Ra khỏi kinh thành được hai dặm, Lục Trạc ra hiệu cho phu xe dừng lại.
Ngụy Nhiêu đang đút hai tay trong ống ấm bằng lông hồ cáo, tựa vào thành xe nhắm mắt dưỡng thần một cách thư thái. Xe ngựa đột ngột dừng lại làm nàng mở mắt ra, ngay lúc nàng vừa định vén tấm rèm vải bông dày cộm lên để xem tình hình bên ngoài thế nào, thì cửa xe đã bị người ta mở ra, lộ ra gương mặt tuấn mỹ nhưng tái nhợt của Lục Trạc.
Hôm nay có gió, bất kể là ai bị gió lạnh tháng Chạp tạt vào mặt suốt quãng đường dài thì sắc mặt cũng chẳng thể hồng hào nổi.
Gió lạnh hù hù lùa vào trong xe, Ngụy Nhiêu ôm ống ấm dịch sang bên cạnh, nhường chỗ cho Lục Trạc vừa bước lên.
Lục Trạc xoay người ngồi xuống cạnh nàng, mang theo cả một luồng hơi lạnh thấu xương, Ngụy Nhiêu nghe tiếng hít thở của hắn thôi cũng thấy lạnh người.
Nếu không phải vì lần cãi vã trước, Ngụy Nhiêu có lẽ còn khách sáo giả vờ quan tâm đến thân thể hắn một chút, nhưng hiện tại ư, đến cả lời nói dối nàng cũng chẳng muốn lãng phí tâm tư.
Tìm được tư thế thoải mái, Ngụy Nhiêu tiếp tục ngủ gật. Trang trại của ngoại tổ mẫu ở xa, xe ngựa phải đi mất hơn một canh giờ nữa.
Tay Lục Trạc lạnh ngắt. Lúc cưỡi ngựa phải cầm dây cương, đôi tay cứ thế phơi ra giữa không khí giá buốt, gần như đông cứng lại.
Hắn liếc nhìn Ngụy Nhiêu đang chợp mắt, ánh mắt dừng lại một lát trên ống ấm trong lòng nàng, rồi mở ngăn kéo của chiếc tủ thấp bên cạnh. Tủ có ba ngăn, khi kéo ngăn thứ hai ra, hắn thấy bên trong đặt một bộ đồ pha trà.
Vào mùa đông, ấm trà đặt trên xe ngựa đều là loại đặc chế có lớp cách nhiệt giữ ấm. Lục Trạc lấy ấm ra, uống liền hai bát trà Phổ Nhĩ còn hơi nóng, lúc này hơi ấm mới dần lan tỏa khắp cơ thể.
Sau khi cất lại đồ dùng, Lục Trạc cũng nhắm mắt tịnh thần.
Xe ngựa đi rất êm, rèm cửa dày dặn ngăn cách hoàn toàn gió lạnh bên ngoài, trong không gian kín đáo của xe ngựa thoang thoảng hương trà Phổ Nhĩ dịu nhẹ.
Lục Trạc nghĩ về Nhàn trang. Sau khi hồi kinh, hắn từng đi qua núi Vân Vụ hai lần, một lần cùng Thích Trọng Khải phi ngựa săn bắn, một lần hộ tống tổ mẫu lên núi ngắm hoa, lần nào cũng đi ngang qua vùng lân cận Nhàn trang của Thọ An quân. Nhàn trang tuy cách xa kinh thành nhưng kiến trúc khí phái, tinh xảo, ngay từ trên quan đạo cũng có thể nhận ra đây không phải nơi tầm thường. Nguyên Gia Đế lại tận tâm với một vị nhũ mẫu như vậy, đủ thấy địa vị của Thọ An quân trong lòng hoàng đế quan trọng đến nhường nào.
Lời đồn đại trong dân gian nói rằng, Thọ An quân có dung mạo diễm lệ tuyệt trần nên mới có đoạn tơ vương với Tiên đế. Lục Trạc chưa từng gặp Thọ An quân, nhưng nhìn Ngụy Nhiêu hay chị em Chu Huệ Trân, hắn có thể hình dung ra phong thái của bà lúc trẻ.
