Vành tai Ngụy Nhiêu đã bị Thọ An quân xách đến đỏ ửng.
Nhưng Ngụy Nhiêu không dám phản kháng, chắc chắn là do câu trả lời của nàng đã để lộ sơ hở, khiến ngoại tổ mẫu đoán được nàng và Lục Trạc chưa hề động phòng.
"Cái đồ tiểu nha đầu lừa đảo này, dám cả gan lừa cả ta sao? Con coi ta là Ngụy lão thái thái nhà các con đấy à?"
Thọ An quân buông tai Ngụy Nhiêu ra, lại dùng sức chọc nhẹ vào trán nàng một cái.
"Đau con..."
Biện minh không xong, Ngụy Nhiêu đành dúi đầu vào lòng lão thái quân, nũng nịu oán trách.
Thọ An quân nhìn ngoại tôn nữ trong lòng mình, đứa trẻ hiểu chuyện nhất cũng là đứa khiến bà xót xa nhất, đâu còn nỡ tiếp tục nặng tay. Hôn nhân là chuyện của cả nam và nữ, Lục Trạc có thân thế và dung mạo như thế, xứng với bất kỳ khuê tú nào ở kinh thành cũng đều là lương duyên. Phàm là Lục Trạc nguyện ý viên phòng, thì với sự thông minh của ngoại tôn nữ, dù có vì gia thế của hắn đi nữa nàng cũng sẽ phối hợp.
Ngược lại, hai người không thể viên phòng, tất nhiên là do Lục Trạc không cam lòng. Lục Trạc đã không muốn, ngoại tôn nữ của bà chẳng lẽ còn có thể cưỡng ép một nam nhân ngủ với mình?
Thọ An quân càng nghĩ càng thấy ủy khuất thay cho Ngụy Nhiêu. Một đại mỹ nhân nũng nịu như thế này mà lại bị Lục Trạc kháng cự, quả thực chính là một sự sỉ nhục!
Lòng bàn tay bà trìu mến v**t v* lưng Ngụy Nhiêu, vỗ nhẹ hai cái, Thọ An quân mỉm cười khai thông: "Nhiêu Nhiêu không cần sợ ngoại tổ mẫu lo lắng, thật ra không viên phòng cũng tốt. Cái tên Lục Trạc kia lòng dạ thanh cao tự phụ, vậy mà ngoài mặt vẫn có thể niềm nở đối đãi với mọi người, đủ thấy hắn dối trá đến cực điểm. Loại nam nhân này, dù có động phòng cũng khó lòng có được thực tâm của hắn, chi bằng cứ diễn kịch năm năm, sau khi hòa ly ta lại chọn cho con một người chồng tốt khác."
Ngụy Nhiêu chậm rãi ngẩng đầu, ngạc nhiên hỏi: "Người thật sự nghĩ như vậy sao?"
Thọ An quân cười nói: "Đương nhiên rồi, Nhiêu Nhiêu nhà chúng ta tốt như vậy, xứng đáng có được nam nhân tốt hơn."
Ngụy Nhiêu thở phào nhẹ nhõm, nàng chỉ sợ ngoại tổ mẫu vì nàng mà đau lòng thôi.
"Đúng rồi, mấy ngày trước dì con có gửi thư, bảo năm sau sẽ để biểu ca con tới đây xem xét việc làm ăn ở kinh thành, sẵn tiện mang đồ thêm trang tới cho con."
Ngụy Nhiêu không muốn nhận: "Có phải thật lòng gả đi đâu, dì tốn kém làm gì ạ. Chờ sau này con hòa ly, thực sự gặp được nam nhân tâm đầu ý hợp khi gả lần hai, lúc đó dì tặng cũng chưa muộn mà. Ngay cả phần của người, con cầm cũng thấy bất an trong lòng."
Thọ An quân gạt đi: "Có gì mà bất an? Gả lần đầu phải có thêm trang, gả lần hai lại tiếp tục thêm, quản con gả mấy lần, đó đều là tâm ý của trưởng bối. Đương nhiên, ngoại tổ mẫu không giàu bằng dì con, phần lớn nhất đã đưa con rồi, lần gả tới con đừng hòng trông chờ ta tiếp tục tặng thêm điền sản cửa hàng nữa nhé."
