Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 20: Dưa Của Tứ Cô Nương, Đặc Biệt Ngọt

Dù có ở lỳ trong nhà, những lời đàm tiếu bên ngoài vẫn không tránh khỏi lọt vào tai Ngụy Nhiêu.

Nàng thực chẳng thể ngờ nổi, ba chuyện hoàn toàn chẳng liên quan gì đến nhau lại bị người đời thêu dệt, xâu chuỗi lại thành một mạch. Trớ trêu thay, họ lại "chó ngáp phải ruồi" đoán trúng phóc tâm tư của nàng khi ấy, rằng nàng muốn gả cho Thích Trọng Khải.

Kết luận thì đúng, nhưng mọi chứng cứ để suy ra cái kết luận ấy đều sai bét. Nàng đặt cược cho Thích Trọng Khải chỉ đơn giản là vì không muốn chọn Lục Trạc hay Hàn Liêu, còn việc cứu Thích Diệu Diệu lại càng chẳng liên quan gì đến hắn ta cả.

Và điều quan trọng nhất, đó là chuyện của lúc ấy. Còn hiện tại, Ngụy Nhiêu đã chẳng còn chút hứng thú nào với Thích Trọng Khải nữa rồi.

.

Tiết Đoan Ngọ vừa trôi qua, thời tiết bắt đầu nóng hầm cập. Thừa An Bá phủ xưa nay vốn tiết kiệm, ngày hè cũng chẳng bao giờ mua băng đá để giải nhiệt. Thêm nữa, Ngụy lão thái thái vốn bị chứng thấp khớp thâm niên, cũng chẳng chịu nổi cái khí lạnh buốt của băng.

Ngụy Nhiêu thực ra chẳng thiếu bạc, nhưng nàng lo rằng nếu mình tự mua băng dùng, Ngụy Thiền nhìn thấy lại nảy sinh lòng đố kỵ, nghi ngờ tổ mẫu thiên vị, rồi hai mẹ con nhà đó lại sang quấy rầy bà. Thế nên, nàng thà cầm quạt phe phẩy suốt ngày còn hơn là tự bỏ tiền túi mua lấy cái sự thoải mái nhưng rước về bao phiền phức.

Chiều tối hôm ấy, biểu ca Hoắc Quyết mang theo một giỏ dưa hấu tới thăm Thừa An Bá phủ.

Ngụy lão thái thái sai nha hoàn rửa sạch dưa, cắt thành miếng nhỏ bày ra mấy đĩa, mọi người dùng tăm trúc ghim từng miếng mà ăn.

"Chà, dưa này ngọt thật, lại còn cát mềm, rất hợp với những người già xương cốt rệu rã như ta." Ngụy lão thái thái ăn liền hai miếng, cười khen không ngớt.

Hoắc Quyết ngồi phía dưới lão thái thái, cười đáp: "Ngoại tổ mẫu có một mảnh đất cát chuyên để trồng dưa hấu, chỗ dưa này là bà sai người hái xuống, bảo vãn bối mang tới cho người nếm thử của tươi."

Ngụy lão thái thái thực sự có chút ngưỡng mộ Thọ An Quân, có điền trang, có ruộng vườn, tâm trí thư thái nên thân thể cũng khỏe mạnh, ngày tháng trôi qua tiêu diêu tự tại vô cùng.

Hoắc Quyết vốn rất khéo léo lấy lòng trưởng bối, từ lúc hắn ngồi xuống, nụ cười trên gương mặt Ngụy lão thái thái chưa từng dứt.

Ngụy Nhiêu biết rõ mục đích đến của biểu ca, nàng kiên nhẫn chờ đợi. Cho đến khi tổ mẫu sai nàng ra tiễn khách, hai huynh muội mới dừng chân bên hành lang trong viện. Bích Đào đứng cách đó không xa canh chừng, nàng là tâm phúc của Ngụy Nhiêu nên không cần phải đề phòng.