Lời đồn tuy không thể tin hoàn toàn, nhưng một người có thể vẹn toàn rút lui khỏi tay Thái hậu nương nương, lại giữ được thịnh sủng suốt bao năm, chắc chắn phải có chút thủ đoạn.
Khi xe ngựa tiến gần đến trấn Vân Vụ, bên ngoài bắt đầu vang lên tiếng người náo nhiệt.
Sắp Tết rồi, dân chúng từ các thôn xóm quanh trấn Vân Vụ đều dắt díu cả gia đình lên trấn để sắm sửa đợt hàng Tết cuối cùng. Dù gió lớn tuyết dày cũng không làm giảm đi sự háo hức đón Tết của người dân.
Thọ An quân ở kinh thành có thanh danh không tốt, nhưng dân chúng vùng trấn Vân Vụ này lại vô cùng ngưỡng mộ và kính trọng bà. Nếu nam nhân nhà nào được làm việc trên ruộng đồng của Thọ An quân, hay cô nương nào được vào Nhàn trang làm nha hoàn thì đó đều là chuyện cực kỳ có thể diện.
Mặc dù Lục Trạc đã vào trong xe ngựa, nhưng đoàn xe trước sau của Anh quốc công phủ cùng gia nô tùy tùng vẫn thu hút sự chú ý của dân chúng.
A Quý thấy tình cảm của Thế tử gia và Thiếu phu nhân có vẻ rất "ngọt ngào", nên khi có người dân hỏi thăm, hắn đều cười hì hì trả lời.
Đoàn xe tiến vào trấn Vân Vụ, xuyên qua con đường chính đông đúc.
"Thiếu phu nhân, cửa hàng của Trương thúc vẫn còn mở, người có muốn ăn mứt quả không?"
Đi ngang qua một tiệm tên là "Trương Ký", Bích Đào ghé vào cửa sổ phía Ngụy Nhiêu nói vọng vào.
Ngụy Nhiêu vừa nghe thấy, trong miệng đã bắt đầu ứa nước miếng.
Mứt quả ở phương Bắc vào mùa đông thì đâu đâu cũng thấy, Ngụy Nhiêu từ nhỏ đã thích ăn vặt vị chua chua ngọt ngọt, mứt quả tự nhiên đã nếm qua không ít, nhưng hợp khẩu vị nàng nhất chính là mứt quả nhà họ Trương. Lớp đường bọc bên ngoài mỏng như cánh ve, cắn một miếng là tan ngay, không hề rơi vụn đường hay dính răng.
Mứt quả nhà họ Trương quả nào quả nấy đều căng mọng, đỏ tươi, không một quả nào còn xanh. Quả mận bắc chín tới, vị chua ngọt rất vừa miệng, quyện cùng lớp đường phèn giòn tan. Hai năm trước lúc Ngụy Nhiêu còn ham ăn nhất, nàng có thể đánh chén một hơi hai xâu, giờ không còn thèm đến thế, một xâu là đủ rồi.
Ngụy Nhiêu bảo phu xe dừng lại, cách tấm rèm dặn Bích Đào đi mua hai mươi xâu, các chủ tử mỗi người một xâu, chỗ còn lại đem thưởng cho đám tiểu nha đầu ở Nhàn trang.
Bích Đào vào tiệm Trương Ký, lát sau trở ra bảo phải đợi một chút, vì họ mua quá nhiều nên tiệm phải làm mới thêm mười xâu nữa.
Ngụy Nhiêu không vội, nàng vén rèm nhìn ra những cửa hàng bên đường qua kẽ hở.
Lục Trạc khẽ gõ ngón trỏ lên đầu gối, gõ hai cái lại thôi.
Chờ khoảng một khắc đồng hồ, Bích Đào mang năm gói mứt quả vào xe. Trong đó có ba gói đựng năm xâu, một gói bốn xâu, gói cuối cùng chỉ có duy nhất một xâu.
Ngụy Nhiêu đặt bốn gói nhiều kia lên khay, tự tay cầm lấy gói đơn độc một xâu, bắt đầu ăn một cách ngon lành.
Hương vị chua ngọt thanh thanh lan tỏa khắp không gian xe.
Lục Trạc đưa mắt nhìn về phía rèm cửa.
