Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 19: Căn Bản Không Phải Như Các Người Nghĩ

"Muội đã bôi cái gì lên hoa lụa này?"

Vừa ra khỏi cửa cung, vừa lên tới xe ngựa, Ngụy Thiền liền trút bỏ lớp mặt nạ dịu dàng đoan trang, giận đùng đùng trừng mắt chất vấn Ngụy Nhiêu. Cũng may nàng ta còn biết chừng mực, đè thấp giọng xuống để tránh người bên ngoài xe nghe thấy.

Ngụy Nhiêu chẳng buồn giải thích, trực tiếp đưa đóa hoa hải đường trong tay qua.

Ngụy Thiền giật lấy đóa hoa, dí sát vào mũi mà ngửi đi ngửi lại như heo ủi tìm thức ăn, nhưng tuyệt nhiên không thấy mùi hương lạ nào.

Nàng ta nghi hoặc nhìn Ngụy Nhiêu: "Nếu không bôi thứ gì, tại sao con bướm kia lại cứ đậu lên đầu muội?"

Ngụy Nhiêu khẽ cười: "Tỷ đi mà hỏi con bướm ấy, làm sao ta biết được?"

"Đủ rồi!" Ngụy lão thái thái ngồi giữa rốt cuộc cũng lên tiếng. Bà nhìn Ngụy Thiền bằng ánh mắt nghiêm nghị: "Năm ngoái ngươi bị ong mật đốt vào cổ, chẳng lẽ lúc đó ngươi cũng bôi hương liệu lên cổ mình sao? Đó chỉ là một sự trùng hợp ngoài ý muốn, ngươi hoài nghi muội muội ruột thịt đã là ngu xuẩn, ngửi qua đóa hoa rồi mà còn hỏi lung tung lại càng hồ đồ. Trong mắt ngươi, Nhiêu Nhiêu thực sự không ra gì đến thế sao?"

Ngụy Thiền quay mặt đi chỗ khác, hậm hực không phục: "Tổ mẫu mắng con làm gì? Những lời trong yến tiệc người cũng nghe thấy cả rồi đó, người ngoài ai chẳng nói thế, con hỏi một chút thì đã sao? Dù sao cũng tại muội ấy mang cái đóa hoa lụa rách nát kia, cứ quy quy củ củ mang trang sức như người thường thì đã chẳng rước lấy thị phi, hại chúng con phải mất mặt theo."

Ngụy lão thái thái cười lạnh: "Sợ mất mặt đúng không? Vậy sau này hễ có tiệc tùng, ta chỉ mang theo Nhiêu Nhiêu đi thôi, tuyệt đối không miễn cưỡng ngươi."

Ngụy Thiền cuống quýt, bĩu môi nói: "Tổ mẫu, người cũng thật quá bất công rồi!"

Ngụy lão thái thái chẳng thèm để ý đến nàng ta nữa, bà nhắm mắt lại, tựa lưng vào thành xe nghỉ ngơi.

Ngụy Thiền không làm gì được, chỉ biết quay đầu sang trừng mắt với Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu làm bộ ủy khuất, khẽ giật gấu áo lão thái thái: "Tổ mẫu, Tam tỷ tỷ lại trừng con kìa."

Ngụy lão thái thái bỗng nhiên mở mắt, Ngụy Thiền đã tức tối ngồi né sang một bên, nhìn lại Ngụy Nhiêu thì thấy nàng ta đang lém lỉnh nháy mắt cười với mình.

Bà thở dài, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên mu bàn tay đứa cháu gái nhỏ.

Ngụy Nhiêu tựa trán vào vai tổ mẫu, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía cửa sổ xe. Địa vị của Thừa An Bá phủ trong đám huân quý quan lại hôm nay vốn chỉ xếp ở hàng cuối, phải đợi xe ngựa nhà người ta đi hết mới đến lượt mình khởi hành. Trên tấm rèm lụa thêu bức họa hoa điểu, mấy chú chim sơn ca đậu xen kẽ trên cành hoa, dáng vẻ tự tại vô ưu.

Ngụy Nhiêu im ắng cười khổ.

