* Hồng hồng hỏa hỏa: là một thành ngữ gốc Hán, mô tả trạng thái thịnh vượng, phát đạt, náo nhiệt, hoặc cuộc sống giàu có, dư giả
Vào trung tuần tháng sáu, Ngụy Nhiêu nhận được chiếu thư phê hồi của Nguyên Gia Đế, chuẩn y cho nàng được nuôi dưỡng năm trăm gia binh.
Đợi đến khi Lục Trạc được ngày hưu mộc trở về, Ngụy Nhiêu vô cùng vui sướng đem bản tấu chương có đóng dấu ngọc tỷ đưa cho hắn xem.
Việc đã đến nước này, Lục Trạc cũng chỉ còn cách toàn lực ủng hộ thê tử của mình.
Lục Trạc đề nghị Ngụy Nhiêu thông qua quan phủ để dán thông cáo rộng rãi, nhằm thu hút những nam nhi trẻ tuổi có nguyện vọng muốn vào phủ Quận chúa làm phủ binh đến báo danh. Ngụy Nhiêu trước đây cũng đã tận mắt chứng kiến hắn chiêu binh cho Thần Võ Quân như thế nào, trong quân doanh thì việc thao luyện dĩ nhiên là quan trọng, nhưng tố chất của nguồn binh lính đầu vào cũng quan trọng không kém. Cho nên, Ngụy Nhiêu đã sắp xếp cho hai huynh đệ Triệu Tùng và Triệu Bách đi đến khắp các thôn trấn xung quanh vùng Cam Châu để tuyển binh, tất cả mọi điều kiện đều dựa theo đúng tiêu chuẩn tuyển chọn của Thần Võ Quân: Tuyển lấy sáu trăm người ưu tú nhất, sau một tháng huấn luyện sẽ tiến hành lọc lại, đào thải bớt để giữ đúng định mức năm trăm người.
Lục Trạc cười nói: "Quận chúa cũng muốn luyện ra một đội Thần Võ Quân thu nhỏ sao?"
Ngụy Nhiêu đáp: "Cũng phải thử xem thế nào chứ. Hứng thú này của ta không biết sẽ kéo dài được bao lâu, nếu như bọn họ đủ bản lĩnh và chí khí, sau này khi ta không muốn nuôi quân nữa thì có thể sắp xếp cho họ gia nhập vào Thần Võ Quân, tránh làm lãng phí một thân một tài nghệ của họ."
Lục Trạc kinh ngạc nhìn nàng.
Hắn vốn biết rõ Ngụy Nhiêu là người có lòng kiêu hãnh cao đến nhường nào. Một khi nàng đã tự tin nói ra những lời này trước mặt hắn, chứng tỏ nàng thực sự nghiêm túc muốn huấn luyện ra một tiểu đội tinh binh có chất lượng như Thần Võ Quân.
Ngụy Nhiêu bảo Lục Trạc cứ tự quay về quân doanh, còn mình thì ở lại cùng Triệu Tùng và Triệu Bách thương nghị kỹ càng về kế hoạch tuyển binh cụ thể, bao gồm cả tiền lương binh lính, quân quy cùng đủ thứ điều khoản khác.
Sau khi mọi việc đã chuẩn bị xong xuôi, huynh đệ Triệu Tùng và Triệu Bách liền lên đường xuất phát đi chiêu mộ binh sĩ.
"Cam Châu bên này mùa hè tuy không nóng nực, nhưng có điều ánh nắng gắt quá, Thế tử gia nhà ta cũng bị phơi cho sạm đen đi nhiều rồi."
Vào ngày hai huynh đệ Triệu Tùng xuất phát, Bích Đào bưng nước từ bên ngoài bước vào phòng, vừa đi vừa tự lẩm bẩm một mình như vậy.
Liễu Nha đứng ở bên cạnh lập tức cười trêu: "Ngươi thật sự là đang lo lắng Thế tử gia bị sạm đen, hay là đang xót xa Triệu Tùng bọn họ bị phơi nắng thế?"
Gương mặt Bích Đào "xoát" một cái đỏ bừng lên.
