Lục Trường Ninh và Hạ Vi Vũ theo Ngụy Nhiêu luyện võ, Lục Trạc cũng chỉ sang xem qua vào ngày đầu tiên, về sau không thấy lộ diện thêm lần nào nữa.
Luyện võ vốn dĩ vô cùng gian khổ, nhất là giai đoạn bắt đầu xây dựng nền tảng. Thể chất được tăng cường qua sự thay đổi âm thầm bên trong, nhất thời chưa thấy rõ kết quả, dễ khiến người ta cảm thấy buồn tẻ, chán nản.
Giống như Lục Trường Ninh vốn đã có căn cơ tốt, trực tiếp luyện tập kiếm pháp nên tiến bộ qua từng chiêu thức rất dễ nhận thấy.
Hạ Vi Vũ thì hoàn toàn khác. Nàng vừa phải khổ sở đứng trung bình tấn, vừa nhìn Ngụy Nhiêu và Lục Trường Ninh múa kiếm, càng khiến bản thân thêm phần tẻ nhạt. Chưa kể nàng vốn chẳng có chút hứng thú nào với võ thuật, động lực duy nhất giúp nàng kiên trì là Lục Trạc lại chẳng chịu xuất hiện. Mới luyện được ba ngày, Hạ Vi Vũ đã bắt đầu nảy sinh ý định thối lui.
Vận may của nàng cũng đến, vì đứng tấn vã mồ hôi quá nhiều, cơ thể mảnh mai lại bị gió lạnh thổi vào nên đã nhiễm bệnh.
Hạ Vi Vũ đang trú tại Xuân Hòa đường của Hạ thị. Hạ thị thương yêu nàng như con gái ruột, thấy cháu gái đổ bệnh liền một mặt phái người đi mời lang trung, mặt khác sai tiểu nha hoàn đến chỗ con dâu để xin nghỉ cho nàng.
Ngụy Nhiêu nghe tin, định cùng Lục Trường Ninh đi thăm Hạ Vi Vũ trước.
Khi hai cô tẩu đi tới tiền viện thì thấy A Quý đang canh giữ ở ngoài thư phòng. Ngụy Nhiêu gọi A Quý tới, dặn dò: "Biểu cô nương bệnh rồi, ta và Đại cô nương định đi thăm muội ấy, ngươi vào thông báo với Thế tử một tiếng, hỏi xem chàng có muốn đi cùng không."
A Quý chạy nhanh vào thư phòng, một lát sau chạy trở ra, thưa với Ngụy Nhiêu: "Thiếu phu nhân, Thế tử gia nói xin người hãy thay ngài ấy quan tâm biểu cô nương."
Ngụy Nhiêu hiểu rõ, Lục Trạc là đang tuân thủ quy tắc nam nữ thụ thụ bất thân. Cho dù là biểu muội ruột thịt, hắn cũng không muốn đặt chân vào khuê phòng của Hạ Vi Vũ.
"Vậy chúng ta đi thôi."
Ngụy Nhiêu hướng Lục Trường Ninh khẽ mỉm cười.
Đến Xuân Hòa Đường, Ngụy Nhiêu thấy Hạ Vi Vũ đang nằm bệnh trên giường. Tiểu cô nương mười ba tuổi dường như đang phát sốt, gương mặt ửng hồng một cách khác thường, nhưng trái lại còn tăng thêm vẻ vũ mị đầy bệnh trạng. Hạ thị túc trực ngay bên giường, dung mạo hai cô cháu có vài phần tương đồng, nếu không biết rõ thì thật sự sẽ tưởng họ là mẫu nữ.
Hạ thị đối với Hạ Vi Vũ hết mực hỏi han ân cần. Cảnh tượng ấm áp này làm Ngụy Nhiêu bất giác nhớ về mẫu thân mình.