Trước kia nàng chẳng hề bận tâm đến những lời nghị luận kia, nhưng giờ đây khi đã có ý định gả vào vọng tộc, những lời đàm tiếu này vừa nổi lên, con đường tiến thân của nàng sẽ càng thêm gập ghềnh. Lại nói đến Thích Trọng Khải, đó vốn là một nhân tuyển phu quân khiến nàng vô cùng hài lòng, dung mạo đoan chính, tuổi trẻ tài cao lại nhiệt tình với nàng, ngay cả nhân khẩu trong nhà cũng đơn giản. Đáng tiếc, mắt xích quan trọng nhất là mẫu thân Thích Trọng Khải, Bình Tây Hầu phu nhân lại không thích nàng, không thích đến mức ngay cả việc khách sáo giữ thể diện ngoài mặt cũng chẳng buồn làm.

Ngụy Nhiêu nàng chưa đến mức hèn mọn tới nỗi phải đem mặt nóng dán vào mông lạnh người ta.

Gả vào vọng tộc vốn là để khiến Thái hậu kiêng dè, không dám phái thích khách đến gây phiền phức cho nàng nữa. Nhưng thực ra Ngụy Nhiêu cũng chẳng sợ mấy tên thích khách đó, nàng chỉ cảm thấy nếu mình gả được vào nhà tốt, tổ mẫu và ngoại tổ mẫu đều sẽ vui lòng và yên tâm hơn.

Nếu thực sự không được, nàng thà không gả nữa. Thái hậu cũng đã già yếu đến mức ấy rồi, nói không chừng nàng chỉ cần cố gắng nhẫn nhịn một hai năm là bà ta đã quy thiên, nàng còn trẻ thế này, lẽ nào lại sợ không nhịn nổi cho đến lúc đó? Ngay cả dì nàng tái giá còn tìm được lương duyên, nàng dù có nhịn đến năm hơn hai mươi tuổi thì chuyện sơ giá* cũng chẳng khó khăn đến mức nào. Có khó nàng cũng không sợ, cùng lắm thì không lấy chồng nữa, nàng có nha hoàn hầu hạ, có ruộng vườn điền sản để quản lý, cuộc sống vẫn sẽ phong phú và đầy đủ hương vị đó thôi.

* Sơ giá: lần đầu lấy chồng.

"Lão thái thái, đến phiên chúng ta rồi ạ." Tiếng phu xe vang lên nhắc nhở từ bên ngoài.

Ngụy Nhiêu thay tổ mẫu lên tiếng đáp lời, phu xe vung roi, xe ngựa của Thừa An Bá phủ bắt đầu chậm rãi lăn bánh.

.

Tại Bình Tây Hầu phủ.

Bình Tây Hầu đã ngoài bốn mươi bước vào nội thất, cởi bỏ bộ quan bào. Lớp áo trong ở dưới nách và sau lưng đều đã đẫm mồ hôi.

Ông dứt khoát cởi luôn cả áo trong, nhận lấy khăn ướt từ tay Hầu phu nhân, thống khoái lau lưng cho hạ hỏa.

"Diệu Diệu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Bình Tây Hầu nhìn thê tử hỏi. Lúc ấy người quá đông, xung quanh toàn là nữ khách, ông là đại nam nhân nên không tiện hỏi han nhiều.

Hầu phu nhân thở dài: "Thì tại tham ăn chứ sao. Con bé cầm một quả anh đào lớn, đồ cống phẩm chắc chắn là ngọt hơn loại nhà mình mua, nó ăn vội quá nên không cẩn thận bị nghẹn. Phải tốn bao nhiêu công sức mới khạc được ra, thật làm ta hú vía một phen."

Bình Tây Hầu nghiêm túc nói: "Sau này phải dạy dỗ lại quy củ cho nó cho thật tốt. Đã năm tuổi rồi, để dưỡng thành thói tham ăn là không tốt. Còn cả bên chỗ Minh ca nhi nữa, bảo nhũ mẫu giám sát cho chặt, đừng để xảy ra chuyện tương tự."

Minh ca nhi là con trai nhỏ của vợ chồng Thích Bá Uy và Đặng thị, năm nay vừa tròn hai tuổi.

Hầu phu nhân gật đầu: "Lát nữa ta sẽ phân phó ngay."

Bình Tây Hầu tiếp tục lau mồ hôi. Ông là một võ tướng điển hình, bình thường rất ít khi nhúng tay vào việc giáo dưỡng tôn bối trong nhà, đợi vài năm nữa tôn tử lớn hơn, ông mới định đích thân truyền thụ võ nghệ.