"Phố Thiên Thuận có một tiệm trà đang muốn chuyển nhượng, giá cả khá phù hợp. Muội định tự mình ra mặt mua, hay để ta tìm người trung gian?" Hoắc Quyết hơi cúi đầu, nhìn vị biểu muội đã nửa tháng không gặp.

Ngụy Nhiêu chậm rãi đong đưa chiếc quạt tròn trong tay. Mặt quạt thêu bức họa sơn thủy lúc thì che khuất gương mặt diễm lệ như hoa thược dược, lúc lại hạ xuống thấp thoáng. Mỗi nhịp quạt lay động lại đưa tới một làn hương thơm dịu nhẹ, phảng phất như hương hoa quế nhưng không nồng đậm bằng, chỉ vừa đủ độ ngọt ngào.

Là do váy áo nhiễm hương, hay chính là "nữ nhi hương" trong truyền thuyết?

Đối diện với một mỹ nhân như Ngụy Nhiêu, chẳng mấy nam tử có thể giữ vững tâm thế, họa chăng chỉ là cố giữ lấy cái thân xác không làm điều quá giới hạn mà thôi.

"Chuyện ở cung yến hẳn là biểu ca cũng nghe rồi chứ?" Ngụy Nhiêu cười tự giễu, "Vẫn là mời người trung gian đi thôi. Muội sẽ bí mật chuyển nhượng khế ước sau. Nếu để đám danh môn huân quý biết tửu lâu đó là do muội mở, sợ là họ chẳng thèm bước chân vào quán mất."

Hoắc Quyết gật đầu: "Như vậy cũng tốt. Ta sẽ tìm cho muội một chưởng quỹ đáng tin cậy, muội chỉ việc định kỳ thu tiền là được."

Ngụy Nhiêu: "Còn về phần đầu bếp..."

Hoắc Quyết: "Chậm nhất là cuối tháng sẽ vào kinh. Tiệm trà sửa lại thành tửu lâu cũng cần thời gian, nếu mọi chuyện thuận lợi, khoảng giữa tháng Sáu tửu lâu có thể khai trương."

Ngụy Nhiêu thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười nói với Hoắc Quyết: "Cái tửu lâu này mở ra, ngoài việc bỏ bạc, muội chẳng phải làm gì cả, tất cả đều nhờ biểu ca lo liệu giúp. Muội thật chẳng biết phải cảm ơn huynh thế nào cho phải."

Hoắc Quyết cười trầm thấp: "Huynh muội với nhau, muội khách khí làm gì. Biểu ca chỉ hận bản thân vô dụng, chẳng giúp gì được muội trong những việc đại sự kia."

Ngụy Nhiêu lại chẳng nghĩ vậy: "Thế nào gọi là đại sự? Kiếm bạc mới là đại sự hàng đầu, chứ thanh danh có đem ra mà ăn cơm được đâu?"

Nàng nói như vậy, và trong lòng thực sự cũng nghĩ như thế, nên nụ cười mới rộng mở rạng rỡ đến vậy. Đôi mắt phượng như làn nước suối trong vắt, sáng ngời, chẳng tìm thấy lấy một tia gượng ép.

Hoắc Quyết thấy vậy, không kìm được mà hỏi: "Muội không muốn gả vào vọng tộc nữa sao?"

Trong đôi mắt quyến rũ của Ngụy Nhiêu thoáng hiện lên vài phần ngông cuồng: "Đại bá của muội là Thừa An Bá, ngoại tổ mẫu là Thọ An Quân, phu quân hiện tại của mẫu thân muội lại chính là Hoàng thượng. Bản thân muội vốn đã là nữ nhi nhà vọng tộc rồi. Có nam tử vọng tộc nào thích hợp thì muội gả, bằng không, muội sẽ học theo ngoại tổ mẫu, tự mình ra ngoài mua lấy một mảnh đất, sửa sang lại cái điền trang để sống cho khoái hoạt."

Hoắc Quyết hạ thấp giọng: "Còn Thái hậu..."

Ngụy Nhiêu nháy mắt với biểu ca, xòe ra một bàn tay. Năm năm, nàng nhẩm tính, cùng lắm Thái hậu cũng chỉ sống thêm được năm năm nữa là cùng.

