Vì Lục Trạc đã sắp xếp cho Ngụy Nhiêu một thân phận là biểu đệ của hắn, nên việc hắn sai người dựng một cái lều ngay bên cạnh doanh trướng của mình cho Ngụy Nhiêu cũng là điều hoàn toàn hợp tình hợp lý.
Ngụy Nhiêu có mang theo mấy bộ nam trang, nhưng cơ bản đều không dùng tới. Bởi vì khi đã ở trong quân doanh, nàng phải mặc giáp trụ giống như những binh lính khác.
Sau khi giải quyết xong chính sự, Lục Trạc mang về hai bộ giáp trụ cho Ngụy Nhiêu. Nhờ từ nhỏ đã tập võ nên vóc dáng Ngụy Nhiêu khá cao ráo. Các tướng sĩ trong quân doanh tuy ai nấy đều vạm vỡ, nhưng không phải người nào cũng cao lớn uy vũ, người có chiều cao tương đương với Ngụy Nhiêu cũng có, mà người thấp hơn nàng cũng chẳng thiếu. Ngụy Nhiêu chỉ có làn da là quá trắng, diện mạo quá mức nổi bật, còn những phương diện khác thì giả làm tân binh đều rất dễ dàng qua mắt mọi người.
Cũng may, thân phận của nàng là biểu đệ của Lục Trạc, một công tử thế gia được nuôi nấng trong nhung lụa ở kinh thành, nên nước da trắng trẻo là điều rất dễ hiểu, chẳng phải bản thân Lục Trạc cũng là một "tiểu bạch kiểm" đó sao. Về mặt dung mạo, thứ duy nhất Ngụy Nhiêu cần phải che giấu chính là nét diễm lệ nơi hàng lông mày và ánh mắt.
Đối mặt với ánh nhìn chất vấn của Lục Trạc, Ngụy Nhiêu bảo hắn quay về đại trướng của chủ tướng trước, còn mình thì ngồi trước gương, thành thục tự trang điểm thay đổi diện mạo.
Sửa soạn xong xuôi, Ngụy Nhiêu bước ra khỏi doanh trướng của mình.
Ngay sát vách là đại trướng của chủ tướng. Triệu Tùng đang đứng gác bên ngoài, vừa nhìn thấy Ngụy Nhiêu đi tới, hắn kinh ngạc đến mức há hốc cả mồm. Cho đến khi Ngụy Nhiêu đã đi lướt qua bên người, Triệu Tùng vẫn còn đang thẫn thờ suy nghĩ về gương mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ kia của nàng.
Trong trướng, nghe thấy tiếng bước chân, Lục Trạc ngẩng đầu lên.
Ngụy Nhiêu mặc một bộ giáp trụ màu xám bụi, mái tóc đen được búi đơn giản thành kiểu tóc nam tử trên đỉnh đầu. Gương mặt nàng vẫn trắng trẻo như cũ, nhưng hai hàng lông mày thanh mảnh đã được vẽ đậm và to hơn, đôi mắt đan phượng vốn có phần đuôi hơi xếch lên, giờ khắc này lại hơi cụp xuống, nét quyến rũ mê người lập tức giảm đi quá nửa. Đôi môi nàng tuy vẫn hồng hào, nhưng sau khi đường nét mắt mày thay đổi thì bờ môi không còn quá gây chú ý nữa. Nhất là sau này khi nàng thực sự bắt đầu huấn luyện, môi bị khô rát thì còn có thể diễm lệ đi đâu được?
Lục Trạc bước đến bên cạnh Ngụy Nhiêu, khuôn mặt tuấn tú ghé sát lại gần. Hắn phát hiện lông mày của nàng không phải được vẽ đậm lên, mà là dính thêm thứ gì đó vào, khóe mắt cũng không phải do trang điểm cho cụp xuống, mà tương tự cũng dùng một thứ gì đó để cố định lại.
Lục Trạc nhíu mày, định giơ tay lên kiểm tra thì bị Ngụy Nhiêu gạt ra: "Chàng đừng động vào, đây là việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, vụng tay vụng chân sẽ làm thiếp đau đấy."
Lục Trạc ngạc nhiên hỏi: "Nàng học cái này từ ai vậy?"
Ngụy Nhiêu mỉm cười đáp: "Tất nhiên là sư phụ của ta rồi."
