Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 1: Chuyên Gia Không Tuân Thủ Phụ Đạo*

Sau

* "Phụ đạo" (妇道) chỉ những quy tắc đạo đức, hành vi mà người phụ nữ thời xưa phải tuân theo.

Cơn gió lạnh thấu xương cuốn theo những bông tuyết lớn như lông ngỗng, bất ngờ càn quét khắp kinh thành giữa đêm khuya đen kịt.

Tuyết rơi rì rào, yên tĩnh và im ắng. Những bách tính đang chìm trong giấc nồng vẫn tiếp tục ngủ say, chỉ là theo bản năng, họ khẽ co người lại, kéo chặt thêm tấm chăn bông trong cơn mơ màng.

Tại phủ Thừa An bá, Ngụy lão thái thái hít một hơi thật sâu. Bà vừa x** n*n đầu gối đang đau nhức buốt giá, vừa rung chiếc chuông đồng đặt bên gối. Bà thầm nghĩ:

Thật vô lý, rõ ràng đã là tháng Ba mùa xuân, địa long* cũng đã ngừng hoạt động từ lâu, sao lại có thể lạnh đến mức tỉnh giấc thế này?"

* Địa long: hệ thống sưởi ấm bằng cách xây dựng các đường ống ngầm dưới nền nhà hoặc bên trong tường.

Đêm nay đến lượt đại nha hoàn Phỉ Thúy gác đêm. Tấm chăn của nàng vốn mỏng hơn cả chăn của lão thái thái sợ lạnh, nên lúc này nàng đang vô thức cuộn tròn người lại để tự sưởi ấm. Vừa nghe thấy tiếng chuông lục lạc, Phỉ Thúy lập tức bừng tỉnh, vén chăn, rời giường, mặc áo rồi thắp đèn, mọi động tác đều thuần thục và nhanh nhẹn. Chỉ trong nháy mắt, Phỉ Thúy đã chạy đến bên giường lão thái thái.

"Lão thái thái, người thấy trong người không khỏe ở đâu sao?" Phỉ Thúy lo lắng hỏi, tay vén nhẹ một góc rèm che.

Ngụy lão thái thái lắc đầu, mắt nhìn về phía cửa sổ, thấp giọng đoán: "Rét tháng Ba* rồi, chắc hẳn là trời nổi gió lớn. Ngươi đi lấy thêm một chiếc chăn đắp cho ta, sẵn tiện đun chút nước nóng rót vào bình sưởi. Cái chân này của ta đau nhức quá, đêm nay e là khó mà ngủ yên."

* Rét tháng ba: Tương tự rét nàng Bân tại Việt Nam

Phỉ Thúy đã hầu hạ lão thái thái nhiều năm nên với loại tình huống này vô cùng thuần thục. Nàng nhanh nhẹn mở rương, ôm ra một chiếc chăn bông dày vừa mới cất đi không lâu, đắp thêm thật kín cho bà. Sau đó, lại lật tìm bốn chiếc bình sưởi bằng đồng cùng loại, ôm vào lòng rồi đi về phía nhà bếp.

Nhưng vừa đẩy cửa ra, vài bông tuyết đã tạt ngay vào mặt.

Ánh đèn từ trong phòng hắt ra ngoài, soi rõ lớp tuyết đọng trên mặt đất đã dày lên cả lóng tay. Phỉ Thúy kinh ngạc đến mức không thốt nên lời. Tuyết rơi giữa mùa xuân, từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến giờ, đây là lần đầu tiên nàng chứng kiến cảnh tượng này.

"Lão thái thái, bên ngoài tuyết rơi rồi, hèn gì mà lại lạnh đến thế!"

Bưng những bình sưởi đã đầy nước nóng quay về, Phỉ Thúy vừa khom người khéo léo nhét chúng vào hai bên chân của lão thái thái, vừa thốt lên bằng giọng điệu kinh ngạc hiếm thấy.

Ngụy lão thái thái cũng sửng sốt không kém. Tuyết rơi vào tháng Giêng, tháng Hai thì chẳng có gì lạ, nhưng đã sang tháng Ba mà còn đổ tuyết thì thật là chuyện lạ đời. Những nụ hoa đào, hoa mai, hải đường trên cây đang chờ dịp đua nở, phen này chắc chắn là bị vùi dập thê thảm rồi.

