Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 137: Nàng Không Thể Để Lục Trạc Chết Vô Ích

Ngụy Nhiêu lòng như tro nguội trở về doanh trướng, một mình ngồi lại trong đại trướng từng là của Lục Trạc.

Khi chưa tìm thấy Phi Mặc, nàng còn có thể tự lừa dối bản thân rằng Lục Trạc vẫn còn sống. Thế nhưng việc Lục Nhai cưỡi Phi Mặc trở về, và việc Phi Mặc tìm thấy chiếc khăn tay nhuốm máu thất lạc của Lục Trạc, tất cả đều như đang tạt gáo nước lạnh vào mặt Ngụy Nhiêu, bảo nàng đừng vương vấn mộng tưởng nữa. Người đàn ông bề ngoài ôn nhuận như ngọc nhưng thực chất lại luôn chọc tức nàng hết lần này đến lần khác ấy, thực sự đã chết rồi.

Hắn bảo nàng đợi hắn trở về, vậy mà chính hắn lại nhường lại cơ hội sống cho người đường đệ ruột thịt.

Nhưng hắn còn có mẫu thân, còn có nàng, còn có đứa con gái nhỏ mới được một tuổi rưỡi! Chẳng lẽ sự thống khổ của ba mẹ con họ không quan trọng, việc hắn cứu đường đệ mới là quan trọng nhất hay sao?

Đau đến cực hạn rồi hóa thành hận đến cực hạn. Ngụy Nhiêu hận không thể đuổi theo tới tận quỷ môn quan, cầm chén trà đập vào đầu Lục Trạc một lần nữa! Nàng hận không thể đẩy Lục Trạc nhảy xuống sông Vong Xuyên dưới cầu Nại Hà, để mặc hắn cho dù có đào sạch mọi loại thảo dược dưới lòng sông ấy, nàng cũng sẽ không bao giờ tha thứ, không bao giờ nở một nụ cười với hắn nữa!

Hình bóng người đàn ông ấy toàn thân ướt sũng với chiếc áo trung y, từ dưới nước bước lên bờ, ánh mặt trời rọi vào gương mặt tuấn mỹ, một tay hắn nắm chặt nắm thảo dược, ánh mắt thâm trầm nhìn thẳng về phía nàng...

Rõ ràng là rất hận, vậy mà những ký ức năm xưa lại cứ từng màn từng màn hiện lên rõ mồn một. Ngụy Nhiêu gục đầu xuống, để mặc cho nước mắt làm ướt đẫm vạt áo.

Nàng không biết mình đã ngồi thẫn thờ như thế bao lâu, cho đến khi bên ngoài đại trướng đột nhiên vang lên giọng nói của Triệu Bách: "Quận chúa, toán quân Ô Đạt truy sát Nhị công tử lúc nãy, Thần Võ quân chúng ta đã bắt sống được hơn hai trăm tên. Long Tương quân và Du Thành quân cũng bắt sống được một nhóm. Vừa rồi Hầu gia và Tần tướng quân đề nghị đem tổng cộng ba trăm tên tù binh này đến trước đại trướng chặt đầu, để tế linh hồn trên trời của Thế tử và các tướng sĩ đã khuất. Nhị công tử hiện vẫn chưa tỉnh, không biết ý của quận chúa thế nào?"

Người đều đã chết rồi, giết mấy trăm tù binh thì có ích lợi gì?

Ngụy Nhiêu không muốn mở miệng nói chuyện.

Triệu Bách đợi một lát, lại xin chỉ thị: "Tướng sĩ Thần Võ quân chúng ta hận không thể lột da lũ người Ô Đạt kia. Nếu quận chúa không có ý kiến gì, thuộc hạ xin phép mang những tù binh kia xuống và tự mình chấp đao."

Ngụy Nhiêu vẫn ngồi im bất động.

Triệu Bách đợi thêm một chút, khẽ nói một tiếng "thuộc hạ xin cáo lui" rồi chuẩn bị rời đi.

"Triệu Bách." Bên trong đột nhiên truyền đến giọng nói của Ngụy Nhiêu.

Triệu Bách lập tức quay trở lại.

Ngụy Nhiêu bảo hắn đi vào trong trướng.

Triệu Bách nhận lệnh, cúi đầu bước vào. Ánh mắt hắn cao nhất cũng chỉ dám dừng ở bắp chân của quận chúa, không dám nhìn lên thêm nữa.