Thuở nhỏ mỗi khi nàng sinh bệnh, mẫu thân cũng sẽ trông nom nàng như thế, chăm sóc tỉ mỉ từng chút một, dung túng cho mọi yêu cầu của nàng lúc ốm đau, chỉ chờ đến khi nàng khỏi hẳn mới nghiêm khắc trở lại. Sau này mẫu thân tiến cung, những lúc nàng bệnh nặng nhất, người ở trong cung sâu thẳm, chỉ còn lại tổ mẫu và ngoại tổ mẫu bên cạnh.
Ngụy Nhiêu đã từng vì nhớ mẫu thân mà khóc, khóc rất nhiều lần, khóc đến mức chẳng thiết tha điều gì, chỉ muốn vào cung tìm người. Thế nhưng, dù có cầu mà không được thế nào, nàng cũng chưa từng oán hận mẫu thân. Bởi nàng biết, nếu mẫu thân có thể xuất cung, bà nhất định sẽ đến chăm sóc nàng. Việc mẫu thân chọn rời đi năm đó là vì không còn phụ thân, bốn bức tường của Thừa An bá phủ đã trở thành lồng giam kìm hãm, mẫu thân sống ở đó chẳng hề vui vẻ gì.
"Nhiêu Nhiêu à, Vi Vũ quá yếu ớt, sau này đừng để con bé luyện võ nữa nhé?"
Sau khi lang trung rời đi, Hạ thị bất đắc dĩ nói với Ngụy Nhiêu: "Ta khuyên mà con bé không nghe, con giúp ta khuyên nhủ nó một câu đi."
Ngụy Nhiêu sớm đã nhìn ra tâm ý của Hạ Vi Vũ vốn không đặt ở việc luyện võ, chỉ là trước đó cả hai cô nương cùng đến, nàng không tiện dạy người này mà bỏ mặc người kia.
"Thể chất biểu muội đúng là không thích hợp luyện võ. Thế này đi, sau này nếu muội thấy buồn chán thì cứ cùng Trường Ninh tới tìm ta. Trường Ninh luyện kiếm, muội cứ ngồi bên cạnh xem, nếu khi nào có hứng thú thì chúng ta lại bắt đầu luyện sau, muội thấy thế nào?" Ngụy Nhiêu đứng bên giường, ôn nhu nói với Hạ Vi Vũ.
Hạ thị cảm thấy ý kiến này rất hay, vừa không để cháu gái phải chịu khổ, mà ba cô tẩu lại có bạn cùng chơi đùa.
Hạ Vi Vũ lại càng hài lòng hơn, bởi chỉ cần được đến Tùng Nguyệt đường, nàng sẽ có thêm nhiều cơ hội để gặp biểu ca.
.
Cuối năm đã cận kề, Ngụy Nhiêu cần gặp mặt các trang đầu và chưởng quỹ để quán xuyến công việc, sự vụ ngày một nhiều thêm. Nàng bảo Lục Trường Ninh tạm thời tự mình luyện tập, chờ qua tết Nguyên Tiêu hãy lại đến Tùng Nguyệt đường.
Các trang đầu và chưởng quỹ đều là nam nhân, Ngụy Nhiêu chỉ có thể ra sảnh đường tiền viện để gặp khách.
Đây là việc tư của Ngụy Nhiêu, Lục Trạc chỉ lộ mặt một chút rồi lánh vào thư phòng, hắn cũng chẳng có hứng thú tìm hiểu xem Ngụy Nhiêu có bao nhiêu tài sản hồi môn.
Hạ thị sang thăm con trai, tình cờ bắt gặp hai vị trang đầu đang đứng đợi. Trang đầu tự nhiên không đi tay không, nào là khoai lang, cải bắp, hạt dẻ, cho đến gà rừng, thỏ rừng, rồi thì dưa chua, thịt khô... Tuy đều là đặc sản thôn quê, nhưng nhìn từng giỏ từng giỏ xếp đầy ở đó, trông đặc biệt sung túc và mang lại cảm giác vui vẻ của một mùa màng bội thu.
"Của hồi môn của Nhiêu Nhiêu có bao nhiêu mẫu đất thế?" Bước vào thư phòng, Hạ thị ngó nghiêng đồ đạc ngoài sân, nhịn không được mà hỏi con trai.