Hầu phu nhân ngồi bên giường, nhìn trượng phu thô kệch cao lớn, lông mày khẽ nhíu lại khi nhớ đến những lời của Ngụy lão thái thái. Bà vốn không thích Ngụy Nhiêu, lại càng không muốn nợ Ngụy Nhiêu một nhân tình, nên mới đề nghị đưa tạ lễ. Ngụy lão thái thái ngược lại thì hay rồi, còn lôi cả gia phong Ngụy gia "thi ân bất cầu báo" ra nói, lời đó nghe như thể gia phong Thích gia là loại "thi ân chờ báo đáp" vậy.

Đúng là một gia đình sa cơ lỡ vận, cho mặt mũi mà không biết điều.

Trong một viện lạc khác của Bình Tây Hầu phủ, Thế tử Thích Bá Uy và Đặng thị đang cùng nhau túc trực bên giường con gái Thích Diệu Diệu.

Thích Diệu Diệu đã ngủ thiếp đi, buổi trưa chịu một trận kinh hoàng nên giờ sắc mặt trông rất kém.

Đặng thị càng nghĩ càng thấy sợ hãi, vành mắt lại đỏ hoe. Nhớ tới tình cảnh nguy hiểm lúc đó, nàng không nhịn được mà nói với trượng phu: "Hôm nay nhờ có Ngụy gia Tứ cô nương kịp thời ra tay, nếu không ta thật chẳng dám nghĩ Diệu Diệu sẽ ra sao nữa."

Thích Bá Uy kinh ngạc hỏi: "Ngụy gia Tứ cô nương?"

Đặng thị đáp: "Đúng vậy, lúc ấy ta hoảng quá, thử đủ mọi cách người ta mách, từ mớm nước đến dốc ngược chân đều vô dụng. Chính Ngụy gia Tứ cô nương đã lao tới, ôm lấy bụng Diệu Diệu rồi liên tục th*c m*nh từ dưới lên, cuối cùng mới ép được quả anh đào ra ngoài."

Thích Bá Uy hồi tưởng lại tình hình lúc ở cung yến, nhưng khi đó trong đầu hắn chỉ có thê tử và nữ nhi, bèn nửa như hổ thẹn nửa như trách cứ: "Vậy sao lúc đó nàng không nói cho ta biết? Để ta còn biết đường mà trực tiếp cảm tạ người ta. Việc này làm dở quá, chẳng phải khiến ta và phụ thân đều bị mất lễ nghĩa hay sao."

Đặng thị lúc đó một lòng một dạ lo cho con gái, quả thực không để ý đến xung quanh. Nàng ghé sát tai trượng phu, nhỏ giọng kể lại những chuyện xảy ra sau đó.

Đôi mắt hổ của Thích Bá Uy suýt chút nữa thì trợn ngược lên!

Nếu người cứu con gái hắn là một nông phụ, hay thậm chí là nha hoàn cung nữ, thì mẫu thân dùng vòng tay làm tạ lễ là điều hoàn toàn thỏa đáng. Nhưng đó là Tứ cô nương của Thừa An Bá phủ, là danh môn khuê tú! Mẫu thân dù chỉ nói một lời cảm ơn thành khẩn bằng miệng thôi cũng còn thích hợp hơn là đưa vật tục tằn đó ra. Việc đưa vòng tay chẳng khác nào tát thẳng vào mặt người ta giữa bàn dân thiên hạ.

"Mẫu thân sao lại hồ đồ đến thế?" Thích Bá Uy sầm mặt nói.

Đặng thị lại kể thêm chuyện đóa hoa lụa của Ngụy Nhiêu thu hút bướm vàng. Ở điểm này, nàng ta đứng cùng chiến tuyến với mẹ chồng: "Ngụy Tứ cô nương hành xử l* m*ng, không đoan chính, chẳng trách mẫu thân không thích nàng ta. Nhà chúng ta tuy có chút thất lễ, nhưng hạng cô nương như vậy, nếu thực sự qua lại thân thiết sẽ chỉ làm liên lụy đến thanh danh Hầu phủ mà thôi."