Ngụy Nhiêu vốn đã sớm nhìn ra giữa Bích Đào và Triệu Tùng có chút mập mờ, nay thấy Bích Đào xấu hổ, nàng liền thuận thế hùa theo trêu ghẹo: "Hai huynh đệ họ trước khi lên đường, ta có hứa hẹn với họ rằng chỉ cần chiêu mộ được binh tốt, lúc trở về ta tất sẽ có ban thưởng. Triệu Bách nghe vậy chỉ cười, nhưng Triệu Tùng trông lại có vẻ như muốn cầu một phần thưởng khác từ ta, đáng tiếc là ta lại chẳng đoán nổi gã đang nhắm trúng thứ gì ở chỗ ta nữa."
Liễu Nha liếc mắt đưa tình nhìn Bích Đào: "Chuyện này thì quả đào* rõ nhất rồi ạ, khả năng là Triệu thị vệ muốn cầu Quận chúa ban thưởng cho gã quả đào chăng..."
* chữ "Đào" trong tên Bích Đào
"Cái đồ mồm mép tép nhảy này!" Bích Đào rốt cuộc nghe không vô nữa, nhào tới đòi đánh Liễu Nha.
Liễu Nha nhanh chân né ra xa, vừa chạy vừa tránh né để hai người nô đùa không đụng phải Quận chúa.
Ngụy Nhiêu mỉm cười nhìn hai nàng nha hoàn náo loạn một chỗ. Mà cũng phải nói, Bích Đào có vóc dáng đầy đặn, lúc gương mặt đỏ bừng lên trông quả thực hệt như một quả đào mật mọng nước.
Đầu tháng bảy, hai huynh đệ Triệu Tùng còn chưa trở về thì hai vị ma ma do Anh Quốc Công phu nhân đích thân tuyển chọn cho Ngụy Nhiêu rốt cuộc cũng đã ngồi xe ngựa tới nơi. Hai vị ma ma này đều là người làm việc lâu năm, được tin dùng ở phủ Anh Quốc Công. Một vị họ Tôn, vô cùng am hiểu việc hầu hạ phụ nữ mang thai, một vị họ Mã, lại có kinh nghiệm chăm sóc trẻ sơ sinh. Đặc biệt là vị Mã ma ma này, trước đó còn đang hầu hạ Tứ phu nhân sinh Thất công tử, chính vì Tứ phu nhân lo lắng Ngụy Nhiêu mang thai lần đầu bỡ ngỡ nên mới có tâm phái bà tới đây chăm nom nàng.
Trong lòng Ngụy Nhiêu vô cùng cảm kích, bèn vội vàng viết hai bức thư hồi âm gửi về kinh thành.
Tôn ma ma và Mã ma ma vừa đến, ban ngày tự nhiên là tấc bước không rời bầu bạn hai bên Ngụy Nhiêu.
Ngụy Nhiêu thích ứng rất tốt, lúc thì nghe Tôn ma ma kể những chuyện thú vị khi đi hầu hạ ở các phủ khác, lúc lại nghe Mã ma ma nói về chuyện chăm bẵm các em bé nhỏ. Vì đều là những việc liên quan mật thiết đến bản thân mình hiện tại nên Ngụy Nhiêu nghe đến là say sưa ngon lành. Chỉ có điều, người chịu khổ lại là Lục Trạc. Nguyên bản trước đây trong nhà không có các ma ma già đời có kinh nghiệm, ban ngày hắn cùng Ngụy Nhiêu có ở lỳ trong nội thất thì cũng chẳng cần kiêng dè ai. Bây giờ có thêm hai vị lão ma ma ở đây, Lục Trạc liền trở nên khắc chế hơn rất nhiều.
Ngày hôm đó, hai người họ ở trong thư phòng mượn danh nghĩa là giảng giải binh thư, Lục Trạc đã tranh thủ ôm lấy nàng mà hôn một trận kịch liệt.
Hắn mười ngày mới được về nhà một lần, tự nhiên phải trân trọng từng chút khoảng thời gian ngắn ngủi được ở bên Ngụy Nhiêu.
"Đồ giả đứng đắn." Ngụy Nhiêu kéo lại vạt áo mỏng manh bị xộc xệch, vừa thở hổn hển vừa hờn dỗi lườm hắn một cái.
Lục Trạc nhìn ngắm đôi mắt long lanh như nước cùng gương mặt ngày càng thêm kiều diễm của nàng, chỉ hận không thể để đứa trẻ trong bụng đêm nay liền dưa chín cuống rụng*
* dưa chín cuống rụng: sinh ra ngay lập tức.
