Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 124: Ngụy Nhiêu Hộ Phu

Bóng đêm như mực, bách tính trong thành phần lớn đều đã say ngủ. Một chiếc xe ngựa dọc theo con đường lát đá xanh mà lặng lẽ tiến về phía trước.

Xa phu đánh xe, Triệu Tùng cưỡi ngựa đi sát ngay sau, phía trước và phía sau xe đều có mười hai tên thân vệ của Thần Võ quân hộ tống.

Lúc vừa rời khỏi Mông phủ, đám quan võ còn ồn ào náo nhiệt nên Triệu Tùng không nghe thấy động tĩnh gì bên trong xe. Nhưng khi đi đến đoạn đường vắng vẻ, tĩnh mịch này, trong xe liền truyền ra những tiếng nôn mửa đứt quãng. Triệu Tùng muốn vào trong hầu hạ, nhưng Thế tử gia lại lên tiếng cự tuyệt.

Trong tiệc rượu đêm nay, Thế tử gia căn bản chẳng ăn chút thức ăn nào, chỉ có liên tục uống rượu. Hơn năm vò rượu mạnh, dẫu có là nước lã thì cũng đủ làm người ta c*ng tr**ng bụng, nay nôn ra được ngược lại mới là chuyện tốt.

Phía trước chính là Tướng quân phủ.

Xe ngựa vừa dừng hẳn, Triệu Tùng liền xuống ngựa, tiến lên vén rèm xe ra. Một mùi rượu nồng nặc lập tức xộc thẳng vào mũi. Dưới ánh đèn lờ mờ, Thế tử gia chỉ mặc độc một bộ trung y màu trắng, đang ngồi tựa vào một góc xe ngựa, nhắm nghiền hai mắt, không biết là đang nhắm mắt dưỡng thần hay đã ngủ thiếp đi.

Triệu Tùng lập tức cởi ngoại bào của mình ra rồi bước lên xe, khoác chiếc áo lên người Thế tử gia, sau đó tiến lên đỡ hắn.

Lục Trạc có thể cảm nhận được động tác của Triệu Tùng, chỉ là đầu óc hắn lúc này ong ong, u ám, toàn thân hoàn toàn không chút sức lực.

Được Triệu Tùng đỡ xuống xe ngựa, một luồng gió lạnh thổi thốc vào mặt khiến Lục Trạc tỉnh táo hơn đôi chút. Hắn thấp giọng phân phó Triệu Tùng: "Trước tiên... đừng thông báo cho Quận chúa... Bảo A Quý lau rửa thân thể cho ta, thu dọn sạch sẽ rồi... mới để Quận chúa gặp ta..."

Giọng nói của hắn càng lúc càng thấp, mấy chữ cuối cùng Triệu Tùng hoàn toàn là phải tự đoán.

Một gã hán tử mình đồng da sắt như Triệu Tùng, lúc này lại vì sự dè dặt, kiêng nể của Thế tử gia trước mặt Quận chúa mà làm cho đỏ cả vành mắt. Nhà người ta đều là thê tử hầu hạ, chăm sóc trượng phu, vậy mà Thế tử gia nhà hắn lại sợ bản thân mang một thân bẩn thỉu sẽ bị Quận chúa ghét bỏ, ghê tởm, đến mức trước khi hôn mê còn phải dặn dò kỹ lưỡng những điều này.

Bảo quản sự tạm thời đừng thông báo cho hậu trạch biết, Triệu Tùng đỡ Thế tử gia đến phòng ngủ ở tiền trạch. Tiếp theo đó, một mình A Quý ở bên giường hầu hạ, còn Triệu Tùng thì ra ngoài cửa canh chừng.

Dù hắn không cho phép quản sự thông báo, thế nhưng Ngụy Nhiêu vốn luôn phái tiểu nha hoàn lưu ý động tĩnh ở tiền trạch. Nghe tin Lục Trạc đã về, Ngụy Nhiêu khoác thêm chiếc áo choàng rồi lập tức đi thẳng ra tiền trạch.

"Quận chúa xin dừng bước, Thế tử gia say rượu đã hôn mê rồi, A Quý đang ở bên trong lau rửa cho ngài ấy." Triệu Tùng đứng chặn trước cửa, cúi đầu nói.

Ngụy Nhiêu nhíu mày: "Để ta vào xem."

