Gả Xuân Quang - Đào Tô Tử

Chương 76

Hôm nay được gặp Hoắc Vân Chiêu một lát cũng đủ thỏa lòng mong nhớ, trời đã về khuya, Chung Gia Nhu chủ động xin phép ra về.

Hoắc Vân Chiêu khẽ gật đầu, xoay người cùng nàng bước về, đồng thời viết lên giấy: Dạo này nàng sống ở Phủ Vĩnh Định Hầu có thoải mái không?

Ánh mắt Chung Gia Nhu thoáng nét buồn bã, kỳ thực nàng cảm thấy chẳng hề thoải mái chút nào.

Mọi chi phí ăn mặc, sinh hoạt hàng ngày của nàng đều do Thích Việt lo liệu, lại còn được cha mẹ chồng và các chị em dâu hết lòng chăm sóc. Thời gian qua, nàng dốc sức dạy Trần Hương Lan cách quản lý sổ sách cũng chỉ mong bù đắp lại phần nào những ân tình ấy.

Hoắc Vân Chiêu viết tiếp: Cố gắng dọn ra khỏi Phủ Vĩnh Định Hầu càng sớm càng tốt nhé. Ta sẽ sắp xếp gia nhân và hộ vệ đến bảo vệ nàng.

Chung Gia Nhu trầm ngâm không đáp.

Với thân phận hiện tại, việc chung đụng với Thích Việt khiến nàng cảm thấy vô cùng ngột ngạt. Mỗi ngày giáp mặt hắn trong Ngọc Thanh Uyển, nàng đều thấy gượng gạo. Nếu dọn ra ở riêng được thì quả thực tốt cho cả nàng và Thích Việt, ngặt nỗi, nàng chưa tìm được cái cớ nào hợp tình hợp lý để rời đi khi mà tờ giấy từ hôn vẫn chưa được quan phủ chứng nhận.

Hoắc Vân Chiêu tiễn nàng ra đến tận sân ngoài.

Giữa màn tuyết trắng xóa mịt mờ, bóng đèn lồng treo dưới mái hiên khẽ lay động trong gió lạnh.

Thích Việt đã đứng sừng sững giữa sân từ bao giờ, hai vai phủ đầy tuyết trắng, dường như hắn đã đợi ở đây từ rất lâu.

Chung Gia Nhu cúi gầm mặt, trong lòng dâng lên một sự áy náy khôn tả.

Hoắc Vân Chiêu hướng về phía Thích Việt viết vài chữ: Đa tạ Thích huynh. Đêm nay mưa tuyết giá rét, đường về xin hãy cẩn trọng.

Thích Việt chỉ lạnh nhạt ừ một tiếng.

Chung Gia Nhu lầm lũi bước theo sau Thích Việt rời đi.

Hoắc Vân Chiêu đứng lặng yên tại chỗ, ánh mắt đăm đắm dõi theo bóng lưng uyển chuyển của Chung Gia Nhu. Mãi cho đến khi tà áo choàng lông cáo đỏ rực của nàng hoàn toàn khuất lấp trong màn đêm, y mới quay người bước vào gian noãn các.

Bên trong, tỳ nữ đang khom người tỉ mẩn pha trà.

Hoắc Vân Chiêu ngồi xuống một cách tao nhã, vung nhẹ ống tay áo rộng, ra hiệu cho tỳ nữ lui ra.

Hai tên cận vệ mặc áo đen cũng cung kính lui ra đứng gác ngoài cửa.

Hoắc Vân Chiêu bưng chén trà lên, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười, từ tốn nhấp một ngụm. Nước trà đậm đà, hơi ấm lan tỏa từ cổ họng xuống tận tâm can. Y âu yếm nhìn chiếc khăn tay màu trắng ngà đang cầm trên tay. Vừa nãy lúc y định nắm lấy tay Chung Gia Nhu, nàng đã e dè rụt lại. Thấy y thoáng vẻ hụt hẫng, đau buồn, lại nghe y ngỏ ý muốn xin chiếc khăn tay để làm vật an ủi, nàng mới đỏ mặt rụt rè trao cho y.

Chung Gia Nhu vốn là một người phụ nữ vô cùng khắt khe trong lễ giáo nam nữ, lúc nào cũng giữ mình trong khuôn phép.

Bao năm qua, Hoắc Vân Chiêu đã không biết bao nhiêu lần khao khát được nắm lấy đôi bàn tay ấy, được đặt lên môi nàng một nụ hôn. Nhưng mỗi lần như vậy, nàng lại hoảng hốt, sợ hãi né tránh, khóe mắt đỏ hoe chực khóc. Y vốn dĩ không phải kẻ thích cưỡng cầu, cũng chẳng phải kẻ nặng d.ụ.c vọng, nên lần nào cũng thuận theo ý nàng, hết mực tôn trọng nàng.

Thế nhưng đến tận bây giờ, khi đối diện với Thích Việt, trong lòng Hoắc Vân Chiêu lại cuộn trào ngọn lửa ghen tuông và sự đố kỵ đến phát điên.

Y cũng khao khát được Chung Gia Nhu chủ động hôn mình, như cái cách nàng đã đắm đuối hôn hắn trên con thuyền hôm đó.

Hoắc Vân Chiêu khẽ nhếch mép, đưa tay đặt lên n.g.ự.c trái, cảm nhận nhịp đập ấm áp, rộn ràng. Y không cần phải vội vã. Đã có thứ tình cổ này trong người, Chung Gia Nhu sẽ vĩnh viễn, trọn đời trọn kiếp chỉ yêu một mình y mà thôi.

Mạc Dương bước vào phòng, chắp tay chúc mừng: "Chúc mừng điện hạ, cuối cùng tâm nguyện của ngài cũng đã thành hiện thực."

Nụ cười trên môi Hoắc Vân Chiêu càng thêm rạng rỡ.

"Nhị cô nương đã hòa ly, giờ đây cũng hoàn toàn dựa dẫm vào điện hạ. Vậy điện hạ có thể uống t.h.u.ố.c giải được rồi chứ?" Mạc Dương lấy ra một viên thuốc, hai tay cung kính dâng lên trước mặt Hoắc Vân Chiêu, trong ánh mắt ngập tràn sự lo lắng.

Đó là t.h.u.ố.c giải cho chất độc gây câm của Hoắc Vân Chiêu.

Hôm nay, Chung Gia Nhu đã tỏ ra vô cùng lo lắng cho giọng nói của y. Nàng kể rằng đã nhờ Vĩnh Định Hầu cất công tìm kiếm các danh y trong giang hồ để chữa trị cho u. Nghe đâu đã tìm được một vị đại phu đang trên đường tới kinh thành, chỉ là vì mưa bão cản trở nên chậm trễ, nàng nhắn y hãy ráng đợi thêm chút nữa.

Đôi mắt tuyệt đẹp của nàng ngấn lệ, ánh lên sự quan tâm, lo lắng chân thành dành cho y.

Mục đích của Hoắc Vân Chiêu đã đạt được. Y đón lấy viên t.h.u.ố.c từ tay Mạc Dương và nuốt gọn.

Thực chất, chính y đã tự hạ độc làm mình câm.