Ngụy Nhiêu nhéo nhẹ chiếc cằm của hắn, nghiêng nhìn má trái rồi lại ngó sang má phải, đem so sánh với phần da thịt ở bên trong cổ áo, quả thực là so với hồi ở kinh thành thì đen đi trông thấy.
"Cứ ở lại đây thêm hai mùa hè nữa, chàng liệu có biến thành cái dạng đen nhẻm như vị Phó tướng kia không thế?" Ngụy Nhiêu phì cười hỏi.
Lục Trạc cụng trán vào trán nàng: "Nếu có thật sự biến thành như thế, nàng còn thích ta không?"
Ngụy Nhiêu thử tưởng tượng một chút nhưng lại không tài nào hình dung ra được. Lục Trạc người này, dù cho nàng từng có lần chứng kiến bộ dạng nửa sống nửa chết, thảm hại của hắn trước đây, thì nay cũng đã quên sạch bách rồi. Trong đầu nàng giờ chỉ nhớ kỹ những lúc hắn anh tuấn, đẹp đẽ nhất, lúc tư thế hiên ngang trên hội đua thuyền rồng, lúc cưỡi ngựa lướt qua phố xá phong lưu phóng khoáng, và cả lúc hắn khí định thần nhàn quan sát hai quân giao chiến trên đồi cao.
"Không thèm nói cho chàng biết." Ngụy Nhiêu nhanh như chớp mổ nhẹ lên môi hắn một cái, rồi mỉm cười né ra khỏi lồng ngực hắn.
Lục Trạc đưa tay định bắt nàng trở lại, nhưng nghĩ đến việc có kéo nàng về thì người chịu dày vò, tra tấn cũng chỉ có bản thân mình, nên hắn đành bất đắc dĩ buông tay xuống.
Đợi cho đến trung tuần tháng bảy, hai huynh đệ Triệu Tùng và Triệu Bách rốt cuộc cũng dẫn theo sáu trăm tân binh trở về. Cứ mỗi một trăm người xếp thành một đô, đội ngũ đứng ngay ngắn, chỉnh tề ngay trước cổng Tướng quân phủ.
Ngụy Nhiêu không dẫn theo nha hoàn, chỉ xuất hiện trước mặt sáu trăm con người này dưới sự hộ vệ một trái một phải của Triệu Tùng và Triệu Bách.
Nàng mặc một bộ nữ trang thanh nhã, dung mạo xinh đẹp tuyệt trần. Đến cả những thế gia đệ tử ở nơi kinh thành phồn hoa còn phải kinh diễm trước mỹ mạo của nàng, huống chi là đám tân binh được tuyển chọn từ các thôn trấn nghèo khó, đến cả những cô nương tiểu gia bích ngọc còn chưa được thấy mấy lần này?
Sáu trăm tên tân binh đồng loạt trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào Ngụy Nhiêu, phảng phất như thể nếu nhìn thiếu đi một chút thì từ nay về sau sẽ không còn cơ hội được chiêm ngưỡng nữa vậy.
Ngụy Nhiêu khẽ mỉm cười, cao giọng nói với đám tân binh phía dưới: "Ta là Hiếu Nhân Quận chúa, và các ngươi chính là phủ binh do ta chiêu mộ. Đi theo ta, ta có thể bảo đảm cho các ngươi được ăn no mặc ấm, có thể dẫn các ngươi đi mở mang tầm mắt nơi kinh thành hoa lệ, tương lai thậm chí còn có thể đưa các ngươi ra chiến trường để kiến công lập nghiệp. Thế nhưng, tất cả những tiền đề này đều phụ thuộc vào việc các ngươi có thực lòng muốn làm phủ binh của phủ Quận chúa, có nguyện ý nghe theo hiệu lệnh của một nữ tử hay không, phụ thuộc vào việc các ngươi có quản ngại thao luyện gian khổ, có sẵn sàng tuân thủ những quân quy do ta định ra hay không. Bây giờ, ta hỏi các ngươi một lần cuối cùng, có thật sự muốn làm phủ binh của bản Quận chúa hay không?"
Sáu trăm tên tân binh đưa mắt nhìn nhau một lượt, rồi đồng thanh hô vang như sấm dậy: "Muốn! Chúng ta nguyện ý nghe theo mọi sự sai bảo của Quận chúa!"
