* Tân hôn yến nhĩ (chữ Hán: 新婚燕尔) là một thành ngữ có nguồn gốc từ Kinh Thi – tập thơ cổ nổi tiếng của Trung Quốc. Cụm từ này được dùng để chỉ đôi vợ chồng mới cưới, đang tận hưởng khoảng thời gian hạnh phúc, mặn nồng và vui vẻ bên nhau.
Từ núi Vân Vụ trở về, hai cô cháu Hạ thị liền đi thẳng về Xuân Hòa đường, còn Ngụy Nhiêu và Lục Trạc thì quay về Tùng Nguyệt đường.
"Thích Trọng Khải lúc chạy ra ngoài tìm hai người đã nói những gì thế?"
Vừa bước vào nội thất, Lục Trạc mới rốt cuộc có cơ hội lên tiếng hỏi. Suốt dọc đường đi do có biểu muội ngồi cùng nên hắn cũng không tiện dò hỏi.
Ngụy Nhiêu đứng trước giá rửa mặt, một tay cầm chiếc khăn ướt lau tay, một tay khẽ cười nói: "Hắn bảo bản thân mình là một gã thô kệch, dặn biểu muội không cần phải để tâm chuyện thất lễ vừa rồi. Mà nói thật nhé, nếu không phải tự mình tận mắt chứng kiến, ta cũng chẳng thể ngờ được một người như hắn lại biết cách dỗ dành, an ủi một cô nương mới gặp mặt lần đầu đâu."
Hồi tưởng lại biểu hiện của Thích Trọng Khải lúc bấy giờ, Ngụy Nhiêu không kìm được mà liếc mắt nhìn Lục Trạc một cái đầy ẩn ý.
Giữa Thích Trọng Khải và Lục Trạc, nếu để người ngoài đem ra bình phẩm, ai ai cũng sẽ cảm thấy Lục Trạc là một vị ôn nhuận quân tử, còn Thích Trọng Khải chỉ là gã cao lớn thô kệch.
Thế nhưng dựa theo những gì Ngụy Nhiêu từng trải qua, Thích Trọng Khải mới là một bậc chân quân tử, còn Lục Trạc chính là một môn đệ thế gia dối trá, tự cao thanh cao. Trước cái thuở hai người họ cùng đi Cẩm thành, Lục Trạc chưa từng dùng cái ngữ khí ôn nhu, lễ độ bực này để nói chuyện với nàng bao giờ.
Thử hỏi có cô nương nào mà không mong gặp được một người nam nhân biết cách an ủi, dỗ dành và dịu dàng với mình cơ chứ?
Thích Trọng Khải diện mạo tuy không có nửa điểm ôn nhu, nhưng những việc hắn làm, chẳng trách lại khiến người trong cuộc như Hạ Vi Vũ cảm động, ngay đến cả Ngụy Nhiêu đứng một bên quan sát hôm nay, trong lòng cũng có vài phần bị xúc động theo. Đương nhiên, nàng không phải đang nghĩ nếu Thích Trọng Khải đối xử với mình như vậy thì tốt biết mấy, mà nàng đang bất bình nghĩ rằng, Lục Trạc chưa từng có một lần nào ôn nhu dỗ dành nàng được như thế cả.
Nỗi bất mãn âm ỉ dâng lên, ánh mắt Ngụy Nhiêu nhìn Lục Trạc tự nhiên cũng tràn ngập vẻ ghét bỏ, ra mặt.
Lục Trạc thấy vậy thì dở khóc dở cười. Hắn nào phải không muốn dỗ dành, an ủi Ngụy Nhiêu, nhưng ngặt nỗi Ngụy Nhiêu có bao giờ cho hắn cơ hội đâu cơ chứ? Ngụy Nhiêu quả thực từng rơi lệ trước mặt hắn một vài lần, nhưng hoặc là bị hắn chọc tức đến mức cầm cả bát cơm ném thẳng vào người hắn rồi đùng đùng chạy biến vào trong phòng, hoặc là ở cái thuở diện kiến Quý phi nương nương nơi người đông mắt tạp, bằng không thì chính là lúc Ngụy gia lão thái thái qua đời. Mà đối mặt với nỗi bi thống mất đi người thân ruột thịt lớn lao như vậy, mọi lời an ủi của hắn thốt ra đều trở nên vô cùng tái nhợt và bất lực.
