất giỏi phá án. Ở Hồ Châu còn có cả miếu thờ Chung lão, cứ đến ngày giỗ là dân chúng lại tấp nập đến tế bái." Hoắc Thừa Bang nói tiếp: “Sự tôn vinh đó, e là phụ hoàng mỗi khi xuất hành cũng chưa từng được trải qua."

Chung Gia Nhu lập tức bỏ quân cờ xuống, quỳ rạp xuống sàn xe. Chiếc xe hai ngựa kéo vốn dĩ rộng rãi, nhưng khi nàng phủ phục xuống lại bỗng chốc trở nên chật chội bức bối.

Chung Gia Nhu không hiểu ngụ ý của Hoắc Thừa Bang, chỉ cảm thấy những lời này thốt ra thật không nên. Tổ phụ đã qua đời rồi, sao qua miệng Hoắc Thừa Bang lại mang theo sự chất vấn về việc "công cao lấn chủ"? Huống hồ tổ phụ cả đời vì nước vì dân, ngay cả lúc lâm bệnh vẫn dốc sức trên tuyến đầu trị thủy.

"Điện hạ, có phải ngài nghe được lời gièm pha khó nghe nào không? Hay là Gia Nhu đã lỡ lời, khiến ngài phật ý?"

Hoắc Thừa Bang không đáp, chỉ nhặt quân cờ trắng mà y vừa ăn được lên.

Chung Gia Nhu giờ đây cực kỳ chán ghét việc phải đối mặt với hoàng gia. Với Thừa Bình Đế, nàng không muốn chống đỡ long uy của bậc đế vương. Với Hoắc Lan Quân và Hoắc Thừa Bang, nàng cũng không muốn phải nơm nớp lo sợ ứng phó. Việc bị ép ở lại phủ Nhạc Châu đã là sự tình bất đắc dĩ.

Không gian trong xe yên ắng đến rợn người. Những kẻ sinh ra trong hoàng gia này luôn thích dùng sự tĩnh mịch để ép đối phương tự rối loạn tâm trí.

Xe ngựa xóc nảy một cái, mấy quân cờ trên bàn lăn lóc rơi xuống. Chung Gia Nhu vội vàng nhặt lên, không dám ngẩng đầu, chỉ cung kính dâng bằng hai tay. Nàng chẳng biết mình đã phạm lỗi gì, hay là Thích Việt đã làm sai chuyện gì? Lúc này chỉ đành tuân thủ phép tắc, cúi đầu quỳ gối, đầu gối đã bắt đầu đau nhức tê dại.

"Đến nơi rồi, bình thân đi." Mãi đến khi xe ngựa đột ngột dừng lại, Hoắc Thừa Bang mới lạnh nhạt mở lời.

Chung Gia Nhu trút được một hơi thở dài trong lòng. Vốn định đợi Hoắc Thừa Bang xuống trước, nhưng thấy y vẫn ngồi ngay ngắn, ra hiệu cho nàng xuống trước. Nàng đành vịn đôi chân đã quỳ đến tê dại, run rẩy bước xuống xe.

Đập vào mắt là những rặng núi hoang vu nối tiếp nhau, đồi trọc trơ trọi chỉ còn lác đác vài cái cây rụng hết lá. Xa xa tuy có vài nếp nhà dân lưa thưa, nhưng tuyệt nhiên không thấy khói bếp.

Bách Anh khom người, mời nàng lên cỗ kiệu đi bộ.

Chung Gia Nhu nhìn quanh chỉ thấy có mỗi một chiếc kiệu, quay đầu nhìn về phía xe ngựa: "Thái t.ử điện hạ không ngồi sao?"

Hoắc Thừa Bang không đáp, cũng chẳng chịu xuống xe.

Chung Gia Nhu thầm kêu không ổn. Đôi mắt nàng lưu chuyển, lẳng lặng quan sát xung quanh, nhưng chẳng nhìn ra điểm gì bất thường, cũng chẳng biết Thích Việt có đang nấp trong bóng tối như lời Hoắc Thừa Bang nói hay không.

Nàng hoang mang nhìn về phía rèm xe: "Thừa Bang ca ca, ngài không xuống xe sao?"

"Gia Nhu, lên kiệu." Giọng nói uy nghiêm của Hoắc Thừa Bang không chút gợn sóng.