Thực ra khi đi tuyển binh, Triệu Tùng và Triệu Bách đã dặn dò và giải thích rõ ràng mọi điều khoản. Làm phủ binh cho quận chúa thì tương lai có cơ hội được nhận vào Thần Võ quân, có thể ra chiến trường giết địch. Vì thế, những ai chỉ muốn vào phủ quận chúa để sống chuỗi ngày ăn bám, những kẻ nhát gan sợ chết hay không chịu nghe theo mệnh lệnh của quận chúa, ngay từ đầu đã chẳng thèm đến ứng tuyển.
Đã nói rõ điều kiện làm phủ binh từ trước, sáu trăm con người này lại chấp nhận rời xa quê hương để đến trước mặt quận chúa, thì làm sao có chuyện lâm thời đổi ý? Ngược lại, họ chỉ sợ quận chúa nhìn không trúng mà đào thải mình thôi.
Sáu trăm người này có độ tuổi trung bình khoảng tầm hai mươi. Trong đó, có những thiếu niên mới mười sáu, mười bảy tuổi, cũng có những tráng niên đã hai mươi ba, hai mươi tư. Có người gia cảnh nghèo khó, mặc áo vải thô vá chằng vá đụp, có người lại khoác lên mình gấm vóc lụa là đẹp nhất. Có người một chữ bẻ đôi không biết, nhưng cũng có người từng đọc sách viết chữ, tinh thông tính toán.
Nơi luyện võ đủ sức chứa sáu trăm tân binh đã được Ngụy Nhiêu thuê từ sớm. Trong một tháng tới, sáu trăm người này sẽ tiến hành đợt tuyển chọn tân binh dưới sự dẫn dắt của huynh đệ nhà Triệu Tùng. Sau một tháng, một trăm người có năng lực tổng hợp kém nhất sẽ bị đào thải, chỉ giữ lại năm trăm người.
Bên cạnh việc đào thải những người có năng lực kém, Ngụy Nhiêu còn đặt ra quy chế khen thưởng. Kể từ khi đợt tuyển chọn tân binh bắt đầu cho đến các kỳ võ nghệ cuối mỗi tháng sau này, ba người đứng đầu trong số năm trăm người đều sẽ được nhận gấp đôi tiền lương binh lính.
Triệu Tùng gần như chẳng nghỉ ngơi được bao lâu ở tướng quân phủ đã lập tức dẫn người tới luyện võ trường.
Bích Đào đầy vẻ thất vọng, mất mát.
Ngụy Nhiêu cũng tò mò không biết khi nào Triệu Tùng mới định chủ động tìm mình để mở lời.
Lại đến ngày Lục Trạc trở về nhà, Ngụy Nhiêu đã sớm dặn dò nhà bếp làm một bàn thức ăn ngon. Cơm dưa muối tập thể trong quân doanh đối với một đệ tử thế gia như Lục Trạc thì cùng lắm chỉ để ăn cho no bụng, chứ chẳng ngon lành gì.
Chẳng ngờ Lục Trạc còn chưa về thì Triệu Tùng đã quay lại, đang ở tiền viện nói chuyện với A Quý.
Lúc hoàng hôn buông xuống, Lục Trạc vừa về tới phủ liền bị Triệu Tùng chặn lại. Hắn quỳ sụp xuống trước mặt y, thưa rằng mình muốn cưới Bích Đào làm vợ.
Lục Trạc nói: "Bích Đào là người của quận chúa, ngươi trực tiếp đi cầu xin quận chúa đi."
Triệu Tùng chắc chắn sẽ đi xin quận chúa, chỉ là thế tử gia mới là chủ tử của hắn, hắn cần phải được chủ tử cho phép trước đã.
Lục Trạc tự đi tắm rửa thay y phục. Ngụy Nhiêu đi ra tiền viện tìm y thì gặp Triệu Tùng, hắn lại quỳ rạp xuống trước mặt nàng.
Ngụy Nhiêu cười nói: "Tâm ý của ngươi ta đã biết rồi, để ta hỏi lại Bích Đào đã, rồi sẽ cho ngươi câu trả lời chắc chắn."
Triệu Tùng đỏ bừng cả mặt, cung kính cáo lui.