Hoắc Quyết bị sự tự tin của nàng lây lan, trong lòng cũng chợt nảy ra một mầm non mang tên hy vọng.

Nếu biểu muội thực sự không màng đến môn đăng hộ đối, đợi thêm năm năm nữa, nếu nàng vẫn chưa gả cho ai, liệu hắn có cơ hội hay không?

.

Ngụy Nhiêu hẹn biểu ca gặp mặt tại Nhàn Trang của ngoại tổ mẫu để hoàn tất thủ tục giao nhận khế ước đất đai của tửu lâu.

Nàng cố ý làm vậy vì thực sự nhớ ngoại tổ mẫu. Chuyện gả vào vọng tộc đã vô vọng, hà tất gì nàng phải tự kìm kẹp bản thân mình mãi?

Ngày thứ hai, Ngụy Nhiêu mang theo Bích Đào và Liễu Nha, ngồi xe ngựa ra khỏi thành.

Ngụy lão thái thái vì đau lòng cho tiểu tôn nữ phải chịu ủy khuất, cảm thấy con bé đi Nhàn Trang giải khuây cũng tốt nên hết sức ủng hộ.

Mọi chuyện ở kinh thành, Thọ An Quân đều đã nghe phong thanh. Bà thừa biết Ngụy Nhiêu không phải hạng người đó, nhưng khổ nỗi thiên hạ lắm kẻ đố kỵ, cố tình tung lời đồn ác ý. Sau vụ náo loạn này, ít nhất trong năm nay ngoại tôn nữ của bà khó mà gả đi được. Thay vì ở trong kinh chịu cái uất khí ấy, chi bằng tới trang tử mà thỏa sức vui chơi. Vị ở trong cung kia giờ này chắc hẳn đang đắc ý xem trò vui, tâm trạng bà ta một khi đã tốt thì có lẽ cũng sẽ không phái thích khách tới nữa.

"Cười tươi như hoa thế này, ta cũng nghi là con cố ý làm vậy đấy."

Gặp lại ngoại tôn nữ, Thọ An Quân cẩn thận quan sát một hồi. Thấy Ngụy Nhiêu không hề gầy đi, cũng chẳng có vẻ gì là sầu não uất ức, bà liền lên tiếng trêu ghẹo.

Ngụy Nhiêu nũng nịu: "Đúng vậy ạ, con chính là cố ý, cố ý bôi đen chính mình để người phải đau lòng vì con đấy!"

Thọ An Quân bất giác lắc đầu đầy bất lực, kéo lấy bàn tay nhỏ của Ngụy Nhiêu mà bảo: "Thôi được rồi, chúng ta không cưỡng cầu nữa. Lần này con muốn ở lại trang tử bao lâu tùy thích, ngoại tổ mẫu tuyệt đối không đuổi con. Nhìn cái mặt nhỏ này nóng đến đỏ bừng cả lên rồi kìa. Nhạn Nhi, mau đi bưng một bát nước ô mai ướp lạnh tới đây."

Tiểu nha hoàn tươi cười chạy xuống bếp, một lát sau đã bưng về một bình nước ô mai ướp lạnh.

Ngụy Nhiêu uống liền một hơi hết nửa bát, vị chua chua ngọt ngọt lại lạnh tê đầu lưỡi, sảng khoái không sao tả xiết.

Sau khi chào hỏi ngoại tổ mẫu xong, Ngụy Nhiêu dẫn hai muội muội là Chu Huệ Châu và Hoắc Lâm về phòng mình để nói chuyện riêng. Trong phòng đã bày sẵn chậu băng, Liễu Nha dùng sức quạt mạnh mấy cái, hơi lạnh lan tỏa khắp căn phòng khiến không gian trở nên thanh mát, dễ chịu. Ngụy Nhiêu thong thả cởi bỏ hài thêu, ngồi xếp bằng trên giường rồi vẫy hai vị biểu muội cùng lại gần.

Chiếc giường khung rất lớn, đủ chỗ cho ba chị em nằm song song tâm sự.