Triệu Tùng nhìn phục sức váy áo hoa lệ của Quận chúa, khó xử nói: "Đây là lời Thế tử gia trước khi hôn mê đã cố ý dặn dò thuộc hạ. Gia không muốn để Quận chúa nhìn thấy bộ dạng bẩn thỉu của ngài ấy lúc này, xin Quận chúa thông cảm cho."

Ngụy Nhiêu buồn cười: "Cái bộ dạng nửa sống nửa chết của ngài ấy còn nhìn thấy rồi, nôn một thân mùi rượu thì tính là gì chứ?"

Nói đoạn, Ngụy Nhiêu trực tiếp sải bước đi thẳng vào trong.

Triệu Tùng sao dám mạo phạm đến thân thể ngọc ngà của Quận chúa, dù là Quận chúa có tự va vào thì hắn cũng không gánh nổi tội, liền vội vàng rụt cánh tay đang chắn ngang đường xuống.

Ngụy Nhiêu tiến vào nội thất.

Bích Đào theo sát sau lưng chủ tử, lúc đi ngang qua người Triệu Tùng, Triệu Tùng không nhịn được mà lén nhìn nàng một cái, liền bị Bích Đào ghét bỏ trừng mắt lườm một cái sắc lẹm.

Triệu Tùng nhất thời cảm thấy trong lòng thấp thỏm không yên.

Trong nội thất, A Quý còn chưa kịp cởi bộ trung y trên người Thế tử gia ra thì Thế tử gia lại có dấu hiệu muốn nôn. A Quý luống cuống một tay đỡ người, một tay bưng chiếc chậu đồng đã chuẩn bị sẵn lên. Lúc chủ tớ Ngụy Nhiêu bước vào, A Quý vừa vặn đỡ hắn nằm xuống lại.

"Quận chúa." A Quý nhanh chóng bưng chậu đồng né sang một bên.

Ngụy Nhiêu nhìn về phía giường sưởi. Lục Trạc vừa mới nôn xong, gương mặt đỏ gay gắt, trên trán rịn ra một tầng mồ hôi hột.

"Đi bưng trà giải rượu tới đây." Ngụy Nhiêu phân phó Bích Đào, rồi tự mình đi đến bên giường, cầm chiếc khăn lên nhẹ nhàng lau mồ hôi trên mặt cho Lục Trạc.

A Quý nhíu chặt lông mày, lo lắng nói: "Quận chúa, Gia đã say đến mức này rồi, nước trà có bưng tới thì sợ là ngài ấy cũng không nuốt trôi được đâu ạ."

Ngụy Nhiêu bảo: "Nuốt không trôi cũng phải ép uống, bằng không ngày mai tỉnh dậy còn khó chịu hơn. Ở đây có ta trông nom rồi, ngươi mau xuống nhà bếp xem có còn chút cháo loãng nào không, nếu có thì múc một bát thật loãng bưng lên đây."

A Quý lĩnh mệnh liền lập tức lui xuống.

Ngụy Nhiêu tháo giày ra rồi ngồi quỳ bên cạnh Lục Trạc, đưa tay vỗ vỗ nhẹ vào má hắn.

Vỗ liên tiếp mấy cái, Lục Trạc mới khó nhọc hé mở khóe mắt.

Ngụy Nhiêu mỉm cười, dịu dàng hỏi: "Chàng có thể ngồi dậy không? Giải rượu xong rồi chúng ta ngủ tiếp."

Lục Trạc lờ mờ nhìn thấy một gương mặt diễm lệ, nhu hòa trước mắt, trông rất giống Ngụy Nhiêu. Thế nhưng Ngụy Nhiêu sao lại có thể lộ ra bộ dạng thần sắc này chứ? Trước khi chính thức thành phu thê, Ngụy Nhiêu ghét bỏ hắn, đối với hắn không phải châm biếm thì cũng là lời ra tiếng vào lạnh nhạt. Đến khi chính thức làm vợ chồng rồi, Ngụy Nhiêu sẽ cười với hắn, sẽ oán trách hắn, sẽ bình tâm tĩnh khí mà trò chuyện cùng hắn, và cũng sẽ lộ ra vẻ thiên kiều bá mị chốn phòng khuê vào ban đêm, duy chỉ có chưa từng đối xử với hắn ôn nhu như nước thế này. Việc nàng sai sử hắn đi rót nước hầu hạ bằng chất giọng mềm mỏng ngược lại mới là chuyện thường thấy.