Từ cái ngày y quyết định mạo hiểm đưa Thích Việt vào cung cứu Chung Gia Nhu, y đã giăng sẵn ván cờ này. Cho dù không có Tình cổ, y cũng phải khiến Chung Gia Nhu đau lòng vì y, mắc nợ y. Y muốn nàng dù có yên bề gia thất cũng không bao giờ có thể rũ bỏ được hình bóng y.

Hơn nữa, việc tự hạ độc còn là một nước cờ hoàn hảo để đổ tội cho các vị hoàng t.ử khác.

Giữa chốn thâm cung hiểm ác, bất cứ ai cũng có thể là kẻ thù. Y không có thế lực bên ngoại chống lưng, từng bước đi đến ngày hôm nay đều do một tay y tự mình tạo dựng, y tuyệt đối không cho phép bản thân đi sai dù chỉ một nửa bước cờ.

Trên chuyến xe ngựa trở về Phủ Dương Bình Hầu, đường đi trơn trượt vì tuyết đọng nên xe chạy rất chậm.

Chung Gia Nhu ngồi im lặng, chẳng biết mở lời nói gì với Thích Việt. Từ ngày quyết định giữ khoảng cách, nàng luôn cảm thấy tội lỗi, nhất là chuyện đêm nay, nàng càng thấy có lỗi với hắn hơn.

Thích Việt từ lúc lên xe cũng không hé răng nửa lời. Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn chỉ lướt qua nàng một cái hờ hững, rồi lẳng lặng ngồi yên ở phía đối diện.

Bầu không khí trong xe ngột ngạt, gượng gạo đến đáng sợ.

Vừa được gặp Hoắc Vân Chiêu, đáng lẽ ra Chung Gia Nhu phải vui mừng mới đúng, cớ sao trong lòng nàng lại chỉ chất chứa toàn sự áy náy với Thích Việt thế này?

Nàng bỗng nhớ lại lời khuyên của Hoắc Vân Chiêu, có lẽ nàng nên dọn ra khỏi Hầu phủ càng sớm càng tốt. Ít chạm mặt Thích Việt, biết đâu lại tốt cho cả hai.

Lúc xuống xe, Xuân Hoa vội vàng đưa tay ra đỡ. Mặc dù đám tuyết đọng trên bậc xe đã được quét dọn, nhưng lớp ván gỗ vẫn còn trơn ướt. Chung Gia Nhu trượt chân, suýt nữa ngã nhào thì một vòng tay vững chãi đã ôm trọn lấy eo nàng.

Đó là phản xạ tự nhiên của Thích Việt, hắn nhanh tay kéo gọn nàng vào lồng ngực.

Cánh tay hắn vẫn mạnh mẽ, lồng n.g.ự.c hắn vẫn ấm nóng như những ngày nào.

Chung Gia Nhu hốt hoảng nắm chặt lấy tay Xuân Hoa, vội vã lùi ra khỏi vòng tay hắn, cúi đầu lí nhí: "Đa tạ lang quân, ta xin phép về phòng trước."

Về đến phòng, Chung Gia Nhu ôm chặt lấy ngực, cảm nhận nhịp tim vẫn còn đập thình thịch.

Nàng càng thêm quyết tâm phải dọn ra ngoài ở.

Thế là những ngày tiếp theo, Chung Gia Nhu vùi đầu vào công việc nội vụ. Nàng cẩn thận đối chiếu, sắp xếp lại toàn bộ sổ sách của các viện trong phủ nhà họ Thích, đồng thời chỉ dạy Trần Hương Lan và Lý Phán Nhi cách quản lý, ghi chép sổ sách.

Một đêm nọ, khi Thích Việt vừa về phủ và đang luyện kiếm trong rừng trúc, Chung Gia Nhu đã đến tìm hắn.

"Lang quân, ta muốn dọn ra khỏi phủ."

Trong rừng đêm tĩnh mịch, cái lạnh thấu xương len lỏi vào từng kẽ lá. May mà mấy ngày nay trời nắng ráo nên tuyết cũng đã tan hết.

Thích Việt thu kiếm vào vỏ, giọng điệu lạnh lùng hỏi: "Tại sao? Là hắn ta xúi giục nàng dọn ra ngoài à?"

"Không phải, là tự ta quyết định."

Chung Gia Nhu rũ mắt xuống, không dám nhìn thẳng vào Thích Việt: "Ta thấy mình ở lại trong phủ cũng không còn thích hợp nữa. Thời gian qua ta đã nhờ Đại tẩu và Nhị tẩu hỗ trợ công việc nội vụ, hai người họ làm rất tốt, chẳng kém cạnh gì ta. Ta cũng đã nghĩ sẵn lý do để rời đi rồi. Gia đình họ Thích có một xưởng vải làm ăn khá khẩm ở phía Đông thành, ta sẽ dọn đến đó ở. Lang quân cứ nói với mẫu thân và cha chồng là ta đến đó để vực dậy chuyện kinh doanh của xưởng."

Chung Gia Nhu đã suy tính cặn kẽ mọi chuyện trong mấy ngày qua, nàng đã nghĩ thông suốt rồi.

Thích Việt vẫn im lặng không đáp. Gió đêm rít lên từng hồi, khu rừng chìm trong cái lạnh buốt giá.

Mãi một lúc lâu sau, hắn mới cất giọng trầm khàn, lạnh lẽo như sương đêm: "Chung Gia Nhu, ngẩng đầu lên nhìn ta."

Chung Gia Nhu ngước khuôn mặt thanh tú lên. Gương mặt nam tính, góc cạnh của hắn nay càng thêm phần cương nghị, trầm mặc. Đôi mắt hắn sâu thẳm, đen kịt như bóng đêm vô tận.

"Chỉ vì muốn dọn ra ngoài mà nàng tính toán kỹ lưỡng đến vậy sao, lôi cả cái xưởng vải ế ẩm đó vào kế hoạch của mình. Xem ra mấy ngày nay sức khỏe nàng đã hồi phục, cái đầu thông minh cũng nhạy bén trở lại rồi đấy."

Chung Gia Nhu nín lặng. Giọng điệu Thích Việt tuy đều đều, không bộc lộ chút hỉ nộ nào, nhưng từng câu từng chữ đều toát lên sự phản đối gay gắt. Làm sao nàng lại không nhận ra cơ chứ.

"Ta không hề tính toán gì cả. Xưởng vải đó, ta sẽ tìm cách vực dậy việc kinh doanh giúp chàng. Mỗi tháng ta có thể về phủ hai ngày để chàng dễ ăn nói với cha mẹ chồng."

"Ta không đồng ý cho nàng dọn ra khỏi phủ."

Chung Gia Nhu siết chặt chiếc khăn tay, khẽ c.ắ.n môi: "Ta và chàng giờ đây đâu còn là phu thê nữa. Ở trước mặt mọi người, ta đã diễn trọn vẹn vai diễn của một người vợ hiền dâu thảo. Chàng cũng đã đồng ý trả tự do cho ta rồi, với tấm lòng rộng lượng của chàng, lẽ ra..."

"Lòng rộng lượng? Nàng nghĩ cái lòng rộng lượng của ta là gì?"