Hơi nóng từ bình sưởi tỏa ra giúp xoa dịu cơn đau buốt ở đầu gối, Ngụy lão thái thái thoải mái mà thở dài. Bà nhắm mắt một lát, rồi lại mở mắt ra dặn dò Phỉ Thúy khi nàng đang buông rèm che: "Ngươi xuống hậu viện xem thử đi. Bên cạnh Tứ cô nương toàn là mấy đứa tiểu nha đầu, chưa biết cách chăm sóc người khác đâu. Mấy đứa nhỏ đó dù có bị lạnh đến tỉnh giấc thì chắc cũng chỉ biết rúc trong chăn mà chịu trận thôi. Chúng nó trẻ khỏe không sợ lạnh, chứ Tứ cô nương thân thể vốn yếu ớt. Ngươi qua đó đắp thêm chăn cho con bé, bình sưởi có sẵn thì cứ mang ra mà dùng."

Phỉ Thúy cười đáp: "Có người lo lắng nhường này, Tứ cô nương dù thân thể có lạnh thì trong lòng cũng ấm sực lên ấy chứ."

Thấy Phỉ Thúy vẫn chỉ mặc phong phanh chiếc áo xuân mỏng, Ngụy lão thái thái lại nói: "Ngươi vào rương của ta tìm cái áo khoác cũ mà choàng vào, mặc rồi hãy đi, đừng để bị lạnh."

Nghe lời ấy, lòng Phỉ Thúy cũng thấy ấm áp vô cùng.

Khoác lên mình chiếc áo choàng cũ của Ngụy lão thái thái, Phỉ Thúy một tay xách đèn lồng, một tay xách ấm nước nóng, vội vã đi dọc hành lang đến trước cửa nhỏ dẫn vào hậu viện. Nàng có sẵn chìa khóa, vừa mở cửa nhìn vào thì quả nhiên lão thái thái lo lắng không sai, hậu viện im lìm tĩnh mịch, Tứ cô nương cùng nha hoàn gác đêm dường như vẫn đang "gồng mình" chống chọi với trận tuyết lạnh đột ngột này.

Phỉ Thúy đi thẳng đến dưới cửa sổ căn phòng phía đông của gian nhà chính, gõ nhẹ vào cửa sổ. Bích Đào giật mình tỉnh giấc bởi tiếng động, cũng may Phỉ Thúy đã kịp thời lên tiếng cho biết ý định của mình.

"Tuyết rơi thật sao?". Vừa mở cửa phòng, nhìn thấy lớp tuyết đọng trắng xóa trong sân, Bích Đào kinh ngạc đến mức há hốc miệng không khép lại được.

"Ai hơi đâu mà gạt ngươi chứ?" Phỉ Thúy xách ấm nước đi vào, khẽ hỏi: "Cô nương chưa có tỉnh à? Mau đi đắp thêm chăn cho cô nương đi, rồi lấy thêm hai cái bình sưởi ra đây, nước nóng ta đã đun sẵn cả rồi."

Bích Đào hà hơi vào lòng bàn tay cho bớt cóng, tay nâng đài nến, vừa đi vào phòng trong vừa run cầm cập. Phỉ Thúy suy nghĩ một chút rồi cũng bước theo sau. Cô muốn tận mắt xem Tứ cô nương có bị lạnh lắm không, để còn về bẩm báo lại cho lão thái thái yên lòng.

Hai nàng nha hoàn nối gót nhau bước vào phòng trong.

Ngụy Nhiêu ngủ cũng không an ổn. Nàng thấy lạnh quá, cả cơ thể đã cuộn tròn lại hết mức có thể. Trong cơn mơ màng, nghe thấy những tiếng động nhỏ vụn vặt, Ngụy Nhiêu xoay người, thấy thấp thoáng ánh sáng sau tấm bình phong, nàng nghi hoặc cất tiếng gọi: "Bích Đào?"

Bích Đào lập tức lên tiếng đáp lời. Đang đứng trước rương đựng chăn, nàng giải thích: "Cô nương, bên ngoài tuyết rơi rồi. Lão thái thái sợ người bị lạnh nên sai Phỉ Thúy tỷ tỷ sang đây, bảo em đắp thêm cho người một lớp chăn nữa."

Ngụy Nhiêu giật mình kinh ngạc: "Tuyết rơi?"

Chuyện này quả thực quá đỗi kỳ lạ. Mới ban ngày đây thôi, phòng khuê các vừa mới phát trang phục mùa hè xuống cho các phòng để chuẩn bị mặc khi thời tiết sang hạ, vậy mà giờ lại đổ tuyết?