Bách Anh ra hiệu cho cấm vệ thường phục hai bên cưỡng ép Chung Gia Nhu lên kiệu.

"Thừa Bang ca ca?!" Tiếng gọi của nàng đứt đoạn trong sự kìm kẹp thô bạo của bọn lính tráng.

Bị ép phải ngồi lên cỗ kiệu này, trong đầu Chung Gia Nhu vận chuyển với tốc độ chóng mặt. Sao lại thành ra thế này? Hoắc Thừa Bang đến Nhạc Châu là để tiễu trừ Hoàng Cân quân, lẽ nào y đưa nàng ra ngoài này không phải để bái phỏng vị thi tiên cư sĩ nào đó, mà mục đích thực sự là nhằm vào Hoàng Cân quân? Nàng gần như có thể lờ mờ đoán ra mình đã trúng kế của Hoắc Thừa Bang, trở thành con mồi nhử địch.

Nàng vội tháo túi thơm bên hông, lấy ra loại hương phấn đặc chế mà Hình Thư làm cho nàng rải xuống đất làm ám hiệu, nhưng dường như lần này đã quá muộn.

Từ đằng xa bỗng truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng người la hét, tiếng bước chân rầm rập. Đám cấm vệ đặt kiệu xuống, kéo Chung Gia Nhu xuống đất, chĩa kiếm chắn trước mặt nàng. Nhìn bề ngoài thì giống như đang bảo vệ, nhưng thực chất là đang khống chế nàng.

Và Chung Gia Nhu cũng nhìn thấy đám Hoàng Cân quân đang ầm ầm xông tới, dẫn đầu là Thiệu Bỉnh Chu. Nàng không biết tại sao họ lại kéo đến đây, chỉ thấy đám đông đen kịt càng đến gần, nét lo lắng trên mặt họ càng hiện rõ. Rất nhiều gương mặt quen thuộc nàng từng gặp hôm đi tìm Thôi Du Lâm trong doanh trại của họ.

"Đám thôn dân to gan từ đâu tới, còn không mau lùi lại!" Chung Gia Nhu hét lớn. Nàng biết mình đã trúng kế, giờ phút này nàng đã hiểu rõ tất cả. Hoắc Thừa Bang muốn dùng nàng làm mồi nhử để dụ đám Hoàng Cân quân này chui đầu vào lưới. Vậy còn Thích Việt thì sao? Hắn có đang trốn trong bóng tối không? Hắn có biết chuyện này không?

Giọng nàng vốn thanh thoát, nhỏ nhẹ, dù có gào thét đến mấy cũng nhanh chóng bị gió chiều thổi bạt đi giữa cánh đồng hoang vu này. Vô số binh lính mặc áo giáp từ bốn phương tám hướng đổ ập tới, lao vào c.h.é.m g.i.ế.c cùng đám người Thiệu Bỉnh Chu.

Chung Gia Nhu định lao đến trước xe ngựa của Hoắc Thừa Bang để cầu xin, nhưng lại bị hai tên cấm vệ kìm chặt.

Thiệu Bỉnh Chu cầm giáo trên lưng ngựa, vừa c.h.é.m g.i.ế.c binh lính vừa đăm đăm nhìn về phía nàng, dường như phải xác nhận nàng bình an vô sự thì mới an tâm chiến đấu tiếp.

Chung Gia Nhu gào lên: "Mau chạy đi!"

Nhưng tiếng thét xé lòng ấy cũng bị tiếng binh khí va chạm dập vùi.

Một thiếu niên quen mặt ngã gục xuống. Chung Gia Nhu nhớ rõ tuổi đời cậu ta còn rất nhỏ. Hôm đó lúc nàng ngồi ăn cơm, bọn họ còn cười đùa trêu chọc vì không cấp ngựa cho cậu ta, khen cậu ta có đôi chân chạy nhanh thoăn thoắt. Thế nhưng giờ đây, cậu thiếu niên quen thuộc ấy đã ngã gục trước mắt Chung Gia Nhu, vĩnh viễn không thể bò dậy được nữa, lấy đâu ra đôi chân chạy nhanh đây.

Lại một gã hán t.ử gầy gò quen mắt ngã nhào khỏi lưng ngựa, lăn đến trước lưỡi kiếm của binh lính. Máu me đầm đìa.

