"Thủ Thành, huynh nói xem, tình thế tranh giành ngôi quán quân giữa huynh và Hàn Liêu rõ ràng như vậy, thế mà Tứ cô nương lại cứ nhất quyết đặt cược cho ta thắng, có phải nàng đã có chút ý tứ gì với ta rồi không?"
Trên đường tiến về Bồng Lai Các, Thích Trọng Khải cố ý kéo Lục Trạc đi tụt lại phía sau cùng. Hắn tiện tay bốc một miếng bánh anh đào từ trong mâm của Lục Trạc, vừa ăn ngấu nghiến vừa nheo đôi mắt hổ đầy rạng rỡ mà hỏi.
Lục Trạc thản nhiên đáp dội một gáo nước lạnh: "Ta nhớ không lầm thì, nàng ấy rất ghét cái giọng oang oang của huynh."
Thích Trọng Khải suýt chút nữa thì nghẹn, hắn cũng sực nhớ lại lần mình từng lỡ lời dọa Tứ cô nương ở trước cửa thành.
Khẽ sờ hầu kết, bầu máu nóng trong lòng Thích Trọng Khải nhanh chóng nguội ngắt. Một mỹ nhân nũng nịu như tiên nữ giáng trần thế kia, nếu có thích thì cũng phải thích hạng người như Lục Trạc, sao có thể để mắt đến hắn được?
"Vậy tại sao nàng ấy lại đặt cược cho ta?" Thích Trọng Khải vẫn không nghĩ ra.
Lục Trạc đưa mắt nhìn bóng dáng thấp thoáng của Ngụy Nhiêu phía dưới, nhàn nhạt nói: "Trong sáu người, nàng ta chỉ có chút quen biết với huynh thôi."
Thích Trọng Khải vỗ trán một cái: "Cũng đúng thôi, dù sao phần thưởng cũng phải trao cho đội quán quân, bản thân nàng không được hưởng thì đổi lại là ta, ta cũng sẽ chọn đặt cược cho người quen."
Lục Trạc khẽ mỉm cười.
Hắn đoán, thực chất Ngụy Nhiêu chẳng hy vọng hắn hay Hàn Liêu thắng chút nào.
Lần trước ở núi Vân Vụ, hắn tuy có lòng tốt cứu người nhưng lại buông lời châm chọc nàng một trận. Ngụy Nhiêu vốn có bản lĩnh tự vệ, chẳng cần hắn giúp đỡ, nên tự nhiên nàng chỉ ghi hận việc hắn giáo huấn mình mà sinh ra bực dọc, không muốn thấy hắn cùng Thần Võ Quân làm rạng danh. Còn về phần Hàn Liêu, Lục Trạc từng nghe trưởng bối phiếm chuyện rằng hắn đã cầu hôn trưởng tôn nữ của Thọ An Quân nhưng bị bà thẳng thừng từ chối. Tính theo hướng này, Ngụy Nhiêu cũng sẽ không đời nào đặt cược cho Hàn Liêu để tự phá hỏng thể diện của Thọ An Quân.
"Đúng rồi, mấy món phần thưởng lúc nãy ấy, huynh có biết viên hạch đào vàng kia là của ai không?" Thích Trọng Khải tò mò hỏi, giọng điệu có vài phần hâm mộ.
Lục Trạc: "Hoàng thượng."
Đôi mắt hổ của Thích Trọng Khải trợn ngược lên kinh ngạc: "Sao huynh biết?"
Lục Trạc thong dong: "Lúc đầu không biết, huynh vừa hỏi một cái là ta đoán ra ngay."
Trong số các quý nhân ở Trích Tinh Lâu, người mà Thích Trọng Khải thường xuyên tiếp xúc nhất là Nguyên Gia Đế, hắn tất nhiên chỉ quen thuộc với những vật dụng mà Hoàng thượng hay dùng.