Thích Việt cười gằn một tiếng: "Ta chỉ muốn nhắc cho nàng nhớ, tờ giấy từ hôn kia vẫn chưa được quan phủ chứng nhận, theo luật pháp Đại Chu, nàng vẫn là vợ hợp pháp của ta. Ta tôn trọng quyết định của nàng, buông tay để nàng đi, nhưng không có nghĩa là ta sẽ đứng nhìn nàng đ.â.m đầu vào hố lửa."

"Y sao có thể là hố lửa được." Chung Gia Nhu vội vàng lên tiếng bảo vệ.

"Nàng và ta thành thân gần nửa năm trời mới viên phòng. Với hắn ta, nàng cũng nên giữ phép tắc như vậy..."

"Ta biết rồi!" Chung Gia Nhu đỏ bừng mặt, vội vàng ngắt lời hắn: “Ta đâu có dễ dãi như chàng nghĩ. Ta chỉ là... ta chỉ là cảm thấy rất áy náy, rất có lỗi mỗi khi chạm mặt chàng. Chàng không thấy mối quan hệ giữa ba người chúng ta bây giờ rất kỳ cục sao? Ta không muốn như vậy nữa. Dọn ra ngoài rồi, ta cũng sẽ hạn chế gặp gỡ y. Ta xin hứa với chàng, chừng nào trên danh nghĩa chúng ta vẫn là phu thê, ta tuyệt đối sẽ tuân thủ nghiêm ngặt luật lệ, không vượt quá giới hạn dù chỉ một bước."

Thích Việt lặng thinh, từ từ rút thanh kiếm ra khỏi vỏ.

Chung Gia Nhu giật mình lùi lại một bước, đưa tay ôm lấy ngực. Nhưng hắn chỉ dùng mũi kiếm khắc vài chữ lên thân cây trúc.

Rõ ràng lúc luyện kiếm khí thế hừng hực là vậy, thế mà bây giờ hắn lại lề mề, chậm chạp như kẻ mất hồn. Vậy mà đôi mắt sáng ngời dưới hàng lông mày rậm kia lại vô cùng tỉnh táo, sắc sảo.

Không khí chùng xuống, ngột ngạt. Chung Gia Nhu vốn rất hiểu tính nết của Thích Việt, nàng cũng chẳng biết nói thêm gì nữa.

Nàng chỉ ý thức được một điều rất rõ ràng, nàng không muốn để Thích Việt bị kẹt ở giữa. Dạo gần đây nàng dường như chẳng còn lý do gì để đối diện với hắn nữa. Thật kỳ lạ, nỗi nhớ nhung da diết dành cho Hoắc Vân Chiêu dường như đã vơi đi rất nhiều, có lẽ là do đã được gặp mặt y một lần chăng?

Chắc là vậy rồi.

Bởi thế nên nàng mới không có can đảm đối diện với Thích Việt.

Cuối cùng Thích Việt cũng lên tiếng: "Ngày hai người gặp nhau, hắn có đụng chạm gì vào người nàng không?"

Chung Gia Nhu lắc đầu.

"Có nắm tay không?"

Chung Gia Nhu khẽ gật đầu: "Không có."

"Hắn không hôn nàng sao?"

Chung Gia Nhu lắc đầu lia lịa, mặt đỏ bừng như gấc: "Ta đã nói rồi, khi nào quan phủ chưa phê chuẩn giấy từ hôn, ta vẫn sẽ giữ nghiêm quy củ. Sau khi dọn ra ngoài ta cũng sẽ giữ mình trong sạch, chàng cứ yên tâm."

Thích Việt nhìn nàng chằm chằm: "Thế hôm đó hắn có ôm nàng không?"

Giọng Chung Gia Nhu nhỏ xíu: "Chỉ là một cái ôm nhẹ thôi... Chàng... chàng đừng hỏi nữa được không."

Ôm.

Thích Việt cắm phập thanh kiếm vào thân cây trúc, rồi buông tay. Thanh kiếm sắc lẹm xuyên thủng thân cây trúc tội nghiệp.

Hắn lườm Chung Gia Nhu: "Ta có thể sắp xếp cho nàng đến cửa hàng lương thực ở phố Phủ Ninh, phía Nam thành. Mọi chuyện ổn thỏa ta sẽ báo lại cho nàng. Nàng phải nhớ, cứ đến mồng Tám hàng tháng là phải về phủ, ra ngoài gặp hắn tuyệt đối không được qua đêm. Ta là đàn ông, ta hiểu rõ tâm lý đàn ông hơn nàng. Khi chưa chính thức là vợ chồng, nàng tuyệt đối không được đi quá giới hạn với hắn. Nếu không đồng ý, thì đừng hòng bước chân ra khỏi cái phủ này."

Chung Gia Nhu bỗng cảm thấy thật kỳ quặc.

Người đàn ông trước mặt rõ ràng là phu quân trên danh nghĩa của nàng, vậy mà lại từng lời từng chữ răn dạy nàng những điều này. Đáng lẽ ra hắn phải rất đau đớn, tức giận mới phải, thế nhưng trên khuôn mặt ấy lại không biểu lộ một tia cảm xúc nào.

Cửa hàng lương thực ở phố Phủ Ninh là một vị trí đắc địa, buôn bán rất sầm uất. Chung Gia Nhu đã từng xem qua sổ sách của cửa hàng này.

Sự áy náy trong lòng nàng ngày càng lớn, nàng không muốn tiếp tục giằng co với Thích Việt nữa, liền gật đầu: "Không cần chàng nhắc nhở, ta cũng tự biết chừng mực. Cảm ơn chàng."

Chung Gia Nhu quay lưng bước đi.

Ba ngày sau, Thích Việt thông báo mọi việc đã sắp xếp xong xuôi.

Hắn muốn đích thân đưa nàng đến đó.

Chung Gia Nhu nhìn hắn một cái thật sâu: "Vậy chàng đợi ta một lát, ta vào thu dọn chút đồ đạc."

Cũng chẳng có nhiều đồ đạc để mang theo. Nàng hiện tại vẫn chưa chính thức hoà ly với Thích Việt, nếu mang quá nhiều đồ sẽ kinh động đến Lưu thị.

Chung Gia Nhu đưa mắt nhìn quanh căn phòng ngủ. Rõ ràng trước đây nàng từng vô cùng chán ghét cuộc hôn nhân này, vậy mà giờ sắp phải rời đi, trong lòng nàng lại trào dâng một cảm giác nuối tiếc khó tả.

Nàng đứng tần ngần trước gương, đăm đắm nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình.

Người con gái trong gương đôi mắt sáng long lanh, tinh thần cũng khá tốt. Lẽ ra nàng phải vui mừng vì sắp được tự do mới phải, thế nhưng niềm vui ấy lại chẳng hề vỡ òa như nàng từng mong đợi.

Không nghĩ ngợi thêm nữa, Chung Gia Nhu mang theo cây đàn Mộ Vân của Hoắc Vân Chiêu, cùng Thích Việt lên xe ngựa.

Cửa hàng lương thực ở khu Nam thành này kinh doanh vô cùng phát đạt, khách hàng chủ yếu là người dân sống quanh khu vực. Do Thích Chấn rất mát tay trong việc trồng trọt, nên lúa gạo, kê mạch do nhà họ Thích sản xuất hạt nào hạt nấy căng mẩy, dẻo thơm hơn hẳn những nơi khác, giá cả lại bình ổn nên được bá tánh ở phố Phủ Ninh rất ưa chuộng.