Chung Gia Nhu chưa từng đặt chân ra chiến trường. Đây chỉ là một cuộc vây ráp phản tặc trong nước mà thôi. Chỉ vì quyền thế của những kẻ ngồi tít trên cao, nỗi đói khổ cùng cực của họ chẳng được ai đoái hoài, nên họ nghiễm nhiên bị chụp mũ thành phản tặc.

"Thái t.ử điện hạ!" Chung Gia Nhu muốn lao đến xe ngựa, nhưng vẫn bị binh lính hai bên cản lại.

Nàng rút cây trâm vàng trên tóc xuống, kề sát cổ mình, lúc này mới uy h.i.ế.p được đám binh lính buông tay. Nàng nhào tới quỳ rạp trước xe ngựa của Hoắc Thừa Bang: “Điện hạ, bọn họ đều là nạn dân! Khẩu hiệu khởi nghĩa của họ chỉ là mưa thuận gió hòa có cơm ăn, họ vẫn chưa hề làm ra chuyện ác độc gì! Triều đình không thể dồn họ vào chỗ c.h.ế.t tuyệt tình như vậy được!"

"Cầu xin Thừa Bang ca ca rộng lòng khoan dung cho những nạn dân vô tri này, xá miễn tội c.h.ế.t cho họ! Hiện tại ngài vừa ngồi vững trên bảo tọa Đông cung, phụ thân chắc chắn từng khuyên can Thừa Bang ca ca phải thân dân, thu phục lòng dân cơ mà!"

Bách Anh vén rèm xe lên, để lộ khuôn mặt anh tuấn uy nghiêm của Hoắc Thừa Bang. Vị Thái t.ử ca ca trẻ tuổi dung mạo đoan chính, nhưng ánh mắt lại điềm nhiên lạnh nhạt vô tình. Đứng trước sinh mạng của chúng sinh, y thậm chí chẳng có lấy một phần bi mẫn như lúc Thích Việt v**t v* bốn chữ "Mưa thuận gió hòa" trên tấm thẻ gỗ.

Chung Gia Nhu rơi lệ, ngoái đầu nhìn những t.h.i t.h.ể Hoàng Cân quân ngã gục trên mặt đất.

Vùng hoang dã cằn cỗi này cuối cùng lại trở thành nấm mồ của bọn họ. Những bộ y phục bằng vải gai, vải thô hạ đẳng vốn dĩ chẳng có màu sắc, giờ khắc này lại bị m.á.u tươi nhuộm đỏ. Ánh tà dương buông xuống, đập vào mắt Chung Gia Nhu chỉ là một màu đỏ quạch. Là ráng chiều rực rỡ, hay là m.á.u tươi lênh láng?

Nàng khóc cạn nước mắt, cho đến khi Thiệu Bỉnh Chu trọng thương bị lính tráng áp giải đi, cho đến khi xe ngựa trùng trùng điệp điệp rầm rộ trở về phủ Nhạc Châu.

Quý Nghi đợi sẵn trong sân, đích thân ra đón Hoắc Thừa Bang, trách móc y có tuồng hay thế này mà không rủ mình đi cùng. Hoắc Thừa Bang bước xuống xe ngựa, lúc này mới liếc nhìn Chung Gia Nhu, gằn giọng: "Gia Nhu, muội luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện, hôm nay thực sự khiến Cô quá thất vọng."

Trong mắt Chung Gia Nhu ánh lên vẻ quật cường. Gió chiều tạt vào mắt đau rát, nàng không muốn lãng phí thêm một giọt nước mắt nào cho Hoắc Thừa Bang nữa. Nàng cúi đầu quỳ xuống. Vị Thừa Bang ca ca mà nàng vẫn luôn tôn kính, hóa ra cũng giống hệt Hoắc Lan Quân, trong huyết quản đều chảy dòng m.á.u lạnh lẽo tàn nhẫn.

Chung Gia Nhu siết chặt nắm tay nhỏ bé giấu trong tay áo rộng. Gió chiều thổi qua người khiến nàng lạnh lẽo vô cùng, lạnh thấu xương tủy. Nhưng nàng không muốn để lộ vẻ yếu đuối, cố c.ắ.n răng chịu đựng để thân hình không run rẩy.

Mãi cho đến khi một bóng đen cao lớn đổ ập xuống người nàng, giọng nói trầm khàn của Thích Việt vang lên trên đỉnh đầu: "Điện hạ, Gia Nhu đã phạm lỗi gì?"