"Nàng... là ai?" Trong đôi mắt phượng mông lung men say của Lục Trạc chợt lóe lên một tia cảnh giác và kháng cự.

Ngụy Nhiêu bật cười, hắn vậy mà say đến mức ngay cả nàng cũng không nhận ra rồi sao?

"Ta là nương tử của chàng đây." Ngụy Nhiêu nắm lấy tay hắn, nhẹ giọng dụ dỗ.

Lục Trạc không chút sức lực muốn hất tay nàng ra. Không thể nào, Ngụy Nhiêu không thể nào dịu dàng, cẩn thận với hắn đến mức này được.

Đúng lúc Bích Đào bưng chén trà giải rượu bước vào, Ngụy Nhiêu vẫn không cách nào dỗ dành Lục Trạc phối hợp ngồi dậy. Đã dỗ ngọt không xong, Ngụy Nhiêu dứt khoát dùng đến biện pháp mạnh. Nàng cùng Bích Đào xốc nách, đỡ Lục Trạc ngồi dậy tựa vào vách giường, sau đó bảo Bích Đào giữ chặt bả vai hắn, còn Ngụy Nhiêu thì một tay bóp cằm Lục Trạc, một tay đổ nước trà vào miệng hắn.

Lúc đầu Lục Trạc còn giãy giụa không chịu phối hợp, thế nhưng khi nước trà giải rượu trôi vào bụng, hòa tan đi lượng rượu mạnh còn sót lại bên trong khiến bản thân Lục Trạc cảm thấy dễ chịu hơn, hắn liền không còn kháng cự nữa.

Hắn vừa uống vào lại vừa nôn ra một ít, dù sao nôn ra được toàn là rượu. Đáng thương nhất vẫn là Bích Đào, né tránh không kịp nên một bên y phục đã bị ướt đẫm một mảng.

Bích Đào đau khổ nhưng vẫn cố tìm niềm vui: "Thế tử gia dẫu có say khướt đến mức nào thì vẫn biết là không được đắc tội Quận chúa nha. Nhìn xem này, ngài ấy toàn nôn về phía em, chẳng dính một chút nào lên người người cả."

Ngụy Nhiêu mỉm cười nhìn sang Lục Trạc.

Lục Trạc lúc này thực chất đã khôi phục được ba phần thần trí, không còn nghi ngờ nàng là giả nữa. Chỉ là thấy bản thân một lần nữa bày ra bộ dạng chật vật như vậy trước mặt nàng, lại còn bị hai chủ tớ nàng trêu ghẹo, Lục Trạc dứt khoát rũ mi mắt xuống, tiếp tục vờ say.

Sau khi nôn rỗng cả dạ dày, lại đi đại giải hai lần, Ngụy Nhiêu bảo Bích Đào về hậu trạch thay y phục trước, rồi cũng cho cả A Quý lui xuống, tự nàng sẽ thay Lục Trạc lau người.

Trong phòng có đốt địa long, Lục Trạc lại đang say rượu nên toàn thân nóng hầm hập như lửa đốt, dù có cởi bỏ hết y phục cũng chẳng thấy lạnh chút nào.

"Uống bao nhiêu rượu rồi mà lại say khướt đến nông nỗi này?" Ngụy Nhiêu một bên vừa lau người, một bên vừa hỏi.

Lục Trạc nhìn dáng vẻ dịu dàng hiếm thấy của nàng, chất giọng khản đặc đáp: "Không đếm xuể."

Ngụy Nhiêu khẽ oán trách: "Thật không hiểu nổi đám nam tử các người, nếu trong lòng họ đã không phục chàng thì cứ kéo nhau ra luyện võ trường đọ sức một trận là xong, cớ sao nhất định phải chuốc rượu so tửu lượng làm gì? Chẳng lẽ ai uống rượu giỏi nhất thì người đó mới xứng làm chủ tướng sao?"

Lục Trạc chỉ biết cười khổ.

Chính hắn cũng chẳng hiểu nổi vì sao nam tử lại cứ thích chuốc rượu nhau như vậy. Không riêng gì võ tướng, mà bất kể là đệ tử thế gia hay phường buôn bán nhỏ, hễ kích động lên là lại thích bày tiệc chuốc rượu, ai có thể uống đến cuối cùng mà vẫn đứng vững không ngã thì người đó sẽ thắng được khí thế, khiến người khác phải nhìn bằng con mắt khác. Lục Trạc vốn không thích uống rượu, tửu lượng cũng chỉ mạnh hơn người bình thường một chút, hắn có thể kiên trì trụ lại đến lúc tàn tiệc hoàn toàn là nhờ vào định lực và ý chí cốt cách mà thôi.