Thích Trọng Khải phục sát đất: "Tay phải của Hoàng thượng vì phê duyệt tấu chương lâu ngày nên có chút tật nhỏ, thường phải xoay đôi hạch đào vàng để giảm bớt khó chịu. Tiểu tử nhà huynh vừa về kinh đã thắng được vật ngự ban, đúng là mạnh hơn ta nhiều."
Lục Trạc trêu lại: "Vẫn còn một viên nữa đấy, huynh có muốn thử lấy không?"
Thích Trọng Khải xùy một tiếng: "Ta mà cầm viên đó thì chẳng phải là cùng huynh thành một đôi sao? Thôi, huynh cứ để Tạ lão Thái phó viết thêm vài bài thơ nịnh hót rồng đi, rồi xin nốt viên kia về tặng cho Tạ Lục cô nương, để hai người các huynh mới đúng là có đôi có cặp."
Lục Trạc cười cười, đổi chủ đề: "Huynh lớn hơn ta một tuổi, trong nhà vẫn chưa thu xếp hôn sự cho huynh sao?"
Thích Trọng Khải gãi gãi mũi: "Từ lúc ta về kinh là đã bị thúc giục rồi. Lão thái thái, mẹ ta, rồi đến cả đại tẩu đều giới thiệu người cho ta. Đi xem mắt bốn năm lần rồi mà ta chẳng ưng ai. Đám tiểu thư nhà đó không biết đứa nào ghi hận ta, cố ý tung tin đồn nhảm khiến các cô nương khác giờ chẳng ai dám gặp ta nữa, mẹ ta với mấy người trong nhà chỉ còn biết lo hão."
Lục Trạc mới về kinh chưa lâu nên chưa nghe qua tin đồn này: "Họ nói gì về huynh?"
Thích Trọng Khải tức giận đáp: "Nói ta mắt mọc trên đầu, không phải bậc thiên tiên thì không thèm nhìn. Bảo là hạng mỹ mạo tầm thường đều bị ta nhíu mày chê bai. Truyền đến mức đó thì nhà ai còn dám gả con gái cho ta nữa?"
Lục Trạc hỏi: "Thế bốn năm lần xem mắt trước đó, sao huynh lại không thích?"
Thích Trọng Khải phân trần: "Thì vì trông không đủ đẹp chứ sao. Người thì mắt nhỏ, người thì môi dày, người da không đủ trắng, người thì lùn quá, người lại gầy như bộ xương khô... tóm lại là cứ thiếu thiếu cái gì đó."
Lục Trạc liếc hắn một cái: "Lão thái thái và bá mẫu chắc chắn không giới thiệu nữ nhi xấu xí cho huynh đâu, có lẽ là do huynh quá kén chọn thì đúng hơn."
Thích Trọng Khải lườm lại: "Huynh nói thì nhẹ nhàng lắm, chẳng qua là vì nương tử tương lai của huynh là Tạ Lục cô nương, mỹ danh chẳng kém gì Ngụy Tứ cô nương cả. Thử tìm một người nhan sắc tầm thường cho huynh xem, huynh chả kén cá chọn canh ngay ấy chứ!"
Lục Trạc điềm nhiên: "Mỹ nhân rồi cũng đến ngày già đi, ta coi trọng phẩm hạnh của thê tử hơn."
Thích Trọng Khải cười nhạo: "Đúng là hạng chiếm được tiện nghi còn khoe mẽ, đạo đức giả!"
.
Đến Bồng Lai Các, Ngụy Nhiêu quay trở về bên cạnh Ngụy lão thái thái.
Bà dùng ánh mắt hỏi thăm tôn nữ.
Ngụy Nhiêu mỉm cười kín đáo ra hiệu rằng mọi chuyện vẫn ổn.
Yến tiệc phân chia chỗ ngồi nam nữ riêng biệt. Vì đã có ý nhắm đến Thích Trọng Khải, Ngụy Nhiêu cố ý dành sự chú ý để quan sát các nữ quyến của Bình Tây Hầu phủ.