Thích Việt mặt mày sầm sì, vội vã lao tới, hơi th* d*c dồn dập: "Tại sao Điện hạ lại dùng Gia Nhu làm mồi nhử?"

"Nàng là thê t.ử của ta, ta vì Điện hạ cúc cung tận tụy đến c.h.ế.t mới thôi, Điện hạ cũng coi Gia Nhu như muội muội ruột, vậy mà lại dám mang nàng ra làm mồi nhử!" Đôi mắt Thích Việt u ám đáng sợ: “Điện hạ có phải nên cho ta một lời giải thích không?"

Chung Gia Nhu sững người, vội kéo tay Thích Việt ngăn hắn đừng lỡ lời. Hoắc Thừa Bang cuối cùng cũng phẫn nộ, đôi mắt sắc lẹm lạnh lẽo cực độ. Dư Tổ Tân quát lên một tiếng: "Làm càn!"

Thích Việt lạnh lùng lườm Dư Tổ Tân, nhổ toẹt một bãi nước bọt vào mặt y: "Ngươi và ta đều là tâm phúc của Điện hạ, vậy mà ngươi lại nghĩ cách tính kế thê t.ử ta, ly gián tình cảm quân thần giữa ta và Điện hạ, khiến ta hiểu lầm ngài ấy. Ngươi rắp tâm âm mưu gì đây?"

Nói xong, Thích Việt cũng quỳ xuống cạnh Chung Gia Nhu trước mặt Hoắc Thừa Bang.

Sáng sớm hôm nay hắn đã bị điều đi kiểm soát dân số ra vào cổng thành gắt gao. Hoắc Thừa Bang tung tin giả nói rằng có Hoàng Cân quân lén lút trốn khỏi thành. Đợi đến chập tối, khi Hoắc Thừa Bang xuất phát từ phủ Nhạc Châu, Thích Việt mới nhận được mật báo từ mấy tên tâm phúc ở Doanh Nhất truyền tới: Hoắc Thừa Bang biết được Chung Gia Nhu từng được Hoàng Cân quân cứu mạng, lấy được sự tin tưởng của chúng nên muốn dùng nàng làm mồi nhử, lấy danh nghĩa đem nàng đi hiến tế Sơn Thần, thiêu sống nàng để dụ Hoàng Cân quân chui đầu vào bẫy.

Ba ngày nay, vết thương của Thích Việt còn chưa khỏi hẳn, vậy mà sau khi nhận được thẻ gỗ của Chung Gia Nhu, hắn đã lén đi gặp Thiệu Bỉnh Chu hai lần. Hai lần khuyên nhủ đều vô ích, cuối cùng hắn đành phải lôi nghĩa thương ra, lại nói mình là trượng phu của Chung Gia Nhu, lúc này Thiệu Bỉnh Chu mới bảo sẽ cân nhắc thêm.

Nhận được tin báo, hắn lập tức phi ngựa đuổi theo nhưng vẫn chậm một bước. May mà hắn đã kịp thời thông báo cho những nhóm Hoàng Cân quân khác, thuyết phục được phó tướng của chúng hành động theo mưu kế của mình.

Dư Tổ Tân đưa tay quệt bãi nước bọt trên má, thẹn quá hóa giận bật lại Thích Việt. Hắn lười chẳng thèm phản ứng với y, chỉ nhìn chằm chằm Hoắc Thừa Bang: "Điện hạ, đây là khí độ của kẻ dâng mưu hiến kế đấy. Y không khống chế nổi cảm xúc của mình, căn bản không đủ tư cách cầm binh. Hôm nay ngài bày binh bố trận mưu tính chu toàn, không làm Gia Nhu sứt mẻ sợi tóc nào. Nhưng thuộc h* th*n là trượng phu của nàng, vẫn cảm thấy vô cùng uất ức."

Trái tim Chung Gia Nhu thắt lại. Thích Việt là một người cường ngạnh, cứng cỏi nhường nào, vậy mà vì bảo vệ nàng, hắn bằng lòng cúi đầu luồn cúi trước Hoắc Thừa Bang.

Việc Hoắc Thừa Bang làm hôm nay vốn dĩ đã có lỗi với Chung Hành Minh, người mà y luôn kính trọng. Hoắc Thừa Bang vơi bớt cơn giận, quay sang hỏi Chung Gia Nhu: "Muội có quan hệ thế nào với Hoàng Cân quân? Sao lại quen biết chúng?"

