Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 2: Diễm Như Chiêm Phượng

Đêm qua, luồng không khí lạnh tràn về một cách âm thầm, "thần không biết, quỷ không hay". Thế nhưng sang đến ngày thứ hai, trời lại hửng nắng, tiết trời vô cùng đẹp.

Ánh mặt trời rực rỡ phản chiếu lên lớp tuyết đọng trắng ngần, tạo nên một vùng sáng lòa khiến người ta lóa cả mắt.

Trong viện, một cành hải đường trĩu nặng tuyết, những nụ hoa màu hồng nhạt ẩn hiện trong sắc trắng tinh khôi, mang một vẻ đẹp vừa mỏng manh vừa kiên cường.

Ngụy Nhiêu khoác áo choàng đứng bên cửa sổ, bàn tay trắng nõn che ngang mày, nhìn cảnh tuyết mà đôi mắt phượng cong lên ý cười.

Nắng đẹp thế này, lớp tuyết trên mặt đất chỉ cần hai ba ngày là tan sạch, không chỉ không làm lỡ việc gieo trồng mùa xuân mà còn cung cấp thêm một tầng nước phù sa, giúp đất đai màu mỡ, dễ bề cày cấy. Cảnh tượng này chắc hẳn sẽ khiến người dân vui mừng khôn xiết. Dù cho kẻ có tâm địa xấu xa muốn tung tin đồn rằng trận tuyết này là "thiên phạt" nhân đại thọ của ngoại tổ mẫu nàng, thì kết quả cũng sẽ phản tác dụng, chỉ khiến dân chúng thêm phần cảm kích bà mà thôi.

Tuy ngoại tổ mẫu đã sớm chẳng màng danh tiếng, nhưng những thứ nước bẩn "từ không hóa có" ấy, bớt được gáo nào hay gáo nấy.

"Cô nương, mau lại đây rửa mặt thôi. Hôm nay chúng ta phải ra khỏi thành, có nhiều thời gian để thưởng tuyết mà."

Bích Đào và Liễu Nha một trước một sau, người bưng chậu nước, người cầm ấm trà.

Ngụy Nhiêu cười cười, cởi chiếc áo choàng không mấy cần thiết ra rồi ngồi xuống trước bàn trang điểm.

Hôm nay là đại thọ của ngoại tổ mẫu, Ngụy Nhiêu bảo Bích Đào phải dốc hết vốn liếng nghề nghiệp, nhất định phải trang điểm cho nàng đẹp như tiên tử chốn Dao Trì. Tính cách của ngoại tổ mẫu vốn lạ, hư danh dù có đen như than bà cũng chẳng màng, nhưng dung nhan thì lúc nào cũng phải giữ vẻ mỹ lệ, tao nhã. Ngay cả đám nha hoàn thân cận cũng được bà rèn giũa có khí chất hơn người, nên yêu cầu đối với các cháu gái lại càng khắt khe hơn.

"Đàn bà con gái, dù đẹp hay xấu cũng đều phải biết cách ăn diện. Đó không phải là làm cho đàn ông hay người ngoài xem, mà là vì yêu quý chính mình, để bản thân thấy dễ chịu. Các con thử nghĩ xem, với nữ nhân a, sống dễ chịu thì tâm trạng mới tốt, tâm trạng tốt thì khí sắc mới tươi, đó chính là cái đẹp hàng đầu. Nếu không, mỗi ngày cứ đối mặt với một đám người phiền phức, chuyện bực mình, thì dù có dùng phấn son quý nhất thế gian cũng chẳng che nổi vẻ tiều tụy, tang thương trong ánh mắt. Tâm không đẹp thì mặt cũng chẳng thể mỹ lệ được."

"Cái đẹp có nhiều loại, nghèo có cái đẹp của nghèo, giàu có cái đẹp của giàu, quan trọng nhất là ở tâm thế. Những người phụ nữ thực sự yêu cái đẹp sẽ không bao giờ để mình sống quá tệ bạc. Có những người sinh ra đã ở trong vũng bùn, nhưng chỉ cần họ yêu cái đẹp, họ sẽ tìm trăm phương ngàn kế để thoát khỏi đó, tìm mọi cách để sống sạch sẽ. Người mà sạch sẽ, thanh cao thì sao có thể không đẹp cho được?"