Hôm nay phía Bình Tây Hầu phủ có mặt tổ mẫu Thích Trọng Khải, Thích lão thái thái, mẫu thân Bình Tây Hầu phu nhân, trưởng tẩu Đặng thị, cùng một bé gái tầm bốn năm tuổi, chắc hẳn là cháu gái của Thích Trọng Khải. Con bé nhìn rất giống người Thích gia, đôi mày anh khí, mắt to tròn, dù đang ngoan ngoãn ngồi cạnh mẫu thân nhưng trông chẳng giống kiểu khuê nữ trầm tĩnh hiền thục chút nào, ngược lại như đang cố gồng mình làm ra vẻ theo yêu cầu của trưởng bối thì đúng hơn.
Nhân khẩu Thích gia khá đơn giản. Phụ thân Thích Trọng Khải là con trai độc nhất, phía trên Thích Trọng Khải có một đại ca, phía dưới có một muội muội đã xuất giá.
Điểm này khiến Ngụy Nhiêu vô cùng hài lòng.
Thu hồi tầm mắt, Ngụy Nhiêu chuyên tâm trò chuyện với tổ mẫu. Nếu có vị khách nữ nào đến bắt chuyện, nàng cũng niềm nở mỉm cười tiếp đãi.
Yến tiệc bắt đầu, các cung nữ lần lượt dâng món.
Vì xung quanh cây cỏ hoa lá tốt tươi nên thỉnh thoảng lại có vài chú ong mật nhỏ bay tới. Việc xua đuổi ong bướm ở đây sẽ bị coi là thiếu đoan trang, nên cùng lắm chỉ cần không đụng vào những đĩa thức ăn mà chúng đậu lên là được.
Đột nhiên, một con bướm vàng bay đến bàn bên cạnh Ngụy gia, lượn lờ một hồi rồi lại bay sang phía này.
So với ong, loài bướm rõ ràng được lòng người hơn nhiều. Ngụy Nhiêu kiên nhẫn chờ nó bay đi, nhưng không ngờ chú bướm ấy lại lao về phía mình, rồi bay vút lên từ phía trước mặt. Ngụy Nhiêu không nhìn thấy rõ vị trí của nó, nhưng từ ánh mắt và tiếng xì xào của các nữ khách xung quanh, nàng đoán được con bướm vàng đã đậu lên đóa hải đường lụa cài trên tóc mình.
"Bao nhiêu tiểu cô nương ngồi đây, sao nó lại chỉ đậu mỗi lên đầu nàng ta thế nhỉ?"
"Chắc chắn là đã động tay động chân gì vào đóa hoa lụa rồi. Hôm nay thi đấu thuyền rồng, người tham gia toàn là nhân tài kiệt xuất của sáu quân, nàng ta cố ý dùng thủ đoạn quyến rũ này để thu hút sự chú ý đây mà."
"Đúng là đóa hoa thược dược giữa nhân gian có khác."
"Đúng là giống hệt bà mẹ nàng ta, chẳng biết xấu hổ là gì."
Ngụy Nhiêu cụp mi mắt nhìn chằm chằm đĩa thức ăn, coi như không nghe thấy bất cứ điều gì. Ngược lại là Ngụy Thiền, khuôn mặt tức đến đỏ bừng, chẳng rõ là đang giận những lời đàm tiếu kia, hay giận Ngụy Nhiêu đã khiến các nàng phải mất mặt theo.
Con bướm rất nhanh đã bay đi, những tiếng nghị luận xung quanh cũng dần lắng xuống.
"Nhiêu Nhiêu nếm thử đi, món cá chiên này làm rất khéo." Ngụy lão thái thái mỉm cười, gắp cho tôn nữ một con cá chiên giòn rụm.
Ngụy Nhiêu nhìn tổ mẫu bằng ánh mắt đầy áy náy. Sớm biết sẽ có cảnh này, nàng thà không cài đóa hoa lụa kia để tránh những phiền toái không đáng có.