Sư phụ của nàng dường như cái gì cũng biết. Ngoài việc truyền thụ kiếm pháp, người còn dạy cho Ngụy Nhiêu một bộ ngón nghề dịch dung. Có điều bình thường Ngụy Nhiêu cơ bản không dùng tới, lần này cũng chỉ là áp dụng một chút da lông mà thôi. Còn về phần giả giọng nam, Ngụy Nhiêu lúc ở Cẩm Thành đã từng vận dụng qua, cùng biểu ca giao thiệp với những người làm ăn kia mà chẳng một ai phát hiện ra nàng thực chất là một cô nương.
Lục Trạc trầm mặc một lát rồi nói: "Nàng như thế này chắc là sẽ không có ai hoài nghi. Chỉ là, cường độ thao luyện của các tướng sĩ nặng hơn rất nhiều so với việc nàng luyện kiếm bình thường..."
Ngụy Nhiêu cười nhạt, hỏi ngược lại hắn: "Luyện kiếm thấy nhẹ nhàng là bởi vì thiếp vốn đã có căn cơ vững chắc. Thế tử cảm thấy, căn cơ của thiếp từ đâu mà có? Thân thủ của thiếp khi giao chiến với người khác là từ đâu mà ra?"
Năm đó nàng vốn là một con ma bệnh chỉ có thể nằm liệt giường. Tập võ cường thân không phải là linh đan diệu dược, ăn vào một cái là thân thể sẽ hồi phục ngay, muốn thông qua tập võ để khỏe mạnh lên thì chỉ có thể dựa vào việc không ngừng luyện tập. Sư phụ của nàng vô cùng nghiêm khắc. Nước mắt của Ngụy Nhiêu có thể khiến tổ mẫu, ngoại tổ mẫu xót xa, nhưng sư phụ thì chỉ bình tĩnh nhìn chằm chằm nàng, đợi chính nàng khóc đủ rồi thì lại tiếp tục đốc thúc nàng luyện tập.
Từ một kẻ gần như đã tàn phế một nửa biến thành một cao thủ dùng kiếm, cái giá và công sức phải bỏ ra còn nhiều hơn gấp bội so với một người bình thường trở thành cao thủ.
Ngụy Nhiêu bình thường hay nũng nịu, yếu đuối là bởi vì nàng có tư cách để yếu đuối, bởi vì nàng thích hưởng thụ, vô cùng thích hưởng thụ, chứ không phải nàng là người không chịu khổ nổi.
"Thế tử từng gặm bánh bao trên chiến trường, thì thiếp cũng từng gặm lương khô trong núi Vân Vụ, chúng ta ai cũng đừng xem thường ai." Ngụy Nhiêu khẽ hừ một tiếng.
Lục Trạc bật cười.
Hắn không phải nghi ngờ Ngụy Nhiêu không chịu khổ nổi, mà là hắn không nỡ để nàng phải chịu cái khổ của việc thao luyện quân trường.
"Nàng muốn học là học cách binh pháp cầm quân, không nhất thiết cứ phải tự mình đi làm binh lính." Lục Trạc cố gắng thuyết phục nàng một lần cuối cùng.
Ngụy Nhiêu nghiêm mặt nói: "Nhưng chỉ có từng làm binh lính mới biết được binh sĩ dưới trướng đang nghĩ gì. Biết họ nghĩ gì thì mới có thể dẫn binh một cách tốt nhất."
Nàng nhìn thẳng vào mắt Lục Trạc, Lục Trạc cũng nhìn nàng. Sau một khoảnh khắc đối mắt ngắn ngủi, Lục Trạc bỗng nhiên cúi xuống, đặt lên môi nàng một nụ hôn.
Hồi nàng mới gả cho hắn lần đầu để xung hỷ, hắn nhất định là bị mù mắt rồi nên mới đối xử với nàng như vậy.
.
Một khi Ngụy Nhiêu đã quyết định muốn làm việc gì, nàng nhất định sẽ làm cho bằng được.
Sau khi dặn dò Lục Trạc nếu không có việc gì thì đừng đến tìm mình, Ngụy Nhiêu chính thức trở thành một tên lính quèn dưới trướng của Hạ tham tướng.