Đó chính là "đạo dưỡng sinh" của Thọ An quân, ngoại tổ mẫu của Ngụy Nhiêu.

Bà không chỉ tự yêu cầu bản thân như vậy mà còn dạy dỗ các bậc con cháu như Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu rất tán thành.

Nàng vốn trời sinh xinh đẹp, lại rất trân trọng nhan sắc của mình. Cho nên hồi nhỏ, dù tổ mẫu* có nhắc nhở nàng nên tránh hiềm nghi, bảo nàng ít qua lại với ngoại tổ mẫu, Ngụy Nhiêu cũng chưa bao giờ nghe theo. Vì nàng thích ngoại tổ mẫu, thích cảm giác được bắt cá, cưỡi ngựa trên trang điền mà vua ban cho bà. Tâm trạng vui vẻ ấy, dù là danh tiếng hão huyền hay phấn son thượng hạng cũng không đổi được.

 *Tổ mẫu: Bà nội.

Tất nhiên, ngoài tâm trạng tốt, việc trang điểm cũng rất quan trọng.

Hai đại nha hoàn bên cạnh Ngụy Nhiêu là Bích Đào và Liễu Nha đều do chính tay ngoại tổ mẫu chỉ dạy. Từ những việc nhỏ như phối hợp giày tất, cúc áo, đến việc lớn như dưỡng sinh, chăm sóc tóc và da, cả hai đều học được tinh túy của bà, hoàn toàn có đủ khả năng vào cung làm giáo tập cô cô.

Việc trang điểm tỉ mỉ vốn rất tốn thời gian. Dù Bích Đào và Liễu Nha là những tay thợ lành nghề, Ngụy Nhiêu cũng phải ngồi yên suốt hai khắc* đồng hồ. 

* Hai khắc: Nửa tiếng (30 phút)

Trong chiếc gương Tây phương khảm đầy đá quý, hiện ra một gương mặt diễm lệ như hoa đào. Làn da trắng mịn màng chỉ cần thoa một lớp phấn mỏng, điểm nhấn nằm ở đôi lông mày và bờ môi. Lông mày của Ngụy Nhiêu khá giống người cha đã khuất, đen và rậm, trông hơi quá mạnh mẽ. Giờ đây chúng được tỉa thành hình trăng non thanh mảnh, phần đuôi hơi xếch lên, càng tôn thêm đôi mắt phượng long lanh quyến rũ.

Về đôi môi của mình, Ngụy Nhiêu thấy chẳng có gì không ổn, nhưng ngoại tổ mẫu lại bảo môi nàng càng lớn càng giống "yêu tinh", nhìn vào chỉ muốn hôn, vốn là dáng dấp diễm lệ, nhưng lại trông chẳng giống đoan trang thục nữ chút nào. Nếu đã thành thân, có quyến rũ một chút cũng không sao, nhưng hiện tại vẫn chưa xuất giá, tốt nhất vẫn nên thu liễm lại một chút.

Bởi vậy, mỗi lần Ngụy Nhiêu định ra ngoài hay gặp khách, Liễu Nha đều sẽ tô vẽ lại đôi môi của nàng cho thêm phần đoan trang.

"Thật ra em vẫn thích dáng môi ban đầu của cô nương hơn," Liễu Nha khẽ tặc lưỡi đầy tiếc nuối.

Ngụy Nhiêu chỉ mỉm cười. Nàng cũng rất hài lòng với diện mạo hiện tại. Nhớ lại lần trước đến thăm ngoại tổ mẫu, vì ham chơi mà nàng chạy ra vườn hái hoa làm bẩn hết mũi giày, kết quả bị bà dạy dỗ cho một trận nên thân. Lần này Ngụy Nhiêu đã hạ quyết tâm, dù trên đường đi có gặp Thái Thượng Lão Quân hạ phàm ban tiên đan, nàng cũng nhất định không bước xuống xe ngựa nửa bước, phải giữ bằng được vẻ ngoài lung linh, khí chất vạn phần mà xuất hiện trước mặt bà.

"Đi thôi."