Về phần Thích Trọng Khải...
"Hắn là gặp sắc khởi ý." Lục Trạc nói trúng tim đen, "Biểu muội nếu không đủ mỹ mạo, nàng xem hắn có thèm quản hay không."
Ngụy Nhiêu khẽ hừ một tiếng: "Gặp sắc khởi ý thì đã sao, đối với biểu muội như vậy là đủ rồi. Hắn vì sắc đẹp mà thương tiếc biểu muội, tự nhiên cũng sẽ vì sắc đẹp mà đối xử tốt với muội ấy. Kiểu nam nhân như hắn, thích cái đẹp nhưng không có tính lăng nhăng, có một người rồi sẽ không đi trêu chọc người thứ hai. Biểu muội càng đẹp, Nhị gia sẽ càng thích muội ấy, như vậy chẳng phải quá tốt sao?"
Lục Trạc dời ánh mắt, nhìn chăm chằm vào mặt Ngụy Nhiêu: "Sao nàng dám chắc chắn là hắn không lăng nhăng?"
Ngụy Nhiêu chính là biết rõ.
Đầu tiên, diện mạo của Thích Trọng Khải vô cùng chính trực, đoan chính, không giống kiểu người có ánh mắt hèn mọn, phong lưu như Hàn Liêu. Tiếp theo, hôm nay Thích Trọng Khải một lòng một dạ chỉ muốn dỗ dành Hạ Vi Vũ, đến nửa ánh mắt dư thừa cũng không thèm liếc sang nhìn nàng, điều này đủ để chứng minh Thích Trọng Khải là một người chuyên tình. Một khi đã bận tâm đến Hạ Vi Vũ, hắn liền sẽ không quan tâm bên cạnh Hạ Vi Vũ có xuất hiện mỹ nhân nào khác nữa hay không.
Lục Trạc lúc này cất bước đi về phía nàng.
Ngụy Nhiêu tưởng hắn muốn rửa tay, liền đưa chiếc khăn đã vắt ráo nước cho hắn.
"Nàng lau giúp ta đi." Lục Trạc mỉm cười bảo.
Ngụy Nhiêu trừng mắt lườm hắn một cái sắc lẹm. Bản thân thì chẳng có nửa điểm ôn nhu, vậy mà còn muốn sai sử nàng hầu hạ sao?
Nàng thẳng tay ném chiếc khăn vào lòng bàn tay hắn, dứt khoát lướt qua người hắn đi thẳng tới bên bàn, ngồi xuống tự châm một chén trà uống.
Lục Trạc khẽ cười, vừa lau tay vừa đưa mắt nhìn nàng: "Hắn có lẽ không lăng nhăng thật, nhưng lại là kiểu người rất dễ động lòng. Mỹ nhân trước không chịu gả cho hắn, vừa có một mỹ nhân khác xuất hiện, hắn lập tức liền có thể thích ngay được."
Đây vừa là cái may mắn, nhưng cũng là cái bất hạnh của biểu muội. Thích Trọng Khải cưới biểu muội rồi khẳng định sẽ đối xử rất tốt với muội ấy, thế nhưng nếu vạn nhất biểu muội xảy ra bất trắc gì ngoài ý muốn, Thích Trọng Khải cũng sẽ rất dễ dàng nguôi ngoai để bước tiếp, rồi cưới về một vị mỹ nhân khác.
Ngụy Nhiêu bưng chén trà lên, ngẫm nghĩ kỹ lại lời Lục Trạc vừa nói, vậy mà nàng cũng không thể không thừa nhận là hắn nói rất có lý.
Thế nhưng, Lục Trạc hắn thì có thể cao thượng hơn Thích Trọng Khải được bao nhiêu cơ chứ? Tính từ cái thuở hắn còn xem thường nàng, cho đến lúc hắn sống chết nhất định phải cưới bằng được nàng về dinh, chung quy cũng chỉ vỏn vẹn có hơn một năm trời mà thôi.