Ngụy Nhiêu đã lau khô nước mắt. Sau khi lấy lại bình tĩnh trong chốc lát, nàng thấp giọng hỏi: "Lần này tiến về hẻm Thiết Hạt, Long Tương quân và Du Thành quân tổng cộng đi bao nhiêu người?"

Triệu Bách đáp: "Long Tương quân hai vạn, Du Thành quân một vạn."

Ngụy Nhiêu nhìn thẳng vào mặt hắn: "Tổng số quân của họ vượt xa chúng ta, vì sao bắt được tù binh lại không bằng Thần Võ quân?"

Triệu Bách giải thích: "Thế tử hy sinh, các huynh đệ Thần Võ quân cũng tử thương hơn ba vạn người. Cho nên lúc phát hiện quân Ô Đạt, các tướng sĩ Thần Võ quân đã xông lên nhanh nhất. Năm trăm phủ binh do chúng ta huấn luyện cũng mang đầy lòng căm hận, lao lên phía trước chặn đứng đường lui của một vạn quân Ô Đạt, sau đó mới cùng Long Tương quân và Du Thành quân tạo thành thế gọng kìm vây khốn. Bọn chúng không hàng cũng phải hàng."

Ngụy Nhiêu hỏi tiếp: "Tổng cộng có bao nhiêu kẻ đầu hàng?"

Triệu Bách trả lời: "Gần một ngàn người. Hàn Liêu giết đỏ cả mắt, nhất quyết không chấp nhận đầu hàng. Thuộc hạ vốn dĩ cũng muốn giết sạch sành sanh, nhưng nhìn cái điệu bộ giả mù sa mưa của hắn thấy quá buồn nôn, bởi vậy mới cố ý giữ lại một nhóm tù binh mang về, giao cho quận chúa và Nhị công tử thương lượng xử trí."

Lại là Hàn Liêu! Nhà họ Hàn này đúng là một lũ làm bộ làm tịch.

Ngụy Nhiêu vốn không tin tưởng Hàn Liêu, mà ngụm máu nôn ra "đúng lúc" kia của Tây Đình hầu càng khiến nàng đem lòng hoài nghi toàn bộ Long Tương quân.

"Thế tử hy sinh, hơn ba vạn tướng sĩ Thần Võ quân cũng đã nằm xuống, ta muốn áp giải hơn ba trăm tên tù binh này về kinh, đưa tất cả bọn chúng đến trước Ngọ môn chém đầu. Ta muốn để thân nhân của hơn ba vạn tướng sĩ kia đều có thể tận mắt nhìn thấy chúng ta chính tay đâm chết kẻ thù." Ngụy Nhiêu lạnh giọng nói với Triệu Bách, "Ngươi đi gom hết tù binh của Du Thành quân và Long Tương quân về đại doanh Thần Võ quân, canh giữ thật nghiêm ngặt, tuyệt đối không được để xảy ra bất kỳ sai sót nào."

Triệu Bách: "Rõ!"

Bước ra khỏi doanh trướng, Triệu Bách cùng Ngô tham tướng cùng nhau đi đến soái trướng của Tây Đình hầu.

Lúc này Tây Đình hầu, Hàn Liêu, Tần Mân và Trịnh tham tướng cùng các tướng lĩnh của Du Thành quân đều đang có mặt đông đủ ở đó.

Triệu Bách liền truyền đạt lại ý nguyện của quận chúa.

Tây Đình hầu khẽ liếc nhìn con trai một cái.

Hàn Liêu liền lên tiếng: "Trận chiến ở hẻm Thiết Hạt vừa qua, ba quân chúng ta tổn thất nặng nề, hiện tại đang rất cần phấn chấn sĩ khí. Nhóm tù binh này nên được mang ra chém đầu ngay tại chiến trường, việc gì phải ngàn dặm xa xôi chở về kinh thành làm chi cho phiền phức? Chỉ cần giết sạch bọn chúng rồi loan tin khắp đại Tề, tự nhiên có thể an ủi được người thân và hảo hữu của các liệt sĩ."

Triệu Bách mặt không chút cảm xúc đáp: "Thuộc hạ đến đây là để truyền đạt lại ý của quận chúa. Nếu Hàn tướng quân muốn chém đầu số tù binh do Long Tương quân bắt được ngay tại đây, Thần Võ quân chúng ta tuyệt đối không can thiệp." Nói xong, Triệu Bách quay sang nhìn Tần Mân, "Không biết Tần tướng quân có sẵn lòng giao tù binh cho quận chúa để mang về kinh thành hỏi trảm hay không?"