Trước khi đi biên quan rèn luyện, hắn là đích trưởng tôn trong nhà, tổ phụ tổ mẫu dạy bảo cực kỳ nghiêm khắc. Ngoài thời gian ăn ngủ, mọi lúc Lục Trạc đều dành cho đọc sách luyện võ. Trong khi những công tử nhà quyền quý khác ra ngoài du ngoạn thì Lục Trạc chưa từng đi đâu. Về sau vào quân ngũ, ăn uống lại càng thô sơ, quanh quẩn chỉ có bánh bao, màn thầu, cháo thịt, họa hoằn lắm mới có dịp vào thành vào tửu lâu ăn một bữa thịnh soạn.
Mứt quả loại này, lúc nhỏ chẳng ai mua cho hắn, khi trưởng thành hắn lại khinh thường chẳng buồn mua.
Thế nhưng món chua ngọt lại dễ k*ch th*ch vị giác nhất, ngửi thấy mùi hương mê người cùng tiếng Ngụy Nhiêu cắn lớp đường phèn giòn rụm, Lục Trạc phải thật cẩn thận mới kiềm chế được động tác nuốt khan để tránh bị nàng nghe thấy.
Dư quang của hắn có thể thấy những xâu mứt quả Ngụy Nhiêu đặt trên khay. Lục Trạc thầm nghĩ, nàng mua nhiều thế kia chắc là có phần của hắn chứ? Nhưng mà, kể cả Ngụy Nhiêu có đưa, hắn cũng sẽ không nhận đâu.
Trong mắt Ngụy Nhiêu hoàn toàn không có Lục Trạc. Ăn xong quả mận bọc đường cuối cùng, nàng vén rèm ném thanh trúc vào bụi cỏ dại ven đường, sau đó buông rèm xuống, lấy khăn tay và gương đồng nhỏ ra tỉ mỉ lau môi.
"Đúng rồi, Thế tử, không biết Lão phu nhân và Đại phu nhân có thích ăn đồ ngọt không nhỉ?" Sửa sang xong trang dung, Ngụy Nhiêu đột nhiên nhớ tới hai vị trưởng bối Anh quốc công phủ, nàng nghiêng đầu hỏi Lục Trạc.
Làn da nàng trắng nõn nà, khi Lục Trạc quay sang nhìn, lập tức chú ý tới đôi môi căng mọng diễm lệ có màu sắc y hệt những quả mận bọc đường kia. Ngay lúc nàng thốt ra hai chữ "Đúng rồi", Lục Trạc thực sự đã tưởng người phụ nữ này cuối cùng cũng nhớ ra mà hỏi hắn có muốn ăn mứt quả hay không, ai ngờ nàng lại hỏi về tổ mẫu và mẫu thân.
"Không biết." Lục Trạc quay đi, thần sắc lạnh nhạt.
Hắn thực sự không biết. Sáu tháng cuối năm hắn xuất chinh bên ngoài, nửa năm trước đó hắn hầu như cũng toàn dùng bữa riêng tại Tùng Nguyệt đường.
Ngụy Nhiêu không truy hỏi vì sao hắn lại không biết sở thích ăn uống của trưởng bối trong nhà, chỉ quyết định lúc về nếu tiệm Trương Ký còn mở, nàng sẽ mua thêm vài xâu mang về phủ. Đồ ngon thì không nên bị mai một, nếu các trưởng bối không thích thì đem chia cho đám tiểu nha hoàn để thêm chút không khí Tết cũng tốt.
Cuối cùng cũng tới Nhàn trang. Ngụy Nhiêu đưa mấy gói mứt quả qua cửa sổ xe cho Bích Đào, rồi nhìn về phía trước, thấy Lục Trạc đã đứng cạnh xe ngựa với tư thế sẵn sàng dìu nàng xuống.
Mấy người làm ở Nhàn trang đã vây lại gần. Ngụy Nhiêu mỉm cười, khom người bước xuống, đặt bàn tay phải lên lòng bàn tay Lục Trạc.
Tay Lục Trạc lớn gấp đôi tay nàng, khi khép ngón tay lại, hắn bao bọc lấy bàn tay nhỏ bé của Ngụy Nhiêu cực kỳ chặt chẽ.
Ngụy Nhiêu ngạc nhiên vì tay hắn thật dài, Lục Trạc lại kinh ngạc trước sự mềm mại nơi tay nàng. Nhưng cũng chỉ là khoảnh khắc xuống xe ngắn ngủi, khi Ngụy Nhiêu vừa chạm đất, cả hai đều không hẹn mà cùng thu tay về.