Ngụy Nhiêu nghe vậy liền bị lão thái quân chọc cười.
Thọ An quân lại hỏi han thêm về tình hình chung sống giữa Ngụy Nhiêu và Anh quốc công phu nhân cùng các trưởng bối khác. Biết được Anh quốc công phu nhân thực sự yêu quý Ngụy Nhiêu, bà mới có được một tia an ủi cuối cùng.
Sau khi hai tổ tôn trò chuyện xong, Ngụy Nhiêu trở về viện của mình. Nhàn trang cách kinh thành khá xa, nàng và Lục Trạc phải sớm lên đường cho kịp.
Lục Trạc đang ngồi ở gian giữa, biết Ngụy Nhiêu sẽ không nán lại quá lâu nên hắn cũng không nằm xuống nghỉ ngơi.
Ngụy Nhiêu vén màn bước vào, nhớ tới thỏa thuận với Lục Trạc, nàng liền bảo: "Ta không lừa được ngoại tổ mẫu, bà biết chúng ta đang diễn kịch."
Lục Trạc không khỏi tự vấn lại biểu hiện của mình, hiếu kỳ hỏi: "Làm sao lão thái quân nhìn ra được?"
Hắn tự tin mình không để lộ sơ hở nào, bất kể ánh mắt Thọ An quân đặt ở đâu, cái cách hắn nhìn Ngụy Nhiêu luôn vô cùng ôn nhu.
Hắn hỏi Ngụy Nhiêu, nhưng chính nàng cũng đang mơ hồ, chẳng hiểu mình đã nói sai câu nào.
Chỉ là khi nghĩ đến tình cảnh lúc đó, nào là "đi vào", nào là "đậu giá đỗ", một rặng mây hồng lặng lẽ phủ lên gương mặt trắng nõn của Ngụy Nhiêu.
Tựa như một đóa lê hoa tuyết trắng đột ngột biến thành đóa hải đường hồng rực, phong tình vạn chủng.
Lục Trạc nhìn thấy cảnh ấy, ma xui quỷ khiến thế nào lại nghĩ đến lời mẫu thân thủ thỉ bên tai, thúc giục hắn sớm ngày viên phòng.
Có lẽ, Thọ An quân cũng đã gặng hỏi về chuyện viên phòng của hai người, mà Ngụy Nhiêu vốn thiếu kinh nghiệm nên đã để lộ sơ hở?
Lục Trạc dời tầm mắt đi chỗ khác, trầm giọng nói: "Nếu đã vậy, để ta đi tạ lỗi với lão thái quân một tiếng."
Ngụy Nhiêu khẽ cười nhạt: "Thế tử có lỗi gì chứ? Ngài đoan trang nhã nhặn, thủ lễ giữ mình, lại chẳng hề tham luyến sắc đẹp của ta, ngoại tổ mẫu còn đang mừng thầm đấy. Bà lão nhà ta không giống tổ mẫu của ngài đâu, bà chú trọng thực tế hơn nhiều. Hai chúng ta sớm muộn gì cũng hòa ly, nếu ta có thể giữ được thân xác vẹn nguyên, sau này gả lần hai cũng dễ dàng hơn."
Lục Trạc mỉm cười đáp: "Điểm này cô nương và lão thái quân cứ việc yên tâm. Ngoại trừ những lúc cần thiết phải diễn kịch, Lục mỗ tuyệt đối không chiếm nửa phần tiện nghi của cô nương."
Ngụy Nhiêu: "Vâng, Thế tử đã ký vào khế ước, ta đương nhiên tin ngài. Thời gian không còn sớm, chúng ta khởi hành về thành thôi."
Hai người cùng đến chào từ biệt Thọ An quân.
Bà lại mời riêng Lục Trạc sang sảnh bên để nói chuyện.
Ngụy Nhiêu lặng lẽ siết chặt tay, nàng đã lỡ "thổi phồng" sự vui vẻ của ngoại tổ mẫu trước mặt Lục Trạc, chỉ mong bà đừng nói gì hớ hênh.
