Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 125: Ta Muốn Theo Chàng Học Luyện Binh

Sau khi được Mông Khoát dỗ dành đưa về nhà, ngày thứ hai, Vệ thị liền mang theo lễ vật nhận lỗi cùng vị mỹ nhân Ba Tư kia tới Tướng quân phủ.

Lục Trạc đang ở ngoài quân doanh, Ngụy Nhiêu bèn sai người mời Vệ thị vào sảnh đường dùng trà.

Ngụy Nhiêu năm nay mới vừa tròn hai mươi tuổi, còn Vệ thị thì đã ngấp nghé bốn mươi, hai người tính ra vừa vặn chênh nhau một cái bối phận.

Vệ thị sớm đã nghe Mông Khoát nói qua, vị tân nhậm chủ tướng của quân Cam Châu là một đệ tử thế gia trẻ tuổi, còn chủ tướng phu nhân lại là con gái riêng của Quý phi nương nương sinh ra với phu quân trước khi tiến cung. Hoàng thượng vì yêu ai yêu cả đường đi nên mới đặc biệt sắc phong nàng làm Quận chúa. Chỉ là, cũng giống như việc Mông Khoát chẳng mấy để vào mắt một gã hậu sinh trẻ tuổi, Vệ thị trước đó cũng không quá bận tâm đến vị Quận chúa này.

Ai mà ngờ được, vị Quận chúa kia còn chưa kịp đứng vững gót chân ở thành Cam Châu, đã ra tay nhỏ nhặt châm ngòi một vố vào mối quan hệ của vợ chồng bọn họ. Có điều, bản ý của Quận chúa xem ra không xấu, ả mỹ nhân Ba Tư được an bài kia vừa nhìn thấy Vệ thị là đã lập tức khai sạch sành sanh mọi chuyện. Bằng không, Vệ thị cũng sẽ không dễ dàng tin tưởng trượng phu đến thế, con người bà thứ gì cũng có thể nhẫn nhịn, duy chỉ có việc trượng phu chạm vào nữ nhân khác là tuyệt đối không dung thứ.

Vị Quận chúa này quả thực thông minh. Nếu như nàng ta cất giấu ác ý, Vệ thị chắc chắn sẽ ghi hận người này; thế nhưng Quận chúa chỉ là muốn nho nhỏ trừng trị trượng phu bà một chút, Vệ thị chẳng những không hận, ngược lại còn rất thưởng thức cái tính tình khoái ý ân cừu* này của nàng.

* Khoái ý ân cừu (快意恩仇): Sống thẳng thắn, có ơn báo ơn, có oán báo oán, sòng phẳng, rõ ràng.

"Đã sớm nghe danh mỹ lệ của Quận chúa, chỉ là hôm nay được diện kiến mới biết lời đồn đại không ngoa chút nào. Trên đời này vậy mà thực sự có nhân vật dung mạo như tiên nữ hạ phàm."

Sau hồi chào hỏi xã giao, Vệ thị mỉm cười lên tiếng tán dương Ngụy Nhiêu.

Vệ thị tuy đã ở độ tuổi bốn mươi, nhưng đôi mắt lại vô cùng sáng rỡ, linh động, hoàn toàn không giống với một số thế gia phu nhân ở kinh thành, những người hễ nhìn vào là chỉ khiến người ta liên tưởng đến hai chữ hiền thục, thủ lễ. Trong mắt Ngụy Nhiêu, Vệ thị vận váy áo có màu sắc rực rỡ, đầu cài châu ngọc, nhìn một cái là biết ngay một vị phu nhân xinh đẹp không chịu nhận mình già. Hơn nữa, Vệ thị quả thực cũng bảo dưỡng dung nhan rất tốt, nhìn qua trông chỉ mới chừng ba mươi tuổi mà thôi.