Ngụy Nhiêu nghĩ muốn xem thử.

Nhưng nàng vừa mới vén rèm che, vừa thò đầu ra ngoài thì Phỉ Thúy, người vẫn luôn chú ý động tĩnh bên này, đã nhanh như cắt lao tới. Phỉ Thúy ấn vai nàng lại, nhét thẳng vào trong chăn: "Cô nương ngoan của ta ơi, bên ngoài lạnh thấu xương, người tuyệt đối đừng để mình bị nhiễm lạnh."

Bị ép nằm lại vào ổ chăn, Ngụy Nhiêu dở khóc dở cười: "Làm gì đến mức lạnh thế cơ chứ?"

Phỉ Thúy vỗ vỗ vào chiếc áo khoác dày trên người mình: "Lão thái thái còn bắt ta phải mặc bộ này đây, người bảo xem có lạnh hay không?"

Ngụy Nhiêu quan sát chiếc áo một hồi, đành thỏa hiệp nói: "Vậy ngươi tìm cho ta một chiếc áo khoác, ta mặc vào rồi mới ra nhìn tuyết."

Phỉ Thúy thừa hiểu Tứ cô nương là người rất có chủ kiến, những việc nàng đã muốn làm thì ngay cả lão thái thái đôi khi cũng chẳng khuyên nổi, đành bất đắc dĩ nhắc Bích Đào lấy thêm một chiếc áo choàng.

"Khát quá, tỷ tỷ giúp ta rót chén trà được không?" Ngụy Nhiêu l**m l**m bờ môi, dùng ánh mắt nũng nịu nhìn Phỉ Thúy.

Đứng trước một mỹ nhân hoạt sắc sinh hương, da trắng như tuyết đầu mùa, mày ngài mắt phượng thế này, đừng nói là nũng nịu, dù nàng có vênh mặt hất hàm sai bảo thì Phỉ Thúy cũng cam tâm tình nguyện hầu hạ.

Trên bàn trà có đặt ấm đồng, Phỉ Thúy thử nhiệt độ nước, thấy lạnh ngắt như băng nên chỉ rót nửa bát trà, rồi vội ra ngoài pha thêm nước nóng. Khi bưng trà quay lại, nàng thấy Bích Đào đã trải xong lớp chăn bông mới cho Tứ cô nương.

Phỉ Thúy nâng bát trà đứng chờ bên giường, ánh mắt tự nhiên rơi vào gương mặt của Tứ cô nương đang nằm trong chăn.

Trong phòng chỉ thắp một ngọn nến, ánh sáng lờ mờ, tiết trời lại lạnh lẽo, vốn dĩ sẽ tạo cảm giác thê lương. Thế nhưng chỉ cần nhìn thấy Tứ cô nương, Phỉ Thúy dường như quên hết cả cái rét buốt căm căm, hoàn toàn đắm chìm trong vẻ đẹp lay động lòng người của nàng.

Vẻ đẹp của Tứ cô nương giống như đóa hoa thược dược nở rộ rực rỡ giữa đình viện. Chẳng cần quan tâm là màu sắc gì, đóa hoa ấy vẫn luôn kiêu sa, diễm lệ và quyến rũ đến cực điểm. Dẫu có bị giới văn nhân phê phán là "yêu diễm thiếu đoan trang", nó vẫn tự tại mà phô diễn sắc hương, hấp dẫn mọi ánh nhìn một cách tr*n tr**. Ngay cả những nam nhân thanh cao tự phụ nhất, khi đối diện với nhan sắc ấy cũng sẽ thần hồn điên đảo, biến thành những cái cột ngốc nghếch trong sân, chỉ biết ngây người si dại nhìn chằm chằm vào đóa thược dược không rời.

Chỉ cần có Tứ cô nương ở đó, dù là nơi tối tăm hay đơn sơ nhất cũng sẽ bừng lên hào quang.

Hèn chi lão thái thái lại thương yêu Tứ cô nương nhất mực. Dẫu cho mẹ đẻ của nàng năm xưa không chịu thủ tiết thờ chồng, bỏ rơi con gái để tái giá, vừa khiến lão thái thái đau lòng, vừa làm tổn hại đến thanh danh Thừa An bá phủ, thì lão thái thái vẫn coi Tứ cô nương là bảo bối tâm can, đích thân nuôi dưỡng trong viện của mình, mọi việc đều tận tâm chăm chút, khắp nơi che chở giữ gìn.