"Nhiêu tỷ tỷ đúng là xui xẻo thật, tự dưng lại vướng phải chuyện này. Muội nói tỷ nghe, tỷ tỷ của muội vẫn còn đang oán hận tỷ đấy, cứ bảo là tại tỷ liên lụy nên giờ chẳng thấy ai đến cầu hôn tỷ ấy cả." Chu Huệ Châu bĩu môi, không ngần ngại "mách lẻo" về tỷ tỷ ruột của mình với Ngụy Nhiêu. Nàng vốn dĩ tính tình thẳng thắn, giúp lý không giúp thân: "Tỷ ấy sao không tự nghĩ lại đi, nếu thực sự có thế gia công tử nào thích tỷ ấy, thì sao suốt cả tháng Tư chẳng thấy ai đánh tiếng dạm hỏi?"

Đối với tính cách cố tình gây sự của Chu Huệ Trân, Ngụy Nhiêu đã sớm tập thành thói quen nên cũng chẳng bận tâm.

"Nhiêu tỷ tỷ, lần này tỷ định ở lại bao lâu?" Hoắc Lâm nằm sát bên cạnh Ngụy Nhiêu, nghiêng đầu nhìn nàng: "Tháng Chín là muội phải theo ca ca về Thái Nguyên rồi."

Ngụy Nhiêu mỉm cười: "Ta sẽ ở đây cho đến tháng Bảy, đợi thời tiết dịu mát hơn mới về. Lâm Lâm nếu không nỡ xa ta, lúc đó hãy cùng ta về Bá phủ chơi."

Ba chị em cứ thế ríu rít chuyện đông chuyện tây, tình cảm khăng khít như ruột thịt một nhà.

Trong khi đó, ở một viện lạc khác, Vương thị đang ra sức ngăn cản trưởng nữ Chu Huệ Trân, không cho nàng ta sang gây chuyện với Ngụy Nhiêu.

"Con tìm nó làm gì? Cãi nhau thì con có cãi thắng được nó đâu, để Lão Thái Quân biết chuyện lại phạt con bây giờ." Vương thị thực chất là sợ Chu Huệ Trân chịu thiệt.

Chu Huệ Trân vành mắt đỏ hoe: "Nàng ta ở kinh thành làm mất mặt như thế, hại con giờ không gả đi được, con làm sao nuốt trôi cơn giận này đây!"

Vương thị thở dài não nề: "Chuyện cũng đã lỡ rồi, cãi vã thì giải quyết được gì đâu. Đều tại nương, sớm biết sự tình thành ra thế này, lúc trước khi Tây Đình Hầu..."

Nói đến một nửa, Vương thị sực tỉnh, vội vàng im bặt để che giấu.

Nhưng Chu Huệ Trân làm sao dễ dàng bỏ qua, nàng ta túm chặt lấy ba chữ "Tây Đình Hầu" không buông, ép mẫu thân phải nói cho rõ ràng.

Vương thị bị con gái quấy đến đau cả đầu, hết cách, đành kéo nàng vào phòng, hạ thấp giọng kể lại chuyện Thế tử Tây Đình Hầu Hàn Liêu từng muốn cưới Chu Huệ Trân làm kế thất: "Trân nhi à, con đừng trách nương và Lão Thái Quân, chúng ta cũng chỉ vì muốn tốt cho con thôi. Hàn Liêu kia trên có mẫu thân cay nghiệt, dưới có tới mười mấy đứa con riêng, con gả qua đó làm sao sống nổi?"

Chu Huệ Trân chẳng thèm quan tâm những thứ đó, nàng ta chỉ biết rằng mình đã suýt chút nữa trở thành Thế tử phu nhân của Tây Đình Hầu, chỉ cần nhẫn nhịn mười mấy hai mươi năm là sẽ đường đường chính chính trở thành Hầu phu nhân!

Vốn đã đang sốt ruột chuyện cưới xin, nay Chu Huệ Trân khóc còn thảm thiết hơn, cứ như thể vừa đánh mất cơ hội đắc đạo thành tiên: "Con không sống nổi nữa, hu hu... Con sống còn ý nghĩa gì nữa đâu, các người ai nấy đều chẳng muốn con được sung sướng!"