Thích Bá Uy không nghĩ như vậy, hắn nghiêm giọng phê bình thê tử: "Bất kể phẩm hạnh nàng ta thế nào, nàng ta vẫn là ân nhân cứu mạng của Diệu Diệu. Ta phải đến tận cửa nói lời cảm tạ mới phải đạo."

Đặng thị cuống quýt giữ chặt lấy trượng phu khi hắn vừa đứng dậy: "Chàng... chàng có đi thì đi, nhưng trước hết hãy thưa với phụ thân mẫu thân một tiếng. Hơn nữa, việc này chàng cứ nói là do Diệu Diệu kể lại, tuyệt đối đừng kéo ta vào, ta sợ mẫu thân sẽ không vui."

Thích Bá Uy hiểu ý, lẳng lặng đi về phía chính viện.

Vợ chồng Bình Tây Hầu đang chuẩn bị chợp mắt nghỉ trưa, nghe tin trưởng tử tới liền phải đứng dậy thay y phục để ra tiếp.

Thích Bá Uy đi thẳng vào vấn đề, bày tỏ ý định muốn đến Thừa An Bá phủ để tạ ơn.

Bình Tây Hầu quay sang trách cứ Hầu phu nhân: "Chuyện lớn thế này, sao bà không hề hé răng nửa lời với ta?"

Bình Tây Hầu phu nhân vốn biết tính trượng phu có ân tất báo, thấy trưởng tử cũng biết ý che đậy cho mình, không nhắc đến chuyện chiếc vòng tay, bà liền cười gượng gạo: "Lúc đó ta chỉ mải lo lắng cho Diệu Diệu nên quên khuấy mất. Nhưng sau đó ta cũng đã gửi lời cảm ơn rồi, không cần Bá Uy phải nhọc công đi thêm chuyến nữa đâu."

Nói xong, bà còn liếc mắt ra hiệu cho con trai. Thích Bá Uy cụp mắt, kiên định đáp: "Con là phụ thân của Diệu Diệu, lý nào lại không đích thân đến tạ ơn cho được."

Bình Tây Hầu gật đầu tán thành: "Đúng là nên như thế. Đừng đi tay không, hãy chuẩn bị một phần lễ vật chu đáo mang sang cho Thừa An Bá phu nhân."

Việc chính thức mang lễ vật đến tận phủ cảm ơn như thế này hoàn toàn khác hẳn với việc tùy tiện đưa một chiếc vòng tay ngay giữa buổi yến tiệc.

Thích Bá Uy cứ thế cáo lui để đi chuẩn bị.

Cảm nhận được thành ý của hắn, Ngụy lão thái thái và Ngụy Nhiêu đã tiếp đãi hắn một cách vô cùng khách khí và nhã nhặn.

.

Trong giới quan lại vốn chẳng có bí mật nào giấu nổi lâu dài, chuyện xảy ra ngay trong viện nhà mình còn có thể truyền ra ngoài, huống hồ là náo nhiệt phát sinh ngay giữa thanh thiên bạch nhật.

Chẳng mấy ngày sau, những chuyện xảy ra phía bên nữ khách tại cung yến đã truyền khắp các phủ đệ.

Vì có Thọ An Quân cùng hai mẹ con lớn nhỏ Chu thị, phong bình của gia đình này vốn dĩ đã chẳng ra sao. Ngụy Nhiêu lại là Tứ cô nương của Thừa An Bá phủ, vốn thân cận với mẫu nữ Chu gia, nên thanh danh cũng chẳng tốt đẹp gì. Trong hoàn cảnh đó, nữ quyến các phủ khi bàn luận về nàng đều tràn đầy những định kiến ác ý. Họ mỉa mai rằng, một là, Ngụy Nhiêu vì muốn thu hút các tài tuấn trong sáu quân nên cố ý động tay chân vào đóa hoa lụa để "chiêu phong dẫn điệp*", hai là, nàng nịnh bợ Bình Tây Hầu phu nhân nên mới vội vã ra tay cứu Thích Diệu Diệu, kết quả lại bị Hầu phu nhân dùng chiếc vòng tay "tát" thẳng vào mặt.

* Chiêu phong dẫn điệp: là một thành ngữ được sử dụng như một hình ảnh ẩn dụ để chỉ hành vi lả lơi, quyến rũ hoặc thu hút sự chú ý của những người xung quanh, tương tự như ý nghĩa của câu "trêu hoa ghẹo nguyệt".