Trong tay Tần Mân chỉ có khoảng sáu bảy mươi tên tù binh, chừng đó chẳng thấm vào đâu để mà phấn chấn sĩ khí. Hơn nữa, quận chúa đang trong cơn đau buồn vì mất chồng, đưa ra yêu cầu nhỏ này thì ông sẵn sàng phối hợp.

Tần Mân liền sai người đem số tù binh Du Thành quân bắt được sang đại doanh Thần Võ quân.

Tây Đình hầu thấy vậy cũng bảo Long Tương quân giao tù binh đi, phía bọn họ số lượng tù binh lại càng ít hơn.

Khi mọi người đã giải tán, Hàn Liêu nhíu chặt chân mày, khẽ nói với Tây Đình hầu: "Phụ thân, toán quân Ô Đạt này hẳn là do Hưu Cát phái tới để truy sát Lục Nhai. Quận chúa dường như đã có lòng hoài nghi chúng ta, nếu nàng tra tấn dã man đám tù binh này, liệu có tra ra được manh mối gì không?"

Hưu Cát là một viên đại tướng của nước Ô Đạt, cũng chính là vị tướng quân Ô Đạt mà trước đó Hàn Liêu đã tự mình gửi thư mật báo tin. Hắn ta cùng Tây Đình hầu đã phối hợp với nhau, đẩy Lục Nhai vào trận địa mai phục của quân Hưu Cát. Mà Lục Nhai thực chất chỉ là một con mồi, mục tiêu thực sự mà cha con họ và Hưu Cát muốn đối phó chính là Lục Trạc. Lục Trạc có ngàn cái tốt, vạn cái hay, duy chỉ có điều là quá trọng tình trọng nghĩa. Dẫu biết rõ đó là tử cục, hắn cũng nhất định sẽ lao vào cứu huynh đệ mình.

Hàn Liêu là kẻ xem thường điểm này ở Lục Trạc nhất.

Năm đó hắn phái thích khách đi ám sát Lục Trạc, cũng là lợi dụng lòng lương thiện của đối phương. Chỉ có điều, tên thủ lĩnh chỉ huy trận ám sát năm ấy đứng cách bìa rừng quá xa, không nhìn thấy rõ những chuyện xảy ra bên trong. Đến khi màn đêm buông xuống, không một tên thích khách nào trở về, gã thủ lĩnh mới nhận ra phi vụ đã thất bại. Khi vào trong rừng kiểm tra, gã phát hiện đám thuộc hạ đều đã đền mạng, dựa vào vết thương trên tử thi mới đánh giá được rằng cả hai vợ chồng Lục Trạc đều đã ra tay.

Cũng chính từ lúc đó, Hàn Liêu lại càng khao khát có được Ngụy Nhiêu. Một mỹ nhân vừa rực rỡ lại vừa có thể kề vai chiến đấu sinh tử cùng Lục Trạc, hắn cũng muốn có được nàng.

Tây Đình hầu trầm ngâm một lát rồi trầm giọng nói: "Sẽ không sao đâu. Mật thám của con đã tận mắt nhìn thấy Hưu Cát đốt bức thư đó đi rồi mới trở về. Đám tiểu binh Ô Đạt kia nhiều nhất cũng chỉ biết tuân lệnh của tướng lĩnh mà làm việc, lúc đầu khi phát hiện ra Lục Nhai, tụi nó cũng chỉ nghĩ là trùng hợp chứ chẳng thể ngờ được đây là trận mai phục do Hưu Cát cố tình sắp đặt. Quận chúa có hoài nghi đi chăng nữa thì nàng ta cũng chẳng có một chút chứng cứ nào."

Hàn Liêu gật đầu đồng ý.

Tây Đình hầu lại dặn dò thêm: "Dù vậy, con vẫn phải mật thiết lưu ý mọi động thái của quận chúa và Lục Nhai. Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, nếu thực sự để bọn họ nắm được chứng cứ..."

Tây Đình hầu lạnh lùng liếc nhìn Hàn Liêu một cái.

Hàn Liêu hiểu ý. Nếu thật sự có ngày đó, hắn tuyệt đối sẽ không vì thương hoa tiếc ngọc mà nương tay với Ngụy Nhiêu nữa.

.

Lục Nhai đã tỉnh lại.

Ngụy Nhiêu đến phòng bệnh thăm hắn.