Vương thị phải liều mạng mới đè được Chu Huệ Trân xuống, thế nên Ngụy Nhiêu hoàn toàn không hay biết vị biểu tỷ tốt của mình đang khóc đến xé lòng vì để lỡ mất Hàn Liêu.

Sáng sớm hôm sau, nhân lúc thời tiết còn mát mẻ, Ngụy Nhiêu cải nam trang, đội mũ che mặt rồi một mình thúc ngựa rời đi.

Nàng không báo cho hai muội muội vì sợ họ đi theo, vạn nhất gặp phải thích khách nàng không bảo vệ xuể sẽ làm liên lụy đến họ.

Còn nếu chỉ có một mình, nàng chẳng ngán thứ gì.

Ngụy Nhiêu không đi con đường dẫn về phía núi Vân Vụ mà chỉ phi nước đại trên những con đường mòn thôn dã. Chạy mãi chạy mãi, nàng bỗng đi tới bên cạnh ruộng dưa của ngoại tổ mẫu. Những quả dưa hấu vỏ xanh tròn lẳn như những tiểu Phật Di Lặc nằm no nê trên đất cát, trông vô cùng bắt mắt. Ngụy Nhiêu liếc nhìn túp lều canh dưa, đang phân vân nên gọi người mua dưa hay "trộm" một quả để trêu chọc người giữ dưa thì phía sau đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.

Ngụy Nhiêu quay đầu lại, thấy một võ tướng cao lớn cường tráng đang giục ngựa lao tới. Nàng khẽ nheo mắt, nghi hoặc xoay đầu ngựa lại.

Thích Trọng Khải chạy gấp đến mức những hạt mồ hôi lớn như hạt đậu không ngừng lăn dài trên gương mặt màu đồng hun.

Thấy người quen, Ngụy Nhiêu vén vành mũ che mặt lên, để lộ nửa gương mặt kiều diễm mà hỏi hắn: "Nhị gia tìm ta sao? Sao lại ăn mặc thế này?"

Thích Trọng Khải thở hổn hển, đôi mắt hổ không chớp lấy một cái, nhìn trân trân vào gương mặt xinh đẹp của Ngụy Nhiêu.

Biên cương đột ngột xảy ra chiến sự, ngày hôm qua hắn đã nhận mệnh lệnh phải xuất chinh ngay lập tức.

Thích Trọng Khải muốn ra chiến trường, muốn bảo quốc vệ dân, muốn lập công dương danh, nhưng điều duy nhất hắn không nỡ buông xuống chính là tâm tư của Tứ cô nương.

Chạng vạng tối hôm qua vừa ra khỏi cung, hắn đã nhất thời xung động chạy đến Thừa An Bá phủ đòi gặp nàng. Ngụy lão thái thái ban đầu khăng khăng từ chối, mãi đến khi Thích Trọng Khải nói rằng lần này đi có thể sẽ không về được, hắn không muốn mang theo nỗi nghi hoặc này mà rời đi, bà mới mủi lòng cho biết Tứ cô nương đã tới Nhàn Trang.

Lúc đó cửa thành đã đóng, Thích Trọng Khải đành nén lòng chờ đến sáng sớm nay. Vừa mới tiếp cận Nhàn Trang, hắn đã thấy từ xa một bóng hình quen thuộc phi ngựa ra ngoài. Đoán chắc đó là Tứ cô nương, hắn liền dốc sức đuổi theo.

"Ta sắp phải xuất chinh rồi. Tứ cô nương, ta là kẻ thô kệch, có chuyện gì sẽ nói thẳng. Bên ngoài đều đồn rằng nàng muốn gả cho ta, điều đó có phải sự thật không?" Thích Trọng Khải siết chặt dây cương, cố gắng giữ hơi thở ổn định để hỏi. Gương mặt hắn đỏ bừng, đôi mắt hổ nóng rực, còn bỏng cháy hơn cả ánh nắng gắt mùa hạ.