Say thì say thật, nhưng khi Ngụy Nhiêu lau đến phần thắt lưng, người Lục Trạc vẫn có phản ứng biến hóa.

Ngụy Nhiêu trừng mắt lườm hắn một cái. Ngay cả sức lực để tự ngồi dậy còn chẳng có, thế mà cái đầu óc vẫn còn nghĩ đến chuyện không đứng đắn kia được sao?

Lục Trạc ngước mắt nhìn lên trần nhà, gương mặt hắn vốn đã đỏ gay vì say rượu nên cũng chẳng nhìn ra được biểu cảm ngượng ngùng nào khác.

Sau khi lau sạch sẽ, Ngụy Nhiêu thay cho hắn một bộ trung y mới rồi đắp chăn cẩn thận.

A Quý bước vào bưng chậu đồng đi đổ, Ngụy Nhiêu mở hờ cửa sổ để xua tan mùi rượu nồng nặc trong phòng. Đợi đến khi Lục Trạc húp hết một bát cháo loãng, Ngụy Nhiêu cũng liền nghỉ lại luôn ở nơi này.

Lục Trạc tinh thần mệt mỏi, hắn ôm chặt lấy nàng một cái rồi rất nhanh sau đó đã ngủ thiếp đi.

Ngược lại, Ngụy Nhiêu lại vô cùng tỉnh táo.

Nàng rất hiếm khi thấy Lục Trạc chật vật đến nhường này. Gã Mông phó tướng kia không biết đã dẫn theo bao nhiêu quan võ địa phương đến kính rượu hắn nữa, nghĩ đến tình cảnh Lục Trạc khó chịu nôn mửa lúc nãy, trong lòng Ngụy Nhiêu dâng lên một nỗi bực bội không hề thoải mái. Vợ chồng vốn là một thể, Mông phó tướng ngáng chân Lục Trạc thì cũng chính là đang ngáng chân nàng, huống hồ ngày hôm qua gã còn có ý định tặng mỹ nhân Ba Tư cho Lục Trạc nữa chứ.

Suy nghĩ vẩn vơ một hồi, Ngụy Nhiêu cũng chẳng biết bản thân đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Hôm sau trời còn chưa sáng, A Quý đã đến nhờ Bích Đào vào trong thúc giục, sáng nay Thế tử gia phải tới quân doanh, tuyệt đối không thể trễ nải.

Bích Đào vừa vào giục, Lục Trạc và Ngụy Nhiêu liền đồng thời tỉnh giấc. Ngụy Nhiêu thì không sao, còn Lục Trạc do di chứng của cơn say rượu nên đầu đau như búa bổ, gương mặt đỏ gay tối qua nay đã chuyển sang trắng bệch, đến cả bờ môi cũng chẳng còn chút huyết sắc nào.

"Sau này không cho phép chàng ở bên ngoài chuốc rượu với người ta nữa. Kẻ khác có muốn mời rượu, chàng cứ việc bảo là ta không cho phép uống." Ngụy Nhiêu rót một chén nước trà bưng tới, vừa đưa cho Lục Trạc vừa ngang bướng yêu cầu.

Lục Trạc đón lấy, uống một ngụm trà cho thấm giọng rồi mới nói: "Nếu thật sự làm thế thì rượu tuy miễn được, nhưng ta lại phải mang cái tiếng là sợ vợ."

Ngụy Nhiêu bảo: "Chàng cưới Quận chúa được hoàng thượng đặc biệt sắc phong, chứ có phải là thục nữ khuê tú tầm thường đâu, chàng sợ ta thì đã sao? Hơn nữa, nhìn lại mấy chuyện chúng ta làm ở kinh thành đi, người ngoài e là đã sớm đồn ầm lên chuyện chàng sợ vợ từ lâu rồi."

Lục Trạc nghe vậy liền giật mình, lời này ngẫm lại tựa hồ cũng có chút đạo lý?

"Chàng vốn dĩ chẳng sợ bọn họ, cớ sao phải liều mạng hành hạ bản thân để chuốc lấy cái khổ này?" Ngụy Nhiêu đoạt lấy chén trà rỗng, lại rót thêm cho hắn một chén nữa.