Liễu Nha ở lại để chuẩn bị hành lý, còn Ngụy Nhiêu dắt theo Bích Đào đi lên viện phía trước để dùng bữa sáng cùng tổ mẫu.

Ngụy Nhiêu tính toán thời gian rất chuẩn, lúc nàng tới nơi cũng là lúc Ngụy lão thái thái vừa rửa mặt xong. Bà mặc một bộ đồ màu tím cà, đi giày vải bồi đế chắc chắn. Mái tóc bà đã lốm đốm bạc, rõ ràng trẻ hơn ngoại tổ mẫu của Ngụy Nhiêu bốn tuổi, nhưng trông bà lại có phần già dặn, khắc khổ hơn.

Hai vị lão thái thái có tư tưởng hoàn toàn trái ngược, nhưng tình yêu thương dành cho Ngụy Nhiêu thì đều sâu đậm như nhau. Ngụy Nhiêu vừa thích sự phóng khoáng, tự do của ngoại tổ mẫu, lại vừa kính trọng vẻ nề nếp, đảm đang của tổ mẫu.

"Tổ mẫu, người xem con thế này có đẹp không?" Ngụy Nhiêu tựa như một chú bướm nhỏ bay vào nội thất, nàng nhón chân, nhẹ nhàng nâng tà váy xoay một vòng trước mặt Ngụy lão thái thái.

Tuy cử chỉ có chút thiếu phần trầm ổn, nhưng những người ở tuổi Ngụy lão thái thái lại thích nhất là thấy con cháu nũng nịu, hoạt bát như vậy.

"Đẹp, đẹp lắm! Cả kinh thành này chắc chỉ có mình con là đẹp nhất thôi," Ngụy lão thái thái cười hiền từ, ánh mắt trìu mến quan sát đứa cháu gái nhỏ từ đầu đến chân.

Đứa nhỏ này đúng là thực sự xinh đẹp.

Năm đó, khi người con trai thứ của bà qua đời thảm thiết, bà đau đớn đến chết đi sống lại. Nàng dâu nhỏ – Tiểu Chu thị – cũng đau lòng một thời gian. Dù Tiểu Chu thị có gương mặt trông không mấy "an phận", nhưng nàng ta lại vô cùng nề nếp, thay chồng giữ tang suốt ba năm, chăm sóc con gái chu đáo. Ngụy lão thái thái vốn tưởng sẽ được an ủi, ai ngờ ba năm tang kỳ vừa dứt, Tiểu Chu thị đã quỳ trước mặt bà, thản nhiên xin được rời đi.

Lúc đó, Ngụy lão thái thái thất vọng khôn cùng.

Làm mẹ chồng, bà tự thấy mình đối đãi với Tiểu Chu thị không tệ. Người con trai đã khuất của bà khi còn sống lại càng nâng niu vợ như ngọc quý. Đại Chu thị hòa ly tái giá là vì trượng phu có thói rượu chè, đánh đập, điều đó không trách được. Nhưng Tiểu Chu thị thì chịu uất ức gì mà lại không cam lòng thủ tiết vì người chồng hết mực yêu thương mình?

* Đại Chu thị: chị gái Tiểu Chu thị.

Cứ cho là nàng ta không màng tình nghĩa với chồng cũ, thì cũng phải nghĩ cho con gái chứ? Ngụy Nhiêu vốn đã có một người bà ngoại danh tiếng không tốt, dì ruột lại gả cho thương nhân chẳng mấy vẻ vang, nếu bây giờ mẹ đẻ cũng tái giá, thiên hạ sẽ nhìn Ngụy Nhiêu bằng con mắt thế nào?

Ngụy lão thái thái đã khuyên răn đủ điều, nhưng Tiểu Chu thị vẫn kiên quyết ra đi, thậm chí còn muốn mang theo con gái.

Ngụy lão thái thái mắng thẳng vào mặt nàng ta: "Nằm mơ!". Ngụy Nhiêu là giọt máu duy nhất của con trai bà để lại, Tiểu Chu thị đừng hòng mang đi đâu hết.

