Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 3: Lục Trạc

Tháng Ba vốn là tiết trời đẹp để đi đạp thanh, nay lại thêm một trận tuyết lớn đổ xuống, cảnh xuân hóa cảnh tuyết, chẳng còn gì tươi mới và thú vị hơn thế. Đám vương tôn công tử, tiểu thư khuê các trong kinh thành cứ như ong vỡ tổ, ai nấy đều hối hả đổ ra ngoại thành, chỉ sợ chậm chân một chút thì cảnh tuyết trong núi sẽ bị dấu chân người dẫm nát, làm hỏng cả nhã hứng.

Ngụy Nhiêu cũng muốn ra khỏi thành, nhưng mục đích chính của nàng là tới mừng thọ ngoại tổ mẫu Thọ An quân.

Thuở ngoại tổ mẫu còn làm nhũ mẫu trong cung, khi những lời đồn thổi thị phi bắt đầu rộ lên thì mẫu thân nàng, Tiểu Chu thị, vẫn còn là một đứa trẻ, còn Ngụy Nhiêu thì thậm chí còn chưa ra đời. Sau này khôn lớn, nghe thấy những lời đàm tiếu ấy, nàng tò mò đi hỏi thì ngoại tổ mẫu chỉ lấy cớ "không nên nghị luận chuyện trong cung" để né tránh, chỉ giải thích về lai lịch tước hiệu của bà.

Năm đó, trước lúc ngoại tổ mẫu xuất cung, Nguyên Gia Đế hỏi bà muốn ban thưởng gì. Ngoại tổ mẫu vô cùng cảm động, hồi tưởng lại một thời thôn quê dân dã lúc nhỏ, rồi bày tỏ ý nguyện muốn về quê cũ, mua hai mẫu đất, nuôi heo chăn gà, an hưởng tuổi già.

Nguyên Gia Đế không chịu để bà về lại chốn cũ, nơi chẳng còn người thân thích nào, mà ban cho bà một sơn trang ở ngoại ô kinh thành cùng ngàn mẫu ruộng tốt, đích thân đề biển cho sơn trang là "Nhàn Trang". Ngoài ra, ngài còn phong bà làm "Thọ An quân", dù gặp vương tôn quý tộc cũng không cần thực hiện lễ quỳ lạy.

Ngoại tổ mẫu có một căn nhà trong thành, nhưng từ khi xuất cung, lão nhân gia luôn sống tại Nhàn Trang.

Nơi đây do Nội Vụ phủ phụ trách xây dựng, diện tích cực kỳ rộng lớn, nhìn bên ngoài thì khí phái, vào trong mới thấy được sự lịch sự nhã nhặn hiện diện khắp nơi. Ngoại trừ việc vị trí hơi xa xôi, nơi này chẳng kém gì phủ đệ của các quyền quý kinh thành, thậm chí còn mang vẻ đẹp thơ mộng của lâm viên Giang Nam. So với Nhàn Trang, căn nhà nhỏ trong kinh thành của bà chẳng khác gì phòng cho hạ nhân, nếu là Ngụy Nhiêu, nàng cũng sẽ chọn ở lại nơi này.

Trận tuyết này, Nhàn Trang chắc chắn sẽ càng đẹp hơn.

Ngụy Nhiêu có chút nôn nóng không chờ nổi.

Lúc đi chỉ nghĩ đến cảnh tuyết đẹp, không ngờ các công tử tiểu thư khác cũng có cùng ý tưởng. Xe ngựa của các phủ Quốc công, phủ Hầu, phủ Bá cho đến nhà các quan viên lớn nhỏ, rồi cả xe hàng của thương nhân nối đuôi nhau dài dằng dặc, chặn cứng cửa thành. Xe ngựa của phủ Thừa An Bá đành phải tội nghiệp đứng ở phía cuối hàng.

Ngụy Nhiêu kiên nhẫn tựa lưng vào thành xe, nhắm mắt dưỡng thần.