Tại sảnh bên, Lục Trạc vẫn chủ động tạ lỗi trước: "Tứ cô nương có ơn xung hỉ với vãn bối, chỉ là trước hôn nhân vãn bối và cô nương từng tình cờ gặp gỡ hai lần, đôi bên đều không có ý với nhau. Vãn bối không muốn đôi bên phải miễn cưỡng, nên mới chọn ước hẹn năm năm. Có chỗ nào thất lễ, xin lão thái quân thứ lỗi."
Thọ An quân khẽ nâng tay ngăn hắn lại, cười rất đỗi hào sảng: "Ta biết rồi, Nhiêu Nhiêu đều đã nói với ta. Nha đầu kia vốn không thích gò bó, mà thế gia vọng tộc thì nơi nơi đều trọng quy củ, quả thực không hợp với nó. Lúc trước nhờ được Lão phu nhân để mắt, thúc đẩy hai đứa xung hỉ, giờ ngài đã tỉnh lại, Nhiêu Nhiêu cũng tìm được gia đình quyền quý làm chỗ dựa, coi như đôi bên cùng có lợi, chẳng ai nợ ai."
Lục Trạc rủ mắt lắng nghe.
Thọ An quân xoay người, nhìn ra ngoài cửa sổ nói: "Ta mời Thế tử tới đây là muốn phó thác an nguy của Nhiêu Nhiêu cho ngài trong năm năm tới. Nó chỉ là một tiểu cô nương, cứ ngỡ học được vài năm kiếm pháp là chẳng sợ trời chẳng sợ đất, nhưng lòng người hiểm ác, bốn năm trước nó mạng lớn mới nhặt lại được một mẻ, lần tới chưa chắc đã có được vận may ấy. Lục thị nhất tộc trung quân báo quốc, lão thân vạn phần khâm phục, chỉ khẩn cầu Thế tử nể tình nghĩa phu thê một đoạn, bảo vệ tốt cho Nhiêu Nhiêu, đừng để nó lại bị kẻ khác tùy ý chém giết. Nói cho cùng, ân oán đời trước thì can hệ gì đến nó cơ chứ?"
Dứt lời, Thọ An quân chậm rãi thở dài một tiếng não nề.
Lục Trạc nghĩ đến tổ mẫu của mình, lúc bà đến Thừa An bá phủ cầu hôn, lời lẽ khẩn thiết chắc chắn còn hơn cả Thọ An quân lúc này.
Lục Trạc trịnh trọng nhận lời: "Lão thái quân yên tâm, một ngày Ngụy Nhiêu còn là con dâu Lục gia, vãn bối sẽ bảo vệ nàng ngày đó."
Thọ An quân mỉm cười, ánh mắt lướt qua gương mặt Lục Trạc một vòng, thái độ cũng trở nên nhẹ nhàng hơn: "Nhiêu Nhiêu tâm tính tốt, chỉ là cái tính khí hơi lớn, nếu có chỗ nào va chạm, xin Thế tử nể tình con bé còn nhỏ tuổi mà đừng chấp nhặt."
Lục Trạc ôn tồn đáp: "Vãn bối lớn hơn nàng năm tuổi, lẽ đương nhiên nên như vậy."
.
"Ngoại tổ mẫu ta đã nói gì với ngài?"
Vừa lên xe ngựa, Ngụy Nhiêu đã không kiềm lòng được mà hỏi ngay.
Đây là lần đầu tiên Lục Trạc thấy nàng nôn nóng đến vậy. Những lần giao phong từ trước đến sau khi cưới, Ngụy Nhiêu luôn tỏ ra ung dung thản nhiên, ngay cả lần trước khóc lóc kể lể uất ức trước mặt tổ mẫu, nàng cũng khóc rất "lê hoa đái vũ", chừng mực và đoan trang.
Lục Trạc hỏi ngược lại: "Cô nghĩ lão thái quân sẽ nói gì với ta?"
Ngụy Nhiêu mà đoán được thì cần gì phải hỏi hắn?
Nàng nhíu mày, dò xét thần sắc của Lục Trạc.
Lục Trạc mím môi, gương mặt lạnh lùng nhìn về phía rèm cửa.