"Ta bị sơn tặc bắt cóc, bọn họ đã ra tay cứu ta. Nghe tin ta là cháu gái của Chung lão, trong đám người họ lại có kẻ đến từ Hồ Châu, biết được chuyện tổ phụ từng kiên cường bám trụ đê đập ở Hồ Châu nên mới sinh lòng tôn kính, bảo rằng sẽ không làm khó ta." Chung Gia Nhu giấu nhẹm chuyện chiếc thẻ gỗ. May thay Hoắc Thừa Bang cũng không hề hay biết chi tiết này.

Hoắc Thừa Bang tức tối quát: "Đám người đó không còn là nạn dân nữa, mà là phản tặc. Nếu không nhờ Cô đang dẹp loạn ở Nhạc Châu, muội lỡ rơi vào tay lão Tam thì muội có biết cả nhà muội sẽ thê t.h.ả.m đến mức nào không?"

Hừ, lại lôi cả nhà nàng ra uy h**p.

Chung Gia Nhu siết chặt nắm tay nhỏ nhắn trong ống tay áo rộng, nhưng lập tức bị bàn tay to lớn, nóng rực của Thích Việt bao bọc lấy. Sức mạnh ôn hòa của hắn truyền đến, âm thầm an ủi nàng. Đôi mắt hạnh của Chung Gia Nhu ầng ậc nước, nàng giấu đi mọi phẫn nộ, chỉ làm ra vẻ tủi thân sợ hãi đến cực điểm, nức nở: "May mà có Thừa Bang ca ca ở đây..."

Bây giờ nàng không thể nói lý lẽ được nữa, Hoắc Thừa Bang sẽ chẳng nghe lọt tai, nhất là khi Quý Nghi còn lù lù ở đây. Trước mặt người trong lòng, đời nào Hoắc Thừa Bang dung túng cho kẻ dưới phạm thượng.

Hoắc Thừa Bang hất tay áo: "Hôm nay cho phép phu thê các ngươi đoàn tụ. Nhưng Gia Nhu biết tình hình mà không báo, phạt muội chép phạt sách và cấm túc. Còn Ngũ lang ngươi, tự ý rời khỏi vị trí, phạm thượng, phạt một năm bổng lộc, tước bỏ toàn bộ công trạng trong đợt tiễu trừ phản tặc lần này."

Hai người lĩnh phạt, cúi đầu tạ ân.

Trở về phòng, Chung Gia Nhu lúc này mới có thể giải phóng mọi kìm nén. Sự phẫn nộ thiêu đốt làm vành mắt nàng đỏ hoe. Xuân Hoa và Thu Nguyệt đỏ mắt an ủi nàng, nhưng nói bao nhiêu đi chăng nữa, những mạng người Hoàng Cân quân ngã xuống cũng không thể sống lại được.

Thích Việt hôm nay nhận được lệnh, được phép ở lại trong căn phòng này đoàn tụ cùng nàng. Hắn đứng ở cửa, đợi Chung Gia Nhu bình ổn lại cảm xúc mới ra hiệu cho Xuân Hoa và Thu Nguyệt lui ra ngoài.

Hắn giơ tay định lau nước mắt cho nàng, nhưng sực nhớ ra giờ đây bọn họ đã không còn là phu thê nữa, cánh tay khựng lại giữa không trung rồi từ từ rụt về.

"Hôm nay ta bị điều đi, lúc nhận được tin thì đã muộn màng, không kịp cứu những người đó."

Đôi mắt hạnh của Chung Gia Nhu ngập tràn bi phẫn và thống khổ. Thích Việt hạ thấp giọng nói: "Yên tâm đi, ta sẽ khuyên Điện hạ thu biên những người này. Ta cũng đã bàn bạc đối sách xong xuôi với phó thủ lĩnh của họ rồi."

Lúc này Chung Gia Nhu mới ngẩng mặt lên: "Đối sách gì? Bọn họ cố chấp như thế, lại căm hận triều đình đến tận xương tủy, liệu họ có cam tâm quy thuận không?"

"Ta không bắt bọn họ cam tâm tình nguyện quy thuận. Ta nói với họ rằng, ta cũng muốn tạo phản lật đổ Hoàng đế."

