Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân
Chương 128: Quả Có Mê Người Chẳng Bằng Vẻ Phong Tình Vạn Chủng Của Nàng
Ngụy Nhiêu có thai, Lục Trạc mừng rỡ như điên. Chỉ là hắn thân là chủ tướng biên quan, lại là quan mới nhậm chức, không thể nào ngày ngày đều ở bên cạnh hầu hạ Ngụy Nhiêu. Hắn liền hẹn trước với Ngụy Nhiêu, bình thường hắn sẽ ở lại quân doanh, nhưng vào mỗi ngày hưu mộc hằng tháng, hắn nhất định sẽ trở về.
Ngụy Nhiêu lại cảm thấy như vậy rất tốt. Lục Trạc có chức trách của riêng hắn, nếu như biên quan xảy ra bất kỳ sai sót nào, toàn bộ Lục gia đều sẽ bị liên lụy, trong lòng nàng cũng chẳng thể yên ổn. Huống hồ đứa trẻ đang ở trong bụng nàng, Lục Trạc có thời thời khắc khắc canh giữ bên cạnh cũng chẳng giúp ích được gì, thà rằng hắn cứ làm tốt việc bổn phận của một vị chủ tướng thì hơn.
Lục Trạc có quân vụ phải bận rộn, mà Ngụy Nhiêu cũng không hề nhàn rỗi.
Nàng vốn là một người không chịu ngồi yên một chỗ. Đừng nói hiện tại bụng còn chưa lớn, cho dù sau này bụng có lớn rồi mà bắt Ngụy Nhiêu mỗi ngày đều ngồi khô khan ở nội trạch, nàng cũng chịu không nổi.
Biết nàng dạo gần đây si mê binh pháp, Lục Trạc đã thu thập và chỉnh lý lại cho nàng một bộ binh thư. Bình thường Ngụy Nhiêu sẽ tự mình nghiên cứu, đợi đến khi Lục Trạc trở về, có chỗ nào không hiểu hắn tự khắc sẽ giảng giải cho nàng nghe.
Thế nhưng, nếu chỉ đọc sách không thôi thì dường như vẫn còn thiếu chút gì đó. Ngụy Nhiêu muốn học cách cầm quân dẫn binh, thì trong tay nàng bắt buộc phải có binh lính mới được.
Vô luận là quan văn hay quan võ, bản triều từ trước đến nay chưa từng có tiền lệ phong quan cho nữ tử, Ngụy Nhiêu cũng không muốn phá vỡ tiền lệ này. Nhưng cũng may, nàng là Quận chúa, dựa theo quy chế của triều đình, Quận chúa phủ có quyền nuôi dưỡng năm trăm phủ binh.
Một khi ý nghĩ luyện binh đã trỗi dậy, trong lòng Ngụy Nhiêu giống như được nhóm lên một mồi lửa. Thừa dịp Lục Trạc không có ở đây, nàng liền suy nghĩ kỹ càng và vạch ra đủ loại quy hoạch chi tiết.
Đợt hưu mộc vào ngày ba mươi cuối tháng, thì ngay từ chạng vạng tối ngày hai mươi chín, Lục Trạc đã ra roi thúc ngựa, từ đại doanh Túc Châu cấp tốc chạy về.
Hắn không phải đi tay không trở về. Trên đường đi, hắn bắt gặp một cánh rừng dâu tằm, đúng vào mùa dâu chín, từng chùm quả màu đỏ tím mọng nước treo lủng lẳng trên cành. Lục Trạc ghìm cương dừng ngựa, người phụ nữ trồng dâu vừa nhìn thấy hắn liền vồn vã chạy tới hỏi thăm vị quan gia có muốn ăn dâu hay không. Lục Trạc hướng người phụ nữ kia mua hai cân, còn dặn dò bà chọn những quả to mà hái.
Quả dâu tằm này vốn rất yếu ớt, chỉ cần chạm nhẹ một cái là đã dễ rách da. Cứ việc trên đường trở về Lục Trạc đã che chở rổ dâu vô cùng cẩn thận, nhưng rốt cuộc vẫn có rất nhiều quả bị dập nát, khiến cho áo choàng của hắn cũng bị dính thứ nước màu đỏ đỏ tím tím.