Các gia nhân trong cửa hàng làm việc rất có trật tự. Thích Việt dẫn Chung Gia Nhu đi một vòng quanh cửa hàng, dặn dò quản sự từ nay về sau phải nghe theo mọi chỉ thị của nàng, rồi đưa nàng đi xem chỗ ở.

Hắn đã bí mật mua hẳn một căn nhà cho nàng ở khu vực này.

Đó cũng là một căn nhà ba gian rộng rãi, khang trang. Trong nhà có hồ cá, vườn hoa, hòn non bộ, phòng ngủ ở gian nhà chính được bài trí trang nhã, tinh tế chẳng kém gì ở Hầu phủ. Ở gian nhà sau có một tòa lầu hai tầng, Thích Việt bảo đó là thư phòng và phòng đ.á.n.h đàn.

Chung Gia Nhu hỏi: "Căn nhà này là chàng thuê hay mua vậy?"

Thích Việt không trả lời.

Chung Gia Nhu lại hỏi tiếp: "Tiền thuê mỗi tháng bao nhiêu, ta sẽ gửi lại cho chàng."

Nhưng nàng cũng thừa biết Thích Việt vốn là người không thích thuê mướn, chắc hẳn hắn đã bỏ tiền túi ra mua đứt căn nhà này rồi. Để sở hữu một căn nhà ba gian khang trang ở một vị trí đắc địa, sầm uất như Thượng Kinh thế này, e là nàng phải dốc sạch toàn bộ của hồi môn mới trả nổi.

Một vạn quan tiền hồi môn của nàng đã chia hai ngàn cho Tống Đình Hảo, ba ngàn cho Trần Mẫu, dạo trước điều tra án của Hoa Triêu cũng tiêu tốn không ít, giờ tính ra chỉ còn vỏn vẹn bốn ngàn lượng bạc trắng.

Thích Việt chỉ nói: "Gia nhân trong căn nhà này nàng cứ tùy ý sai bảo, ta không phái họ đến đây để giám sát nàng đâu, nàng đừng đa tâm."

Chung Gia Nhu gật đầu: "Chàng vẫn chưa nói giá tiền căn nhà này."

"Đợi đến ngày ra quan phủ làm thủ tục hoà ly rồi tính một thể."

"Ừm." Chung Gia Nhu bỗng thấy chát đắng trong cổ họng. Nàng khẽ nhún mình hành lễ với Thích Việt: "Đa tạ chàng. Nếu trong phủ có chuyện gì, chàng cứ sai người đến gọi ta bất cứ lúc nào."

Thích Việt lạnh nhạt ừ một tiếng.

Hắn vẫn đứng chôn chân giữa phòng, không hề nhúc nhích.

Chung Gia Nhu lên tiếng phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng: "Vậy ta đi sắp xếp đồ đạc đây."

Hắn liếc nhìn nàng một cái rồi dứt khoát quay lưng bước ra khỏi cửa.

Thích Việt bước những bước chậm rãi, nặng nề đi quanh khoảng sân. Mãi cho đến khi bước qua cổng chính, hắn mới ngoái đầu nhìn lại. Trong sảnh chính đã không còn bóng dáng của Chung Gia Nhu nữa. Hắn đứng thẫn thờ một lúc lâu rồi mới thu ánh nhìn lại, quay lưng trở về phủ.

Bữa tối hôm đó không có sự xuất hiện của Chung Gia Nhu, Lưu thị đã gặng hỏi hắn không biết bao nhiêu lần. Mặc dù bà lờ mờ nhận ra có chuyện chẳng lành, nhưng Thích Việt vẫn viện cớ nàng về thăm nhà đẻ, một lý do quá đỗi bình thường để lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.

Nhà ăn huyên náo, ồn ào. Nhà họ Thích có đến mười đứa cháu, cả căn phòng ngập tràn tiếng cười đùa ríu rít. Bọn trẻ đang râm ran bàn tán chuyện sắp đến Tết, Thiệu phu t.ử cũng cho nghỉ học nhiều hơn, Tết này phải chơi đùa cho thỏa thích mới được.

Sự huyên náo ấy dường như chẳng thể nào len lỏi vào thế giới của Thích Việt. Hắn hoàn toàn lạc lõng giữa đám đông.

Về đến Ngọc Thanh Uyển, hắn bước thẳng vào gian phòng chính.

Mọi thứ trong phòng vẫn được bài trí y nguyên như cũ, chẳng thiếu một thứ gì. Những hộp phấn sáp, son phấn đắt tiền mà hắn sai người cất công tìm mua cho Chung Gia Nhu vẫn nằm ngoan ngoãn trên bàn trang điểm.

Thích Việt mở hộp đựng trang sức của nàng ra. Trâm vàng, ngọc bội, trâm hoa... tất cả đều nằm yên ở đó, nàng chẳng mang theo một món nào.

Hắn lại mở tủ quần áo. Những bộ y phục lụa là, gấm vóc quý giá, mềm mại mà nàng sắm sửa sau khi thành thân vẫn được xếp gọn gàng, nàng cũng chẳng hề đụng đến.

Bình nương dường như cũng nhận ra sự rạn nứt trong mối quan hệ của vợ chồng hắn. Bà cẩn trọng, khép nép hơn trong từng cử chỉ. Bà bước tới dò hỏi xem đêm nay hắn có nghỉ lại ở phòng chính không, có cần thay ga giường mới, hay đổi chăn mỏng hơn không.

Thích Việt vốn không sợ lạnh. Trước đây khi ngủ chung với Chung Gia Nhu, hắn luôn cảm thấy nóng hầm hập. Thỉnh thoảng, hắn còn cố tình trêu chọc nàng bằng cách sai Bình nương thay chiếc chăn mỏng hơn. Nửa đêm, Chung Gia Nhu lạnh run cầm cập, khuôn mặt nhỏ nhắn xị lại vì giận dỗi. Thích Việt thích thú nhướng mày, kéo tuột nàng vào lòng. Cánh tay cứng như thép của hắn ôm chặt lấy cơ thể mềm mại, thơm tho của nàng. Sợ lạnh, nàng cũng đành phải ngoan ngoãn rúc vào người hắn mà ngủ.

Thích Việt lạnh nhạt đáp: "Không cần đâu, bà lui ra đi."

Hắn ngả mình vào trong màn trướng. Chiếc gối vẫn còn vương vấn hương thơm ngọt ngào của Chung Gia Nhu.

Thích Việt vùi mặt vào chiếc gối mềm, trằn trọc thao thức suốt một đêm dài không ngủ.

...

Nhiều ngày trôi qua, Chung Gia Nhu đã dần thích nghi với cuộc sống bên ngoài Hầu phủ.

Nàng gạt bỏ thân phận cao quý, bắt đầu học cách quản lý cửa hàng lương thực. Hiện tại, nàng chỉ muốn dùng công việc để khỏa lấp những cảm giác tội lỗi, áy náy với Thích Việt.

Thu Nguyệt hớt hải chạy vào phòng kế toán, hạ giọng thì thầm: "Phu nhân, ngài ấy đến rồi. Xuân Hoa đã pha sẵn trà đợi trong phòng khách rồi ạ."