Dựa theo những tin tức mà Triệu Bách dò la được, Vệ thị là một mỹ phụ kiêm đố phụ* lừng lẫy khắp thành Cam Châu. Chỉ cần Mông phó tướng không ở bên ngoài hái hoa ngắt cỏ, Vệ thị sẽ vô cùng ôn nhu, chu đáo, nhưng một khi Mông phó tướng truyền ra chút tin đồn phong lưu trăng gió nào, Vệ thị lập tức sẽ hóa thành sư tử Hà Đông, cùng Mông phó tướng náo loạn đến mức gà bay chó sủa, long trời lở đất.

* Đố phụ (妇): Người đàn bà có tính hay ghen.

Nghe đâu, từng có một thương nhân Ba Tư muốn nịnh nọt Mông phó tướng, bèn tặng cho hắn một vị mỹ nhân Ba Tư sắc nước hương trời, kèm theo một tòa trạch viện để kim ốc tàng kiều. Mông phó tướng thèm nhỏ dãi nhưng lại kiêng dè Vệ thị, đang lúc đắn đo không quyết thì chuyện này bị Vệ thị phát giác. Vệ thị liền dứt khoát bỏ tiền mua lại tòa nhà ngay sát vách chỗ kim ốc kia, rồi tuyển một gã con hát môi hồng răng trắng dọn vào ở, tuyên bố thẳng thừng rằng chỉ cần Mông phó tướng dám đi gặp mỹ nhân Ba Tư, nàng cũng sẽ lập tức đi chiếu cố gã con hát da mịn thịt mềm kia.

Mông phó tướng tức điên người, cuối cùng đành phải đem cả mỹ nhân Ba Tư lẫn gã con hát kia đuổi đi thẳng cổ, ngay cả vị thương nhân Ba Tư kia cũng bị đánh đuổi ra khỏi thành Cam Châu.

Vệ thị thưởng thức Ngụy Nhiêu, mà Ngụy Nhiêu cũng rất tán thưởng một Vệ thị có tác phong lôi lệ phong hành* như vậy.

* Lôi lệ phong hành (厉风行): Làm việc nhanh chóng, dứt khoát và nghiêm minh như sấm sét, gió cuốn.

Hai người bọn họ tuy chênh lệch nhau hai mươi năm năm, thế nhưng lại mới quen mà như đã thân từ lâu.

"Ta có thể khiến Mông phó tướng phải chịu thiệt thòi, còn phải đa tạ phu nhân. Nếu không có phu nhân áp chế Mông phó tướng một đầu, thì chút mưu mẹo kia của ta cũng chẳng có tác dụng gì." Ngụy Nhiêu thẳng thắn nói.

Vệ thị cười lớn bảo: "Quận chúa cứ yên tâm, bản sự khác thì ta không có, chứ trị hắn thì dư xài. Sau này hắn còn dám mạo phạm Quận chúa, Quận chúa chỉ cần truyền một lời đến cho ta, ta sẽ thay Quận chúa giáo huấn hắn ra trò."

Ngụy Nhiêu mỉm cười nhận lời.

Đến chạng vạng tối Lục Trạc trở về, liền hỏi Ngụy Nhiêu chuyện chung đụng với Vệ thị ra sao.

Ngụy Nhiêu đáp: "Mông phu nhân tính tình ngay thẳng nhưng lại rất thích chưng diện, ta và bà ấy ngược lại trò chuyện vô cùng hợp ý. Ta có tặng bà một bộ son phấn 'Hoa Tưởng Dung', Mông phu nhân yêu thích không buông tay, còn hứa sẽ giới thiệu một thương nhân Ba Tư cho ta, nói là trong tay vị thương nhân đó có rất nhiều món đồ chơi tinh xảo, đặc kỳ thú vị của vùng Tây Vực."

Lục Trạc thấy nàng mặt mày hớn hở, tựa hồ rất đỗi mong chờ thì trong lòng cũng nhẹ nhõm hẳn. Thời gian tới hắn phải thường xuyên ở lại quân doanh, khả năng mỗi tháng chỉ về phủ được một lần vào dịp cuối tháng. Ngụy Nhiêu ở thành Cam Châu này có bằng hữu giao hảo để đi lại, dạo chơi thì mới không cảm thấy quá mức nhàm chán.