Giây phút ấy, Ngụy Nhiêu đã nghĩ, nếu nàng thực sự gả cho Thích Trọng Khải, hắn chắc chắn sẽ giống như hai vị lão thái thái, nâng niu nàng trong lòng bàn tay mà yêu chiều.

Đáng tiếc, hai người họ chú định vô duyên.

Nàng khẽ cười, giả vờ lộ ra vẻ tổn thương: "Nhị gia là người chính trực, chẳng lẽ cũng tin vào những lời đồn thổi, coi ta là hạng nữ tử l* m*ng đó sao?"

Ngọn lửa nhiệt huyết trong mắt Thích Trọng Khải chợt tắt ngấm trước vẻ ủy khuất của nàng.

Ngụy Nhiêu không đành lòng, ánh mắt lướt qua ruộng dưa thấy một quả dưa hấu căng tròn. Nàng xuống ngựa, rút bảo kiếm bổ đôi quả dưa, gọt một miếng lớn rồi đưa cho người nam nhân đang ngồi trên lưng ngựa: "Ta đối với Nhị gia không có tình cảm nam nữ, nhưng lại cảm kích Nhị gia đã chưa từng khinh khi ta, trong lòng ta luôn coi ngài là bằng hữu. Hôm nay Nhị gia sắp xuất quân, Ngụy Nhiêu không có gì quý giá, xin tặng miếng dưa này để ngài giải khát, chúc ngài thắng trận ngay từ lần đầu ra quân, sớm ngày khải hoàn."

Thích Trọng Khải khẽ giật mình. Hắn nhìn miếng dưa, lại nhìn dáng cười cởi mở ngọt ngào của cô nương trước mặt, đột nhiên cảm thấy lòng không còn đau đớn như trước nữa.

Không thích thì không thích, có thể làm bằng hữu với Tứ cô nương cũng là đủ rồi!

"Được, vậy ta..."

"Ai đang ăn trộm dưa nhà chúng ta đấy?"

Tiếng quát tháo đầy giận dữ đột nhiên truyền đến từ phía lều canh dưa. Ngụy Nhiêu nhìn lại, thấy người giữ dưa đang vừa xỏ giày vừa hồng hộc chạy tới đây!

Ngụy Nhiêu nhanh trí, kiễng chân ấn miếng dưa vào tay Thích Trọng Khải, rồi thoắt cái đã leo lên ngựa, chạy mất dạng.

Lần đầu tiên nhìn thấy một mặt tinh nghịch này của Tứ cô nương, lòng Thích Trọng Khải trào dâng một cảm giác chua chua ngọt ngọt khó tả. Hắn định móc bạc ném trả cho người giữ dưa, thì nghe ông ta hầm hầm quát: "Làm quan thì giỏi lắm sao? Đây là dưa nhà Thọ An Quân đấy! Ngươi bỏ tiền mua thì thôi, bằng không chúng ta sẽ lên trước mặt Hoàng thượng cáo trạng ngươi!"

Thích Trọng Khải nghe xong, mắt đảo một vòng, một tay cầm dưa một tay giục ngựa, cười ha hả rồi phi đi mất.

Hai khắc sau, Thích Trọng Khải đã về tới đơn vị hội quân.

Lục Trạc liếc hắn một cái, lông mày nhíu lại đầy vẻ ghét bỏ, chỉ chỉ vào tấm giáp ngực của hắn.

Thích Trọng Khải cúi đầu, thấy trên giáp dính đầy nước dưa hấu đỏ thắm.

Hắn lấy đầu ngón tay quệt một cái, nghĩ đây là dưa do Tứ cô nương tặng, bèn đưa ngón tay vào miệng m*t chùn chụt, vẻ mặt vô cùng tâm đắc.

Lục Trạc: "..."

Thấy vẻ khinh bỉ của bạn mình, Thích Trọng Khải cười hắc hắc, đưa một ngón tay tới gần: "Nếm thử không? Ngọt cực kỳ!"

Lục Trạc lập tức thúc ngựa, giữ khoảng cách thật xa với hắn.