Là Hoắc Vân Chiêu đến.

Chung Gia Nhu khẽ mỉm cười, gập cuốn sổ sách lại.

Kể từ khi nàng dọn ra ngoài, đây là lần thứ hai Hoắc Vân Chiêu đến thăm nàng.

Lần trước, hai người đã cùng nhau dùng bữa tối tại phủ. Họ luôn giữ đúng chừng mực, không hề vượt quá giới hạn nam nữ.

Chung Gia Nhu trở về viện. Cánh cửa phòng đ.á.n.h đàn ở hậu viện đóng kín mít. Vì mối quan hệ giữa nàng và Hoắc Vân Chiêu vẫn chưa thể công khai, nên lần trước gặp mặt cũng phải kín cổng cao tường như thế này.

Chung Gia Nhu bước vào phòng đàn. Hoắc Vân Chiêu đang gảy nhẹ những dây đàn, nở nụ cười hiền hậu nhìn nàng, rồi tấu lên một khúc nhạc.

Chung Gia Nhu lên tiếng hỏi: "Giọng nói của chàng lúc nói chuyện có còn đau không?"

"Không đau nữa, ta đã hoàn toàn bình phục rồi."

Lần trước biết tin Hoắc Vân Chiêu đã giải được độc, lấy lại được giọng nói, Chung Gia Nhu mừng đến rơi nước mắt. Cuối cùng thì nàng cũng trút bỏ được gánh nặng tội lỗi, cũng thật tâm mừng thay cho y.

Hoắc Vân Chiêu hỏi: "Cuộc sống bận rộn với cửa hàng lương thực, nàng có quen không?"

"Ừm, ta cũng đã nắm được chút ít rồi. Trước đây ta đâu biết việc buôn bán lại có nhiều điều thú vị đến thế. Mỗi ngày bận rộn với công việc, ta thấy vui chẳng kém gì lúc đ.á.n.h đàn, đọc sách. Ta đang tính học thêm bí kíp Bình địch bình thiếu (mua vào lúc giá thấp, bán ra lúc giá cao để bình ổn thị trường). Nghe quản sự cửa hàng kể, Xã thương trong dân gian áp dụng cách này rất hiệu quả, đã cứu sống biết bao bách tính trong những năm mất mùa đói kém." Chung Gia Nhu vui vẻ kể chuyện.

Hoắc Vân Chiêu hơi nheo mắt nhìn nàng: "Trông nàng có vẻ rất tỉnh táo đấy."

"Đương nhiên rồi, ngày nào cũng phải ghi chép sổ sách thì phải cẩn thận, tỉ mỉ chứ sao." Chung Gia Nhu vừa nói vừa châm thêm trà cho Hoắc Vân Chiêu.

Bất thình lình, bàn tay nàng bị Hoắc Vân Chiêu nắm lấy.

Chung Gia Nhu giật mình, vội vã rụt tay lại: "Vân Chiêu, chàng đã hứa với ta rồi cơ mà. Chúng ta hãy cứ giữ mối quan hệ như ngày trước nhé."

"Ta biết, xin lỗi nàng, ta đường đột quá." Hoắc Vân Chiêu dịu giọng: “Ta chỉ là quá nhớ nàng thôi. Trong cung tai vách mạch rừng, muốn qua mắt Phụ hoàng ra ngoài một chuyến chẳng dễ dàng gì, nên ta muốn được ở bên nàng nhiều hơn một chút."

Chung Gia Nhu trầm ngâm: "Chàng thực sự quyết tâm bước vào cuộc chiến giành ngôi Thái t.ử sao? Hiện tại trong triều đâu có ai phản đối Thái tử, mà chàng vốn dĩ cũng đâu thiết tha gì quyền lực, cớ sao lại phải tranh giành?"

"Sinh ra trong gia đình đế vương, có những chuyện không phải ta cứ muốn tránh là tránh được." Hoắc Vân Chiêu kiên định đáp: “Ta có thể hứa với nàng, tuyệt đối sẽ không để Vĩnh Định Hầu phủ và Dương Bình Hầu phủ phải gánh chịu hậu họa. Ta cũng xin thề, đời này kiếp này chỉ một lòng một dạ với nàng."

Chung Gia Nhu rũ mắt, tâm tư trôi dạt về phương nào.

Tạm gác lại chuyện tình cảm giữa hai người, hiện tại phụ thân nàng Chung Hành Minh đang là vây cánh đắc lực của Hoắc Thừa Bang. Thích Việt cũng đang là tâm phúc của Hoắc Thừa Bang ở Đông cung.

Cuộc chiến vương quyền trong những trang sử nàng từng đọc luôn nhuốm màu m.á.u tanh, mưu mô xảo quyệt. Nàng thực sự không đoán trước được tương lai sẽ đi về đâu.

Hai người cùng nhau dùng bữa tối trong phòng.

Đến khi ánh trăng lên cao, Hoắc Vân Chiêu mới cáo từ rời đi.

Tuy nhiên, Hoắc Vân Chiêu không hề hồi cung mà lại đi đến một căn nhà nhỏ nằm sâu trong con ngõ vắng.

Trong sân nhà bày la liệt các loại d.ư.ợ.c liệu, vừa bước vào đã ngửi thấy mùi hương kỳ lạ của đủ loại kỳ hoa dị thảo.

Hoắc Vân Chiêu bước vào phòng. Một cô nương mặc áo tay bó, quần dài xông xáo bước tới, hành lễ với y một cách vụng về, chẳng theo quy củ nào.

Cô gái này trạc mười sáu tuổi, có sở thích ăn mặc giả trai, phong thái toát lên sự mạnh mẽ, phóng khoáng. Ngay cái ngày đầu tiên đặt chân đến kinh thành, nàng ta cũng không hề ăn vận như một con gái bình thường. Hôm đó nàng ta mặc váy vóc đàng hoàng, cũng chính Hoắc Vân Chiêu đã nhờ Thích Việt đưa nàng ta qua cổng thành.

Hoắc Vân Chiêu đến đây để tìm câu trả lời cho những nghi hoặc trong lòng.

"Ngươi từng nói Tình cổ sẽ khiến nàng ấy ỷ lại, răm rắp nghe lời, sẵn sàng vì ta mà hy sinh tính mạng, đồng sinh cộng t.ử với ta. Vậy tại sao đến giờ phút này nàng ấy vẫn cự tuyệt sự gần gũi của ta, không muốn ta chạm vào người? Hơn nữa, tâm trí nàng ấy lại vô cùng tỉnh táo."

Cô gái tên Hạ Huyên, vừa mân mê chiếc bình đựng cổ trùng mới nuôi trên tay, vừa hờ hững đáp trả. Sống quen chốn hoang dã, nàng ta cũng chẳng nề hà gì với những quy tắc lễ nghi, với vị hoàng t.ử cao quý này lại càng không thèm kiêng dè: "Bình thường thôi, thời gian Tình cổ phát tác ở mỗi người một khác. Chắc là do ngươi gặp nàng ấy nhiều quá đấy, ngày nào cũng thấy mặt nhau thì nỗi nhớ nhung tự khắc vơi đi thôi."