Sau khi chăn đệm đã trải xong, Bích Đào lui ra sau, Phỉ Thúy nâng trà tiến tới.

Ngụy Nhiêu ngồi dậy, hai tay đón lấy bát trà, cúi đầu nhấp môi.

Cánh môi đỏ hồng kiều nộn ngậm lấy vành bát sứ trắng tinh, hàng mi dài cong vút rủ xuống như một kẻ lừa dối nhỏ bé, đôi bàn tay nâng bát thon dài như búp măng, thấp thoáng dưới ống tay áo rộng là một đoạn cổ tay trắng ngần như tuyết... Phỉ Thúy không nhìn thì thôi, hễ nhìn vào, dù ánh mắt dừng lại ở đâu cũng đều thấy đẹp đến nao lòng.

Người ta nói kẻ thường xuyên ở bên cạnh thanh đăng cổ Phật thì tự nhiên sẽ nhiễm lấy Phật tính. Phỉ Thúy thầm nghĩ, nếu nàng có thể hằng ngày hầu hạ Tứ cô nương, liệu có dính chút mỹ vận* của nàng ấy, để trở nên xinh đẹp hơn hiện tại một chút không nhỉ?

* Mỹ vận: Vận may nhan sắc

Ngụy Nhiêu không hay biết những suy nghĩ mông lung trong đầu Phỉ Thúy. Uống trà xong, nàng khoác thêm chiếc áo choàng dày, dời bước tới bên cửa sổ.

Những mảng tuyết lớn lả tả rơi xuống, khiến màn đêm đen đặc cũng trở nên sáng sủa hơn đôi chút.

Ngụy Nhiêu xoa xoa đôi bàn tay, đôi lông mày xinh đẹp chợt chau lại, lẩm bẩm tự nhủ: "Sao lại đúng lúc đổ tuyết vào đêm nay cơ chứ? Ngày mai là đại thọ sáu mươi của ngoại tổ mẫu, trận tuyết này rơi xuống, kinh thành thế nào cũng lại rộ lên những lời đàm tiếu không hay.". Tuyết rơi trái mùa thế này không chỉ báo hiệu một năm thất bát, mà còn làm chậm trễ vụ gieo trồng mùa xuân, khiến mùa màng sụt giảm.

Khi ông trời "mù mắt", bách tính tự nhiên sẽ muốn tìm một "kẻ thế thân" để mắng chửi.

Tâm trạng thưởng tuyết bị những lo toan thực tế dập tắt, Ngụy Nhiêu không còn hứng thú nữa. Nàng dặn dò Phỉ Thúy lúc về nhớ đi đứng cẩn thận, rồi quay người trở lại giường nằm.

Khi Phỉ Thúy rời khỏi phòng trong, nàng vẫn nghe thấy từ sau bức rèm trướng tiếng thở dài khe khẽ của Tứ cô nương.

Phỉ Thúy không để lộ biểu cảm gì, chỉ khẽ gật đầu với Bích Đào rồi xách đèn lồng quay về tiền viện.

"Bên kia thế nào rồi?" Ngụy lão thái thái vẫn đang thức để chờ tin.

Phỉ Thúy mỉm cười đáp: "Chăn bông và bình sưởi đều đã chuẩn bị đầy đủ cho Tứ cô nương rồi ạ. Cô nương còn nổi hứng dậy ngắm tuyết một lát nữa cơ ạ."

Ngụy lão thái thái lắc đầu, ánh mắt lộ vẻ phức tạp: "Giờ thì còn tâm trí ngắm tuyết, chứ sáng mai kịp phản ứng ra, có con bé là sầu não thôi."

Phỉ Thúy không thể đáp lời. Chuyện này càng nói sâu, lão thái thái đêm nay e là càng không ngủ được.

"Chuyện ngày mai cứ để ngày mai lại nói, người mau nghỉ ngơi đi ạ." Phỉ Thúy khom người, một lần nữa tém lại góc chăn cho lão thái thái.

Ngụy lão thái thái gật đầu rồi nhắm mắt ngủ.

Phỉ Thúy thổi tắt nến, lặng lẽ lui về gian phòng phụ.