Ngụy Nhiêu thầm nghĩ, chẳng lẽ ngoại tổ mẫu ngoài mặt thì rộng lượng với nàng, nhưng thực chất vẫn oán trách Lục Trạc đã sỉ nhục nàng nên mắng cho hắn một trận tơi bời rồi?
"Nói gì thì cũng là do ngài gieo gió gặt bão thôi." Ngụy Nhiêu tựa lưng vào thành xe, hừ nhẹ một tiếng.
Khóe môi Lục Trạc khẽ nhếch lên, liếc nhìn nàng: "Chẳng phải cô nói lão thái quân rất vui mừng khi chúng ta làm phu thê hờ sao? Đã vậy, sao cô lại cho rằng lão thái quân sẽ trách cứ ta?"
Ngụy Nhiêu trừng mắt nhìn hắn: "Ngoại tổ mẫu là người bao che nhất, ngài nhục mạ ta tham tài sợ thua, bà mắng ngài một trận không phải là lẽ đương nhiên sao?"
Lục Trạc cau mày: "Chuyện này cô cũng kể cho lão thái quân nghe?"
Dĩ nhiên Ngụy Nhiêu không kể, nàng chỉ là không muốn thấy Lục Trạc đắc ý nên cố tình khích hắn thôi. Thấy Lục Trạc quả nhiên để tâm đến sĩ diện của mình, Ngụy Nhiêu cười rộ lên, nhướn mày nói: "Thế tử dám làm mà còn sợ ta nói sao?"
Lục Trạc siết nhẹ nắm tay.
Rõ ràng là cô nương đã đến tuổi cập kê, coi như người lớn rồi, sao tính tình vẫn như đứa trẻ vậy chứ? Chuyện nhỏ như cái móng tay cũng phải đi cáo trạng trước mặt trưởng bối cho bằng được sao?
Tuy nhiên, vì một chút lỡ lời lúc trước mà đến ngay cả tổ mẫu cũng quở trách hắn một trận, vậy mà Thọ An quân lại không hề nhắc tới một chữ nào, chỉ hy vọng hắn chiếu cố tốt Ngụy Nhiêu. Phần hàm dưỡng này của bà khiến Lục Trạc thực lòng kính nể.
Nhớ lời Thọ An quân dặn, Lục Trạc không muốn tiếp tục tranh chấp với Ngụy Nhiêu, liền nói: "Lão thái quân gọi ta tới là để dặn dò hai chuyện. Thứ nhất, bà hy vọng ta có thể bảo vệ cô chu toàn. Thứ hai, bà nói tính tình cô lớn, hy vọng ta đừng chấp nhặt với cô. Cả hai chuyện này, ta đều đã đáp ứng lão thái quân rồi."
Nụ cười trên mặt Ngụy Nhiêu bỗng cứng đờ. Một lát sau, nàng quay mặt đi chỗ khác, lẩm bẩm: "Lão nhân gia thật là... cứ thích lo lắng vớ vẩn."
Lục Trạc không đáp lời nữa.
Trong xe rơi vào tĩnh lặng. Ngụy Nhiêu điều chỉnh tư thế định ngủ gật một lát, bỗng nghe Bích Đào ngoài cửa sổ kinh ngạc thốt lên: "Tuyết rơi rồi!"
Ngụy Nhiêu nghe vậy liền đẩy rèm nhìn ra. Gió lạnh gào thét buổi sáng đã dịu đi nhiều, từng bông tuyết trắng xóa từ bầu trời âm u lững lờ bay xuống. Xem chừng đây sẽ là một trận tuyết lớn.
Phía xa trên đồng ruộng, một đám trẻ con nhà nông đang đuổi bắt đùa nghịch. Trên con đường làng nhỏ hẹp, người dân trong thôn mang theo đồ Tết vừa sắm sửa xong xuôi, lục tục trở về nhà.
Hơi thở của ngày Tết ùa tới trước mặt. Khi đi ngang qua trấn Vân Vụ một lần nữa, tiệm Trương Ký vẫn còn mở cửa. Ngụy Nhiêu sai Bích Đào mua năm gói mứt quả loại năm xâu, định bụng mang về cho bốn phòng của Lục gia và hai vợ chồng Anh quốc công, mỗi nơi một gói.