Hoắc Vân Chiêu nhíu mày: "Ta cứ có cảm giác tình cảm nàng ấy dành cho ta không còn sâu đậm như lần đầu gặp lại."

"Lúc đó hai người xa nhau cả tháng trời, nàng ấy không ngửi thấy mùi cổ trùng trên người ngươi, tất nhiên sẽ phát điên lên vì nhớ thương, muốn sống c.h.ế.t vì ngươi là phải rồi."

Cô gái nhỏ đặt bình cổ trùng xuống, khóa chặt vào một ngăn tủ tối tăm. Sau đó, nàng ta lấy ra một bình khác, dùng d.a.o rạch nhẹ ngón tay lấy m.á.u nuôi cổ trùng, vừa làm vừa nói: "Ân công cứ yên tâm đi, cơ địa mỗi người mỗi khác. Theo thời gian, tác dụng của Tình cổ sẽ ngày càng mạnh mẽ hơn thôi."

Hạ Huyên ngẫm nghĩ một lát: "Còn chuyện ngươi bảo nàng ấy rất tỉnh táo, có lẽ là do bản chất nàng ấy vốn thông minh nhạy bén sẵn rồi."

Hoắc Vân Chiêu trầm ngâm suy nghĩ một hồi lâu: "Liệu ta có thể tăng thêm liều lượng của loại cổ trùng này không?"

Hạ Huyên giật mình kinh hãi, lơ đễnh một chút đã bị con cổ trùng nhảy lên hút m.á.u ở ngón tay, đau đến thét lên.

"Ân công nói đùa gì thế! Ngươi đã đ.á.n.h đổi mười năm tuổi thọ để gieo Tình cổ lên người nàng ấy rồi. Nếu tăng thêm liều lượng, nàng ấy sẽ mất mạng, còn ngươi thì sẽ bị phản phệ đấy."

Hoắc Vân Chiêu đứng dậy, chắp tay sau lưng đi đi lại lại bên cửa sổ, im lặng không nói.

Hạ Huyên tiếp tục: "Hồi đầu ta đã khuyên ân công gieo Sinh T.ử cổ, nhưng ngươi cứ nhất quyết chọn Tình cổ. Thôi bỏ đi, cũng chẳng phải chuyện gì tày trời, ân công cứ yên tâm, vài ngày nữa là đâu lại vào đấy thôi."

Sinh T.ử cổ mà Hạ Huyên nhắc đến là loại cổ trùng gắn kết sinh mệnh của Hoắc Vân Chiêu và Chung Gia Nhu lại với nhau. Hoắc Vân Chiêu sẽ là vật chủ, điều khiển nàng như một con rối. Sự sống c.h.ế.t của người trúng cổ không ảnh hưởng đến vật chủ, nhưng nếu vật chủ c.h.ế.t, người trúng cổ chắc chắn sẽ c.h.ế.t theo. Hơn nữa, dù người trúng cổ có thọ đến đâu, cũng sẽ bị tổn thọ mất mười năm.

Hoắc Vân Chiêu không muốn đối xử tàn nhẫn với Chung Gia Nhu như vậy, nên đã chọn Tình cổ, và tự mình gánh chịu cái giá mười năm tuổi thọ.

Y yêu nàng, một tình yêu đã kéo dài đằng đẵng bao nhiêu năm, nhưng lại bị rào cản thời cuộc ép buộc phải chia lìa.

Y biết nàng cũng yêu y. Việc gieo Tình cổ này y không hề làm sai, y chỉ đang giúp nàng thoát khỏi cuộc hôn nhân đầy đau khổ. Tình yêu y dành cho nàng không hề kém cạnh Thích Việt, y sẵn sàng đ.á.n.h đổi cả tính mạng vì Chung Gia Nhu.

...

Con phố Phủ Ninh về đêm lên đèn rực rỡ, uốn lượn như một con rồng lửa.

Sau khi tiễn Hoắc Vân Chiêu ra về, Chung Gia Nhu quay trở lại cửa hàng lương thực, tiếp tục theo chân Thẩm a bà học cách kiểm tra độ ẩm của ngũ cốc.

Dạo gần đây, nàng lúc nào cũng tất bật với những công việc này, đến nỗi quên bẵng đi những cảm xúc phức tạp, những rung động nam nữ thường tình.

Thẩm a bà đã ngoài ngũ tuần nhưng vẫn còn rất minh mẫn. Mấy hôm nay, bà luôn miệng khen ngợi Chung Gia Nhu. Giờ này, bà vẫn không ngớt lời xuýt xoa: "Phu nhân quả là vị chủ nhân dễ gần, thân thiện nhất mà lão tì từng gặp. Hôm nay sổ sách đã kiểm kê xong xuôi, phu nhân mau về nghỉ ngơi đi ạ."

Chung Gia Nhu cẩn thận kiểm tra lại một lượt rồi mới rời khỏi cửa hàng, dạo bước qua con hẻm nhỏ dưới ánh trăng thanh vắng.

Con hẻm chìm trong yên tĩnh, văng vẳng từ xa vọng lại tiếng gõ mõ điểm canh văng vẳng. Tại một góc tối tăm bị bóng trăng kéo dài, một chiếc xe ngựa đang lặng lẽ đỗ bên vệ đường.

Chung Gia Nhu đang mải mê suy nghĩ những chuyện vặt vãnh, bước đi chậm rãi qua chiếc xe ngựa. Dường như có một linh cảm mách bảo, nàng bỗng khựng lại, quay sang nhìn chiếc xe.

Chiếc xe được thiết kế vô cùng đơn giản, rèm xe buông thõng kín mít, không thể nhìn thấy người ngồi bên trong.

Nhưng nàng biết chắc chắn đó là Thích Việt.

Chung Gia Nhu đứng lặng im nhìn chiếc xe, ánh trăng lạnh lẽo, tĩnh mịch bao trùm không gian. Một cơn gió lạnh thổi qua con hẻm, nàng khẽ rùng mình, kéo cao cổ chiếc áo khoác dày.

"Phu nhân?"

"Không có gì đâu, đi thôi." Chung Gia Nhu tiếp tục bước qua con hẻm, bóng dáng nàng dần dần hòa vào ánh trăng mờ ảo.

Người ngồi trong xe quả thực là Thích Việt.

Chỉ là hắn đang chìm trong giấc ngủ.

Hắn chỉ vừa chợp mắt được một lúc. Biết Chung Gia Nhu có thói quen ở lại cửa hàng buổi tối để học cách quản lý sổ sách, hắn đã âm thầm lái xe đến đây chờ nàng suốt ba đêm liền. Đêm nay, hắn thực sự đã quá mệt mỏi.

Khi mở mắt ra, cơn đau nhói từ cánh tay truyền đến, Thích Việt vén tay áo lên xem, lớp băng trắng đã rịn ra vài vệt máu.

Hôm nay hắn theo Hoắc Thừa Bang ra phủ đệ ngoại thành gặp Quý Nghi. Quý Nghi tuy mang vẻ đẹp mong manh, yếu ớt nhưng lại có sở thích b*nh h**n là xem võ sĩ giao đấu, cực kỳ khát máu. Vị thiếu gia xinh đẹp này đã chỉ đích danh Thích Việt và Mã Kỳ Phong lên đài đấu với những tên võ sĩ vạm vỡ. Cả hai đều bị thương, Thích Việt bị thương ở cánh tay, lúc đó m.á.u chảy lênh láng không ngừng.