"Khá khen thật, đông thế này thì xếp hàng đến bao giờ. Thủ Thành, hay là chúng ta lên phía trước chào hỏi mấy tên lính giữ thành một tiếng để đi ra trước đi!"

Một giọng nói sang sảng như tiếng chuông đồng đột ngột vang lên bên cạnh xe ngựa, làm lỗ tai Ngụy Nhiêu tê rần.

Nghe ý tứ của đối phương là muốn cậy quan hệ với lính canh để chen ngang đi trước.

Làm chuyện vô lễ như vậy mà giọng còn oang oang, sao lại có người da mặt dày đến thế?

Ngụy Nhiêu mở to mắt, nhìn về hướng rèm xe, chờ đợi nghe xem người tên "Thủ Thành" kia trả lời thế nào.

"Xếp hàng đi, không vội."

Vỏn vẹn năm chữ, nhưng thanh âm lại nhuận như ngọc, trầm thấp mà trong trẻo, vô cùng êm tai.

Ngụy Nhiêu bị giọng nói cuốn hút này thu hút, lặng lẽ tiến sát cửa xe, ra hiệu cho Bích Đào và Liễu Nha giữ im lặng. Nàng cẩn thận vén nhẹ mép rèm, chỉ để lộ một khe hở nhỏ bằng chiếc đũa rồi nghiêng đầu nhìn ra ngoài.

Cách xe ngựa của nàng khoảng mười mấy bước về phía sau là hai con tuấn mã. Người ngồi trên con ngựa đi trước là một nam tử cường tráng, mặc cẩm bào cổ tròn màu xanh ngọc, đôi mày rậm, mắt hổ, làn da màu đồng khỏe khoắn. Người này Ngụy Nhiêu nhận ra, chính là Thích nhị gia của phủ Bình Tây Hầu, từng đỗ Võ trạng nguyên, nay là Ngự tiền thị vệ. Tính tình người này ngay thẳng nên thường đắc tội với đám công tử bột, nhưng lại rất được Nguyên Gia Đế tán thưởng.

Con ngựa còn lại đứng hơi lùi về phía sau, nửa thân trên của người ngồi trên ngựa vừa khéo bị xe của phủ Thừa An Bá che khuất. Ngụy Nhiêu chỉ nhìn thấy một đôi tay đang nắm dây cương, đôi bàn tay ấy trắng như mỹ ngọc, ngón tay thon dài, trông cực kỳ đẹp mắt.

"Huynh ấy à, lúc nào cũng quá nguyên tắc"

Ngay lúc Ngụy Nhiêu đang lén lút quan sát, Thích nhị gia đã thúc ngựa lùi lại phía sau, rõ ràng là không định chen ngang nữa.

Như vậy, người đồng hành kia của hắn chắc chắn cũng sẽ không tiến lên.

Ngụy Nhiêu buông rèm cửa xuống, ngồi lại ngay ngắn ở giữa xe, nhỏ giọng hỏi Bích Đào và Liễu Nha: "Các đệ tử thế gia ở kinh thành, có ai tên tự là Thủ Thành không?"

Sinh ra và lớn lên ở chốn kinh kỳ, Ngụy Nhiêu đã nghe danh vô số công tử danh môn. Người vừa rồi chỉ dùng một câu đơn giản đã khiến Thích nhị gia vốn tính ngang ngạnh phải ngoan ngoãn nghe lời, hẳn là kẻ có thân phận hoặc bản lĩnh không hề tầm thường, tuyệt đối không phải hạng vô danh tiểu tốt.

Bích Đào và Liễu Nha đều lắc đầu, họ cũng chưa từng nghe qua nhân vật này.

"Thủ Thành chắc là tên tự thôi ạ. Nếu báo đại danh, có lẽ chúng ta sẽ biết." Liễu Nha suy đoán.