Hôm qua Ngụy Nhiêu đã phái người báo trước cho Thọ An quân. Nàng và Lục Trạc vừa xuống xe không lâu, biểu muội Chu Huệ Châu đã hớn hở chạy ra đón. Lục Trạc có gương mặt tuấn mỹ mê hoặc lòng người như hồ ly tinh, Chu Huệ Châu tuổi còn nhỏ tự nhiên cũng bị vẻ ngoài ấy làm cho choáng ngợp một chút. Cũng may lúc Lục Trạc theo đại quân vào kinh, nàng đã từng thấy từ xa, nên chỉ kinh diễm một hồi rồi lại chạy đến bên cạnh Ngụy Nhiêu nháy mắt ra hiệu.
Ngụy Nhiêu giới thiệu với Lục Trạc: "Đây là tiểu biểu muội của ta, Huệ Châu."
Lục Trạc mỉm cười gật đầu với nàng. Chu Huệ Châu lanh lảnh gọi một tiếng: "Tỷ phu!"
Ba người đi vào phía trong, đến đại sảnh đãi khách của Nhàn trang. Lúc này, bên trong chỉ thấy mỗi mình Thọ An quân đang ngồi, ngay cả Liễu ma ma vốn dĩ như hình với bóng cũng không thấy đâu, chỉ có mấy tiểu nha hoàn hầu hạ.
Ngụy Nhiêu trong lòng lấy làm lạ. Ánh mắt Thọ An quân lướt qua người Lục Trạc một vòng, sau khi làm lễ xong, bà mới bất đắc dĩ giải thích với Ngụy Nhiêu: "Biểu tỷ con bị nhiễm phong hàn, cữu mẫu con bận chăm sóc nó, giờ cả hai đều đang ho hắng cả, nên hôm nay ta không cho họ ra đây, tránh mang mầm bệnh sang cho các con."
Ngụy Nhiêu lờ mờ đoán được, chắc chắn cữu mẫu và đại biểu tỷ lại làm chuyện gì đó khiến ngoại tổ mẫu giận rồi.
Lục Trạc ân cần hỏi thăm xem Thọ An quân đã mời lang trung chưa, đồng thời bày tỏ mình có quen biết một vị danh y thuật ở kinh thành.
Thọ An quân cười nói: "Không cần, không cần, chỉ là phong hàn nhỏ thôi, uống mấy thang thuốc của lang trung trên trấn là ổn rồi."
Đối với những điều kiện đủ đường của Lục Trạc, Thọ An quân vô cùng hài lòng, nhưng điều bà quan tâm nhất vẫn là đôi vợ chồng trẻ này rốt cuộc đã "thành thật" với nhau chưa.
Đáng tiếc là Chu gia không có nam chủ tử, Thọ An quân không có cơ hội để Lục Trạc sang một bên mà nói chuyện riêng với Ngụy Nhiêu.
Mãi cho đến khi dùng xong bữa trưa, Ngụy Nhiêu mới đưa Lục Trạc về viện tử của nàng để hắn nghỉ ngơi, sau đó nàng mới chủ động quay lại tìm Thọ An quân.
"Ngoại tổ mẫu, cữu mẫu và biểu tỷ rốt cuộc là bị làm sao ạ?"
Thọ An quân hừ một tiếng, hỏi ngược lại Ngụy Nhiêu: "Thế tử không đề cập gì với con sao?"
Ngụy Nhiêu càng mù mờ hơn: "Nói chuyện gì cơ ạ?"
Chuyện Thọ An quân nhắc tới chính là việc Vương thị và Chu Huệ Trân năm xưa ở núi Vân Vụ từng định thông đồng với Lục Trạc, kết quả bị hắn nhìn thấu nên bẽ mặt một vố lớn.
Chuyện này Liễu ma ma là người chứng kiến, vừa về đã kể cho Thọ An quân, chỉ là lúc đó bà không đoán được người kia là Lục Trạc. Mãi đến khi mẹ con Vương thị đi xem đại quân khải hoàn, hai người họ nhìn thấy Lục Trạc rồi lỡ miệng nói ra, Thọ An quân mới biết vị thần tiên công tử mà con dâu và tôn nữ mình nhắm tới chính là Thế tử Anh quốc công.