Bông tuyết mỗi lúc một lớn hơn. Đến khi đoàn người về tới Anh quốc công phủ, trên mặt đất đã phủ một tầng tuyết mỏng.
Ngụy Nhiêu khoác thêm áo choàng, định tự mình đi đưa mứt quả. Đồ tuy không đáng giá bao nhiêu nhưng đó là chút tấm lòng chu đáo của nàng.
Lục Trạc vừa rửa tay xong, định bước ra trước cửa thưởng tuyết thì thấy Ngụy Nhiêu cùng nha hoàn Bích Đào xuất hiện ở hành lang.
Lục Trạc liếc nhìn A Quý.
A Quý lanh lẹ chạy ra ngoài, cười hỏi: "Thiếu phu nhân, tuyết rơi lớn thế này người định đi đâu ạ?"
Ngụy Nhiêu quay đầu lại, ánh mắt vượt qua A Quý, nhìn thấy Lục Trạc đứng dưới hiên nhà. Hắn vẫn mặc bộ cẩm bào màu đỏ thẫm, đứng giữa trời tuyết ngạo nghễ như đóa hồng anh trên đầu ngọn thương.
"Mang theo ít đồ ăn vặt, qua mời Lão phu nhân và mọi người nếm thử chút vị tươi mới." Ngụy Nhiêu khẽ nói.
A Quý quay đầu nhìn Thế tử gia.
Lục Trạc nhìn Ngụy Nhiêu, bảo: "Cùng đi đi."
A Quý nghe vậy vội vàng đi chuẩn bị một chiếc ô.
Lục Trạc không để A Quý theo hầu. Hắn cầm ô bước tới bên cạnh Ngụy Nhiêu. Khi sắp rời khỏi hành lang, Lục Trạc bước lên trước một bước, bật ô đứng chờ ở bậc thềm, quay đầu nhìn nàng.
Đã muốn giả vờ phu thê hòa thuận, tự nhiên phải che chung một chiếc ô.
Ngụy Nhiêu hiểu ý, mỉm cười bước vào dưới tán ô của hắn.
Bích Đào một tay cầm ô, một tay ôm hộp cơm đi phía sau, giữ khoảng cách chừng năm sáu bước. Trong mắt nàng, Thế tử gia và cô nương dù chen chúc dưới một chiếc ô, trông thì như đôi quyến lữ thần tiên nhưng thực chất vẫn cách nhau cả thước, rạch ròi phân minh. Chẳng giống phu thê thật chút nào, đáng lẽ lúc này phải vai kề vai, sát rạt vào nhau mới là ngọt ngào chứ.
"Thiếu phu nhân, vai người dính tuyết rồi kìa."
Lặng lẽ đi theo một lúc, Bích Đào không nhịn được mà nhắc nhở. Nàng gọi Thiếu phu nhân, nhưng thực chất là muốn nhắc Thế tử gia che ô quá chính giữa, khiến vai ngoài của cả hai đều bị tuyết rơi trúng.
Lục Trạc nhìn thẳng phía trước, căn bản không thấy vai bên kia của Ngụy Nhiêu. Hắn cứ ngỡ mình đã cố ý nghiêng ô về phía nàng rồi, không ngờ vẫn chưa đủ.
Hắn tiếp tục nghiêng tán ô về phía Ngụy Nhiêu.
Dáng hắn đứng thẳng tắp như một thân trúc xanh, nhưng từ thân trúc ấy lại mọc ra một cái nhánh lệch đi một bên, nhìn thế nào cũng thấy kỳ quặc.
Bích Đào rảo bước nhanh hơn, ở sau lưng các chủ tử thì thầm: "Thế tử gia, cô nương, hai người có giả vờ thì cũng phải làm cho giống một chút chứ. Cách xa như vậy thì lừa được ai được cơ chứ?"
Bàn tay cầm ô của Lục Trạc khẽ siết chặt.
Ngụy Nhiêu tỏ vẻ rất ghét bỏ, nhưng cũng đành nhích lại gần phía hắn thêm một chút.