Ngụy Nhiêu nghe vậy thì lấy làm kỳ quái, hỏi: "Mỗi tháng mới trở về một lần sao? Trong quân doanh có chuyện gì bận rộn lắm à?"

Lục Trạc gật đầu.

Quân Cam Châu có tổng cộng hai mươi vạn người, phụ trách trấn giữ bờ cõi phía tây bắc của đại Tề. Để đảm bảo sức chiến đấu của quân đội, mỗi vị chủ tướng đều sẽ có phương pháp luyện binh của riêng mình. Lục Trạc vừa mới tới nơi, Mông Khoát liền nói cho hắn biết một sự việc, bất luận chủ tướng quân Cam Châu luyện binh như thế nào, nơi đây đều có một truyền thống diễn tập chiến trận, phân biệt cử hành vào tháng năm và tháng mười hằng năm, hai mươi vạn đại quân sẽ chia làm hai đợt để tham gia.

Mông Khoát đã đề nghị với Lục Trạc rằng, trong trận diễn tập chiến trận vào tháng năm tới, hắn và Lục Trạc sẽ mỗi người thống lĩnh năm vạn tướng sĩ để phân định thắng thua.

Đây không nghi ngờ gì chính là chiến thư mà Mông Khoát muốn hướng Lục Trạc khiêu chiến. Nếu như Lục Trạc thắng Mông Khoát, hắn sẽ có được sự tâm phục khẩu phục của cả Mông Khoát lẫn quân Cam Châu, còn nếu như thua...

"Chàng có nắm chắc phần thắng không?" Ngụy Nhiêu lo lắng hỏi. Mông Khoát vốn đã hiểu quân Cam Châu rõ như lòng bàn tay, trong khi Lục Trạc lại là người mới tới. Khoảng cách đến trận diễn tập vào trung tuần tháng năm chỉ còn vỏn vẹn hai tháng, thời gian ngắn ngủi như vậy, Lục Trạc vừa phải làm quen với quân Cam Châu, lại vừa phải khiến năm vạn binh sĩ Cam Châu ngoan ngoãn phối hợp theo phương pháp thao luyện của mình, quả thực không phải là chuyện dễ dàng gì.

Lục Trạc mỉm cười bảo: "Nàng cứ chờ xem là được."

Trong lòng Ngụy Nhiêu khẽ động, nàng níu lấy tay hắn hỏi: "Lúc diễn tập chiến trận, ta có thể đi theo chàng không?"

Lục Trạc nắm ngược lại tay nàng nói: "Chỉ cần nàng không sợ nắng rát da thịt là được."

Ngụy Nhiêu mới không sợ, chiến trường thực sự thì đại khái là nàng không thể tới rồi, nhưng có thể tận mắt nhìn thấy Lục Trạc chủ trì diễn tập chiến trận thì cũng không tệ. Nếu như năm vạn nhân mã của Lục Trạc có thể đánh cho một phương của Mông Khoát tơi bời hoa lá thì lại càng tốt hơn nữa.

"Chàng cứ việc ở lại trong quân doanh, không cần phải lo lắng cho ta." Ngụy Nhiêu vô cùng ủng hộ nói.

Lục Trạc hôn lên má nàng một cái, áy náy bảo: "Đợi sau khi trận diễn tập này kết thúc, ta sẽ có thể nhàn nhã hơn một chút, đến lúc đó sẽ bầu bạn cùng nàng đi dạo chơi khắp nơi này nhiều hơn."

Địa thế vùng Cam Châu vô cùng phức tạp, núi tuyết, rừng rậm, thảo nguyên, hồ nước... các loại kỳ quan thiên nhiên đều hội tụ về một chỗ. Lục Trạc vốn đã ngưỡng vọng từ lâu, lại càng muốn mang theo Ngụy Nhiêu cùng đi thưởng ngoạn những cảnh đẹp ấy.

.

Lục Trạc chính thức tiến vào quân doanh, bắt đầu tự mình thao luyện mười vạn quân Cam Châu.