Lục Trạc mỉm cười: "Được rồi, tất cả đều nghe theo nàng."

Hắn vốn còn trẻ, thân thể nội tình lại tốt, sau khi dùng xong bữa điểm tâm thì đã khôi phục được bảy tám phần phong thái ngày thường. Khi khoác lên mình bộ ngân giáp của chủ tướng, trông hắn lại oai phong lẫm liệt, tư thế hiên ngang.

Lúc xuất phát tới quân doanh, hắn mang theo Triệu Tùng và lưu Triệu Bách ở lại phủ.

Ngụy Nhiêu lập tức gọi Triệu Bách tới, bảo hắn ra ngoài dò la một chút về tình hình gia cảnh của Mông phó tướng.

Mông phó tướng là nhân vật tiếng tăm lừng lẫy ở thành Cam Châu này, hễ có tâm muốn nghe ngóng thì quả thực chẳng có bí mật gì giữ kín được lâu.

Đến chạng vạng tối Lục Trạc trở về, Ngụy Nhiêu bèn nói với hắn: "Tối mai nhà chúng ta thiết yến, chàng hãy mời Mông phó tướng tới đây."

Lục Trạc ngạc nhiên hỏi: "Nàng muốn gặp hắn sao?"

Ngụy Nhiêu chỉ mỉm cười mà không đáp.

Nhưng Lục Trạc đã nhìn ra được, Ngụy Nhiêu có lẽ là đang muốn "có qua có lại", giáo huấn gã Mông phó tướng kia một trận.

Hắn bèn lên tiếng nhắc nhở nàng: "Mông phó tướng có công trấn thủ Cam Châu, trong lòng nàng có giận thì tiểu thí trừng trị một chút là được rồi, chớ có làm rùm bén, náo loạn quá lớn."

Ngụy Nhiêu biết rõ, chút chừng mực này nàng dĩ nhiên vẫn hiểu được.

Nhìn dáng vẻ nắm chắc phần thắng, đắc chí vừa lòng của nàng, trong lòng Lục Trạc khẽ động. Hắn nắm lấy tay nàng, thấp giọng hỏi: "Có phải vì hắn chuốc rượu ta, cho nên nàng mới muốn trừng phạt hắn đúng không?"

Ngụy Nhiêu đẩy tay hắn ra, khẽ hừ một tiếng: "Nghĩ hay cho chàng quá. Hắn ở ngay trước mặt ta dâng tặng mỹ nhân cho chàng, rõ ràng là không xem ta ra gì."

Lục Trạc khẽ mỉm cười, trong lòng càng thêm hiếu kỳ không biết Ngụy Nhiêu định "hoàn lễ" bằng cách nào.

Đến chạng vạng tối ngày hôm sau, Mông Khoát đúng hẹn tới Tướng quân phủ dự tiệc.

Ngụy Nhiêu cũng không hề lộ diện, chỉ phân phó nhà bếp làm một bàn rượu ngon thức ăn quý, lại sắp xếp thêm cả ca cơ Ba Tư nhảy múa trợ hứng. Lục Trạc vừa mới giết một gã tham tướng tại chỗ để lập uy, Mông Khoát bấy giờ cũng đã chịu kính nể hắn vài phần hung ác, thế nên trên bàn rượu chủ khách đều vui vẻ, hài lòng. Còn về phần mấy ả mỹ nhân Ba Tư đang uốn éo nhảy múa kia, cả hai người bọn họ đều chẳng thèm liếc mắt nhìn lấy một cái, thuần túy coi như bài trí cho có lệ.

Dùng xong tiệc rượu, lúc Mông Khoát say khướt bước ra ngoài, vừa vặn bên ngoài có một tiểu nha hoàn hấp tấp chạy tới, hai người liền đụng thẳng vào nhau đầy cả cõi lòng.

"Làm ăn kiểu gì mà l* m*ng thế hả? Xuống dưới nhận phạt cho ta." Lục Trạc lập tức quát lớn một tiếng.

Tiểu nha hoàn run lẩy bẩy, lí nhí nhận lỗi rồi vội vàng lui xuống.

Mông Khoát thì hào sảng xua tay nói: "Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thôi mà, Tướng quân không cần phải bận tâm."