"Có lẽ trên đường chúng ta đi Cẩm thành, Triệu Tùng đã vừa mắt Bích Đào rồi." Khi vào trong phòng trò chuyện cùng Lục Trạc, Ngụy Nhiêu đưa ra suy đoán.
Lục Trạc đang thắt đai lưng, nghe vậy liền nhìn sang, ý vị thâm trường nói: "Hắn khai khiếu xem ra còn sớm hơn ta."
Ngụy Nhiêu hứ một tiếng: "Khai khiếu sớm hay muộn không quan trọng, cái chính là Triệu Tùng người ta khéo léo hơn chàng, biết quan tâm người khác hơn."
Lục Trạc không hiểu: "Hắn quan tâm người khác thế nào?"
Bích Đào và Liễu Nha tình như tỷ muội, thường chia sẻ rất nhiều bí mật nhỏ với nhau, thế nên những lúc hai nha hoàn này đùa nghịch, Ngụy Nhiêu cũng nghe lỏm được đôi chút. Năm đó trên đường họ đến Cẩm thành, Bích Đào phải ngồi trên cỗ xe ngựa chở rương hòm, dầm mưa dãi nắng, Triệu Tùng liền kiếm đâu ra một chiếc mũ rơm rồi cho Bích Đào "mượn" đội. Lúc mọi người chia bánh ngọt, Triệu Tùng cũng nhường luôn phần của mình cho Bích Đào.
Đều không phải chuyện gì to tát, nhưng đó chính là sự quan tâm.
Lục Trạc đương nhiên cũng từng quan tâm Ngụy Nhiêu, nhưng hắn chẳng thèm chấp nhặt mà đi so bì chuyện này với thuộc hạ của mình.
Nửa đêm, Ngụy Nhiêu khát nước nhưng lại lười cử động, nàng thúc thúc Lục Trạc, bảo hắn đi rót nước.
Lục Trạc khẽ cười, rót một chén nước ấm bưng tới, một tay đỡ nàng ngồi dậy, một tay đưa chén nước đến bên môi nàng.
Dưới ánh đèn mờ ảo, nàng lim dim ngái ngủ nhìn vị trí chén trà, rồi lại nhắm nghiền đôi hàng mi dài, mở miệng định uống.
Lục Trạc bỗng nhiên dịch chén trà ra chỗ khác.
Ngụy Nhiêu uống hụt, nghi hoặc nhíu mày mở mắt nhìn sang.
Lục Trạc cười cười: "Vi phu đối với quận chúa như vậy, có tính là biết quan tâm không?"
Ngụy Nhiêu: ...
Nàng vừa định oán trách y nửa đêm nửa hôm còn trêu chọc người khác, Lục Trạc đã nhẹ nhàng đưa chén nước tới, chặn ngay bờ môi nàng.
Ngụy Nhiêu khó khăn lắm mới uống được một hớp nước của hắn, thì lại bị hắn khẽ đè thân hình xuống thật lâu. Người này mỗi lần trở về, món ăn mà hắn thích nếm nhất hóa ra lại chính là nàng.
Càng xa cách lại càng triền miên nồng đượm. Ngày hôm sau, đợi đến khi Lục Trạc vào thư phòng đọc sách, Ngụy Nhiêu mới có cơ hội nói chuyện riêng với Bích Đào.
Nhắc đến chuyện Triệu Tùng cầu hôn, Bích Đào thẹn thùng cúi đầu, hai tay bứt rứt vò góc khăn tay, nhưng câu trả lời lại vô cùng dứt khoát: "Em gả."
Nàng đã thích Triệu Tùng từ lâu rồi. Hồi quận chúa và thế tử gia hòa ly, nàng còn lén khóc thầm vì nghĩ từ nay về sau sẽ chẳng còn được gặp Triệu Tùng nữa. Sau này quận chúa tái giá với thế tử gia, trở thành phu thê thực sự, thỉnh thoảng nghe thấy những âm thanh ân ái truyền ra khi quận chúa và thế tử gia mặn nồng, trong lòng Bích Đào lại ngứa ngáy khó yên. Nàng ngứa ngáy, luôn ao ước có một ngày mình cũng được rúc vào lồng ngực của Triệu Tùng.
Giờ đây, cuối cùng nàng cũng đợi được ngày này rồi!