Mấy ngày trốn chạy vừa qua của Lục Nhai trôi qua vô cùng chật vật. Một số vết thương trên người do không được xử lý kịp thời đã bắt đầu mưng mủ, hoại tử. May mắn là không có vết thương nào chí mạng, nhưng khi quân y dùng dao cạo bỏ phần thịt thối cho hắn, hắn cũng phải chịu không ít đau đớn khổ sở.

Ngụy Nhiêu gần như thờ ơ đứng nhìn tất cả những cảnh tượng này.

Lục Nhai không dám nhìn thẳng vào mắt nàng.

Hắn biết rõ tình cảm giữa đại ca và đại tẩu sâu đậm đến nhường nào. Đại ca có thể bao dung cho mọi hành động đi ngược lại quy củ kinh thành của đại tẩu, thậm chí là việc nàng tự ý luyện binh, còn đại tẩu cũng có thể ngay khi nghe tin dữ của đại ca, liền bất chấp hiểm nguy tính mạng mà dẫn theo năm trăm phủ binh xông vào thảo nguyên đầy rẫy nguy cơ này.

Nếu như không có hắn, đại ca đã không chết. Nếu như không có hắn, đại tẩu cũng chẳng cần phải uất nghẹn đến mức thổ huyết rơi lệ.

Quân y vừa lui ra ngoài, Lục Nhai liền hướng về phía Ngụy Nhiêu mà quỳ sụp xuống: "Đại tẩu, là ta có lỗi với đại ca."

Ngụy Nhiêu khẽ giơ tay lên, ánh mắt nhìn sang nơi khác, nhạt giọng nói: "Đứng lên đi. Đại ca của ngươi là người vô cùng kiêu hãnh, chàng sẽ không thích nhìn thấy ngươi quỳ lạy ta đâu."

Lục Nhai càng thêm hổ thẹn, cúi đầu đứng dậy.

Ngụy Nhiêu vẫn không nhìn hắn: "Nói đi, vì sao ngươi lại cảm thấy mình có lỗi với chàng?"

Lục Nhai không dám giấu giếm nửa lời. Hắn kể từ lúc đại ca dặn dò hắn phải đề phòng cha con Hàn Liêu và muốn hắn ở lại trấn giữ đại doanh, cho đến lúc ở trong hẻm Thiết Hạt, đại ca đã nhường Phi Mặc lại cho hắn. Hắn kể tiếp đến chuyện sau khi đại quân rút đi, quân Ô Đạt đã bao vây lấy hai huynh đệ họ, đại ca liền chủ động dẫn dụ phần lớn binh lực địch đi hướng khác. Rồi cả chuyện hắn nghe thấy binh sĩ Ô Đạt reo hò dưới vách núi vì tìm thấy thi thể đại ca, cho đến lúc hắn trên đường tháo chạy thì phát hiện ra binh mã triều đình, cuối cùng được Thần Võ quân do Ngụy Nhiêu dẫn đầu ứng cứu.

Ngụy Nhiêu lẳng lặng lắng nghe. Đến nước này, nàng đã không còn nghi ngờ gì về cái chết của Lục Trạc nữa.

Thế nhưng hiện tại, nàng có một việc quan trọng hơn phải làm. Nàng tuyệt đối không thể để Lục Trạc, cùng hơn ba vạn tướng sĩ Thần Võ quân và những binh sĩ Trung Nguyên khác phải bỏ mạng một cách oan uổng.

Ngụy Nhiêu chỉ cần lấy thông tin từ chỗ Lục Nhai, ngoài ra nàng không hé môi thêm bất cứ điều gì với hắn. Chuyện này càng nhiều người biết thì cha con Hàn Liêu càng dễ sinh lòng cảnh giác. Cứ để Lục Nhai tiếp tục xem hai cha con họ như những đối thủ cạnh tranh chức vị bình thường trong Thượng Tứ Quân vậy.

Sau khi Lục Nhai nghỉ ngơi, Ngụy Nhiêu dùng qua bữa trưa rồi đi đến doanh trướng giam giữ tù binh.

Khu doanh trướng này vô cùng đơn sơ, hơn ba trăm tên tù binh bị nhốt chung trong một đại trướng lớn như một lũ súc vật, đứa nào đứa nấy đều bị trói chặt cả tay lẫn chân.

Ngụy Nhiêu không bước vào trong, nàng dắt theo Triệu Bách, lẳng lặng đi dọc theo mép ngoài của đại trướng.