Hắn thao luyện mười vạn người trước, rồi mới từ trong mười vạn người đó tuyển ra năm vạn người để tham gia trận diễn tập chiến trận hai tháng sau, mười vạn người còn lại thì do Mông phó tướng đảm nhiệm thao luyện.

Mười vạn nhân mã này lần lượt do mười vị tham tướng chưởng quản. Lúc Lục Trạc đến Mông phủ dự tiệc đã từng diện kiến qua cả mười người, trong đó có sáu người tỏ ra rất phối hợp, nhưng cũng có bốn vị tham tướng có bối phận tương đối cao liên tục đưa ra lời chất vấn, không chịu dựa theo phương pháp bài binh bố trận của Lục Trạc mà làm việc.

Lục Trạc liền để bốn vị tham tướng này mỗi người chọn ra một chi đội tinh binh gồm một trăm người, dựa theo trận pháp mà bọn họ vẫn hằng tự hào, để thi thố cùng một trăm thân vệ Thần Võ quân do hắn suất lĩnh.

Thần Võ quân vốn đứng đầu bốn đại quân đội, cũng là thống lĩnh của toàn bộ cấm quân, mỗi một tướng sĩ trong Thần Võ quân đều là hạng trăm người có một. Bất quá, quân Cam Châu cũng là một chi đại quân hùng sư, mỗi tham tướng dưới trướng có một vạn người, nay lại từ trong đó chọn ra một trăm tinh binh, nếu luận về sức chiến đấu của từng cá nhân thì cũng sẽ không thua kém gì một trăm người này của Lục Trạc, cho nên cuộc tỷ thí này xem như rất mực công bằng.

Tuy nhiên, sau bốn vòng đọ sức, các tiểu đội trăm người của bốn vị tham tướng, kẻ mạnh nhất cũng chỉ có thể trụ vững được nửa canh giờ dưới tay Thần Võ quân mà thôi.

Đến nước này, bốn vị tham tướng mới triệt để tâm phục khẩu phục.

Lục Trạc thao luyện quân Cam Châu, mỗi ngày đều bận rộn đến mức đi sớm về tối. Việc giảng giải trận pháp thì rất dễ hiểu, nhưng chỉ khi các binh sĩ trong trận phối hợp ăn ý với nhau thì mới có thể phát huy ra uy lực lớn nhất. Việc này tựa như con người có tứ chi, một tay một chân lại đều có năm ngón, hễ có một chỗ xảy ra vấn đề thì sức chiến đấu của toàn thân đều sẽ bị suy giảm ở những mức độ khác nhau.

Lục Trạc bận rộn thao luyện, còn Ngụy Nhiêu ở trong thành Cam Châu lại càng lúc càng cảm thấy nhàm chán.

Bên trong và bên ngoài thành Cam Châu tự nhiên có rất nhiều nơi vui chơi, thế nhưng tâm trí của Ngụy Nhiêu lại không đặt ở những chỗ đó. Nàng muốn xem hai cánh quân của Lục Trạc và Mông Khoát giao đấu phân cao thấp, lại càng muốn xem Lục Trạc luyện binh như thế nào. Năm xưa Ngụy Nhiêu tập võ vốn là để cường thân kiện thể, giữ lấy cái mạng nhỏ khi đối mặt với những âm mưu hãm hại. Thế nhưng khi đặt chân đến vùng biên quan trọng trấn thô mộc, hùng vĩ này, lại biết Lục Trạc đang ngày đêm thao luyện quân đội, cõi lòng Ngụy Nhiêu đột nhiên trở nên "dã" hơn hẳn, luyện võ chỉ là nâng cao bản thân, nàng nay còn muốn luyện binh, mang binh.

Đây cũng chẳng phải là chuyện nàng si sơn nói mộng*, bởi lẽ trong lịch sử cũng từng xuất hiện những bậc nữ tướng quân vang danh thiên cổ.

* Si sơn nói mộng (Si nhân thuyết mộng - 痴人说梦): Kẻ si ngốc nói lời mộng mị, ý chỉ những suy nghĩ, ảo tưởng hão huyền, phi thực tế.