Lục Trạc tự tay dâng trà cho mẫu thân, điềm đạm cười nói: "Nhi tử không biết, cũng không tiện nghe ngóng đồ cưới của nàng."
Trà đã pha xong, Hạ thị đành ngồi xuống, đôi mắt sáng rực nói với con trai: "Ta nghe nói, chỉ riêng Thọ An quân đã tặng Nhiêu Nhiêu không ít đồ hồi môn rồi. Nhiêu Nhiêu lại còn có một vị dì giàu nứt đố đổ vách nữa, trước đó hôn sự làm gấp gáp, chờ bên kia nhận được tin tức, chắc chắn sẽ bù thêm cho nàng một phần hậu hĩnh cho xem."
Đối với những phụ nhân quanh năm quẩn quanh trong nhà mà nói, bàn tán về những chuyện vụn vặt này chính là niềm vui thú.
Lục Trạc lại chẳng kiên nhẫn nghe mấy chuyện đó, càng không muốn mẫu thân mình để tâm đến tài sản của Ngụy Nhiêu.
"Bù hay không đều là của nàng, không liên quan đến nhi tử." Lục Trạc uyển chuyển nhắc nhở mẫu thân.
Hạ thị hớn hở đáp: "Không liên quan đến con, nhưng có liên quan đến tôn tử, tôn nữ tương lai của ta chứ!"
Ai mà chẳng thích bạc, Hạ thị không có ý đồ chiếm đoạt đồ cưới của con dâu, nhưng con dâu có tiền thì có thể đảm bảo con cháu đại phòng được sung túc. Con cháu sống giàu sang, Hạ thị trong lòng cũng thấy vui lây. Mà hễ đã vui, bà lại càng nói nhiều hơn: "Mắt nhìn của lão phu nhân đúng là tốt thật, Nhiêu Nhiêu vừa xinh đẹp lại vừa dễ chung sống, lại còn biết võ công. Sau này con ra ngoài cầm quân, Nhiêu Nhiêu ở nhà còn có thể thay con dạy bảo võ nghệ cho lũ trẻ..."
Trong mắt Hạ thị, con dâu như Ngụy Nhiêu thật sự là không còn chỗ nào để chê.
Lục Trạc liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, tò mò hỏi một câu: "Mẫu thân không để tâm chuyện thanh danh của nàng không tốt sao?"
Hắn vốn tưởng rằng các phụ nhân sẽ rất để ý chuyện này. Chẳng phải thanh danh xấu của Ngụy Nhiêu và Chu thị đều từ miệng các bà, các cô truyền đi truyền lại mà ra đó sao?
Hạ thị khẽ nói: "Nhiêu Nhiêu dù sao cũng là đích nữ của Thừa An bá phủ, còn mẹ con đây xuất thân từ tiểu môn tiểu hộ, năm đó gả cho cha con, chẳng biết bao nhiêu người đỏ mắt ghen tị rồi gièm pha sau lưng? Ta chẳng thèm quản những thứ đó, chỉ cần Nhiêu Nhiêu là một cô nương tốt thì thanh danh thật hay giả đều là hư ảo cả. Người sống cùng ta là Nhiêu Nhiêu, chứ đâu phải cái thanh danh của con bé."
Lục Trạc trầm mặc.
Hạ thị nhìn con trai, khẽ nheo mắt hỏi: "Sao thế, chẳng lẽ con lại để ý những hư danh đó?"
Lục Trạc mỉm cười: "Mẫu thân đa nghi rồi, con thấy Nhiêu Nhiêu rất tốt."
Hạ thị xa cách con trai ruột nhiều năm, cũng không hiểu rõ con mình ở quân doanh đã trưởng thành thành hạng người thế nào, nghe vậy liền tin ngay. Bà hạ thấp giọng hỏi: "Thương thế của con thế nào rồi? Nếu không có gì đáng ngại thì mau chóng cùng Nhiêu Nhiêu viên phòng đi, ta còn đang chờ bế tôn tử đây."
Ánh mắt Lục Trạc rủ xuống, hắn đưa lòng bàn tay lên môi khẽ ho một tiếng: "Ngự y đã dặn rồi, trước năm mới đều không tiện viên phòng."