Ngụy lão thái thái cũng chẳng hề trách nàng, chuyện bất ngờ thế này ai mà lường trước được. Đám phụ nhân ngu xuẩn kia chẳng qua là ghen tị với dung mạo của tôn nữ bà mà thôi. Chúng không nghĩ lại xem, nếu tôn nữ bà thực sự muốn khoe sắc thì cần gì phải mượn đến mấy thứ vật ngoại thân đó?
"Diệu Diệu! Con sao thế này!"
Một tiếng kêu thanh mảnh và run rẩy đột nhiên truyền đến từ phía trước. Ngụy Nhiêu cùng mọi người đồng loạt ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Đặng thị, trưởng tẩu của Thích Trọng Khải, đang lo lắng giữ lấy vai con gái Thích Diệu Diệu mà hỏi dồn dập. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của Thích Diệu Diệu giờ đã nghẹn đến đỏ gay, đôi tay nhỏ bé bấu chặt lấy cổ, không thốt nên lời.
"Có phải bị hóc không? Mau cho con bé uống nước đi!"
"Uống nước không ăn thua đâu, phải dốc ngược con bé xuống, nắm lấy chân mà vỗ!"
"Các ngươi thì biết cái gì, mau đi gọi ngự y đi chứ!"
Đám phụ nhân mồm năm miệng mười bàn tán, Đặng thị đã sợ đến mức hồn xiêu phách lạc. Nàng bưng bát trà định đổ vào miệng con gái, thấy không ổn lại định dốc ngược con bé lên. Tội nghiệp Thích Diệu Diệu bị nghẹn đến mức khó thở, ai nhìn vào cũng thấy xót xa.
Ngụy Nhiêu chợt nhớ lại lúc nàng theo sư phụ luyện võ trên núi, từng gặp một lão nông dẫn theo đứa cháu trai bảy tám tuổi đi nhặt củi. Trong núi có táo dại, cậu bé hái một nắm lớn nhét vào ngực, vừa đi vừa ăn, không cẩn thận bị sặc, quả táo dại kẹt cứng trong cổ họng. Lúc đó sư phụ đã lập tức lao tới...
Nghĩ đến đây, Ngụy Nhiêu cấp tốc rời tiệc, dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến bên cạnh Đặng thị. Bất chấp sự kinh ngạc của Đặng thị và mọi người xung quanh, Ngụy Nhiêu giành lấy Thích Diệu Diệu đang bị dốc ngược, để con bé quay lưng về phía mình đứng vững. Nàng vòng tay ôm lấy Thích Diệu Diệu từ phía sau, một tay nắm đấm đặt ngay dưới xương ức phía trên rốn, tay kia bao lấy nắm đấm, rồi nhanh chóng dùng sức ép mạnh từ dưới lên trên.
Đây là biện pháp mà sư phụ đã truyền thụ cho Ngụy Nhiêu. Nàng vốn chưa từng có cơ hội thực hành, nên lúc đầu trong phút chốc mới chưa kịp phản ứng.
Xung quanh tụ tập rất nhiều người, có kẻ định kéo Ngụy Nhiêu ra vì tưởng nàng đang làm loạn. Nhưng Ngụy Nhiêu bỏ ngoài tai mọi âm thanh, cũng chẳng cho họ cơ hội đụng vào người. Nàng ôm chặt Thích Diệu Diệu, không ngừng lặp lại động tác mà sư phụ đã dạy. Lúc này, chính nàng cũng không dám chắc mình có cứu nổi con bé hay không, nàng chỉ biết tin vào sư phụ và ký ức về màn cứu người năm xưa mình từng chứng kiến.