Lúc Hạ tham tướng mới dẫn nàng qua, những binh lính khác đều cười rộ lên. Nhìn gương mặt trắng trẻo sạch sẽ của Ngụy Nhiêu, họ không ngớt lời trêu chọc. Nhưng đến khi Hạ tham tướng giới thiệu xong thân phận của Ngụy Nhiêu, là biểu đệ của chủ tướng Lục Trạc, các binh lính lập tức im bặt, không ai dám ho he nửa lời. Lục Trạc vừa mới tới quân doanh đã trực tiếp chém đầu một tham tướng để lập uy, về sau lại thu phục được đám tham tướng đứng đầu mười vạn binh mã này, các binh lính tự nhiên cũng đều vô cùng nể phục và khiếp sợ hắn.
Để giảm bớt những rắc rối không cần thiết, Ngụy Nhiêu tỏ ra vô cùng lạnh lùng, trầm mặc ít nói. Ngoại trừ những lúc bắt buộc phải mở miệng, nàng không nói chuyện với bất kỳ binh lính nào xung quanh. Lúc nghỉ ngơi nàng tự ngồi một mình, còn khi thao luyện thì ai nấy đều bận rộn luyện tập, cũng chẳng ai rảnh rỗi chạy tới quấy rầy nàng. Suốt một ngày trời, số câu Ngụy Nhiêu nói không quá mười câu.
Đám binh lính cùng đội lại tự suy diễn sự lạnh lùng của nàng thành vẻ kiêu kỳ của đệ tử thế gia, khinh thường không thèm kết bạn với hạng người như họ.
Đại đa số binh lính đều không muốn tự tìm phiền phức mà đắc tội với biểu đệ của chủ tướng, thế nhưng trong một đám nam nhi nhiệt huyết, lúc nào cũng có vài kẻ nghé con không sợ cọp.
Ngày hôm đó quân doanh sắp xếp cho các binh lính bắt cặp hai người so tài với nhau. Có một gã lính tên Mã Uy đã cố tình chen ngang, gạt người bạn bắt cặp bình thường của Ngụy Nhiêu ra, gã siết chặt nắm đấm, muốn lao vào đấu với nàng.
Vũ khí hai người dùng đều là kiếm gỗ.
"Hạ công tử, chúng ta tỷ thí một trận chứ?" Mã Uy lên tiếng khiêu khích.
Trong quân doanh cứ một trăm người thì tính là một Đô. Mã Uy chính là một viên tinh binh có sức chiến đấu xếp trong top ba của Đô đội mà Ngụy Nhiêu đang ở, gã cao tới chín thước, thân hình vạm vỡ cường tráng.
Ngụy Nhiêu khẽ mỉm cười, giơ thanh kiếm gỗ của mình lên.
Nếu đọ sức về lực tay thì nàng khẳng định không sánh bằng Mã Uy, nhưng nếu là dùng kiếm, Ngụy Nhiêu của bình thường vốn dĩ chưa hề phát huy hết thực lực thật sự của mình.
Chiêu thứ nhất của Thất Tinh Kiếm, Phù Quang Lược Ảnh.
Kiếm pháp phối hợp với bộ pháp huyền diệu, mọi người xung quanh chỉ kịp thấy vị Hạ công tử với vóc dáng mảnh khảnh nhẹ nhàng lách mình né tránh một cách linh hoạt, cả người đã quắt một cái ra sau lưng Mã Uy. Thanh kiếm gỗ trong tay nàng từ bên hông Mã Uy quét ngang qua một đường.
Một đòn trúng ngay lập tức, Ngụy Nhiêu thu kiếm, mặt không cảm xúc nhìn Mã Uy.
Mã Uy đứng sững sờ tại chỗ, thanh kiếm gỗ trong tay vẫn còn giơ cao lên.
Đám binh lính xung quanh cũng đều há hốc mồm kinh ngạc, ngay sau đó liền hoàn hồn lại, không hẹn mà cùng đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Ngụy Nhiêu.
Ngụy Nhiêu không bận tâm, đi thẳng tới trước mặt người bạn bắt cặp luyện chiêu ban đầu của mình.
Người bạn này tên là A Phong, vóc dáng còn thấp hơn Ngụy Nhiêu một chút, là người mà đô đầu cố ý sắp xếp để làm bạn luyện tập với nàng.
Bình thường Ngụy Nhiêu đều dựa theo bộ chiêu thức công kích cơ bản nhất của quân doanh để luyện tập cùng A Phong, chưa từng để lộ kiếm pháp thật sự của mình. Thế nên lần nào A Phong cũng tràn đầy nhiệt huyết, nghiêm túc tập luyện so tài cùng nàng. Giờ đây tận mắt chứng kiến thân thủ của Ngụy Nhiêu, A Phong bỗng nhiên hiểu ra, hóa ra vị đồng bạn xuất thân từ vọng tộc này bấy lâu nay đều luôn nhường nhịn mình.