Thời gian đầu khi Tiểu Chu thị mới rời đi, bà cũng có chút giận lây sang Ngụy Nhiêu. Thế nhưng, cứ mỗi lần nhìn thấy gương mặt xinh xắn như tiên nữ hạ phàm ấy, cơn giận của bà lại tan biến hết. Sợ bọn hạ nhân chăm sóc không chu đáo, bà đưa Ngụy Nhiêu về viện của mình tự tay nuôi dưỡng, thấm thoát cũng đã bốn năm.

"Vừa tan tuyết xong trời còn lạnh lắm, sao con không mặc thêm áo?" Bà kéo cháu gái lại gần, nắn nắn lớp áo mỏng trên tay nàng, nhíu mày quở trách.

Ngụy Nhiêu lại chẳng thấy lạnh chút nào: "Nắng đẹp thế này, lát nữa con lại ngồi trong xe ngựa, không lạnh được đâu ạ."

Ngụy lão thái thái cũng chẳng làm gì được tiểu nha đầu bướng bỉnh này, hai bà cháu dắt tay nhau đi ăn sáng. Dùng bữa xong, bà ra hiệu cho Ngụy Nhiêu đừng vội đi, rồi đưa mắt nhìn Tống ma ma, người đã hầu hạ bà mấy chục năm nay.

Tống ma ma đi vào phòng trong, một lát sau bưng ra một chiếc hộp gỗ tử đàn dài khoảng hai thước.

Ngụy lão thái thái nhìn Ngụy Nhiêu, ôn tồn bảo: "Trong này là một chuỗi Phật châu. Trước kia đại sư Tịnh Không từng dạo chơi qua kinh thành, ta may mắn mời được người khai quang cho chuỗi hạt này. Hôm nay là đại thọ sáu mươi của Thọ An quân, tổ mẫu không có vật gì quá quý giá, con hãy thay ta mang xâu chuỗi này đi tặng bà ấy."

Bà và Thọ An quân tuy không hợp tính, nhưng cũng chưa đến mức thù hằn. Đời người có được mấy lần sáu mươi tuổi, lễ nghĩa vẫn nên vẹn toàn.

Đại sư Tịnh Không là vị cao tăng đức cao vọng trọng trong triều, bản thân Ngụy lão thái thái lại là người sùng Phật, nên chuỗi hạt này đối với bà là vật báu vô ngần.

Ngụy Nhiêu vội vàng từ chối: "Tổ mẫu, người cứ giữ lại cho mình đi ạ. Người có tấm lòng như vậy, chắc chắn ngoại tổ mẫu sẽ rất vui rồi."

Ngụy lão thái thái ra hiệu cho Bích Đào nhận lấy chiếc hộp, rồi dứt khoát bảo: "Đây là chuyện giữa người lớn chúng ta, con cứ việc mang đi là được, những chuyện khác không cần bận tâm."

Ngụy Nhiêu thầm nghĩ, tổ mẫu thật lòng tặng quà, nhưng ngoại tổ mẫu vốn chẳng tin thần Phật, dù là chuỗi hạt được đại sư khai quang đi nữa thì vào tay bà cũng không coi ra gì, sẽ chỉ uổng phí của trời. 

Thế nhưng, thấy tổ mẫu một lòng thành tâm, Ngụy Nhiêu không nỡ nói ra sự thật làm bà mất vui.

"Thật ra ngoại tổ mẫu cũng muốn mời người tới trang viên dùng tiệc, nhưng sợ đường xa người đi xe ngựa vất vả nên mới không gửi thiếp mời đấy ạ." Ngụy Nhiêu ôm lấy tay tổ mẫu, nũng nịu nói đỡ cho ngoại tổ mẫu vài câu.

Ngụy lão thái thái bĩu môi cười, lườm đứa cháu nhỏ một cái: "Con định lừa ai thế? Thọ An quân xuất cung bao nhiêu năm nay, con đã thấy bà ấy mời ai bao giờ chưa? Chắc cũng chỉ gặp hạng cốt nhục chí thân như các con thôi."

Ngụy Nhiêu cười làm lành: "Thì ra là ngoại tổ mẫu sợ mọi người xem thường mình, lỡ gửi thiếp đi mà người ta không đến thì bà lại mất mặt."

Ngụy lão thái thái định nói tiếp thì tiểu nha hoàn bên ngoài vào báo, phu nhân Quách thị và Tam cô nương đến thỉnh an lão thái thái.