Chẳng rõ đã bao lâu trôi qua, có lẽ rất nhanh nhưng đối với Ngụy Nhiêu lại dài dằng dặc như cả thế kỷ. Theo một cú th*c m*nh nữa của nàng, Thích Diệu Diệu, đứa nhỏ nãy giờ không phát ra nổi một tiếng động, đột nhiên phun ra một vật, rồi òa lên khóc nức nở.
Ngụy Nhiêu lúc này mới nhận ra lưng mình đã đẫm mồ hôi, tóc mai hai bên cũng bết lại vì mồ hôi lạnh. Nghe thấy tiếng khóc của Thích Diệu Diệu, nàng mới dám nới lỏng khí lực, đứa nhỏ lập tức bị Đặng thị đón lấy ôm chầm vào lòng.
Ngụy lão thái thái cũng nhanh chóng kéo Ngụy Nhiêu về bên cạnh mình.
"Hoàng hậu nương nương tới!"
Ngụy lão thái thái ngẩng đầu, thấy Hoàng hậu cùng Đoan Vương phi và những người khác đang vội vã chạy tới sau khi nghe tin. Theo sau họ là ba cha con Bình Tây Hầu, gương mặt ai nấy đều nghiêm trọng đến cực điểm. Nếu không phải vì ngại tôn ti trật tự, có lẽ ba cha con họ đã sớm xông thẳng vào đám đông nữ quyến rồi.
"Cha ơi!" Thích Diệu Diệu đang gục đầu trên vai Đặng thị khóc lớn, vừa thấy phụ thân liền khóc càng dữ dội hơn.
"Đã xảy ra chuyện gì?" Thích Bá Uy, huynh trưởng của Thích Trọng Khải, vì quá xót con gái nên không nhịn được nữa, sải bước chạy tới.
Đặng thị nức nở không ngừng, chỉ có Bình Tây Hầu phu nhân là còn giữ được trấn định để giải thích đầu đuôi sự việc.
Lúc này, một cung nữ nhặt vật mà Thích Diệu Diệu vừa phun ra lên. Đó là một quả anh đào lớn đã bị cắn mất một nửa, nửa còn lại vẫn to bằng đốt ngón tay cái.
"Nàng trông con kiểu gì vậy?" Thích Bá Uy vì quá thương con nên trừng mắt quát lớn Đặng thị.
Đặng thị sợ hãi đến mức bủn rủn tay chân, chỉ biết cúi đầu thút thít, không dám phản bác lời nào. Con gái đã năm tuổi, bình thường ở nhà vẫn tự ăn anh đào mà chưa từng xảy ra chuyện, ai ngờ hôm nay lại thế này? Vừa rồi nàng mải cùng mẹ chồng xì xào về cách trang điểm của Ngụy Nhiêu, chỉ sơ sẩy một lát đã xảy ra đại sự.
"Phun ra được là tốt rồi, lần sau phải cẩn thận hơn." Hoàng hậu cũng sợ tới mức khẽ đưa tay che ngực. Trong cung ba năm mới tổ chức đua thuyền rồng một lần, vào ngày vui thế này mà có con em nhà huân quý gặp chuyện, chẳng khác nào dội gấu nước lạnh vào đầu Nguyên Gia Đế.
Tất cả mọi người đều đang vây quanh an ủi ba đời tổ tôn Đặng thị. Nhóm người Hoàng hậu đến sau nên không chứng kiến đầu đuôi, chẳng rõ vì sao, những phụ nhân và khuê tú tận mắt thấy Ngụy Nhiêu cứu người khi nãy đều im hơi lặng tiếng, không một ai lên tiếng giải thích. Mãi cho đến khi Hoàng hậu nương nương cùng Bình Tây Hầu rời đi, Bình Tây Hầu phu nhân mới tiến đến bày tỏ lòng cảm kích với Ngụy Nhiêu. Bà tháo chiếc vòng tay đang đeo trên cổ tay mình ra, muốn tặng cho nàng làm tạ lễ.