Hạ thị thở dài: "Cũng đúng, con bệnh nặng như thế, vẫn nên tịnh dưỡng cho thật tốt." Con trai khỏe mạnh thì tôn tử mới có hy vọng.
.
Ngày hai mươi bảy tháng Chạp, Ngụy Nhiêu đến tìm Anh quốc công phu nhân để thương lượng, nàng muốn đi Nhàn trang thăm ngoại tổ mẫu.
"Ngoại tổ mẫu tự biết những lời đồn thổi quấn thân, bao năm qua chỉ đến khi con xuất giá bà mới vào thành một lần. Nay con gả vào Quốc công phủ, ngoại tổ mẫu dù có thương nhớ con đến mấy cũng sẽ không mạo muội tới cửa, chỉ có thể là con ra ngoài gặp bà. Con đi chuyến này, để ngoại tổ mẫu biết con ở đây sống rất tốt, bà mới có thể an tâm ăn Tết."
Ngụy Nhiêu ngồi bên cạnh Anh quốc công phu nhân, nhẹ nhàng thủ thỉ.
Giọng nói trong trẻo mềm mỏng, lời lẽ lại hết sức chu toàn, vừa giải thích được sự cần thiết của chuyến đi, vừa bày tỏ sự hài lòng của nàng đối với nhà chồng.
Anh quốc công phu nhân nghe vậy chỉ cảm thấy hổ thẹn khôn nguôi. Tôn tử đối xử với Ngụy Nhiêu như thế, nàng làm sao mà "sống tốt" cho được?
Tuy áy náy nhưng bà cũng không thể bảo Ngụy Nhiêu hãy nói thật với Thọ An quân để vạch trần thói xấu của tôn tử mình. Anh quốc công phu nhân chỉ đành phối hợp với Ngụy Nhiêu, giống như cách bà đã giấu giếm Ngụy lão thái thái mà giấu giếm Thọ An quân.
"Đúng là nên đi một chuyến, bảo Thủ Thành cùng đi với con." Anh quốc công phu nhân trực tiếp làm chủ.
Ngụy Nhiêu do dự nói: "Như vậy e là không hay cho lắm? Con và ngoại tổ mẫu vốn dĩ thân thiết, sau khi xuất giá tự mình tới thăm vẫn là chuyện riêng của tổ tôn chúng con. Nếu Thế tử cùng đi, chuyện này sẽ liên lụy đến cả Quốc công phủ. Lão phu nhân, chắc hẳn người cũng nghe nói qua về Thái hậu..."
Anh quốc công phu nhân nắm chặt tay Ngụy Nhiêu, cười bảo: "Nhiêu Nhiêu đã gả tới đây thì thân thích của con cũng là thân thích của Lục gia ta. Hiện tại đang là dịp cuối năm nên tổ mẫu không rời đi được, chờ đầu xuân trời ấm, tổ mẫu đi núi Vân Vụ ngắm hoa, nhất định phải ghé qua Nhàn trang ngồi chơi, xin Thọ An quân một bát nước trà mới được."
Nực cười, Anh quốc công phủ đứng vững bao năm ở kinh thành này là dựa vào dòng máu nóng của nam nhi Lục thị, lẽ nào lại sợ một vị Thái hậu đã tuổi cao sức yếu?
Thọ An quân chỉ có Nguyên Gia Đế tôn kính, dưới gối không có con cháu chống đỡ môn hộ, Thọ An quân mà trăm tuổi già thì các cô nương Chu gia cũng chẳng còn chỗ dựa. Nếu ngay cả nhà như vậy mà Anh quốc công phủ còn không dám đi lại, thì nói gì đến chuyện xông pha trận mạc giết địch?
"Nhiêu Nhiêu, con muốn làm gì cứ việc làm, chỉ cần là chuyện ta đã đáp ứng thì con không cần phải lo lắng bất cứ điều gì." Anh quốc công phu nhân hiền từ nói, nhưng trong ánh mắt lại mang theo vẻ chính khí lẫm liệt như cây tùng già đứng vững giữa phong ba.