Tên tự của nam tử cũng giống như khuê danh của các tiểu thư, thường chỉ có những người thân thiết mới dùng để gọi nhau.

"Thôi bỏ đi, quản hắn là ai, cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta."

Ngụy Nhiêu vừa dứt lời, xe ngựa cuối cùng cũng nhúc nhích, nhích lên phía trước được khoảng nửa thân xe.

Ngụy Nhiêu thì kiên nhẫn, nhưng ở phía sau, Thích nhị gia Thích Trọng Khải cứ rướn cổ lên nhìn, mới đợi một lát đã hết chịu nổi. Hắn quay sang bảo Lục Trạc: "Huynh có đi không? Huynh không đi là ta ra khỏi thành trước đấy!"

Lục Trạc cười nhạt: "Thích huynh cứ tự nhiên."

Hắn mặc một bộ cẩm bào trắng muốt, khí độ ung dung ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, thực sự chẳng có vẻ gì là vội vã.

Thích Trọng Khải làm sao có thể bỏ mặc bạn tốt cho được. Hai người quen biết từ nhỏ, sau đó cùng nhau tôi luyện ở quân ngũ biên quan suốt năm năm. Ba năm trước, hắn về kinh thi võ cử rồi vào cung làm Ngự tiền thị vệ, còn cái gã Lục Trạc này thì bị lão gia tử* hắn giữ lại quân doanh. Nếu không phải đã đến tuổi bàn chuyện cưới xin, Quốc công phu nhân năm lần bảy lượt thúc giục, thì Lục lão gia tử vẫn chưa chịu điều Lục Trạc về kinh đâu.

* lão gia tử: ông nội của Lục Trạc.

"Tám năm rồi đấy, lão gia tử nhà huynh đúng là điên thật." Không nhích đi đâu được, Thích Trọng Khải nhìn Lục Trạc một lượt từ trên xuống dưới, vẻ đồng cảm bỗng chốc biến thành trêu chọc: "Mà lạ thật nha, ta ở ngoài đó năm năm mà da dẻ đen nhẻm thế này, huynh ở lâu hơn ta ba năm, sao vẫn trắng trẻo như vậy? Hay là toàn trốn trong trướng lười biếng?"

Lục Trạc liếc nhìn khuôn mặt kiên nghị màu đồng của Thích Trọng Khải, thản nhiên đáp: "Ta nhớ không nhầm thì trước khi đi biên quan, da huynh vốn đã màu này rồi."

Có người đen là do phơi nắng, nhưng có người đen là do bẩm sinh, không thể đổ lỗi cho ông trời được.

Thích Trọng Khải nghe vậy thì đột nhiên bật cười ha hả.

Nam nhi nhà họ Thích vốn dĩ giọng đều lớn. Ngay cả Lục Trạc ở khoảng cách gần cũng bị tiếng cười của hắn làm cho nhức tai, khẽ nhíu mày.

Xe ngựa phủ Thừa An Bá ngay phía trước, tiếng cười vang dội đột ngột của Thích Trọng Khải khiến chủ tớ Ngụy Nhiêu giật nảy mình. Ngay cả con ngựa đen kéo xe cũng bất an giậm chân, làm thùng xe chao đảo mấy cái.

Ngụy Nhiêu không nói gì, nhưng sắc mặt đã trầm xuống, một tay ôm ngực, tim đập thình thịch vì kinh hãi.

Cô nương nhà mình vốn mảnh mai yếu đuối, sao chịu nổi sự kinh động này?

Bích Đào liền thò đầu ra khỏi cửa xe, trừng mắt nhìn về phía sau: "Thích nhị gia đúng không ạ? Ngài có thể nói nhỏ một chút được không, ngựa nhà chúng ta sắp bị ngài dọa cho phát hoảng rồi đấy."