Đã có người đi trước có thể mang binh đánh giặc, nàng vì sao lại không thể? Chính nàng vốn tinh thông kiếm pháp, phu quân của nàng lại là người nối nghiệp của Thần Võ quân đứng đầu bốn đại quân đội. Điều kiện tốt như vậy, nàng không hảo hảo lợi dụng thì chẳng phải là uổng công tới biên cương một chuyến hay sao?

Ngày hôm đó, Lục Trạc đang đốc thúc, kiểm tra các tướng sĩ diễn tập chiến trận, một binh sĩ đưa tin đột nhiên chạy tới, thấp giọng bẩm báo một hồi.

Sắc mặt Lục Trạc khẽ biến đổi, lập tức ra lệnh cho Triệu Tùng dắt tới chiến mã Phi Mặc, xoay người ghìm cương thả ngựa, thẳng tiến về phía cửa doanh mà đi.

Vừa đến gần cửa doanh, Lục Trạc đã nhìn thấy từ xa bên ngoài có một người một ngựa đang đứng đón gió. Ngựa là con tuấn mã trắng muốt vô cùng bắt mắt của Ngụy Nhiêu, người tự nhiên cũng là Ngụy Nhiêu trong bộ nam trang quen thuộc, làn da trắng rực như ngọc, mắt phượng mày ngài, vừa trông thấy hắn, nàng liền nở một nụ cười rạng rỡ.

Lục Trạc nhìn ra phía sau nàng, lại chẳng thấy có lấy một tên thị vệ nào đi theo.

Sắc mặt của hắn nhất thời trở nên khó coi.

Vừa ra khỏi cửa doanh, Lục Trạc liền ra hiệu cho Ngụy Nhiêu thúc ngựa tiến lên, hai vợ chồng phi ngựa chạy ra một khoảng cách khá xa, Lục Trạc mới nghiêm giọng hỏi Ngụy Nhiêu: "Sao lại tự mình tới đây một mình?"

Ngụy Nhiêu mỉm cười đáp: "Không phải đi một mình, vừa mới tới gần quân doanh ta mới bảo các thị vệ quay trở về."

Lục Trạc lúc này mới hòa hoãn lại thần sắc.

Hắn đã không còn tức giận, thế nhưng Ngụy Nhiêu lại trừng mắt lườm hắn một cái, khẽ hừ giọng: "Chàng tới bên này cũng đã nửa tháng trời, ta vì nhớ chàng nên mới lặn lội tới đây thăm, không ngờ lại bị chàng sa sầm nét mặt tỏ ý không vui. Đã như vậy, ta thà trở về cho xong."

Nói đoạn, Ngụy Nhiêu liền muốn thúc ngựa quay đầu rời đi.

Lục Trạc vội thúc Phi Mặc vọt lên chặn trước mặt nàng, bất đắc dĩ nói: "Nàng thừa hiểu ta chỉ là lo lắng cho an nguy của nàng, cớ sao phải dùng lời lẽ ấy để khích ta?"

Ngụy Nhiêu khẽ hất cằm, quay mặt đi chỗ khác.

Lục Trạc bật cười, dấn ngựa sát lại gần hỏi: "Thật sự là nhớ ta rồi sao?"

Ngụy Nhiêu liếc nhìn hắn một cái, đột nhiên lúm đồng tiền như hoa, phong tình vạn chủng mà khẽ cúi đầu, tựa như dáng vẻ ngượng ngùng không muốn thừa nhận.

Họng Lục Trạc khẽ chuyển động, người cũng đã tới rồi, hắn bèn bảo: "Đi thôi, vào trong doanh trướng của ta rồi nói."

Đại trướng của chủ tướng Lục Trạc vô cùng khí phái, phân làm nội trướng và ngoại trướng, hai bên đều rộng rãi tương đương hai gian phòng lớn.

Phân phó Triệu Tùng canh giữ nghiêm ngặt ở bên ngoài, Lục Trạc thần sắc như thường đi ở phía trước, còn Ngụy Nhiêu thì giống như một tên lính quèn, lẳng lặng bước theo sau chân hắn tiến vào trong.