Ngụy Nhiêu ngước đầu, đối mặt với một Anh quốc công phu nhân như vậy, nàng đột nhiên chẳng thể thốt ra được những lời khéo léo đưa đẩy vốn vẫn thường trực nơi đầu môi.
"Người ngoài đều nói con gả cho Thế tử xung hỉ là chiếm được món hời, con vốn chẳng mảy may để tâm. Nhưng tổ mẫu đối đãi với con thế này, dù chỉ được người che chở năm năm, gả vào Lục gia cũng là phúc khí của con." Ngụy Nhiêu quỳ xuống trước mặt Anh quốc công phu nhân, lời chưa kịp nói mà mắt đã đỏ hoe.
Anh quốc công phu nhân đỡ nàng dậy, cười bảo: "Tổ mẫu tuổi đã cao, nhìn người rất chuẩn. Thủ Thành còn trẻ, hiện tại nó còn hồ đồ, sớm muộn gì cũng sẽ hiểu được cái tốt của con. Đến lúc đó, tổ mẫu chỉ hy vọng Nhiêu Nhiêu nể mặt ta mà cho nó một cơ hội, làm cháu dâu của ta cả đời."
Ngụy Nhiêu không hứa hẹn, chỉ tinh nghịch đáp: "Lời này mà để Thế tử nghe thấy, ngài ấy lại cười người hồ đồ mất."
Anh quốc công phu nhân nghĩ đến thái độ tệ bạc của tôn tử đối với Ngụy Nhiêu, khóe miệng khẽ trễ xuống, tâm trạng tốt đẹp cũng bay sạch.
Hôm sau, Lục Trạc phụng mệnh Anh quốc công phu nhân cùng Ngụy Nhiêu đi Nhàn trang một chuyến. Bà còn đặc biệt dặn dò, trước khi ra khỏi thành Lục Trạc phải cưỡi ngựa, sau khi ra khỏi thành hai dặm mới được vào ngồi xe ngựa.
Lục Trạc đã tỉnh táo được nửa tháng, vết thương cũng đã bong vảy gần hết, tuy chưa thể luận võ cùng người khác nhưng cưỡi ngựa thì không ảnh hưởng gì.
Sau khi khởi hành, Ngụy Nhiêu ngồi trong xe ngựa, còn Lục Trạc cưỡi ngựa đi bên cạnh.
Hai phu nhân phu thê ra khỏi thành, đi qua con phố náo nhiệt nhất kinh thành. Dân chúng trên phố vừa nhìn thấy Lục Trạc, một vị công tử tuấn mỹ như thần tiên hạ phàm, lập tức vây quanh xem.
Lục Trạc mỉm cười, phong thái hào hoa nhã nhặn.
"Thế tử gia, thương thế của ngài đã ổn chưa ạ?" Có người cao giọng hỏi thăm.
Lục Trạc cười đáp: "Đa tạ các vị đã quan tâm, ta đã khỏi hẳn rồi."
"Thế tử gia định đi đâu vậy?" Thấy hắn dễ gần, dân chúng lại ném ra một câu hỏi khác.
Nụ cười của Lục Trạc càng sâu hơn, hắn liếc nhìn toa xe rồi nói: "Ta đi cùng phu nhân ra khỏi thành thăm thân nhân."
Dân chúng vây xem thấy dáng vẻ ôn nhu đa tình này của hắn, đồng thanh hít vào một hơi lạnh!
Thế tử gia cười đẹp đến nhường này, chứng tỏ ngài ấy vô cùng hài lòng với Ngụy tứ cô nương gả tới xung hỉ rồi!
Bên trong xe, Ngụy Nhiêu lặng lẽ quan sát phản ứng của dân chúng, lại nhìn Lục Trạc đang ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, nàng khẽ mỉm cười.
Các nam nhân lấy việc có mỹ thê làm vinh dự, hôm nay nàng có được một tân lang tuấn mỹ vô song, mang ra ngoài diễu một vòng, quả nhiên cũng kiếm đủ mặt mũi.