Bên trong, lũ người Ô Đạt đang làu bàu bàn tán bằng tiếng Ô Đạt.

Trong quân đội Đại Tề, binh lính bình thường chẳng ai rảnh rỗi đi học tiếng Ô Đạt. Các tướng lĩnh nếu không bận rộn thì cũng mang tâm lý khinh thị nên cũng chẳng thèm học. Thường ngày, họ chỉ bắt vài người dân Ô Đạt biết nói tiếng Trung Nguyên, hoặc mang theo mấy thương nhân Trung Nguyên am hiểu tiếng Ô Đạt để phái ra giao lưu mỗi khi cần đối thoại lâm thời với quân địch.

Thế nhưng, Lục Trạc lại biết tiếng Ô Đạt.

Ngụy Nhiêu từng hỏi hắn vì sao lại học thứ tiếng này, Lục Trạc chỉ cười bảo: "Biết người biết ta", rồi vừa cười vừa nói việc học ngôn ngữ của dị tộc đối với hắn vô cùng đơn giản. Ngụy Nhiêu vẫn còn nhớ rõ thần sắc của hắn lúc đó, nụ cười thì ôn nhuận mà đáy mắt lại ẩn giấu vẻ tự phụ xen lẫn trêu tức.

Ngụy Nhiêu dừng bước, quay mặt vào vách trướng, nhanh chóng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mi.

Triệu Bách lẳng lặng nhìn sang hướng khác, vành mắt cũng đã đỏ hoe.

Nhưng ngay vào lúc này, bên trong trướng đột nhiên truyền đến một tiếng lo lắng bằng tiếng Ô Đạt:

"Vương tử, ngài không sao chứ?"

"Ngậm miệng, không được gọi ta là vương tử!"

"Rõ, nhưng vết thương của ngài..."

Bên trong không còn tiếng động nào nữa.

Tim Ngụy Nhiêu đập thình thịch như trống chầu. Trong đám tù binh này, vậy mà lại có một vị vương tử Ô Đạt?

Phải rồi, nàng từng nghe Lục Trạc nhắc qua, các hoàng tử của đại Tề ai nấy đều cành vàng lá ngọc, rất hiếm khi tự mình ra chiến trường. Nhưng các vương tử của bộ lạc thảo nguyên thì người nào cũng dũng mãnh thiện chiến, bọn họ lấy quân công làm niềm kiêu hãnh. Những kẻ tham sống sợ chết, chỉ biết tận tình hưởng lạc thì ngay cả tộc nhân cũng khinh thường, càng không có khả năng được phụ hãn trọng dụng.

Lúc ấy bên người Lục Nhai chỉ còn lại mười mấy người, vị vương tử này dẫn theo một vạn thiết kỵ đuổi theo, tất nhiên là vô cùng tự tin có thể dễ dàng lấy mạng họ mà không gặp nguy hiểm gì. Không ngờ, gã lại đụng trúng nhóm người Ngụy Nhiêu đang đi đến hẻm Thiết Hạt để tìm kiếm Lục Trạc. Hai bên chạm trán, quân tâm Thần Võ quân đang sục sôi căm phẫn, năm trăm phủ binh của Ngụy Nhiêu lại càng muốn nhân cơ hội lập công, cậy đông h**p yếu mà đánh tan một vạn quân kia.

Tâm trí xoay chuyển thật nhanh, Ngụy Nhiêu tiếp tục tiến về phía trước, nhanh chóng rời khỏi khu doanh trướng.

Nàng không hề tra tấn hay thẩm vấn đám tù binh, cứ làm như đúng lời mình đã nói, chỉ muốn áp giải bọn chúng về kinh thành giết để hả giận. Tuy nhiên, nàng lại âm thầm giao phó cho Triệu Bách phải canh giữ nghiêm ngặt hơn ba trăm tên tù binh này, tuyệt đối không được để xảy ra bất kỳ sơ suất nào, đồng thời phái thêm một đội Thần Võ quân lấy danh nghĩa đi tìm kiếm thi thể của Lục Trạc để đi rảo quanh thảo nguyên, nhưng thực chất là làm nhiệm vụ cảnh giới, đề phòng quân Ô Đạt có phái người đến giải cứu vương tử của bọn chúng hay không.

Ngụy Nhiêu thì vẫn giữ được vẻ bình thản, nhưng phía Ô Đạt, tướng quân Hưu Cát thì đã sắp tức điên lên rồi.