Chung Gia Nhu giật nảy mình, hoa dung thất sắc. Đôi mắt ngập nước đầy sợ hãi dáo dác nhìn quanh, nàng kéo Thích Việt lại gần thì thào: "Sao chàng có thể lừa họ như vậy?"

"Ta nào có lừa, vốn dĩ ta đã muốn đẩy y lên ngôi mà."

Chung Gia Nhu đương nhiên biết "y" là ai.

Thích Việt cụp mắt nhìn cổ tay đang bị nàng nắm chặt. Nàng cũng giật mình nhận ra mình đang nắm tay hắn, vội vã buông ra. Trái khế trên cổ Thích Việt khẽ lăn lộn, hắn liếc nhìn chiếc giường bên trong: "Chuyện hôm nay không liên quan đến nàng, cái c.h.ế.t của Hoàng Cân quân cũng không phải lỗi do nàng. Bước lên con đường này, bọn họ đã mang sẵn tâm thế đi vào chỗ c.h.ế.t rồi. Nàng không cần phải áy náy. Những chuyện còn lại ta sẽ giải quyết. Trong ngục có người của ta, Thiệu Bỉnh Chu sẽ bình an vô sự."

"Tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi, đêm nay ta ngủ trên ghế."

Đôi mắt long lanh của Chung Gia Nhu khẽ đảo, trong vành mắt ửng đỏ vẫn còn đọng lại chút sợ hãi, từng giọt nước mắt cứ thế thi nhau rơi xuống. Thích Việt ngay lập tức nhận ra tâm tư của nàng, hắn hạ giọng vỗ về: "Những người Hoàng Cân quân đó ngã xuống ngay trước mắt nàng sao?"

Chung Gia Nhu mắt đỏ hoe ươn ướt, đôi môi khẽ run rẩy, khe khẽ gật đầu.

Thích Việt dang tay muốn ôm nàng vào lòng. Đó là hành động trong vô thức, mỗi khi thấy nàng cần che chở, hắn lại muốn kéo nàng vào vòng tay, xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng. Nhưng nhớ lại sự chán ghét nàng dành cho mình, hắn cứng nhắc thu tay về, chỉ trầm giọng khuyên: "Vậy đêm nay cứ nghĩ đến những chuyện vui vẻ ngày thường muốn làm đi, đợi trời sáng rồi hẵng ngủ."

Nàng tận mắt chứng kiến cảnh thây chất đầy đồng, m.á.u chảy thành sông, sợ hãi không dám chợp mắt cũng là lẽ tự nhiên. Lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng m.á.u me đến nhường này, đêm nay đi ngủ kiểu gì chẳng gặp ác mộng. Cố thức thêm vài canh giờ rồi ngủ sẽ đỡ hơn nhiều.

Chung Gia Nhu ngước đôi mắt hạnh ướt sũng, vẫn chưa hết bàng hoàng xót xa.

"Đừng sợ, ta cứ ngồi ngay trong phòng thôi."

Nàng ngập ngừng hỏi: "Còn t.h.i t.h.ể của những người Hoàng Cân quân đó sẽ ra sao..."

"Ta sẽ đi xử lý."

Chung Gia Nhu buồn bã cúi đầu: "Lần đầu tiên nhìn thấy xác c.h.ế.t, chàng cũng sợ đến mức không dám ngủ sao?"

"Từ lúc sinh ra ta đã to gan lớn mật, nên không sợ. Nhưng cũng có rất nhiều người tâm tính thiện lương như nàng sẽ khó lòng an giấc." Thích Việt đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác: “Nàng đang tìm thủ thư của tổ phụ đúng không, có manh mối gì chưa?"

Chung Gia Nhu tuần tự trả lời.

"Nhạc Châu có sầm uất bằng Thanh Châu không?" Thích Việt cứ như đang hỏi han những chuyện gia đình vụn vặt thường ngày một cách thản nhiên, cố ý đ.á.n.h lạc hướng cảm xúc của nàng. Chung Gia Nhu cũng nghiêm túc trả lời.

Dần dà, Thích Việt cũng kéo nàng ra khỏi vũng lầy của sự tự trách và nỗi sợ hãi tột cùng. Hắn ngồi đ.á.n.h cờ cùng nàng, hỏi nàng dạo này đang đọc sách gì.