Vừa tiến vào sau màn trướng, Lục Trạc liền ôm ngang Ngụy Nhiêu lên. Ngụy Nhiêu khẽ giãy giụa hai cái, nhưng nghĩ đến nửa tháng nay gối chiếc phòng đơn khó ngủ, nàng không khỏi vươn tay ôm lấy cổ hắn, chỉ nhẹ giọng hờn dỗi một câu.

Tiểu biệt thắng tân hôn, lại là ở nơi quân doanh cấm địa này, đường đường Lục chủ tướng có lẽ trong lòng có chút chột dạ, nôn nóng nên đã mất đi phong độ ngày thường, chẳng bao lâu đã tước vũ khí đầu hàng ngay trong chốn ôn nhu hương của Ngụy Nhiêu.

Hắn tất nhiên là không cam lòng. Ngụy Nhiêu chôn mặt trong chăn cười đến mức run rẩy cả người như nhánh hoa trước gió. Đang lúc cười, Lục Trạc đột nhiên lại áp sát phủ lấy nàng, đồng thời cẩn thận che chặt miệng Ngụy Nhiêu, chặn lại tiếng kinh hô suýt nữa tràn ra khỏi bờ môi nàng.

Bên ngoài doanh trướng có binh lính tuần tra đi ngang qua, nện xuống những tiếng bước chân chỉnh tề, dứt khoát.

Nơi luyện võ trường, các tướng sĩ đang bận rộn thao luyện, thỉnh thoảng lại truyền đến những tiếng la giết trầm hùng, vang dội.

Những điều này đối với Ngụy Nhiêu mà nói đều vô cùng mới mẻ.

Nhưng đối với Lục Trạc, cuộc sống quân doanh vốn đã khắc sâu vào xương tủy hắn từ lâu, ngược lại, chính Ngụy Nhiêu ở trước mắt này, một Ngụy Nhiêu lặn lội tới quân doanh thăm hắn, một Ngụy Nhiêu đang nằm trong doanh trướng của hắn, mới là điều mới lạ khôn cùng. Đời này kiếp này, cũng chỉ có một mình Ngụy Nhiêu mới có thể khiến hắn làm ra chuyện hoang đường như vậy nơi quân doanh cấm địa nghiêm ngặt.

"Sau này không cho phép nàng tới nữa."

Đợi đến khi hơi thở khôi phục lại bình thường, Lục Trạc nhẹ nhàng ôm lấy nàng, ngửi mùi thơm thoang thoảng trong mái tóc nàng rồi nói.

Ngụy Nhiêu quấn quấn một lọn tóc dài, cười khẩy đáp: "Tướng quân đại nhân ăn no nê rồi liền muốn đuổi ta đi sao? Trên đời làm gì có chuyện tốt đẹp như thế chứ?"

Lục Trạc giật mình, nhìn vào mắt Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu mỉm cười ấn người hắn nằm phẳng xuống, nàng ngồi lên người hắn, hất mái tóc đen đang rủ tự nhiên ra sau, hai tay chống trên ngực Lục Trạc nói: "Ta muốn theo chàng học luyện binh."

Cổ họng Lục Trạc khít chặt lại, nghe rõ lời Ngụy Nhiêu nói, ánh mắt hắn dời lên trên, khản giọng lặp lại: "Nàng muốn học luyện binh?"

Ngụy Nhiêu gật đầu, nàng đều đã tính toán kỹ lưỡng: "Chàng tìm cho ta một gian doanh trướng riêng biệt, từ ngày mai ta sẽ giống như một binh lính nhỏ đi theo các người thao luyện. Chàng cứ yên tâm, đồ đạc ta đều mang theo đủ cả rồi, cải trang sửa soạn một phen tuyệt đối sẽ không bại lộ thân phận, cũng sẽ không quấy rầy chính sự của chàng. Chàng cứ coi như ta vẫn đang ở trong thành là được."

"Hồ nháo." Lục Trạc không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt.

Ngụy Nhiêu khẽ hừ một tiếng: "Số lần ta hồ nháo còn ít sao? Chàng chỉ cần nói có đồng ý hay là không thôi?"