Nếu như không có chuyện Ngụy Nhiêu gả đi xung hỉ cho Lục Trạc thì cũng chẳng sao, dù gì người một nhà cơ hồ cũng không có liên hệ gì với Lục Trạc, đằng này sự tình lại trùng hợp đến thế, hai nhà lại trở thành người thân!
Thọ An quân quyết định, hễ Lục Trạc đến Nhàn trang thì mẹ con Vương thị cứ việc thành thành thật thật ở trong phòng, đừng có vác mặt ra ngoài làm trò cười cho thiên hạ!
Chỉ là Thọ An quân có chút lo lắng, liệu Lục Trạc có dựa vào diện mạo tương đồng giữa Chu Huệ Trân và Ngụy Nhiêu mà đoán ra cặp mẹ con từng dụ dỗ hắn chính là người nhà nàng, từ đó đâm ra ghét bỏ Ngụy Nhiêu hay không?
Càng là thế gia công tử, người ta càng coi trọng bộ lễ nghi quy củ kia.
Ngụy Nhiêu nghe xong đầu đuôi câu chuyện, sắc mặt vô cùng khó coi.
Lục Trạc vốn dĩ đã là hạng "mắt chó coi thường người khác", nếu thực sự đoán được thân phận của cữu mẫu và biểu tỷ, chắc chắn hắn sẽ càng khinh thường cả gia đình nàng.
Thậm chí tệ hơn, có phải vì đoán ra được nên hắn mới đối xử với nàng ác liệt như vậy không?
Cũng may là Ngụy Nhiêu vốn chẳng cầu hắn yêu thích gì mình, hắn muốn nghĩ sao thì tùy.
"Mới gặp qua một lần, cũng đã qua một năm rồi, Thế tử lại vừa trải qua sinh tử, chắc chắn sớm đã quên sạch." Ngụy Nhiêu an ủi ngoại tổ mẫu.
Thọ An quân nhìn nàng hỏi: "Thế tử đối đãi với con thế nào? Hai đứa đã..."
Đã có kinh nghiệm lừa gạt Ngụy lão thái thái, Ngụy Nhiêu diễn kịch trước mặt Thọ An quân càng thêm thuần thục, từ lời nói đến vẻ mặt thẹn thùng đều không chút sơ hở.
Nhưng Thọ An quân là người từng trải, không dễ tin như Ngụy lão thái thái.
"Đã viên phòng rồi sao? Vậy con nói cho ngoại tổ mẫu nghe xem, lần đầu tiên Thế tử 'vào' thì con cảm thấy thế nào?"
Thọ An quân nhìn chằm chằm tiểu cô nương mà hỏi.
Ngụy Nhiêu phản ứng cực nhanh, lập tức nhớ đến những hình vẽ trong cuốn sách nhỏ mà ngoại tổ mẫu tặng, cũng đoán được ý nghĩa của từ "vào".
Chỉ là cảm giác...
Đầu óc Ngụy Nhiêu xoay chuyển thần tốc, cố gắng lục tìm trong những lời đồn đại từng nghe thấy suốt mười mấy năm qua để suy đoán đáp án.
"Tại sao phải tái giá? Vì thèm đàn ông chứ sao! Nhìn cái nhà toàn phụ nữ mồm miệng lả lơi, dáng vẻ quyến rũ thế kia là biết không thể thiếu hơi đàn ông rồi, chịu sao nổi cảnh đêm dài gối chiếc khổ cực."
Mấy lời mỉa mai của đám phụ nhân không biết từ đâu ùa về trong não, Ngụy Nhiêu không dám im lặng quá lâu, nàng thẹn thùng cúi đầu nói: "Cũng... cũng tạm ổn ạ."
Thọ An quân nhướn mày: "Cái gì gọi là tạm ổn?"
Ngụy Nhiêu nhắm mắt nói bừa: "Thì là... là... rất thoải mái ạ."
Thọ An quân tức đến bật cười, một tay xách tai Ngụy Nhiêu lên: "Thoải mái? Chẳng lẽ hắn đường đường là võ tướng cao tám thước, mà chỗ đó lại bé như một mầm đậu giá đỗ hay sao?"