Lão thái thái có bình sưởi chứ Phỉ Thúy thì không. Ổ chăn vốn dĩ đang ấm áp trước đó giờ đã lạnh ngắt. Phỉ Thúy trải chiếc áo khoác dày của lão thái thái lên trên chăn, vừa xoa tay chân cho bớt cóng, nhất thời cũng chưa ngủ ngay được.

Nghe tiếng tuyết rơi khe khẽ ngoài cửa sổ, trong đầu nàng lại hiện lên hình bóng Tứ cô nương, người đẹp tựa như đóa thược dược thành tinh.

Nếu nói Tứ cô nương là "Tiểu Thược Dược Tinh", thì mẫu thân nàng – Tiểu Chu thị – chính là "Đại Thược Dược Tinh", còn ngoại tổ mẫu của nàng chính là "Lão Thược Dược Tinh".

Nói đi cũng phải nói lại, vẫn là "Lão Thược Dược Tinh" lợi hại nhất. Lúc trẻ, bà làm nhũ mẫu cho Nguyên Gia Đế, tận tâm tận lực chăm sóc hoàng đế ròng rã mười mấy năm trời. Một mặt bà dây dưa không rõ ràng với Tiên đế, mặt khác lại dỗ dành khiến Nguyên Gia Đế kính trọng và hiếu thuận với mình hết mực. Tình cảm giữa nhũ mẫu và con nuôi này nghe nói còn sâu đậm hơn cả với Thái hậu nương nương.

Về sau Thái hậu không dung nạp nổi bà, Nguyên Gia Đế liền ban tước vị "Thọ An quân", đưa bà ra khỏi cung để dưỡng lão. Nhờ vậy, ngoại tổ mẫu của Tứ cô nương trở thành vị quan phu nhân duy nhất trong kinh thành có nữ tước sau khi tân đế đăng cơ.

Vì mối quan hệ mập mờ với Tiên đế lại còn đắc tội Thái hậu, danh tiếng của Thọ An quân vốn chẳng tốt lành gì. Nhưng bà cũng chẳng thèm giữ gìn thanh danh làm chi. Trưởng nữ Đại Chu thị gả đi không như ý, bà liền xúi giục con gái hòa ly với nhà chồng, rồi quay ngoắt gả Đại Chu thị cho một phú thương làm chính thê. Mấy năm sau, chồng của Tiểu Chu thị qua đời, Thọ An quân lại ủng hộ con gái về nhà mẹ đẻ, thậm chí còn tranh thủ lúc Nguyên Gia Đế đến trang viên thăm viếng mình để giới thiệu Tiểu Chu thị cho hoàng thượng.

Các danh môn thế gia đều coi việc nữ tử thủ tiết là vinh dự cao quý nhất, thế nhưng cách hành xử của ba mẹ con Thọ An quân quả thực chính là biểu tượng của việc "không tuân thủ phụ đạo"!

Cũng chính vì những bậc trưởng bối này mà Tứ cô nương nhà họ Ngụy bị liên lụy, bị người đời gán cho cái danh ô nhục "thủy tính dương hoa, không tuân thủ nữ tiết". Thiên hạ đều đinh ninh rằng, Tứ cô nương hoặc là không gả, chứ một khi đã gả đi, chắc chắn sẽ bắt chước bà, dì và mẹ đẻ của mình, không tùy tiện hòa ly thì cũng chờ chồng vừa nằm xuống là lập tức về nhà mẹ đẻ để tái giá ngay.

Thật đáng thương cho nỗi khổ tâm của Ngụy lão thái thái. Bà đã tốn bao công sức để cứu vãn danh dự cho Tứ cô nương, nhưng rốt cuộc chẳng có chút tác dụng nào. Tứ cô nương giờ đã đến tuổi cập kê, vậy mà đến nay vẫn không có lấy một nhà nào tình nguyện tìm đến cửa để cầu hôn.

Mà Tứ cô nương cũng thật là "lòng dạ thênh thang". Gặp phải hạng ngoại tổ mẫu, dì và mẹ đẻ như thế, đúng ra nàng nên cắt đứt quan hệ, cả đời không qua lại để giữ cho bản thân được sạch sẽ, đằng này nàng lại cứ thích vùi mình bên cạnh Thọ An quân. Chẳng khác nào tự nhảy vào một cái thùng nhuộm đen ngòm, khiến cái danh tiếng đích nữ nhà họ Ngụy của nàng ngày càng đen tối, không cách nào gột rửa cho nổi!

Sau