Vừa nói, Ngụy Nhiêu vừa luồn một tay ra phía sau, thọc vào trong túi đồ lấy thứ gì đó.

Lục Trạc: "..."

Ngụy Nhiêu mang theo bộ dạng chí tại tất đắc* mà nhìn hắn. Lục Trạc còn chưa chịu mở miệng, nàng liền dùng móng tay bấm nhẹ vào người hắn để uy h**p.

* Chí tại tất đắc (志在必得): Quyết tâm phải đạt được bằng mọi giá.

Lục Trạc hít vào một ngụm khí lạnh, cố gắng phân trần giảng đạo lý với nàng: "Nàng học luyện binh thì có ích lợi gì chứ? Các chức vị quan võ trong quân doanh đều có hạn ngạch định sẵn cả rồi, không thể nào tự dưng cắt cử một nhóm binh lính cho nàng thống lĩnh được."

Ngụy Nhiêu đáp: "Chuyện đó không cần chàng phải bận tâm. Đợi đến khi ta học thành tài rồi tự khắc sẽ đi, đến lúc đó chàng dẫu có cầu xin ta ở lại quân doanh, ta cũng chẳng thèm chịu đâu."

Lục Trạc còn đang do dự chần chừ, Triệu Tùng đột nhiên từ bên ngoài cất giọng thông truyền: "Khởi bẩm Tướng quân, Hạ tham tướng cầu kiến."

Lục Trạc liền nhìn về phía Ngụy Nhiêu.

Ngụy Nhiêu lập tức siết chặt năm ngón tay lại làm thế răn đe.

Lục Trạc lại hít thêm một hơi lãnh khí, biết rõ nàng sẽ không dễ dàng thỏa hiệp như vậy, đành phải bất đắc dĩ gật đầu đáp ứng nàng.

Ngụy Nhiêu bấy giờ mới nở nụ cười đắc ý, lách mình buông hắn ra.

Khoảng chừng thời gian một tuần trà sau, Lục Trạc y phục chỉnh tề, thần sắc uy nghiêm sải bước đi ra khỏi doanh trướng.

Hạ tham tướng vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua gương mặt Lục Trạc một vòng rồi cấp tốc rũ mắt xuống. Gã chỉ cảm thấy khuôn mặt tuấn mỹ của Chủ tướng đại nhân lúc này ửng hồng, đúng như lời gã Trương tham tướng bị chém đầu từng nói, mặt diễm lệ hơn cả đào lý, so với nữ tử lại càng thêm vài phần phong tình. Bất quá, đã có bài học nhãn tiền của Trương tham tướng ở phía trước, Hạ tham tướng có ngu mới đi khinh bạc Chủ tướng đại nhân, tự dâng cái đầu của mình ra cho người ta chém.

"Có chuyện gì tìm ta?"

"Bẩm Tướng quân, một tên lính dưới trướng mạt tướng vừa xin nghỉ phép để thành hôn. Vì nhà tên đó ở nơi xa xôi, tính cả đường đi lối về nên muốn xin nghỉ hẳn một tháng ạ."

Lục Trạc nghe vậy, khẽ liếc mắt nhìn về phía doanh trướng sau lưng mình rồi nói: "Chuẩn tấu. Vừa vặn hôm nay ta có một người biểu đệ mới tới nơi, ngày mai cứ để hắn vào thế chỗ, đi theo ngươi thao luyện."

Hạ tham tướng giật mình kinh ngạc: "Biểu đệ của ngài sao?"

Lục Trạc: "Ừm, hắn ở nhà vốn được nuông chiều từ bé, nay bị trưởng bối trong tộc đưa tới đây để rèn luyện, lịch lãm. Ngươi cứ việc nghiêm khắc dạy bảo, không cần phải kiêng nể, nhường nhịn làm gì."

Hạ tham tướng lập tức cảm thấy đau đầu vô cùng. Thân thích của Chủ tướng đại nhân không phú thì quý, thử hỏi có kẻ nào dám thật sự đắc tội đây?