Sau chuyện đó, Hoắc Thừa Bang chỉ thốt lên một câu: "Làm tủi thân cho ngươi rồi".

Thân phận của Thích Việt không hề tầm thường, ít nhất hắn cũng là Thế t.ử Hầu phủ, là con rể quý của Chung Hành Minh.

Hoắc Thừa Bang ban thưởng cho Thích Việt vô số ngọc ngà châu báu, toàn là đồ nữ trang, với ngụ ý ban thưởng cho hắn đem về dỗ ngọt thê tử.

Vết thương này tuy nhìn có vẻ ghê rợn, nhưng đối với Thích Việt thì cũng chỉ là vết thương ngoài da.

Hắn chỉ muốn đến đây để nhìn Chung Gia Nhu một cái. Chỉ cần được nhìn thấy nàng, hắn sẽ không còn cảm thấy đau đớn nữa.

Thích Việt ngồi chờ thêm nửa canh giờ nữa mà vẫn không thấy bóng dáng Chung Gia Nhu đâu. Hắn đứng dậy đi vào cửa hàng lương thực, gặng hỏi tiểu nhị đang trực mới biết Chung Gia Nhu đã rời đi từ lâu.

Thích Việt mím chặt môi, cái bóng cao lớn, cô đơn của hắn khuất dần vào trong đêm trăng tĩnh lặng, lạnh lẽo.

...

Từ ban công tầng hai của một ngôi nhà cách đó không xa, Chung Gia Nhu đưa mắt nhìn ra con hẻm dài. Nhưng từ vị trí này, tầm nhìn khá hạn chế, không thể nhìn thấu con hẻm nằm trong khu phố Phủ Ninh.

Nàng cũng không hiểu vì sao mình lại khao khát được nhìn Thích Việt thêm một lần nữa. Có lẽ dạo gần đây nàng hay nghĩ về Phủ Vĩnh Định Hầu, phần lớn là do cảm giác tội lỗi với hắn luôn canh cánh trong lòng.

Xuân Hoa lên tiếng nhắc nhở gió đêm rất lạnh, khuyên nàng đừng đứng ngoài trời lâu kẻo ốm. Chung Gia Nhu mới lặng lẽ quay vào phòng.

Giường của nàng đã được Thu Nguyệt ủ ấm từ lâu, dưới chân còn đặt một túi chườm nóng hổi.

Chung Gia Nhu cuộn mình trong chăn bông, cố gắng gạt bỏ hình bóng Thích Việt ra khỏi tâm trí. Nàng dặn Xuân Hoa cứ để lại một ngọn đèn trong phòng.

Không hiểu sao, hôm nay nàng lại thấy đau râm ran ở bụng, n.g.ự.c cũng tức nghẹn, khó thở vô cùng.

Nhắm mắt lại, Chung Gia Nhu trở mình cố tìm một tư thế thoải mái nhất.

Nhưng một cơn đau nhói thấu tim bỗng ập đến, Chung Gia Nhu vội vàng chống tay ngồi bật dậy.

Tim đập nhanh loạn nhịp, hoàn toàn mất đi nhịp điệu bình thường. Nàng ôm chặt n.g.ự.c th* d*c, muốn gọi tỳ nữ nhưng lại chỉ khạc ra một ngụm m.á.u tươi.

Khuôn mặt Chung Gia Nhu trắng bệch, nàng ngã quỵ xuống, hoàn toàn mất đi ý thức.

...

Đêm mùa đông tĩnh lặng đến lạ thường. Dù đây là trung tâm thành phố sầm uất, nhưng khi màn đêm buông xuống, trên đường phố chẳng còn một bóng người qua lại.

Đêm nay đến lượt Xuân Hoa trực đêm. Cứ cách một canh giờ, nàng lại rón rén vào phòng kiểm tra tình hình của Chung Gia Nhu một lần.

Khi nén hương báo giờ trong chậu đồng cháy hết, chiếc lục lạc nhỏ được buộc vào đó rơi xuống chiếc chuông đồng tạo ra một tiếng "boong" vang dội. Xuân Hoa đang ngái ngủ bừng tỉnh, mắt vẫn còn nhắm nghiền, lững thững bước vào phòng ngủ.

Nàng cứ ngỡ mọi chuyện vẫn bình thường như mọi đêm, chỉ cần liếc nhìn Chung Gia Nhu ngủ ngoan là có thể về phòng ngủ tiếp. Nào ngờ, Xuân Hoa chợt mở to mắt, kinh hãi thét lên "Tiểu thư", nước mắt trào ra giàn giụa.

Nửa người Chung Gia Nhu rủ xuống mép giường, trên sàn nhà là một vũng m.á.u đỏ tươi.

Khung cảnh đáng sợ là vậy, nhưng Chung Gia Nhu lại tỉnh dậy vào sáng sớm hôm sau.

Xuân Hoa và Thu Nguyệt đều đang túc trực bên giường. Chung Gia Nhu vừa mở mắt, thấy hai người họ đang khóc thút thít thì vô cùng kinh ngạc: "Hai em khóc gì vậy?"

"Tiểu thư, cuối cùng người cũng tỉnh rồi!"

Chung Gia Nhu chớp chớp mắt: "Ngủ đủ giấc thì phải tỉnh chứ, hai em khóc lóc cái gì, giờ là giờ nào rồi?"

Xuân Hoa nắm c.h.ặ.t t.a.y Chung Gia Nhu, ánh mắt đầy vẻ tự trách: "Đã qua giờ Thìn rồi ạ..."

"Sao ta lại ngủ quên đến giờ này! Lang quân đã giải thích với mẫu thân chưa?"

Chung Gia Nhu xoa trán. Nàng lại ngủ quên mất giờ thỉnh an mẹ chồng rồi, vội vàng toan bước xuống giường.

Xuân Hoa và Thu Nguyệt đều tròn mắt ngạc nhiên: "Tiểu thư, người đang ở cửa hàng lương thực bên ngoài mà. Sao người lại nói thế, người gặp ác mộng à?"

Chung Gia Nhu sững sờ.

Cửa hàng lương thực? Ở bên ngoài?

Đúng rồi, nàng nhớ ra rồi. Nàng đang ở bên ngoài, là chính nàng khăng khăng đòi dọn ra ở riêng.

Nàng nhớ ra rồi, ban ngày nàng đã gặp Hoắc Vân Chiêu, còn cùng y ăn tối nữa.

Nàng đã hoà ly với Thích Việt rồi. Nàng yêu Hoắc Vân Chiêu, đến mức đã hoà ly với Thích Việt...

Chung Gia Nhu ôm chặt trán. Sao những ký ức này lại xa lạ đến vậy, mà cũng rõ ràng rành mạch đến thế, như từng nhát d.a.o cứa vào tim nàng?

Mọi chuyện xảy ra trong những tháng ngày qua như một thước phim quay chậm hiện lên trong tâm trí nàng. Nàng thấy sống mũi cay xè, n.g.ự.c đau nhói, bỗng chốc nước mắt tuôn rơi.

"Tiểu thư, người sao thế?" Xuân Hoa hốt hoảng: “Nô tỳ đi gọi đại phu nhé!"