Quách thị là con dâu trưởng của Ngụy lão thái thái, hiện là Thừa An Bá phu nhân, cũng chính là đại bá mẫu của Ngụy Nhiêu. 

Hai bà cháu nhìn nhau một cái, Ngụy Nhiêu chẳng thèm giấu diếm mà trề môi ra mặt, nàng và mẹ con Quách thị vốn chẳng ưa gì nhau.

"Được rồi, con đi chuẩn bị xuất phát đi, để ta nói chuyện với mẹ con họ." Ngụy lão thái thái cũng chẳng muốn để Ngụy Nhiêu ở lại nghe Quách thị nói những lời "cạnh khóe, châm chọc".

Ngụy Nhiêu biết ngay mà, tổ mẫu lúc nào cũng thiên vị nàng nhất. Nàng vòng tay ôm vai tổ mẫu, ghé sát vào hôn một cái, cố tình để lại dấu son nhạt trên má bà rồi mới cười hì hì đi ra ngoài.

"Bá mẫu bình an, Tam tỷ tỷ bình an."

Vừa ra đến cửa, chạm mặt mẹ con Quách thị và Ngụy Thiền đang bước vào, Ngụy Nhiêu khách khí hành lễ.

Thứ đầu tiên lọt vào mắt Ngụy Thiền chính là đôi hoa tai phỉ thúy của Ngụy Nhiêu, xanh mướt mắt, trong veo như mầm non bị đóng băng. 

Còn Quách thị thì lại dán mắt vào bộ xiêm y bằng tơ lụa đắt đỏ trên người Ngụy Nhiêu. Chẳng cần hỏi cũng biết, chắc chắn là do dì của Ngụy Nhiêu – Đại Chu thị – tặng cho.

Cha của Ngụy Nhiêu là Ngụy nhị gia, ông qua đời vì trừ gian diệt bạo, mang lại danh tiếng tốt cho phủ Thừa An Bá, nhưng gia cảnh nhà họ Ngụy thực chất chẳng mấy dư dả. Cả nhà từ Ngụy lão thái thái trở xuống đều phải sống tiết kiệm, chỉ riêng Ngụy Nhiêu là ngoại lệ. Cậy có người dì gả cho phú thương, lại có bà ngoại thường xuyên được Nguyên Gia Đế ban thưởng, nàng lúc nào cũng vàng ngọc đầy mình, trông chẳng hề ăn nhập với cái vẻ thanh bạch của Ngụy gia.

"Đường tuyết khó đi thế này mà Nhiêu Nhiêu vẫn muốn ra thành thăm Thọ An quân, đúng là hiếu thuận quá nhỉ!" Quách thị cố ý nói lớn, lời lẽ như mũi dùi đâm vào lòng Ngụy lão thái thái. Bà cho rằng lão thái thái thật hồ đồ, cứ dốc hết tim gan sủng ái loại "bạch nhãn lang*" như Ngụy Nhiêu, yêu thương cho lắm cũng chẳng bằng Thọ An quân giàu sang lắm tiền.

* Bạch nhãn lang: sói mắt trắng, ý chỉ loại vong ân bội nghĩa, tâm địa hung tàn.

"Bá mẫu quá khen, con cũng chỉ làm tròn chữ hiếu thôi. Đường tuyết bất tiện nên con phải xuất phát sớm, lát nữa về con sẽ mang ít thịt rừng trên núi về cho người nếm thử."

Ngụy Nhiêu chẳng thèm để tâm, cười đáp lại một câu rồi rời đi. 

Quách thị sa sầm mặt mũi, bà ghét nhất là cái vẻ "không biết liêm sỉ", thản nhiên như không này của Ngụy Nhiêu.

Ngụy Thiền thì nghiêng đầu nhìn theo dáng vẻ thướt tha của Ngụy Nhiêu, trông nàng như một con chim phượng bay vút vào màn tuyết trắng, trong lòng vừa ghen tị lại vừa ngưỡng mộ.

Nàng ta cũng muốn ra ngoài thành chơi, cái phủ bá phủ nhỏ bé, cũ kỹ này nàng ta sớm đã chán ngấy rồi!