Lục Trạc đương nhiên sẽ không để bộ dạng chật vật như thế này đi gặp Ngụy Nhiêu. Hắn lệnh cho A Quý lựa những quả còn nguyên vẹn ra, còn mình thì nhanh chóng đi ngâm bồn tắm rửa.
Đến khi Lục Trạc bước ra, Ngụy Nhiêu đã đang ngồi ở trong sảnh đường. Một đĩa dâu tằm vừa mới rửa sạch bày ra trước mặt, Ngụy Nhiêu tay cầm thanh tăm trúc, thảnh thơi nhấm nháp. Nàng dạo này có chút nghén nhẹ, thế nên hiện tại liền thích ăn những món có vị chua chua ngọt ngọt như thế này.
Nhìn thấy Lục Trạc, Ngụy Nhiêu mỉm cười, quơ quơ thanh tăm trúc đang găm quả dâu về phía hắn: "Chàng mua ở ngoài phố à?"
Lục Trạc gật đầu, vừa đi tới bên cạnh vừa hỏi: "Hương vị thế nào?"
Quả thì ăn rất ngon, nhưng người thì lại không thành thật. Ngụy Nhiêu liếc nhìn A Quý đang đứng ngoài cửa, chế nhạo Lục Trạc: "Sao thiếp lại nghe A Quý nói, Thế tử mang về hai cân quả, mà hơn phân nửa đều bị chèn ép cho dập nát hết rồi?"
Nếu như là mua ở phố xá trong thành thì trên đường đi làm sao hao tổn nhiều đến thế được.
A Quý nghe xong câu này, chân liền như bôi dầu mà lập tức chạy biến ra xa.
Lục Trạc bất đắc dĩ nói: "Lúc trở về đi ngang qua một cánh rừng dâu nên mua ở đó, ta nghĩ quả mới hái thì sẽ tươi ngon hơn, không ngờ ngựa phi xóc nảy quá nên mới hỏng nhiều như vậy. Nàng nếu thích ăn, ngày mai ta bảo Triệu Tùng đánh xe ngựa qua bên đó mua tiếp."
Ngụy Nhiêu cười đáp: "Không cần phiền phức như vậy đâu, trên phố cái gì mà chẳng có, ta muốn ăn thì trực tiếp sai người đi mua là được rồi."
Lời tuy nói thế, nhưng nghĩ đến việc Lục Trạc đường xa vạn dặm ôm hai cân dâu tằm mang về cho mình, trong lòng Ngụy Nhiêu vẫn ngọt ngào khôn tả.
Nàng găm một quả dâu, một tay nâng tà áo rộng rãi lên, đưa quả dâu căng mọng tới trước mặt Lục Trạc.
Quả dâu có mê người đến mấy cũng chẳng bằng ánh mắt phong tình vạn chủng kia của nàng.
Nếm qua vị dâu tằm, Lục Trạc dắt tay Ngụy Nhiêu đi vào nội thất. Lại là mười ngày không gặp nhau, Lục Trạc ôm Ngụy Nhiêu ngồi lên chiếc ghế, say đắm ôm hôn nàng phía sau cánh cửa khép hờ. Trong miệng hai người đều lưu lại hương vị chua chua ngọt ngọt của dâu tằm, quấn quýt rời đổi, kẻ đuổi người tìm, đến cuối cùng nhịp thở đều đã rối loạn, nhưng lại vẫn phải cố mà nhẫn nhịn.
Nhìn ngắm Ngụy Nhiêu với gương mặt đang ửng hồng và đôi mắt đẹp quyến rũ như tơ, Lục Trạc giờ mới hiểu thế nào gọi là dày vò.
"Trước kia những lúc có thể hành sự, nàng chưa bao giờ ngoan ngoãn như thế này cả." Lục Trạc v**t v* gương mặt nàng nói.
Ngụy Nhiêu mỉm cười, lập tức đáp lễ: "Trước kia những lúc có thể hành sự, chàng cũng có dịu dàng như thế này đâu."
Lục Trạc nói không lại nàng, đành tì cằm l*n đ*nh đầu nàng, lặng lẽ bình ổn lại d*c v*ng trong lòng.
Ngụy Nhiêu nghịch ngợm vòng miếng ngọc bội bên hông hắn, hết giật nhẹ lại túm kéo, bỗng nhiên lên tiếng: "Quận chúa phủ có quyền nuôi năm trăm phủ binh, thiếp muốn tuyển binh."
Ánh mắt Lục Trạc khẽ biến đổi, hắn cúi đầu nhìn nàng.
Ngụy Nhiêu tựa vào cánh tay hắn, đem kế hoạch của mình nói ra một lượt. Chỉ là năm trăm gia binh mà thôi, nàng hoàn toàn nuôi nổi. Hiện tại nàng đang có hứng thú với việc cầm quân, vậy thì nàng sẽ luyện binh. Nếu như sau này có ngày nàng không còn hứng thú nữa, hoặc là giải tán năm trăm gia binh này cho họ về nhà, hoặc là tùy theo chí hướng của họ mà tiến cử họ vào quân doanh.
Ngụy Nhiêu không biết hứng thú này của mình sẽ kéo dài được bao lâu, nhưng ít nhất là ngay tại thời điểm này, nàng đang vô cùng hào hứng.
Lục Trạc nhìn về phía chiếc bụng vẫn còn đang bằng phẳng của nàng: "Cho dù có tuyển được người, nhưng nàng đang mang thai, thì làm sao có thể tự mình thao luyện họ được chứ?"
Ngụy Nhiêu đáp: "Chàng để cả Triệu Tùng và Triệu Bách lại cho thiếp đi. Thiếp thấy hai huynh đệ họ khá là nhàn rỗi, vừa vặn để họ giúp thiếp thao luyện tân binh. Đợi đến khi tân binh đã có căn cơ vững chắc thì thiếp cũng đã sinh con xong xuôi, lúc đó liền có thể trực tiếp dẫn họ vào sâu trong rừng để thao luyện rồi."
Lục Trạc trầm mặc. Năm trăm phủ binh nhìn thì có vẻ không nhiều, nhưng để quản thúc và huấn luyện họ thì lại không hề đơn giản như Ngụy Nhiêu nghĩ.
Ngụy Nhiêu thấy thái độ của hắn như vậy liền mất hứng, xị mặt nói: "Chàng ở bên ngoài làm Đại tướng quân oai phong lẫm liệt, chẳng lo không có việc gì để làm. Thiếp đã lặn lội đường xá xa xôi theo chàng đến tận Cam Châu này, chẳng lẽ chỉ để chôn chân buồn chán ở nội trạch chờ chàng trở về thôi sao? Nếu thật sự tẻ nhạt như thế, thà rằng thiếp cứ ở lại kinh thành cho xong, ít nhất còn có thể thường xuyên đi thăm viếng mẫu thân và ngoại tổ mẫu."
Lòng Lục Trạc khẽ lay động, hắn nhìn nàng rồi hỏi: "Cho nên, nàng nguyện ý đến Cam Châu chẳng qua là vì cảm thấy ở bên này thú vị hơn kinh thành thôi sao?"
Ngụy Nhiêu trước đây đúng là nghĩ như vậy, thế nhưng nàng mới không ngốc nghếch mà nói toạc ra.
Nàng lườm Lục Trạc một cái hờn dỗi: "Thú vị chỉ là một phần thôi, mấu chốt là phải xem đi cùng ai nữa chứ. Nếu chàng mà vẫn đáng ghét như ngày trước, thiếp mới thèm theo tới đây đấy."
Chuyện cũ năm xưa chính là thứ mà Lục Trạc chủ động dâng vào tay nàng, chỉ cần Ngụy Nhiêu nhắc lại chuyện cũ, Lục Trạc liền lập tức cảm thấy mình đuối lý.
Ngụy Nhiêu lại nép vào lồng ngực hắn, nắm lấy tay hắn mà nói: "Phủ binh là của ta, luyện tốt hay luyện xấu đều là việc của ta. Năm trăm phủ binh này của ta nếu sau này có tiền đồ, chứng tỏ vị sư phụ dạy binh pháp là chàng đây dạy giỏi, còn nếu bọn họ không ra trò trống gì, tự ta sẽ giải tán họ, từ nay về sau cũng không bao giờ nhắc tới chuyện luyện binh nữa, chàng thấy thế nào?"
Lục Trạc thở dài: "Ta chỉ là sợ nàng vất vả quá rồi làm động thai khí."
Ngụy Nhiêu mỉm cười đáp: "Có Triệu Tùng và Triệu Bách ở đây rồi, ta thì vất vả cái gì được cơ chứ. Hơn nữa đây là con của chúng ta, thiếp khẳng định sẽ chăm sóc tốt cho nó mà."
Lục Trạc suy nghĩ một lát rồi nói: "Các vương hầu đều có tư cách nuôi dưỡng phủ binh, chỉ là định mức quân số khác nhau mà thôi. Có điều trước khi tuyển binh cần phải dâng tấu chương lên Hoàng thượng để báo cáo và chuẩn bị. Thân phận Quận chúa của nàng lại khá đặc thù, tốt nhất vẫn là cứ viết tấu chương xin chỉ thị của Hoàng thượng trước, nếu như Hoàng thượng chuẩn y thì nàng hãy tuyển binh cũng chưa muộn."
Ngụy Nhiêu gật đầu: "Vâng, vậy ta sẽ viết một bản tấu chương trước, thuận tiện viết luôn mấy bức thư nhà gửi cho mẫu thân, lão phu nhân và ngoại tổ mẫu để báo tin vui."
Nhìn dáng vẻ hào hứng của nàng, Lục Trạc thầm nghĩ hai người bọn họ còn phải sinh sống ở biên quan này suốt ba năm trời, tìm cho nàng chút việc để làm như vậy cũng tốt.
Khi người ta đã hưng phấn thì làm việc gì cũng nhanh, ngay trước bữa cơm tối, Ngụy Nhiêu đã viết xong tấu chương. Nàng vốn không phải là bề tôi triều đình nên cũng chẳng biết nói những lời khách sáo đường hoàng kia. Trong tấu chương, Ngụy Nhiêu trước tiên ca ngợi Lục Trạc một phen, kể chuyện hắn thu phục vị Phó tướng ra sao, rồi nói bản thân sau khi quan sát trận diễn luyện chiến sự thì lòng dạ sục sôi, nảy sinh ý muốn học đòi theo, khẩn cầu Hoàng thượng chuẩn y cho nàng được thử sức, đồng thời cam đoan nhất định sẽ quản thúc phủ binh thật chặt chẽ, tuyệt đối không gây nhiễu loạn lòng dân hay sinh sự từ dịch.
Nàng viết xong bản nháp liền đưa cho Lục Trạc xem qua xem có chỗ nào chưa thỏa đáng hay không.
Lục Trạc cảm thấy không có vấn đề gì cả, Nguyên Gia Đế đối với Ngụy Nhiêu từ trước đến nay vốn luôn vô cùng thiên vị và dung túng.
Phần còn lại chính là thư nhà.
Thư nhà Ngụy Nhiêu gửi cho mẫu thân Tiểu Chu thị và ngoại tổ mẫu tương đối đơn giản, chỉ là báo bình an, kể một chút về phong thổ ở Cam Châu, cuối cùng là chia sẻ tin vui nàng đã mang thai. Còn thư gửi cho Anh Quốc Công phu nhân và Hạ thị thì Ngụy Nhiêu phụ trách đọc, để Lục Trạc viết thay. Ngoài những chuyện đã kể cho bên nhà ngoại, Ngụy Nhiêu còn hết lời tán dương Lục Trạc một trận ra trò trong thư.
Những lời lẽ khoe khoang tự huyễn hoặc như thế, Lục Trạc làm sao mà đặt bút viết cho nổi? Tổ mẫu và mẫu thân khi mở thư ra nhất định sẽ nhận ra nét chữ của hắn, vạn nhất các bà lại hiểu lầm là hắn tự mình khoe mẽ thì biết làm sao bây giờ?
Ngụy Nhiêu bật cười trêu chọc hắn: "Chàng câu nệ cái gì chứ, tổ mẫu và mẫu thân lẽ nào lại không biết đây là thư của thiếp? Chẳng qua là vì chàng sợ thiếp đang mang thai bị mệt nhọc nên mới viết thay đó thôi. Tổ mẫu và mẫu thân thấy tình cảm giữa hai ta tốt đẹp như vậy thì chỉ có nước mừng rỡ, bằng không hai đứa mình ở nơi chân trời góc bể xa xôi thế này, các bà không biết phải lo lắng đến nhường nào."
Lục Trạc nghe xong liền bừng tỉnh đại ngộ, lập tức nở nụ cười chứ không mắng mỏ rườm rà nữa. Ngụy Nhiêu đọc cái gì, hắn liền ngoan ngoãn hạ bút viết theo cái đó.
Luận về khoản lấy lòng các bậc trưởng bối, hắn quả thực còn kém xa tít tắp Ngụy Nhiêu.
Sau đó, chính Lục Trạc cũng tự tay viết thêm một bức thư nhà gửi cho tổ phụ là Anh Quốc Công.
Ngày hôm sau, người đưa tin mang theo mấy phong thư này, ra roi thúc ngựa cấp tốc chạy về hướng kinh thành.
Tại phủ Anh Quốc Công.
Hạ thị đang ngồi ngay bên cạnh Anh Quốc Công phu nhân để cùng xem thư. Từ lúc mở bức thư ra, nụ cười trên môi bà chưa từng tắt, Lục Trạc lập uy trong quân bà cười, nhi tử đánh thắng vị Phó tướng kiêu ngạo bà cười, đến khi đọc tới tin tức con dâu đã mang thai, Hạ thị lại càng cười đến mức không khép nổi miệng. Cuối thư, nhi tử còn ân cần dặn dò bà phải giữ gìn sức khỏe, dù cho những lời này có khả năng lớn là do con dâu bảo viết, nhưng khi nhìn tận mắt nét chữ do chính tay nhi tử viết ra, hốc mắt Hạ thị vẫn không kìm được mà ươn ướt.
Nhi tử từ thuở thiếu niên đã rời nhà đi rèn luyện nơi biên quan, hằng năm tuy đều viết thư nhà gửi về, nhưng lần nào cũng chỉ vỏn vẹn một trang giấy mỏng dính, lời lẽ lặp đi lặp lại cũng chỉ có mấy câu đại loại như "xin gia đình chớ niệm". Những dòng thư khô khan ấy làm sao có thể sưởi ấm được tấm lòng nhớ con khôn nguôi của Hạ thị?
Anh Quốc Công phu nhân lúc này cũng đã đọc xong thư, bà mỉm cười nói với Hạ thị: "Có Nhiêu Nhiêu ở bên cạnh, Thủ Thành trông cũng hoạt bát lên không ít."
Bà vốn biết rõ bản thân mình nhìn người chưa bao giờ sai, Ngụy Nhiêu và trưởng tôn của bà quả thực là một cặp trời sinh, không thể phù hợp hơn được nữa.
Hạ thị lau lau nước mắt, vội vàng lên tiếng: "Mẫu thân, Nhiêu Nhiêu đã có thai rồi, bên cạnh con bé hiện tại chỉ có hai nàng nha hoàn chưa từng trải qua sự đời chăm sóc. Hay là chúng ta chọn lấy hai vị ma ma đáng tin cậy rồi sai người đưa tới đó hầu hạ con bé được không ạ?"
Anh Quốc Công phu nhân gật gật đầu tán thành: "Vẫn là con chu đáo, cứ quyết định thế đi, ta sẽ lập tức cho người sắp xếp ngay."
Tại Nhàn Trang.
Thọ An Quân đọc thư của ngoại tôn nữ gửi về, tự nhiên trong lòng cũng vô cùng mừng rỡ. Bất quá bà đoán trước được thế nào phủ Anh Quốc Công cũng sẽ phái các ma ma có kinh nghiệm qua đó hầu hạ, nên bà liền chẳng cần lo liệu thêm việc này nữa. Hiện tại, cô cháu gái nhỏ nhất là Huệ Châu đã gả cho như ý lang quân, bà phải mau chóng nắm bắt thời gian tìm cho cô cháu gái lớn là Huệ Trân một mối nhân duyên tốt mới được, tránh cho người trẻ tuổi lúc nào cũng suy nghĩ lung tung, đâm ra tự ti, sầu muộn.
Trong cung.
Nguyên Gia Đế cầm tấu chương của Ngụy Nhiêu đi tới tìm Tiểu Chu thị.
Tiểu Chu thị cũng vừa mới đọc xong thư nhà của nữ nhi. Nghĩ đến việc nữ nhi vậy mà sắp sửa làm mẫu thân, Tiểu Chu thị vừa vui mừng khôn xiết, lại vừa thấy thổn thức, áy náy vì bản thân bấy lâu nay ở bên cạnh chăm sóc nữ nhi quá ít.
Thấy vành mắt bà đỏ hoe, Nguyên Gia Đế còn tưởng trong thư nhà viết chuyện gì không hay. Đến khi cầm giấy viết thư lên đọc một lượt, hắn mới biết hóa ra lại là một chuyện đại hỷ.
"Nhiêu Nhiêu có thai, nàng còn khóc cái gì chứ?" Nguyên Gia Đế không hiểu nổi liền lên tiếng hỏi.
Tiểu Chu thị lườm ngài một cái chứ chẳng buồn trả lời. Chuyện giữa hai mẫu tử họ, nói ra thì nam nhân như ngài cũng chẳng thể nào thấu hiểu được.
Nguyên Gia Đế mơ hồ đoán được tâm tư của bà, bèn ho khan một tiếng, cau mày nói: "Nhiêu Nhiêu đã mang thai rồi, vì cớ gì còn muốn nuôi dưỡng phủ binh chứ? Trẫm vốn dĩ đã định chuẩn y cho con bé, nhưng lại sợ tính khí ham chơi của nó quá thịnh rồi làm mệt nhọc đến thân thể."
Tiểu Chu thị kinh ngạc thốt lên: "Nuôi dưỡng phủ binh sao?"
Nguyên Gia Đế khẽ mỉm cười, đem bản tấu chương đưa qua cho bà.
Tiểu Chu thị đón lấy rồi tỉ mỉ đọc một lượt, đọc xong thì ngẩn cả người ra.
Nguyên Gia Đế cười nói: "Trẫm đã nói từ sớm rồi, Nhiêu Nhiêu vốn có lòng hiệp can nghĩa đảm, nếu con bé mà là thân nam nhi thì chưa biết chừng cũng chẳng thua kém gì Thủ Thành đâu."
Tiểu Chu thị tự giễu đáp: "Cũng chỉ có ngài là khen con bé như thế, chuyện này mà truyền ra ngoài, người bên ngoài không biết chừng sẽ nghị luận ra cái dạng gì nữa."
Nguyên Gia Đế trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Vậy... trẫm bác bỏ tấu chương này của con bé nhé?"
Tiểu Chu thị lập tức trợn mắt trừng ngài: "Nơi biên cương kham khổ, con bé khó khăn lắm mới tìm được chút việc vui cho mình, Hoàng thượng cớ sao lại muốn làm cụt hứng của con bé chứ? Danh hiệu Quận chúa của Nhiêu Nhiêu là do chính ngài tự nguyện phong ban, định mức năm trăm phủ binh cũng là quy chế do ngài đặt ra. Nhiêu Nhiêu chỉ làm việc dựa theo đúng quy chế của triều đình, con bé sai ở chỗ nào?"
Nguyên Gia Đế chỉ cảm thấy đau cả đầu, đành phân trần: "Chẳng phải vừa rồi chính nàng sợ Nhiêu Nhiêu nuôi gia binh sẽ bị người đời chỉ trích đó sao?"
Tiểu Chu thị hừ khẽ một tiếng: "Nhiêu Nhiêu thấy vui vẻ là được rồi, người bên ngoài nghĩ cái gì thì có liên can gì tới con bé đâu chứ."
Nguyên Gia Đế nghe vậy liền hiểu ý: "Vậy trẫm liền phê chuẩn nhé?"
Tiểu Chu thị ánh mắt lưu chuyển, ném bản tấu chương lại cho ngài rồi nói: "Đây là tấu chương Nhiêu Nhiêu gửi cho Hoàng thượng, phê chuẩn hay không là do chính ngài làm chủ, ta không thèm can dự vào."
Nguyên Gia Đế nghe vậy liền cất tiếng cười to, kéo phắt người vào lòng ôm chặt.