Đến khi Mông Khoát trở về nhà mình, thê tử của hắn là Vệ thị ân cần tiến lên cởi ngoại bào giúp trượng phu. Chỉ là nàng vừa mới bước tới trước mặt Mông Khoát, Vệ thị khẽ hít hít mũi, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực, xét nét nhìn trượng phu rồi hỏi: "Trên người ông làm sao lại có một mùi son phấn nồng nặc thế này?"

Mông Khoát tự ngửi ngửi lại mũi mình, hình như đúng là có mùi hương thật. Hắn hồi tưởng lại một hồi rồi bừng tỉnh đại ngộ đáp: "À, lúc ở Tướng quân phủ có đụng trúng một tiểu nha hoàn, chắc là dính phải mùi son phấn trên người con bé đó mà."

Vệ thị không tin, đuổi theo Mông Khoát tra khảo hung hăng một trận. Mông Khoát vì không làm chuyện gì trái với lương tâm nên vô cùng thẳng lưng, lẽ thẳng khí tráng. Vệ thị ít nhiều cũng hiểu tính nết của hắn nên cuối cùng cũng chịu tha cho hắn một ngựa.

Thế nhưng ai mà ngờ được, vừa ngủ một giấc tỉnh dậy đến sáng ngày thứ hai, Tướng quân phủ liền sai người đưa tới một vị mỹ mạo xinh đẹp là mỹ nhân Ba Tư. Người của Tướng quân phủ còn truyền lời rằng, tối hôm qua Mông phó tướng uống say ở Tướng quân phủ, có điểm một vị mỹ nhân hầu hạ. Khổ nỗi do Mông phó tướng quá mức dũng mãnh, khiến vị mỹ nhân Ba Tư này thân thể đau nhức không cách nào xuống giường nổi, cho nên mới phải tiếp tục lưu lại Tướng quân phủ nghỉ ngơi một đêm, đến hôm nay mới đem người đưa tới phủ.

Sắc mặt Vệ thị lập tức trầm xuống như nước, ánh mắt lạnh lùng chằm chằm nhìn vào ả mỹ nhân Ba Tư đang quỳ gối trước mặt, gằn giọng hỏi: "Phó tướng thật sự đã sủng hạnh ngươi?"

Mỹ nhân Ba Tư vốn đã nhận được lời dặn dò, điểm hóa từ trước của Tướng quân phủ, liền đỏ bừng mặt gật gật đầu, còn cố ý kéo kéo cổ áo xuống một chút, để lộ ra mấy dấu vết đỏ mập mờ, ái muội trên bờ vai.

Liên tưởng đến mùi son phấn dính trên người Mông Khoát tối hôm qua, Vệ thị tức đến mức khí huyết xông lên tận đỉnh đầu. Bà lập tức mệnh cho nha hoàn thu dọn đồ đạc, đùng đùng nổi giận đòi đòi bỏ về nhà ngoại. Đợi đến khi Mông Khoát nhận được tin dữ, vội vàng ba chân bốn cẳng chạy về thì ái thê Vệ thị của hắn sớm đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa rồi.

"Ả tiện tỳ này, đứa nào bảo ngươi nói hươu nói vượn hả?" Mông Khoát túm chặt lấy cổ áo của ả mỹ nhân Ba Tư kia, gương mặt đầy mây đen âm u hỏi gặng, trong lòng đã đem cả mười đời tổ tông nhà Lục Trạc ra mắng chửi trăm ngàn lần.

Mỹ nhân Ba Tư nơm nớp lo sợ, run rẩy đáp: "Tướng quân bớt giận, là... là Quận chúa... Tất cả là do Quận chúa an bài ạ. Quận chúa nói, nàng nghe danh Tướng quân rất thích mỹ nhân Ba Tư, cho nên mới bảo nô tỳ phải hầu hạ Tướng quân cho thật tốt..."

Mông Khoát nghe xong thì sững sờ. Hắn nhớ lại cái ngày mình nghênh đón Lục Trạc vào thành, nhớ lại vị Quận chúa mà bản thân từng chưa một lần để vào trong mắt kia, đột nhiên ngửa mặt lên trời cười lớn.

Đám bách tính và hạ nhân trong phủ nhìn nhau trân trối.

Mông Khoát cười vang vài tiếng, rồi bỗng chửi thề một câu tục tĩu, sai người mang theo ả mỹ nhân Ba Tư kia rồi tức tốc cưỡi ngựa đuổi theo hướng Vệ thị bỏ đi.