Kẻ bị bắt làm tù binh chính là con trai thứ tám của Hô Luân Khả Hãn. Bát Vương tử tuy không phải là vị vương tử lợi hại nhất thảo nguyên, nhưng lại là đứa con trai duy nhất của vị Yên thị được Hô Luân Khả Hãn sủng ái nhất. Hô Luân Khả Hãn yêu ai yêu cả đường đi, đối với Bát vương tử cũng vô cùng yêu thương, dung túng. Lần này Bát Vương tử theo ông ta xuất binh để rèn luyện, Hô Luân Khả Hãn đã đặc biệt dặn dò hắn phải bảo vệ thật tốt cho Bát Vương tử.

Không ngờ tới, cái bẫy hắn tỉ mỉ bày ra hòng trừ khử Lục Trạc, mối họa lớn trong lòng, thì thành công, vậy mà Bát Vương tử chỉ đuổi theo mười mấy tàn binh của Thần Võ quân cũng có thể đụng phải quân đội Đại Tề rồi bị bắt đi, sống chết không rõ.

Bây giờ quân Ô Đạt đã rơi vào thế yếu. Trận chiến ở hẻm Thiết Hạt tuy giết được Lục Trạc và hơn ba vạn quân Thần Võ, nhưng bản thân hắn cũng phải trả giá bằng tổn thất binh lực gấp đôi số đó. Giờ mà mang quân đi đánh đại doanh của Tây Đình hầu thì chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Lão hồ ly Tây Đình hầu kia bắt tay với hắn hãm hại Lục Trạc thì được, chứ bảo lão nương tay với thuộc hạ của hắn thì tuyệt đối không có chuyện đó.

Đánh công khai không được, vậy thì đành âm thầm ép cha con Tây Đình hầu phải thả Vương tử về. Chỉ thả đi một tên tù binh, việc này đối với hai cha con họ dễ như trở bàn tay.

Tướng quân Hưu Cát liền viết một bức mật thư cho Hàn Liêu, đồng thời điều động một đội sứ giả Ô Đạt tiến về quân doanh Đại Tề, công khai là muốn thương lượng chuyện đình chiến, nhưng thực chất là muốn lén lút chuyển tin cho Hàn Liêu.

Đại doanh hai bên cách nhau rất xa, giữa thảo nguyên mênh mông bạt ngàn ai cũng chẳng nhìn thấy ai. Nhưng hai quân giao tranh không chém sứ giả, tướng quân Hưu Cát tin rằng đội sứ giả của mình cho dù có bị quân Tề bắt được thì cũng sẽ được áp giải an toàn đến trước mặt cha con Tây Đình hầu.

Đáng tiếc thay, đội sứ giả của hắn lại đụng trúng Thần Võ quân.

Thần Võ quân làm theo lời dặn dò của Ngụy Nhiêu, vừa gặp mặt liền lập tức khống chế, bắt sống cả đoàn sứ giả Ô Đạt.

Sứ giả Ô Đạt không chút hoảng loạn, lớn tiếng tuyên bố mình phụng mệnh đến để thương lượng việc đình chiến với Tây Đình hầu.

Nếu là bình thường, quân mã Đại Tề cùng lắm là thô lỗ trói nghiến bọn họ lại rồi giải về quân doanh. Thế nhưng chi đội Thần Võ quân này thì không, họ cẩn thận lục soát khắp người đám sứ giả Ô Đạt, tất cả những nơi có thể giấu đồ đều bị lật tung lên, cuối cùng tìm ra được một bức mật thư.

Người dẫn đầu chi đội Thần Võ quân này vốn là một phủ binh của Ngụy Nhiêu.

Tên phủ binh này trước hết trung thành với Ngụy Nhiêu, sau đó mới trung thành với Thần Võ quân.

Sau khi xem qua bức mật thư, gã phủ binh giấu kỹ nó vào trong ngực, rồi ra lệnh cho anh em giết sạch những kẻ còn lại, chỉ giữ lại duy nhất một tên sứ giả. Bọn họ nhét giẻ vào miệng gã, lột chiến giáp của binh lính Ô Đạt thay vào cho gã để ngụy trang gã thành một binh sĩ Ô Đạt bị thương, rồi bí mật áp giải trở về đại doanh Thần Võ quân.

Tây Đình hầu và Hàn Liêu nghe tin Thần Võ quân bắt được một tên lính gác Ô Đạt rồi ném vào đại trướng tù binh thì đều chẳng mấy bận tâm.