Tuy là lời cảm tạ, nhưng thái độ của Bình Tây Hầu phu nhân lại vô cùng xa cách, rõ ràng là muốn dùng món quà này để sòng phẳng ơn nghĩa, từ nay về sau hai nhà không ai nợ ai, cũng chẳng có ý định xây dựng quan hệ qua lại.
Đám tiểu cô nương trẻ tuổi có lẽ không nhận ra, nhưng các vị phu nhân, thái thái ở đây đều nhìn thấu tâm tư, Bình Tây Hầu phu nhân vốn dĩ chướng mắt Ngụy Nhiêu.
Ngụy lão thái thái mỉm cười đứng chắn trước mặt tôn nữ, vẻ mặt ôn hòa nói với Bình Tây Hầu phu nhân: "Tâm ý của phu nhân chúng ta xin nhận, chỉ là gia phong Ngụy gia vốn dĩ thi ân bất cầu báo*, món quà này chúng ta tuyệt đối không thể thu nhận. Hơn nữa, Nhiêu Nhiêu vốn tính thiện lương, dù là thấy đứa trẻ nhà thường dân đầu đường cuối ngõ gặp chuyện, con bé cũng sẽ ra tay tương trợ, phu nhân thực sự không cần khách sáo như vậy."
* Thi ân bất cầu báo là thành ngữ mang ý nghĩa làm ơn cho người khác thì không đòi hỏi, mong cầu sự đền đáp.
Nói đoạn, Ngụy lão thái thái giao cánh tay cho Ngụy Nhiêu dìu, tổ tôn hai người công thành thân thoái, thong dong trở về bàn tiệc.
Bình Tây Hầu phu nhân nhìn chiếc vòng tay trong tay mình, mím môi rồi đeo lại vào cổ tay.
Yến tiệc kết thúc, tân khách bắt đầu tản đi. Một tiểu nha hoàn len qua đám đông nữ quyến đang trò chuyện, đi tới trước mặt Ngụy Nhiêu, hai tay nâng đóa hoa hải đường bằng lụa: "Tứ cô nương, khi nãy lúc người đi giúp đỡ, đóa hoa lụa này đã rơi xuống đất, lão phu nhân nhà ta lệnh cho ta mang trả lại cho người."
Ngụy Nhiêu ngẩn ngơ, nàng thậm chí còn không nhận ra đóa hoa đã biến mất khỏi đầu mình từ lúc nào.
Nhận lấy đóa hoa, nàng nhờ tiểu nha hoàn thay mình gửi lời cảm tạ tới vị lão phu nhân hảo tâm kia.
Tiểu nha hoàn mỉm cười rồi quay người đi khuất.
Ngụy Nhiêu tò mò dõi mắt nhìn theo, thấy tiểu nha hoàn bước chân nhẹ nhàng xuyên qua đám đông, cuối cùng đứng lại trước mặt một vị lão phu nhân tóc bạc trắng nhưng dung mạo hồng hào, hiền từ.
Ngụy Nhiêu khẽ rúng động trong lòng. Vị lão phu nhân tốt bụng đó lại chính là Anh Quốc Công phu nhân, tổ mẫu của Lục Trạc.
Dường như nhận ra ánh mắt của Ngụy Nhiêu, Anh Quốc Công phu nhân hơi nghiêng mặt, khẽ mỉm cười với nàng.
Trong phút chốc, Ngụy Nhiêu cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Đám quý phu nhân, thái thái tự xưng là danh môn trong kinh thành này dù có kẻ "mắt chó nhìn người thấp", nhưng cũng chẳng phải ai ai cũng thế.
Ngụy Nhiêu không cầu tất cả mọi người vì chuyện ngày hôm nay mà ca ngợi hay thay đổi cái nhìn về nàng, nhưng chỉ cần có người nguyện ý tin vào lòng thiện của nàng, tin rằng nàng ra tay cứu người không hề toan tính, thì Ngụy Nhiêu cảm thấy... tình đời vẫn chưa đến mức lạnh lẽo như vậy.