"Ta nhớ là đêm qua ta có thổ huyết đúng không?" Chung Gia Nhu lẩm bẩm.

"Vâng ạ, đều tại nô tỳ tắc trách không trông chừng người cẩn thận, đến nỗi người thổ huyết cũng không biết! Nô tỳ đã lập tức sai Chung Phàm đi mời đại phu rồi. Vốn định đi báo cho Thế tử, nhưng đêm qua không hiểu sao cả con phố Chu Tước lại bị cấm quân phong tỏa nghiêm ngặt, Chung Phàm không qua được nên mới không mời được Thế t.ử đến đây."

"Mời chàng ấy đến làm gì, ta và chàng ấy đã hoà ly rồi mà..." Nói đến đây, Chung Gia Nhu nghẹn ngào bật khóc nức nở.

Nàng đã tự tay phá nát một mối lương duyên tốt đẹp do chính tay phụ thân vun vén. Nàng đã phụ lòng cha mẹ chồng và các chị em dâu tốt bụng.

Sao nàng lại mất trí đến mức độ này?

"Đại phu nói sao? Tại sao ta lại thổ huyết?"

"Tên đại phu đó bảo tiểu thư bị lo lắng quá mức. Nô tỳ cãi lại là người không hề bị lo lắng, ban ngày mọi chuyện đều rất vui vẻ, người còn cùng Điện hạ dùng bữa, lúc nào tâm trạng cũng rất tốt." Xuân Hoa tức giận nói: “Tên đại phu đó chắc chắn là một lang băm! Dám bảo người chẳng sao cả, không cần phải uống thuốc."

Thu Nguyệt vội vàng chen ngang: "Nô tỳ đã sai Chung Phàm đi mời một vị lang trung giỏi hơn rồi, tiểu thư ráng đợi một chút nhé."

Vị lang trung mới đến là một ông lão râu tóc bạc phơ, nét mặt phúc hậu, nhìn thoáng qua đã biết là người có tài. Nhưng ông lão bắt mạch xong, vén rèm nhìn qua sắc mặt Chung Gia Nhu, cũng phán một câu xanh rờn là không có gì đáng ngại.

Xuân Hoa không tin: "Phu nhân nhà ta đã thổ huyết rồi, nghiêm trọng như thế mà đại phu còn phải xem xét kỹ chứ."

"Mạch tượng của phu nhân nhà cô ổn định lắm, thực sự không có bệnh gì cả. Cùng lắm là do trước đây tâm trạng lên xuống thất thường, nhưng cũng không để lại di chứng gì. Nếu các người muốn uống t.h.u.ố.c thì ta kê cho hai thang vậy."

Tiễn đại phu về xong, Xuân Hoa vẫn không tin lời lão, bèn quay sang nói với Chung Gia Nhu: "Tiểu thư, hay là chúng ta nhờ Thế t.ử mời một vị thái y đến nhé, hoặc là báo cho gia chủ biết, nhờ ngài ấy mời thái y cho người."

Chung Gia Nhu im lặng không đáp.

Nàng cũng không hiểu tại sao mình lại trở nên như vậy.

Tình yêu và nỗi nhớ nhung dành cho Hoắc Vân Chiêu suốt những tháng ngày qua dường như đã tan biến ngay lúc này.

Trong tâm trí nàng chỉ còn đọng lại khoảnh khắc Thích Việt đưa cho nàng tờ giấy hoà ly vào đêm hôm ấy tại dinh thự bên hồ, cùng với nụ hôn nhẹ nhàng, cúi đầu của hắn.

Đó là lần đầu tiên nàng cảm nhận được một nụ hôn không hề có chút sức lực nào từ hắn, không còn sự bá đạo, mạnh mẽ như trước đây.

Sao nàng lại vì Hoắc Vân Chiêu mà hoà ly với Thích Việt cơ chứ?

Nàng đã yêu Hoắc Vân Chiêu đến mức tuyệt thực, nguyện c.h.ế.t vì y sao?

Chung Gia Nhu rơi nước mắt. Nàng đã bị sự áy náy trong quá khứ làm cho mờ mắt rồi sao? Rõ ràng nàng chỉ mong Hoắc Vân Chiêu được sống một đời bình an. Nàng luôn ý thức được thân phận của mình. Ngày quỳ trước tượng Phật, nàng đã thực sự buông bỏ đoạn tình cảm này rồi mà. Sao nàng có thể phụ lòng Chung Hành Minh, Vương thị, và cả Thích Việt nữa?

Thích Việt rất quan tâm đến nàng. Tình yêu của hắn nàng mới chỉ vừa hé mở lòng đón nhận, tại sao lại tuyệt tình với hắn đến bước đường này...

Nàng không muốn. Nàng không muốn như thế.

Hắn là phu quân của nàng.

"Tiểu thư?"

Chung Gia Nhu lật tung chăn, mang đôi hài thêu rồi phóng như bay ra khỏi phòng.

Nước mắt giàn giụa, nàng lao thẳng về phía Phủ Dương Bình Hầu mà không hề do dự.

Không đúng, hôm nay Thích Việt phải đi làm. Hắn đang ở Vệ kinh kỳ hoặc trong hoàng cung.

Nàng mất phương hướng, chạy một cách vô hồn về phía hoàng cung.

Dọc đường, người qua kẻ lại đều tò mò nhìn nàng. Chung Phàm không biết nàng định đi đâu, đành lẽo đẽo theo sau, giúp nàng gạt bớt dòng người đông đúc.

Chung Gia Nhu đã chạy đến tận đường lớn dẫn vào hoàng thành. Chỉ đi thêm một đoạn nữa là đến cổng Vũ Môn. Nàng không mang theo thẻ bài của Hầu phủ, muốn cầu cứu Chung Thục phi cũng không có giấy tờ chứng minh thân phận.

Nàng đứng khựng lại, tim đập thình thịch liên hồi. Nước mắt nhòe nhoẹt tầm nhìn. Nàng cố chớp mắt để ngăn những dòng lệ tuôn rơi. Và rồi, trong tầm nhìn rõ ràng hơn, nàng thấy một đội Vệ kinh kỳ đang cưỡi ngựa từ trong cổng cung đi ra.

Người nam t.ử đi đầu đội giáp sắt uy nghiêm, dáng vẻ oai phong lẫm liệt, nổi bật giữa đám đông. Đó là Thích Việt.

Hắn dường như có linh cảm, thân hình vạm vỡ hơi khựng lại. Hắn ngoái đầu nhìn, đồng t.ử bỗng chốc co rụt lại. Hắn vội vàng nhảy xuống ngựa, sải bước về phía nàng.

Chung Gia Nhu mặt đẫm nước mắt, chẳng màng đến hình tượng, lao thẳng về phía hắn.

Gió rít gào bên tai, thổi tung mái tóc đen mượt của nàng, thổi bay cả bóng dáng nhỏ bé đang hối hả chạy.

Gò má nàng ướt đẫm nước mắt, đôi mắt đỏ hoe. Nàng bàng hoàng nhớ lại cái nắm tay ấm áp của hắn dưới chiếc khăn voan đỏ vào ngày xuất giá.

Nàng không muốn đ.á.n.h mất hắn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn