Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 130: Sinh Rồi!

Qua hết Tết Trung thu, dưới sự chủ trì của Ngụy Nhiêu và Lục Trạc, tướng quân phủ đã tổ chức một hôn lễ linh đình cho Triệu Tùng và Bích Đào.

Bích Đào lớn hơn Ngụy Nhiêu một tuổi. Tuy nói so với những tiểu cô nương mười lăm, mười sáu tuổi thì xuất giá vào lúc này có hơi muộn một chút, nhưng độ tuổi chừng hai mươi lại là lúc cô nương nhà người ta rực rỡ nhất. Tư thái, vóc dáng đều đã nở nang, những chuyện cần hiểu biết cũng đều đã hiểu, lại gả được cho người nam nhân lưỡng tình tương duyệt, quả thực tựa như củi khô gặp lửa đượm, niềm vui sướng chẳng thể giấu nổi.

Ngoài cửa sổ, gió Tây Bắc thổi vào vù vù, nhưng gian phòng bên trong lại vô cùng ấm áp. Ngụy Nhiêu đang ngồi đọc sách, còn Liễu Nha và Bích Đào thì tay kim tay chỉ, đang chuẩn bị may cho Ngụy Nhiêu mấy bộ áo lót vừa vặn. Bây giờ bụng Ngụy Nhiêu đã bắt đầu lộ rõ, những bộ y phục mặc trong trước kia đều đã có chút chật chội rồi.

"Bích Đào, ngươi cũng tự may cho mình vài bộ đi, biết đâu chừng sắp tới lại có tin vui đấy." Liễu Nha cắn đứt đầu chỉ, cười trêu Bích Đào.

Dạo gần đây Bích Đào thường xuyên bị nàng chế giễu nên cũng đã quen, nhìn sấp vải tơ lụa trong tay rồi nói: "Ta cần gì phải may, cứ cho là mang thai đi, đến lúc bụng ta to lên thì quận chúa đã sinh xong từ lâu rồi. Quận chúa thương ta như vậy, ta cứ đến xin quận chúa mấy bộ y phục cũ là được."

Ngụy Nhiêu cười mắng nàng: "Ngươi thật đúng là dám nói, sao thế, thành thân xong một cái là da mặt cũng dày lên rồi à?"

Bích Đào cười hắc hắc.

Ngụy Nhiêu quay sang hỏi Liễu Nha: "Người ta Bích Đào đã tự chọn cho mình một tấm chồng như ý rồi, còn ngươi thì sao? Có vừa mắt ai chưa?"

Bích Đào liền phụ họa theo: "Triệu Bách vẫn còn độc thân đấy, có muốn ta giúp ngươi nói đỡ vài câu không?"

Liễu Nha lườm nàng một cái: "Ai thèm làm chị em dâu với ngươi chứ? Bây giờ ta chỉ muốn hầu hạ quận chúa và tiểu chủ tử thôi, chẳng thèm nam nhân đâu."

Hai nàng nha hoàn đấu khẩu qua lại vài câu, rồi rất nhanh sau đó lại cùng nhau nói nói cười cười vui vẻ.

Những lúc riêng tư, Ngụy Nhiêu cũng đơn độc hỏi thăm ý tứ của Liễu Nha. Dù sao thì cũng đã đến tuổi này rồi, nếu Liễu Nha có ý trung nhân, hoặc biết mình muốn gả cho kiểu nam nhân như thế nào mà chưa tìm được, thì Ngụy Nhiêu chắc chắn phải đứng ra lo liệu, tính toán cho nàng.

Liễu Nha thực ra cũng muốn lập gia đình. Quận chúa và thế tử gia ân ái như vậy, Bích Đào cũng vừa gả cho Triệu Tùng, vợ chồng mới cưới ngọt ngào khăng khít, Liễu Nha quả thực vô cùng ngưỡng mộ.

Biết rõ quận chúa thương mình, Liễu Nha đỏ mặt nói: "Ta muốn gả cho người nào trắng trẻo một chút, lại hay cười."

Ngụy Nhiêu thầm nghĩ ngợi rồi khẽ hỏi: "A Quý thì sao?"

Liễu Nha giật nảy mình, khuôn mặt lập tức đỏ bừng lên như nhuộm vôi. Nàng thực sự chưa từng tơ tưởng đến A Quý, thuần túy chỉ là thích kiểu nam nhân có gương mặt trắng trẻo, tính tình ôn hòa mà thôi. Nàng là nha hoàn của quận chúa, rất có thể sau này sẽ được gả cho một vị quản sự nào đó dưới trướng quận chúa. Khi Liễu Nha mở lời, nàng vốn nghĩ quận chúa sẽ chọn cho mình một người trong số các quản sự trẻ tuổi.

Nào ngờ đâu, quận chúa lại nghĩ đến A Quý!

A Quý thế nhưng là tổng quản sự tiền viện của Tùng Nguyệt đường, tương lai khi thế tử gia trở thành chủ nhân của một nhà, A Quý liền sẽ là tổng quản sự của toàn bộ phủ Quốc công, nàng sao dám trèo cao như thế?

"Quận chúa xin tuyệt đối đừng nhắc chuyện này với A Quý, em... em không xứng với hắn đâu." Liễu Nha ngượng ngùng nói. Nàng sợ A Quý vì nể mặt quận chúa mà phải trái với lòng mình để đồng ý hôn sự, càng sợ hắn sẽ trực tiếp khéo léo từ chối, thế thì sau này nàng còn mặt mũi nào mà đi lại ở tiền viện nữa?

Ngụy Nhiêu hiểu được tâm tư của Liễu Nha, liền quyết định trước mắt sẽ không can thiệp vào. Nếu trong vòng một hai năm tới, A Quý chú ý đến Liễu Nha rồi chủ động tới cầu thân với nàng thì là tốt nhất, còn nếu trong mắt A Quý không có Liễu Nha, vậy thì đợi đến khi trở về kinh thành, nàng sẽ chọn một người thích hợp cho Liễu Nha từ các quản sự ở các cửa hàng.

.

Mùa hè ở Cam Châu rất ngắn, mùa thu cũng chẳng dài, mới cuối tháng chín mà đã đổ một trận tuyết lớn.

Ngụy Nhiêu sống an nhàn sung sướng, ngoài những lúc ra ngoài làm khách hay cuối mỗi tháng đích thân tới chủ trì buổi luận võ của năm trăm phủ binh, thì cơ bản nàng chỉ ở trong tướng quân phủ dưỡng thai. Lục Trạc thì vất vả hơn nhiều. Trong doanh trại quân đội dù có đốt than củi cũng chẳng ấm áp được bao nhiêu, nhất là những khi hắn cưỡi ngựa từ quân doanh vội vã trở về, gương mặt bị gió lạnh thổi đến cứng đờ, trắng bệch ra, sờ vào cũng thấy thô ráp hẳn đi.

"Chàng bôi cái này vào đi."

Trước khi chìm vào giấc ngủ, các nha hoàn đều đã lui ra hết, Ngụy Nhiêu lấy ra món trân phẩm dưỡng nhan trong cung do mẫu thân tặng, rộng rãi đưa cho Lục Trạc dùng.

Lục Trạc liền nhớ lại lần trước mình trở về, Ngụy Nhiêu cứ sờ mặt hắn mấy bận, không phải kiểu âu yếm v**t v* kia, mà giống như đang dò xét, cảm nhận điều gì đó.

"Cái này có tác dụng gì?" Lục Trạc hỏi.

Ngụy Nhiêu ngồi xuống bên cạnh hắn, cười nói: "Thì để dưỡng da chứ sao. Chàng xem da mặt mình bây giờ thô ráp thế kia, cứ để gió thổi tiếp như vậy thì danh hiệu đệ nhất thế gia công tử kinh thành phải đổi chủ cho người khác mất."

Lục Trạc không muốn bôi, liền bảo: "Mùa thu mùa đông thì thô ráp một chút, đến khi xuân ấm hoa nở tự khắc sẽ bình thường trở lại."

Ngụy Nhiêu thừa biết nam nhân chẳng ai thích bôi mấy thứ này, nhưng nếu hắn lén lút dùng thì ai mà biết được?

Ngửi mùi hương thanh đạm tỏa ra từ hộp cao dưỡng nhan, Ngụy Nhiêu đậy nắp lại rồi nói: "Yêu bôi không bôi, dù sao da mặt chàng mà thô ráp thì ta sẽ không hôn chàng đâu, lúc nào mịn màng trở lại thì ta mới hôn."

Sắc mặt Lục Trạc khẽ biến đổi.

Đến khi tắt đèn, lúc ôm nàng vào lòng khẽ hôn, cảm nhận dung nhan mịn màng mềm mại ấy, trong lòng Lục Trạc chợt nảy ra vài suy nghĩ.

Thế là, khi đợt nghỉ phép kết thúc để trở lại quân doanh, Lục Trạc không chỉ mang theo mấy chiếc áo khoác, chăn dày mà Ngụy Nhiêu chuẩn bị cho, mà còn âm thầm lấy đi một hộp cao dưỡng nhan từ trong tráp trang sức của nàng.

Số lượng cao dưỡng nhan Ngụy Nhiêu không nắm rõ, nhưng lúc Liễu Nha thu dọn đồ trang sức lại chú ý thấy thiếu mất một hộp.

Ngụy Nhiêu nghe thấy nàng lẩm bẩm một mình liền lập tức hiểu ra ngay. Cái tên Lục Trạc này, thật đúng là giỏi ra vẻ mà!

Đến khi Lục Trạc trở về, trông hắn vẫn tỏ ra điềm nhiên như không có chuyện gì, nhưng da mặt lại khôi phục vẻ mịn màng như ngọc. Ngụy Nhiêu sờ thấy thích chí liền hôn thêm mấy cái. Dù sao bụng nàng cũng ngày một lớn hơn, hai người cũng chỉ có thể ôm hôn má nhau mà thôi.

.

Giữa mùa đông giá lạnh, vùng Trung Nguyên lạnh, phương bắc lại càng lạnh hơn. Thời tiết trên thảo nguyên vô cùng thất thường, rất dễ xảy ra bão tuyết, cho nên suốt cả mùa đông lại chính là khoảng thời gian biên cương an toàn nhất. Các quốc gia ở biên giới phía tây và phía bắc sẽ không xuất binh đánh lén vào lúc này, nếu không chẳng khác nào mang binh mã của mình ra đánh cược với hiểm nguy.

Nhờ vậy, thời gian Lục Trạc được ở lại tướng quân phủ để bầu bạn với Ngụy Nhiêu rốt cuộc cũng nhiều hơn trước.

Ngụy Nhiêu cùng y học binh pháp, học cả tiếng Ô Đạt, mỗi ngày đều tiến bộ một chút, bất tri bất giác đã có thể dùng tiếng Ô Đạt để trò chuyện những câu đơn giản với Lục Trạc.

Đến những ngày cận Tết, các chợ phường trong thành Cam Châu náo nhiệt lạ thường, Ngụy Nhiêu muốn đi xem thử để sắm sửa thêm ít đồ Tết.

Bụng của nàng đã rất lớn rồi, lang trung dự đoán ngày lâm bồn sẽ rơi vào khoảng Tết Nguyên Tiêu, tính ra chỉ còn chừng hai mươi ngày nữa, thế nên Lục Trạc không dám để nàng ra ngoài.

Ngụy Nhiêu nói: "Đường lát đá trong thành rất bằng phẳng, chúng ta lại ngồi xe ngựa, đến lúc đó có chàng ở bên cạnh trông chừng ta, thì có thể xảy ra chuyện gì được chứ?"

Dù sao mặc kệ Lục Trạc có nói thế nào, Ngụy Nhiêu vẫn khăng khăng muốn đi.

Chỉ riêng một mình nàng thôi mà Lục Trạc đã nói không lại, hiện tại hai mẹ con đều ở trên người nàng, Lục Trạc lại càng không dám làm trái ý nàng.

Cứ như vậy, hai phu thê mang theo thị vệ ra khỏi cửa.

Xe ngựa đi rất vững. Đến chợ phường, Lục Trạc chăm chú canh giữ sát bên người Ngụy Nhiêu, xung quanh còn có tám thị vệ theo sát, đảm bảo bất kể có người đột nhiên lao đến từ hướng nào thì cũng sẽ bị thị vệ ngăn cản.

Ngụy Nhiêu vẫn đeo mạng che mặt, nhưng Lục Trạc lại để lộ mặt, nhìn vào tư thế của hai phu thê, người dân đi ngang qua rất nhanh đã nhận ra thân phận của hai người.

Có Lục Trạc đi cùng, Ngụy Nhiêu chẳng cần lo lắng chuyện an toàn, nàng thoải mái thong dong ngắm nhìn các gian hàng ven đường. Thấy thứ gì hứng thú thì nàng lại gần xem xem, còn phần lớn chỉ là lướt mắt qua. Thi thoảng, nhóc con trong bụng lại đá nàng một cái, Ngụy Nhiêu khẽ dùng tay xoa nhẹ lên chiếc bụng tròn trịa, thầm nghĩ thời gian này năm sau, họ đã có thể một nhà ba người cùng nhau đi dạo phố rồi.

Bất tri bất giác đã đi được hai khắc đồng hồ, ngay khi Ngụy Nhiêu cảm thấy hơi mệt và muốn quay lại xe ngựa ngồi, thì từ một hiệu thuốc ở phía chếch đối diện đột nhiên truyền đến một trận ồn ào. Có một người nam nhân đang khóc lóc, miệng nói tiếng Ô Đạt, đang cầu xin lang trung cứu lấy con gái của mình.

Ngụy Nhiêu tò mò nhìn sang. Không lâu sau, một hán tử Ô Đạt có vóc dáng khôi ngô bị người ta đuổi ra ngoài. Sắc mặt hắn hốc hác, quần áo tả tơi, trên giày vải và ống quần đều dính đầy bùn đất, trông như vừa trải qua một cuộc bôn ba dài ngày. Trong vòng tay rắn chắc của hắn ôm một bé gái chừng ba, bốn tuổi, cũng mặc trang phục Ô Đạt. Sắc mặt đứa trẻ còn tệ hơn, hai mắt nhắm nghiền. Hán tử Ô Đạt cúi đầu nhìn con, những giọt nước mắt to bằng hạt đậu rơi lã chã trên mặt cô bé.

Cảnh tượng này đã thu hút rất nhiều người dân vây quanh xem.

Hán tử Ô Đạt thấy vậy liền ôm lấy con gái, quỳ sụp xuống đất, nước mắt giàn giụa, nói năng lộn xộn chẳng thành câu.

Hắn nói vừa nhanh vừa loạn, Ngụy Nhiêu nghe không rõ ràng, Lục Trạc ở bên cạnh liền giải thích cho nàng nghe.

Hóa ra con gái của hán tử Ô Đạt này mắc bệnh nặng, thầy thuốc Ô Đạt ở nơi đó đều bó tay bất lực, bảo hắn hãy chuẩn bị lo hậu sự. Hán tử Ô Đạt không đành lòng nhìn con gái cứ thế mà chết đi, nghe nói thầy thuốc Trung Nguyên y thuật cao siêu, liền bôn ba ròng rã nhiều ngày chạy đến Cam Châu. Vừa rồi lang trung ở y quán nói vẫn còn cứu được, chỉ là cần ít nhất ba mươi lượng bạc. Hán tử Ô Đạt chỉ mang theo tám lượng vốn liếng, cho nên muốn tìm người vay tiền để giải quyết việc gấp trước mắt, sau này hắn sẽ trả lại.

Hắn có tám lượng, còn thiếu hơn hai mươi lượng nữa. Đừng nói là đại đa số người ta nghe không hiểu lời cầu xin của hắn, mà cho dù có nghe hiểu, cũng chẳng ai nguyện ý cho một người xa lạ, lại còn là người ngoại tộc vay nhiều bạc đến thế.

Bỗng nhiên, hán tử Ô Đạt chú ý tới vợ chồng Ngụy Nhiêu. Giờ này khắc này, tại khu vực này, vợ chồng Ngụy Nhiêu chính là những người có tài lực nhất mà hắn có thể nhìn thấy để cầu xin sự giúp đỡ.

Hán tử Ô Đạt ôm con gái sải bước lao nhanh tới.

Hai tên thị vệ lập tức tiến lên ngăn hắn lại.

Hán tử Ô Đạt quỳ sụp xuống đất, đau khổ cầu xin. Hắn nhìn đứa con gái nhỏ của mình, rồi lại nhìn sang chiếc bụng bầu của Ngụy Nhiêu, khóc đến mức nghẹn lời, chỉ có nước mắt là tuôn ra ngày một dữ dội.

Ngụy Nhiêu nhìn sang Lục Trạc.

Lục Trạc cởi túi tiền tùy thân trên người ra, ném thẳng về phía hán tử Ô Đạt kia.

Hán tử Ô Đạt một tay ôm con, một tay nhặt túi tiền lên, run rẩy mở ra. Khi phát hiện bên trong ngoài bạc vụn ra thì còn có cả ngân phiếu, hắn đột nhiên òa khóc nức nở, vừa khóc vừa dập đầu tạ ơn hai vợ chồng.

Lục Trạc để lại một tên thị vệ ở lại chăm nom người này, dặn nếu họ có cần gì thì tận lực giúp một tay, rồi đỡ Ngụy Nhiêu lên xe ngựa.

"Ai cũng bảo mạng con gái là rẻ rúng, vậy mà hắn vì con gái mà thà rằng rời bỏ quê hương, có thể thấy là một người cha tốt." Sau khi ngồi vững vàng, Ngụy Nhiêu khẽ nói với Lục Trạc, ánh mắt nàng trìu mến nhìn xuống bụng mình. Là một người sớm mất cha, lại sắp sửa làm mẹ, Ngụy Nhiêu thực sự không kìm lòng được trước cảnh tượng vừa rồi, trong lòng dâng lên niềm xót xa.

Lục Trạc nắm chặt lấy tay nàng nói: "Nhiêu Nhiêu thiện tâm, hôm nay nàng cứu đứa trẻ đó, cũng coi như là tích đức, mang lại phúc khí cho con của chúng ta."

Ngụy Nhiêu khẽ cười, v**t v* bụng mình nói: "Phúc khí hay không cũng được, ta chỉ mong đứa trẻ này vô bệnh vô tai, bình an thuận lợi."

Nàng từng trải qua kiếp nạn, suýt chút nữa đã biến thành hũ thuốc di động, Lục Trạc cũng từng bị thương nơi chiến trường, suýt thì không cứu sống được. Ngụy Nhiêu chỉ hy vọng bao nhiêu đau khổ, đắng cay đều đã được hai vợ chồng họ nếm trải hết rồi, để khi con của họ chào đời, đứa trẻ sẽ mãi mãi được vô ưu vô lự.

.

Lục Trạc sắp xếp thị vệ giúp hán tử Ô Đạt thuê một phòng trọ. Vị lang trung kia y thuật quả thực cao siêu, sau khi nhận đủ tiền chẩn trị liền toàn lực cứu chữa cho cô bé. Đứa nhỏ dần dần tỉnh lại, vừa uống thuốc vừa điều dưỡng thân thể. Đợi đến mùng tám tháng Giêng, cô bé đã có thể tung tăng chạy nhảy trở lại.

Hán tử Ô Đạt dẫn theo con gái Bảo Nhã đến tướng quân phủ để tạ ơn, thuận tiện đến chào từ biệt.

Ngụy Nhiêu cùng Lục Trạc cùng nhau tiếp đón hai cha con.

Hán tử Ô Đạt liên tục dập đầu, Bảo Nhã cũng biết chính đôi phu thê trông như thần tiên này đã cứu mạng mình. Cô bé tháo sợi dây chuyền có mặt đá hình vầng trăng khuyết màu đỏ trên cổ xuống, rồi chỉ chỉ vào bụng Ngụy Nhiêu, ngượng ngùng dâng mặt dây chuyền đến trước mặt nàng.

Ngụy Nhiêu mỉm cười nhận lấy thay cho con.

Hán tử Ô Đạt trả lại số bạc còn dư cho Lục Trạc, chỉ nhận lấy tiền lộ phí mà hai vợ chồng tặng thêm, rồi dắt Bảo Nhã cáo từ ra về.

Ngày hôm sau, trời trong nắng ấm, lặng gió, Ngụy Nhiêu bình an hạ sinh một bé gái.