Kết hợp với việc Ngụy Nhiêu đặt cược cho Thích Trọng Khải, sau đó lại tìm cách lấy lòng người Thích gia, thiên hạ đã vội vàng kết luận rằng nàng đang si tâm vọng tưởng, tìm mọi cách để leo lên cái cây cao là Thích Trọng Khải.

Bình Tây Hầu phu nhân sau đó nghe được tin đồn về "dã tâm" của Ngụy Nhiêu, rằng nàng cứu tôn nữ mình chẳng qua là để làm bước đệm gả cho con trai thứ của bà. Bà tức giận đến mức không chịu nổi, lập tức gọi Thích Trọng Khải đến cảnh cáo một trận lôi đình, yêu cầu hắn phải tránh xa "tiểu hồ ly tinh" Ngụy Nhiêu kia ra, tuyệt đối không được để nàng ta có cơ hội câu dẫn.

Thích Trọng Khải nghe xong mà ngây người như phỗng.

Hắn vốn là Ngự tiền thị vệ, ngày ngày đương sai trong cung, đi sớm về khuya. Đừng nói là những lời đồn thổi loạn thất bát tao của đám đàn bà con gái, ngay cả việc Ngụy Nhiêu cứu Thích Diệu Diệu và đại ca hắn đã đến tận cửa tạ ơn, hắn vẫn còn đang mơ mơ màng màng. Hôm nay đột nhiên bị mẫu thân cảnh cáo rằng Ngụy Nhiêu có ý định câu dẫn mình, Thích Trọng Khải chỉ cảm thấy như đang nằm mơ giữa ban ngày!

"Tứ cô nương... câu dẫn con?". Dù có là mơ đi chăng nữa, thì khi nghĩ đến khả năng này, Thích Trọng Khải vẫn thấy lòng lâng lâng bay bổng, khóe miệng không tự chủ được mà bắt đầu xếch lên cười.

Bình Tây Hầu phu nhân thấy vậy, thầm kinh hô không ổn, bà dùng ánh mắt sắc lẹm nhìn hắn: "Sao thế, con đã gặp nàng ta rồi à?"

Thích Trọng Khải bỗng nhiên tỉnh táo lại, hắn nhận ra mẫu thân mình dường như không hề thích Ngụy Nhiêu một chút nào.

Thích Trọng Khải tạm thời gác lại cái ảo tưởng đang làm mình lâng lâng, hắn nhíu mày hỏi ngược lại: "Nương, ai nói với người là Tứ cô nương muốn câu dẫn con? Chuyện này liên quan đến danh dự của con gái nhà người ta, người đừng có nói bừa."

Bình Tây Hầu phu nhân giận dữ nói: "Bên ngoài đều truyền tai nhau cả rồi! Ta hỏi con, hôm thi đua thuyền rồng, có phải nàng ta nhất quyết đặt cược đội Ngự Tiền Vệ các con thắng không?"

Thích Trọng Khải đáp: "Phải thì đã sao? Lẽ nào con không thể thắng à? Người khác không coi trọng con, người ta Tứ cô nương coi trọng con, thế mà người còn không vui sao?"

Sắc mặt Bình Tây Hầu phu nhân vô cùng khó coi: "Nàng ta đặt cược cho con là vì muốn gả cho con! Nhưng nàng ta cũng không biết soi gương tự soi lại mình đi, Bình Tây Hầu phủ chúng ta là nơi để hạng hồ ly tinh đó muốn vào là vào được chắc?"

Nghe mẫu thân dùng từ "hồ ly tinh" để gọi vị Tứ cô nương mà mình hễ gặp là thấy vui vẻ, Thích Trọng Khải tức đến mức thở hồng hộc. Đổi lại là người khác chắc hắn đã sớm mắng lại rồi, nhưng trước mắt này lại là mẹ ruột của mình.

"Nói với người thật chẳng rõ ràng gì cả, toàn là tin đồn thất thiệt!" Thích Trọng Khải xoa xoa cái trán đang nóng bừng vì tức, chẳng buồn dây dưa với mẫu thân nữa mà sải bước bỏ đi.

Ra khỏi chính viện, Thích Trọng Khải suy nghĩ một hồi rồi đi thẳng đến viện của vợ chồng huynh trưởng.

Có một số việc, hắn nhất định phải nghe ngóng từ chỗ trưởng tẩu mới rõ được.