Ngụy Nhiêu không ngăn cản nha hoàn. Nàng từng gặp Nguyên Gia Đế ở trang viên của ngoại tổ mẫu, và cũng đã gặp Thích Trọng Khải ở đó. Tuy không tính là người quen thân, nhưng với một yêu cầu nhỏ nhặt thế này, Thích Trọng Khải hẳn sẽ nể mặt.

Thích Trọng Khải nhận ra Ngụy Nhiêu, nhưng không nhận ra Bích Đào, lại càng không thấy rõ chủ nhân ngồi trong xe. Đang cười đắc ý bỗng bị một tiểu nha hoàn quở trách, hắn liền sa sầm mặt, thúc ngựa tiến lên bên cửa sổ, trừng mắt hỏi Bích Đào: "Đến cả ta mà ngươi cũng dám quản? Chủ tử nhà ngươi là ai?"

Bích Đào thấp giọng hừ một tiếng: "Thích nhị gia đúng là mau quên. Năm ngoái Hoàng thượng đến Nhàn Trang nghỉ chân, nhị gia đứng ngoài nắng đến hoa mắt chóng mặt, còn năn nỉ ta rót cho bát trà lạnh, chuyện này ngài quên rồi sao?"

Vừa nghe đến "Nhàn Trang", Thích Trọng Khải lập tức nhớ ra. Trong đầu hắn hiện lên một gương mặt kiều diễm như hoa thược dược, cùng đôi mắt phượng long lanh như chứa nước, đẹp đến mức khiến người ta chỉ muốn nâng niu trong lòng bàn tay, hằng ngày thành kính ngưỡng vọng.

Mỹ nhân mềm yếu như thế, chẳng trách lại bị giọng nói của hắn làm cho hoảng sợ!

"Hóa ra là Tứ cô nương." Thích Trọng Khải trực tiếp lờ tịt Bích Đào đi, hướng về phía Ngụy Nhiêu đang ngồi mà chắp tay tạ lỗi: "Không biết Tứ cô nương ở đây, vừa rồi Thích mỗ đã thất lễ. Cô nương yên tâm, ta sẽ nói nhỏ lại, đảm bảo không làm phiền đến cô nương nữa."

Cách một lớp rèm, Ngụy Nhiêu cũng cảm nhận được sự chân thành của Thích Trọng Khải. Người ta đã nể mặt nàng, nàng cũng phải đáp lễ, bèn hạ giọng trả lời: "Tiểu nha đầu nhà ta chưa hiểu chuyện, mong nhị gia đừng để bụng."

Thích Trọng Khải cười nói: "Không để ý, không để ý chút nào. Tứ cô nương ra ngoài lúc này, cũng là đi thưởng ngoạn cảnh tuyết sao?"

Ngụy Nhiêu nhẹ giọng đáp: "Cũng có thể coi là như vậy."

Thích Trọng Khải tuy là kẻ thô hào nhưng đến lúc này cũng nhận ra Tứ cô nương không muốn tiếp tục bắt chuyện với mình. Nghĩ lại cũng đúng, nơi cửa thành người qua kẻ lại tấp nập, nếu bị người ta thấy hắn cứ quấn lấy chiếc xe ngựa của phủ Thừa An Bá, e rằng lại truyền ra những lời đàm tiếu không hay cho nàng.

"Tứ cô nương cứ thong thả, ta xin cáo từ trước."

"Vâng."

Tiếng đáp nhẹ nhàng của mỹ nhân nghe cũng thật êm tai làm sao. 

Thích Trọng Khải lưu luyến không rời, thúc ngựa trở lại bên cạnh Lục Trạc.

Lục Trạc chẳng mảy may tò mò người trong xe là ai. Thích Trọng Khải điều chỉnh vị trí ngựa, sóng vai đi cùng Lục Trạc, sau đó quay đầu nhỏ giọng giải thích: "Đó là Tứ cô nương nhà phủ Thừa An Bá, cô nương xinh đẹp nhất kinh thành chúng ta đấy. Huynh mới từ biên quan về, chắc chưa kịp nghe danh."