Mặt A Phong đỏ bừng lên, đỏ đến mức không còn mặt mũi nào để tiếp tục đánh đấu với Ngụy Nhiêu nữa.
Ngụy Nhiêu rất thích tính cách đơn giản thuần phác của A Phong, nàng mỉm cười với hắn, lên tiếng khích lệ: "Ta từng đi theo sư phụ học qua kiếm pháp, nhưng cái đó cũng cần phải có căn cơ tích lũy qua năm rộng tháng dài. Khi hai bên binh lính giao đấu, những chiêu thức kiếm pháp được truyền thụ trong quân doanh tuy đơn giản nhưng lại thực dụng nhất cho việc chém giết trên chiến trường. Chỉ cần ngươi siêng năng luyện tập, dung hội quán thông, sau này nhất định có thể lập công dương danh trên sa trường."
Nàng ở trong đội vốn là người kiệm lời ít nói, đột nhiên lại nói nhiều như vậy, vả lại còn là sau khi dùng một chiêu đánh bại Mã Uy. Nàng chẳng những không khinh thường những người lính bình thường như họ, mà còn đưa ra những lời công nhận và cổ vũ đầy chân thành. Đừng nói là A Phong, ngay cả đám binh lính xung quanh nghe thấy những lời này, bao gồm cả bại tướng đang chịu đả kích là Mã Uy, đều một lần nữa tìm lại được lòng tự tin.
Mã Uy vẫn chưa phục, gã đề nghị muốn cùng Ngụy Nhiêu so tài lại một trận, đồng thời yêu cầu Ngụy Nhiêu chỉ được phép dùng kiếm pháp của quân doanh.
Ngụy Nhiêu liền đáp: "Sức lực của ngươi lớn hơn ta, nếu so tài như vậy thì ta tự nhiên không bằng ngươi rồi."
Nghe vậy, Mã Uy có chút đắc ý, huênh hoang như một con gấu lớn nhìn về phía các chiến hữu của mình.
Thế nhưng những người khác chỉ khinh bỉ mà mắng gã: "Biết xấu hổ chút đi chứ, chưa từng nghe thấy ai đi thách đấu người ta mà còn đòi đưa ra đủ thứ điều kiện có lợi cho bản thân mình như thế cả!"
Mã Uy liền nhào tới vật lộn, đánh nhau một trận với kẻ vừa chế giễu mình.
Ngụy Nhiêu nhìn thấy cảnh đó thì khẽ mỉm cười.
Đám nam nhi nhiệt huyết trong quân doanh này thật ra chẳng có ai là người xấu xa cả, cùng lắm chỉ là không phục một ai đó, rồi tìm cách khiêu khích, đọ sức với nhau một trận mà thôi.
Sau khi buổi huấn luyện kết thúc, Ngụy Nhiêu một mình đi về doanh trướng của mình.
Triệu Tùng đã được Lục Trạc giao phó cho nàng. Biết rõ thói quen của quận chúa, hắn đã sớm chuẩn bị sẵn nước ở bên trong, sau đó đứng gác ở trước lều.
Để tránh việc ánh đèn hắt bóng của mình lên tấm bạt của đại trướng, Ngụy Nhiêu khi tắm rửa chưa bao giờ thắp đèn. Nàng cũng không bảo Triệu Tùng chuẩn bị bồn tắm, mà chỉ xách hai thùng nước vào trong, một thùng nước lạnh, một thùng nước nóng, rồi đổ chung vào trong chậu.
Đang lúc lau người, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng của Triệu Tùng: "Tướng quân xin dừng bước, biểu công tử đang tắm."
Đây là điều Ngụy Nhiêu đã dặn dò Triệu Tùng, lúc nàng đang tắm rửa thì ngay cả Lục Trạc cũng không được vào.
Lục Trạc thực ra rất muốn bước vào, nhưng nếu lúc này mà vào thì chẳng khác nào thông báo cho Triệu Tùng biết hắn định làm chuyện gì đó không đứng đắn. Vốn là một Thế tử Anh quốc công xưa nay luôn tự hào với tác phong ôn nhã quân tử, sao hắn có thể tự đập bỏ thể diện của chính mình?
Liếc nhìn doanh trướng một cái, Lục Trạc gật đầu, làm như không có chuyện gì mà quay trở về lều của mình.
Khoảng hai khắc đồng hồ sau, Triệu Tùng mới sang mời hắn qua.
Lục Trạc đi tới trước doanh trướng của Ngụy Nhiêu, phân phó cho Triệu Tùng: "Mang hết thức ăn qua bên này đi, ta dùng cơm cùng biểu công tử."
Triệu Tùng đáp: "Vâng."
Lục Trạc vén rèm bước vào, chỉ thấy Ngụy Nhiêu đã thay một bộ nam trang mặc nhà thoải mái, tóc vẫn búi kiểu nam tử, trên tay đang cầm một cuốn binh thư chăm chú đọc.
"Hóa ra biểu đệ lại thích đọc sách đến vậy." Lục Trạc ngồi xuống chiếc án bên cạnh nàng, ánh mắt thâm trầm lưu luyến trên gương mặt vừa mới tắm xong còn đang ửng hồng trắng mịn của Ngụy Nhiêu. Mỗi lần tắm rửa xong nàng sẽ không ra ngoài nữa, thế nên đã tẩy sạch lớp ngụy trang trên mặt, để lộ ra dung nhan kiều diễm vốn có của mình.
Ngụy Nhiêu đang đọc đến đoạn đặc sắc nên cũng chẳng buồn để ý đến hắn.
Nàng nói muốn học cách cầm quân dẫn binh, ban ngày thì đi làm binh lính, chạng vạng tối lại chuyên tâm nghiên cứu binh thư, học hỏi các phương pháp thống lĩnh quân đội.
Lục Trạc đảo mắt nhìn ngọn đèn dầu đang thắp trong trướng, rồi lại nhìn bóng hai người in trên tấm bạt lều, cuối cùng hắn cũng chỉ đành ngồi yên tại chỗ, lặng lẽ ngắm nhìn nàng.
Khi Triệu Tùng bưng thức ăn vào.
Ngụy Nhiêu mới chịu đặt cuốn sách xuống.
Lục Trạc hỏi nàng: "Nghe nói hôm nay có người khiêu khích nàng?"
Ngụy Nhiêu bật cười: "Chàng cũng nghe nói rồi, còn hỏi ta làm gì nữa?"
Lục Trạc đáp: "Tất nhiên là vì quan tâm nàng."
Ngụy Nhiêu cười nói: "Ta có tướng quân làm chỗ dựa vững chắc, ai dám bắt nạt biểu đệ của ngài chứ?"
Lục Trạc chẳng thích hai chữ "biểu đệ" này một chút nào, hắn muốn Quận chúa của hắn cơ. Hắn muốn đè nàng trên chiếc giường phủ da thú kia, nghe nàng ở bên tai hắn lúc thì th* d*c, lúc lại hờn giận mắng nhiếc.
Khi Ngụy Nhiêu ở tận trong thành Cam Châu thì Lục Trạc không nghĩ ngợi nhiều, nhưng giờ nàng đã tới quân doanh, ở ngay dưới mí mắt mình, Lục Trạc không thể nào giữ được lòng thanh tâm quả dục nữa.
Có điều, hắn không thể trắng trợn làm càn ở nơi quân doanh, thế nên buổi tối không tiện ngủ lại chỗ nàng. Dù cho có tắt đèn rồi mới hành sự đi chăng nữa, thì hai biểu huynh đệ nửa đêm nửa hôm ở chung một chỗ làm gì? Chẳng khác nào "lạy ông tôi ở bụi này".
Buổi trưa ngày hôm đó, sau khi buổi thao luyện kết thúc, Ngụy Nhiêu đang định cùng A Phong đi lấy cơm thì Lục Trạc lại phái người đến gọi nàng đi.
Trước mặt bao nhiêu người, Ngụy Nhiêu không có lý do gì để không nghe lời vị biểu ca là chủ tướng.
Nửa canh giờ sau, Ngụy Nhiêu quay trở lại, hai gò má thoáng ửng hồng, nhưng trong mắt lại tràn đầy vẻ tức giận.
Đám chiến hữu A Phong, Mã Uy nhìn nhau một cái liền ngầm hiểu ngay. Cặp biểu huynh đệ này khẳng định là vừa cãi nhau một trận rồi, và Hạ công tử chắc chắn là bên chịu thiệt thòi. Nhìn xem, tức đến mức mặt mũi biến sắc thế kia cơ mà!