Đặng thị đem tất cả những gì mình biết kể hết cho tiểu thúc tử. Đến lúc này, Thích Trọng Khải mới biết Tứ cô nương đã cứu mạng cháu gái mình, kết quả là "làm ơn mắc oán". Mẫu thân cùng đám người rảnh rỗi bên ngoài không những không khen nàng người đẹp tâm thiện, ngược lại còn đẩy nàng vào chỗ xấu xa. Cái gì mà "chủ tâm câu dẫn"? Tứ cô nương mà thật sự muốn câu dẫn hắn thì ở trong núi Vân Vụ đã sớm đưa tình với hắn rồi!

"Căn bản không phải như những gì mọi người nghĩ đâu!" Cơn nóng nảy bốc lên, Thích Trọng Khải quát cả trưởng tẩu.

Đặng thị liếc nhìn trượng phu nãy giờ vẫn im lặng, rồi thấp thỏm hỏi tiểu thúc: "Vậy rốt cuộc là chuyện gì? Thanh danh nàng ta vốn dĩ đã không tốt, ba chuyện trùng hợp xảy ra cùng lúc, nào là đặt cược, nào là bướm đậu, rồi lại đến chuyện cứu Diệu Diệu, ai mà chẳng nghĩ theo hướng đó cơ chứ?"

Thích Trọng Khải càng thêm ức chế, quay sang hỏi huynh trưởng: "Đại ca, huynh nói xem!"

Thích Bá Uy trầm giọng: "Hai việc trước ta không biết, nhưng chuyện cứu Diệu Diệu, ta nợ Tứ cô nương một nhân tình." Nói đoạn, Thích Bá Uy trịnh trọng nhắc nhở thê tử: "Miệng người khác ta không quản được, nhưng miệng nàng phải quản cho nghiêm, không được phép chỉ trích Tứ cô nương nửa câu."

Đặng thị liên tục vâng dạ, thực tâm trong lòng nàng cũng vô cùng cảm kích Ngụy Nhiêu.

Thích Trọng Khải tâm phiền ý loạn, cưỡi ngựa rời khỏi phủ, tìm đến Anh Quốc Công phủ rủ Lục Trạc uống rượu.

Lục Trạc vốn không thích rượu chè, bèn sai gã sai vặt mang lên một vò rượu ngon cho Thích Trọng Khải, còn mình thì thong thả ngồi đối diện nhấp trà.

Thích Trọng Khải muốn hắn phân xử giúp: "Tứ cô nương như thế nào huynh cũng đã thấy rồi đấy, huynh nói xem, nàng có phải loại người trăm phương ngàn kế không?"

Lục Trạc khách quan nhận xét: "Nàng thực sự có tâm muốn gả vào vọng tộc, nhưng chuyện hoa lụa hay cứu người hẳn chỉ là trùng hợp, còn đối với huynh thì lại càng không có ý tứ gì."

Phía bên cung yến toàn là nữ quyến, Ngụy Nhiêu có cố tình thu hút bướm vàng thì cho ai xem?

Nếu nàng thực sự có ý định gả cho Thích Trọng Khải, với tư sắc và tâm cơ của nàng, e rằng đã sớm dỗ dành được hắn đến mức "không phải nàng thì không cưới" rồi.

Đã không có ý câu dẫn Thích Trọng Khải, thì việc cứu Thích Diệu Diệu cũng chẳng liên quan gì đến chuyện lấy lòng Bình Tây Hầu phu nhân cả.

Thích Trọng Khải nghe xong, nốc một ngụm rượu giải sầu rồi trừng mắt nhìn Lục Trạc.

Cái tên này, cứ tin là Tứ cô nương thiện lương đơn thuần là được rồi, sao lại dám khẳng định chắc nịch rằng nàng không có ý với hắn chứ?

Biết đâu Tứ cô nương bất chấp hiểm nguy ra tay cứu Diệu Diệu là vì lo lắng hắn sẽ đau khổ nên mới tốt tâm giúp đỡ thì sao?

Thích Trọng Khải hạ quyết tâm, hắn nhất định phải tìm cơ hội đích thân đi hỏi Tứ cô nương cho rõ ràng.

Lục Trạc chưa từng tiếp xúc thân mật với cô nương nhà ai, thì biết cái nỗi gì!