Lục Trạc quả thực chưa nghe nói về Ngụy Tứ cô nương, nhưng hắn đã nghe danh Thọ An quân và Lệ quý nhân. Lệ quý nhân chính là mẫu thân của Tứ cô nương này, Tiểu Chu thị.

Theo những lời đồn thổi mà Lục Trạc nghe được, Tiểu Chu thị vì không chịu nổi cảnh thủ tiết cô quạnh nên đã bỏ mặc con thơ để về nhà mẹ đẻ, cùng Thọ An quân sống tại Nhàn Trang. Nguyên Gia Đế vì nhớ ơn dưỡng dục của Thọ An quân nên thường xuyên ghé thăm nơi này. Thọ An quân vì muốn củng cố ân sủng, đã bảo Tiểu Chu thị trang điểm lộng lẫy để mê hoặc Hoàng thượng. Quả nhiên, Nguyên Gia Đế bị nhan sắc của nàng ta hớp hồn, nạp nàng vào cung, phong làm Lệ quý nhân.

Sau khi nhập cung, Lệ quý nhân được sủng ái vô cùng, nhưng cũng vì hành vi phóng túng, nhiều lần vi phạm cung quy mà bị Thái hậu nương nương ghét bỏ. Về sau, nàng mang thai sinh hạ hoàng tử, vốn là chuyện vui, nhưng đúng ngày đó Thái hậu lại lâm bệnh nặng. Thầy bói phán rằng hoàng tử do Lệ quý nhân sinh ra có bát tự xung khắc với Thái hậu, nếu nuôi trong cung thì Thái hậu khó lòng thọ lâu.

Nguyên Gia Đế vốn hiếu thuận nên đã đưa hai mẹ con Lệ quý nhân đến hành cung Tây Sơn, đến nay đã được hai năm.

Những thông tin này lướt qua tâm trí Lục Trạc như một cơn gió mang theo hơi lạnh của tuyết đầu mùa, chẳng mảy may gây chút gợn sóng nào. Lục Trạc không biết rằng, các công tử trẻ tuổi ở kinh thành hễ nhắc đến Ngụy Nhiêu là lại hào hứng bàn luận, đánh giá. Sự hững hờ của hắn bỗng chốc biến hắn thành "kẻ lập dị".

Thích Trọng Khải cảm thấy trò chuyện về mỹ nhân với một người nghiêm túc thế này thật chẳng có gì thú vị, bèn tự tìm lấy một lý do: "Suýt nữa thì quên, huynh là người đã có hôn ước rồi."

Đã đính hôn, tiếp theo sẽ là thành thân, sinh con, làm cha. Nhà họ Lục lại vốn không có thói quen nạp thiếp, người ngoài có đẹp đến mấy cũng chẳng liên quan gì đến Lục Trạc, hèn gì hắn chẳng có hứng thú bàn luận.

Thích Trọng Khải vỗ vai Lục Trạc đầy vẻ đồng cảm.

Lục Trạc thì chẳng cần sự đồng cảm đó.

Vị hôn thê mà tổ mẫu chọn cho hắn là đích tôn nữ của Tạ lão thái phó, bậc thầy của Hoàng đế. Nàng ba tuổi biết vẽ tranh, năm tuổi biết làm thơ, cầm kỳ thi họa không gì không tinh thông, lại có danh xưng "Kinh thành đệ nhất tài nữ". Lục Trạc tuy chưa từng gặp mặt, nhưng tổ mẫu, mẫu thân và các đường muội trong nhà ai nấy đều hết lời khen ngợi nàng đoan trang, thục đức.

Đó mới là hình mẫu thê tử lý tưởng trong lòng Lục Trạc. Còn những kẻ chỉ có hư danh mỹ mạo đi kèm với tiếng xấu, hắn chẳng buồn liếc mắt, cũng chẳng thèm để tâm chỉ trích.