"Ta đối với nàng động tâm, không chỉ có riêng là bởi vì mỹ mạo của nàng."
Lục Trạc tựa như có thể xem thấu tâm tư của nàng, lập tức lên tiếng giải thích.
Ngụy Nhiêu cười: "Có thật không? Nếu như ta xấu xí ma chê quỷ hờn, Thế tử liệu có nghĩ trăm phương ngàn kế để vãn hồi ta như vậy không?"
Lục Trạc nhất thời nghẹn lời.
Ngụy Nhiêu khẽ hừ một tiếng: "Chính bản thân chàng cũng như vậy, mắc mớ gì lại đi coi thường Thích nhị gia chứ?"
Lục Trạc không tranh biện với nàng nữa, trái lại hỏi ngược một câu: "Nam nhân háo sắc, nữ tử chẳng phải cũng đồng dạng sao? Nếu ta mà xấu xí vô cùng, nàng cũng sẽ không gả cho ta."
Ánh mắt Ngụy Nhiêu khẽ biến đổi, đột nhiên bật cười. Nàng chăm chú dò xét gương mặt Lục Trạc rồi trêu chọc: "Thế tử ngược lại là nhắc nhở ta, cái lúc ta gả cho chàng để xung hỉ, cái bộ dạng kia của chàng..."
Chân mày Lục Trạc khẽ nhướng lên, hắn buông chiếc khăn tay xuống rồi sải bước tiến về phía nàng.
Tim Ngụy Nhiêu đập loạn một nhịp, tự biết một khi bị Lục Trạc bắt được thì khó lòng chạy thoát, nàng vội đặt chén trà xuống định co giò chạy trốn.
Nhưng mà tốc độ của Lục Trạc còn nhanh hơn, hắn một tay bắt lấy rồi ôm ngang eo nhấc bổng nàng lên. Mặc cho Ngụy Nhiêu có ra sức giãy giụa thế nào hắn cũng không buông tay, cứ thế ép nàng xuống giường, cúi đầu hôn tới tấp. Hai tay Ngụy Nhiêu bị hắn kiềm chế chặt chẽ, thân thể có cựa quậy ra sao cũng vô dụng. Thế nhưng nàng thực sự không muốn ban ngày ban mặt lại cùng hắn làm chuyện này, ngay khi tay Lục Trạc chạm vào định giật phăng đai lưng của nàng, Ngụy Nhiêu vội vàng gọi lớn: "Lục Trạc!"
Lục Trạc bấy giờ mới ngẩng đầu lên, đôi mắt phượng sâu thẳm tĩnh mịch nhìn nàng chăm chú.
Ngụy Nhiêu rốt cuộc cũng chịu xuống nước nhận mềm một chút, giọng điệu trở nên nũng nịu, kiều mị: "Đêm nay cho phép chàng trở về phòng ngủ, giờ thì không được."
Yết hầu Lục Trạc khẽ chuyển động, lại ra điều kiện: "Sau này đều phải tùy theo ý ta, ta liền dừng tay."
Ngụy Nhiêu lườm hắn, Lục Trạc vẫn khóa chặt ánh mắt nhìn nàng, bàn tay lại rục rịch định vén vạt áo của nàng lên. Nàng cuống quýt nói: "Được rồi, được rồi, sau này đều tùy chàng tất!"
Lục Trạc khẽ cười, cúi đầu hôn nhẹ lên môi nàng một cái, rốt cuộc cũng chịu đỡ nàng ngồi dậy.
Ngụy Nhiêu cúi đầu sửa sang lại quần áo bị xộc xệch, liếc mắt nhìn sang bàn tay của hắn, khẽ hỏi: "Nói nghiêm túc nhé, theo ý chàng thì Thích nhị gia có đến tìm chàng để nghe ngóng chuyện của biểu muội không?"
Lục Trạc đáp: "Hắn là kẻ không có tính kiên nhẫn, chỉ cần đầu óc đã khai thông thì lập tức sẽ tìm tới ngay thôi."
Ngụy Nhiêu liền dặn: "Vậy lúc nào hắn tìm tới, chàng nhớ phải nói cho ta biết đấy nhé. Mẫu thân và biểu muội lúc này trong lòng đều đang không chắc chắn, để ta còn biết đường cho họ uống một viên thuốc an thần."
Hôn sự này có thành hay không, mấu chốt chung quy vẫn nằm ở chỗ Thích Trọng Khải có động tâm hay không.
.
Thích Trọng Khải ở trên núi Vân Vụ loanh quanh suốt cả một ngày trời, nhưng tăm hơi của con tuyết hồ trong truyền thuyết thì vẫn chẳng thấy đâu.
Buổi sáng hắn còn thực sự hăm hở dồn hết sức lực muốn săn cho bằng được tuyết hồ, thế nhưng sang đến buổi chiều, trong đầu Thích Trọng Khải lại cứ liên tục hiện lên bóng dáng váy trắng của Hạ Vi Vũ dưới khóm trúc xanh.
Dù thảy đều là sắc trắng thanh khiết, nhưng mỹ nhân rõ ràng là hút mắt hơn tuyết hồ nhiều. Gương mặt trắng ngần như hoa lê và đôi mắt ngập nước ướt sũng của Hạ Vi Vũ cứ lẩn khuất mãi trong tâm trí hắn...
Vừa mới xuất thần một chút, Thích Trọng Khải liền bị một nhánh cây dưới chân vấp phải, suýt chút nữa thì ngã sấp mặt.
Sau một phen hú vía, Thích Trọng Khải bật cười rồi mắng tục một câu. Hắn và Lục Trạc thân thiết với nhau như vậy, sao đến tận bây giờ mới biết nhà Lục Trạc lại có một vị biểu muội xinh đẹp đến thế cơ chứ? Nhìn tuổi tác của nàng thì khẳng định là đã đến tuổi bàn chuyện gả cưới, thế mà hắn chưa từng nghe Lục Trạc mở miệng nhắc đến bao giờ. Chẳng biết Hạ cô nương đã đính ước với nhà ai hay chưa?
Nếu là đổi lại cái thuở mười bảy mười tám, hay thậm chí là năm hai mươi tuổi, Thích Trọng Khải quyết sẽ không vì một thoáng rung động nhất thời mà lập tức nghĩ ngay đến chuyện chung thân đại sự. Thế nhưng năm nay hắn đã hai mươi lăm tuổi rồi, năm nào cũng bị tổ mẫu và mẫu thân hối thúc đến cả trăm ngàn lượt. Bị giục giã nhiều quá, Thích Trọng Khải tự bản thân cũng thấy mình đã đến lúc phải cưới một cô nàng dâu về nhà. Trì hoãn cho đến tận bây giờ, thật lòng chẳng phải vì hắn không muốn cưới, mà thực sự là chưa từng đụng phải người nào khiến hắn rung động, vị đại mỹ nhân duy nhất mà hắn từng vừa mắt thì lại gả cho Lục Trạc mất rồi.
Thích Trọng Khải càng nghĩ càng cảm thấy Lục Trạc người này thật chẳng ra làm sao cả. Rõ ràng trong nhà có một vị biểu muội mỹ miều như thế, lại biết thừa hắn luôn muốn cưới mỹ nhân, vậy mà bấy lâu nay cứ giấu như giấu vàng, tuyệt nhiên không hé răng một lời.
Hắn lại nghĩ tới cái cảnh buổi trưa Hạ cô nương khóc lóc đáng thương đến vậy, thế mà Lục Trạc lại dửng dưng như không, còn quay sang mời hắn ăn cơm tiếp, thế này thì đâu có ra dáng một người làm huynh trưởng cơ chứ? Chẳng lẽ bởi vì chỉ là biểu muội nên Lục Trạc mới xem nhẹ Hạ cô nương, thành thử ngày thường đến nửa lời cũng chẳng buồn đề cập với hắn?
Nghĩ theo hướng đó, Thích Trọng Khải lại càng phát ra cảm thấy Hạ cô nương thật đáng thương, dĩ nhiên trong lòng cũng càng thêm tò mò về tình cảnh hiện tại của nàng.
Hoàng hôn ngày hôm sau, Lục Trạc cùng ba người đường đệ rời khỏi quân doanh Thần Võ. Đi được nửa đường, bỗng thấy Thích Trọng Khải từ phía trước cưỡi ngựa hùng hục lao tới.
"Nhị gia tới tìm anh em ta đi uống rượu đấy à?" Tam thiếu gia Lục Tông cười hì hì hỏi lớn.
Thích Trọng Khải xùy một tiếng đầy khinh bỉ: "Lông còn chưa mọc đủ mà đòi uống rượu với ai, ai thèm uống với ngươi. Thủ Thành, huynh mau qua đây, chúng ta đi làm vài chén."
Lục Trạc cười cười, đi theo Thích Trọng Khải.
Lục Tông ngồi trên lưng ngựa vẫn còn với theo hướng Thích Trọng Khải gọi hàng: "Huynh mới không mọc đủ ấy, cho nên mới không dám cưới vợ, sợ bị người ta cười chê!"
Thích Trọng Khải trong lòng đang ôm tâm sự, lười nhác so đo với hắn, liền quay đầu lại cười mắng: "Tiểu tử ngươi cứ chờ đấy, sớm muộn gì ta cũng lột quần ngươi ra thay ngươi đếm xem mọc được mấy sợi!"
Sắc mặt Lục Tông lập tức biến đổi. Luận về khí lực, hắn khẳng định không bằng Thích Trọng Khải, gã này không phải là muốn làm thật đấy chứ?
Thích Trọng Khải hù dọa Lục Tông xong liền quay sang nhìn Lục Trạc cười ha hả.
Lục Trạc trầm giọng cảnh cáo: "Có chừng có mực thôi."
Thích Trọng Khải chớp mắt, cười đáp: "Được rồi, ta nể mặt huynh đấy."
Lục Trạc liếc hắn một cái, nói: "Ta đã đáp ứng với Quận chúa là sẽ về sớm. Nếu Thích huynh chỉ đơn thuần tìm ta uống rượu, xin lỗi ta không thể phụng bồi."
Thích Trọng Khải nghe vậy liền chua xót ra mặt: "Huynh cưới được Quận chúa rồi nên bận rộn, ta thì vẫn còn độc thân đây này. Huynh đã không muốn ta tìm huynh uống rượu, vậy thì thay ta giới thiệu một vị mỹ nhân đi."
Lục Trạc cau mày đáp: "Khuê tú kinh thành ta thấy còn kém xa huynh, làm sao biết đường nào mà giới thiệu cho huynh?"
Thích Trọng Khải khựng lại một chút, rồi nhỏ giọng lầm bầm: "Huynh chính là không muốn giới thiệu cho ta thì có, bằng không thì tại sao bấy lâu nay chưa từng nói với ta rằng nhà huynh có một vị biểu muội xinh đẹp như thế?"
Sắc mặt Lục Trạc bỗng chốc phát lạnh, hắn thúc ngựa phi nhanh lên phía trước.
Thích Trọng Khải liền vội vàng đuổi theo, thúc ngựa chắn ngay trước mặt Lục Trạc, phân trần: "Huynh nhìn huynh xem, ta trông giống loại đăng đồ tử lăng nhăng lắm sao? Ta... ta là thật sự sốt ruột rồi. Nếu như Hạ cô nương vẫn chưa đính ước với ai, ta cưới nàng có được không? Huynh thừa biết tính ta rồi, ta có bao giờ đem chuyện này ra đùa giỡn với huynh đâu? Ta đã hỏi thăm về nàng, khẳng định là nghiêm túc muốn hỏi cưới."
Lục Trạc định điều khiển ngựa vượt qua hắn, nhưng Thích Trọng Khải cứ ngang ngược chặn đường không buông. Lục Trạc đành siết chặt dây cương, nghiêm nét mặt hỏi: "Huynh thực sự muốn cưới Vi Vũ?"
Thích Trọng Khải thế mới biết được khuê danh của Hạ cô nương. Vi Vũ, Vi Vũ, quả nhiên là người đẹp mà cái tên cũng thật đẹp.
Hắn liên tục gật đầu như giã tỏi: "Muốn cưới, muốn cưới chứ! Đến đám lão tam lão tứ nhà các huynh đều sắp cưới vợ cả rồi, ta có thể không nóng ruột sao được?"
Lục Trạc nhìn chăm chằm vào hắn một hồi lâu, chậm rãi nói: "Những năm ta ở biên quan, đều là một tay biểu muội ở bên cạnh thay ta tận hiếu trước mặt mẫu thân. Mẫu thân đối đãi với muội ấy như con gái ruột, ta cũng xem muội ấy như muội muội ruột thịt của mình. Nhưng trong mắt người ngoài, biểu muội chung quy cũng chỉ là một cô nương nhà nghèo sống nhờ ở phủ Quốc công, chuyện hôn sự xưa nay ít người hỏi thăm. Thích huynh nếu thực lòng muốn cưới, thì xin hãy bàn bạc kỹ lưỡng với Hầu gia và Hầu phu nhân trước, rồi chính thức danh chính ngôn thuận tới cửa cầu hôn. Bằng không, ta sẽ không hé răng nói thêm một lời nào với huynh về chuyện của biểu muội nữa."
Thích Trọng Khải vội gãi đầu gãi tai: "Thì ta cũng đang lo Hạ cô nương không chướng mắt một gã thô kệch như ta, nên mới tới đây hỏi thăm huynh trước xem bản thân có hy vọng gì không. Huynh nếu đã không phản đối, ta khẳng định sẽ về thu xếp chuyện cầu hôn."
Lục Trạc từ trên xuống dưới dò xét hắn một lượt, chẳng khách khí chút nào mà dội gáo nước lạnh: "Luận về thân thế, huynh và biểu muội thành đôi thì chắc chắn là biểu muội trèo cao gả cho huynh rồi. Bất quá, con người huynh..."
Thích Trọng Khải sờ sờ mũi, có chút không phục: "Con người ta thì làm sao? Chẳng qua là đứng trước mặt huynh thì trông có chút kém sắc thôi, chứ đặt ở đám Ngự tiền thị vệ, có mấy ai tướng mạo hiên ngang được như ta?"
Lục Trạc không đưa ra bình luận gì.
Thích Trọng Khải xem như đã triệt để nhìn thấu cái tính nghiêm nghị của hắn, bực bội bảo: "Thôi bỏ đi, ta không thèm cầu xin huynh nữa. Ta tự mình về chuẩn bị chuyện cầu hôn trước. Bất quá, nếu huynh thực sự coi ta là huynh đệ thì tốt nhất hãy thành thành thật thật giúp ta một tay. Để ta mà biết huynh dám nói xấu ta trước mặt Hạ cô nương, thì đừng có trách ta trở mặt thành thù đấy nhé!"
Lục Trạc vẫn giữ nguyên vẻ mặt không chịu nhả ra nửa lời hứa hẹn.
Thích Trọng Khải thấy vậy liền hậm hực cưỡi ngựa đi trước một bước.
Lục Nhai, Lục Tông và Lục Trạch thấy đại ca bị rớt lại phía sau liền nhanh chóng giục ngựa đuổi theo: "Đại ca, Nhị gia vừa rồi là cãi nhau với huynh đấy à?"
Cái câu "trở mặt" oang oang lúc nãy của Thích Trọng Khải, cả ba người bọn họ đều nghe thấy rõ mồn một.
Lục Trạc khẽ mỉm cười: "Huynh ấy rủ ta đi uống rượu, nhưng ta bảo bận không rảnh."
Ba huynh đệ Lục Nhai liếc nhìn nhau một cái, trong đầu đều đồng thời nghĩ ngay đến vị Quận chúa đại tẩu có dung mạo vô song đang ngóng trông ở nhà.
Cái gã Thích nhị gia này đúng là thật chẳng biết nhìn nhận thời thế gì cả. Đại ca nhà họ đang lúc tân hôn yến nhĩ, có kiều thê mong nhớ ở nhà, làm sao có thể rảnh rỗi mà đi la cà uống rượu với gã được cơ chứ?