Đêm tối tĩnh lặng, chân trời dần ló rạng. Cuối cùng Chung Gia Nhu cũng không gượng nổi nữa, mí mắt mấy lần nặng trĩu sụp xuống, nàng gục đầu lên bàn cờ ngủ thiếp đi.

Thích Việt đặt quân cờ xuống. Ánh nến lờ mờ hắt lên gò má Chung Gia Nhu. Làn da nàng trắng muốt như tuyết, dáng vẻ khi ngủ vô cùng an tĩnh, không hề bị ác mộng quấy rầy. Hắn ngắm nhìn nàng rất lâu, rồi bế thốc nàng vào trong màn, động tác nhẹ nhàng hết mức có thể. Thân thể nàng vẫn mềm mại ấm áp như ngày nào, hệt như trong giấc mơ của hắn.

Nghĩ đến giấc mộng hoang đường đó, Thích Việt nheo mắt lại. Tầm mắt hắn rơi xuống lồng n.g.ự.c đang phập phồng theo nhịp thở của nàng. Mọi ký ức trong mộng vẫn sắc nét đến từng chi tiết, hắn bắt đầu hoài nghi phải chăng đó hoàn toàn không phải là một giấc mơ. Hắn chỉ lưỡng lự chốc lát rồi giơ tay cởi đai áo của nàng. Hắn mím chặt đôi môi mỏng, không muốn bỏ qua bất kỳ một sự hoài nghi nào. Hắn muốn làm rõ xem có phải mình đã mượn cớ nằm mộng mà làm càn động chạm vào nàng hay không.

Sắc xuân rực rỡ, chói lóa đến chói mắt. Trái khế trên cổ Thích Việt cuộn lên một cái, hơi thở cũng trở nên nặng nề thô suyễn.

Làn da Chung Gia Nhu trắng mịn màng không tì vết, hoàn toàn không có những dấu vết đỏ lựng do hắn điên cuồng ức h.i.ế.p để lại như trong giấc mộng.

Người ngọc trong trướng ngủ cực kỳ say sưa, tín nhiệm hắn tuyệt đối, vậy mà lại kiều diễm đến mức bản thân cũng chẳng hề hay biết. Đôi mắt Thích Việt nheo chặt, gân xanh nổi hằn trên chiếc cổ hơi ngẩng lên. Hắn đã phải gồng mình nhẫn nhịn rất lâu, nhịn đến mức xương cốt sắp vỡ vụn ra mới kiềm chế được bản thân không nhào vào. Hắn c.ắ.n răng kéo lại đai áo cho nàng, chậm chạp lui ra khỏi giường.

Trời vẫn chưa sáng hẳn. Chủ viện của Hoắc Thừa Bang tĩnh mịch vô cùng, cấm vệ đứng gác nghiêm ngặt dưới mái hiên. Thích Việt bước tới, mấy tên cấm vệ khom người hành lễ. Hắn xua tay ra hiệu cho họ lui xuống. Bọn họ chần chừ một thoáng rồi cũng nghe lệnh, rón rén bước ra khỏi khoảnh sân không phát ra một tiếng động.

Thích Việt tiến đến trước giường Hoắc Thừa Bang. Bóng người trong trướng mờ ảo, truyền ra tiếng hít thở đều đều của một nam nhân đang chìm trong giấc ngủ say sưa. Thích Việt v**t v* thanh kiếm giắt bên hông. Hắn chà xát ngón tay lên vỏ kiếm rất lâu mới đè nén được sự bốc đồng muốn một kiếm đ.â.m xuyên qua Hoắc Thừa Bang.

Chung Gia Nhu tốt đẹp nhường ấy, vậy mà Hoắc Thừa Bang lại dám coi nàng là một quân cờ thí mạng. Y không sợ tình thế vượt tầm kiểm soát, khiến Chung Gia Nhu phải hy sinh oan uổng sao? Kể từ khi thành thân, Thích Việt nâng niu nàng còn chẳng hết, ngay cả bản thân mình cũng không nỡ làm nàng tổn thương mảy may, vậy mà kẻ khác lại dám đem tính mạng nàng ra thiết lập cạm bẫy.

Đôi mắt Thích Việt ngập tràn sát khí âm u. Ánh ban mai dần ló rạng kéo lý trí của hắn quay lại. Hắn đẩy thanh kiếm vào vỏ, thu lại một thân đầy sát khí, thản nhiên rời khỏi căn phòng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn