Tháng ba trên núi Vân Vụ, cây cối xanh tươi, gió mát rượi, thu hút không biết bao nhiêu vị thiên kim tiểu thư và văn nhân công tử đến leo núi, thưởng ngoạn cảnh xuân.
Trên đường lên núi, Hạ thị cùng Hạ Vi Vũ đi ở phía trước, Ngụy Nhiêu và Lục Trạc thong thả theo sau.
Ngụy Nhiêu hạ thấp giọng hỏi Lục Trạc: "Chàng dụ Thích nhị gia tới bằng cách nào thế? Núi Vân Vụ lớn như vậy, làm sao cam đoan hắn nhất định sẽ chạm mặt chúng ta?"
Lục Trạc mỉm cười đáp: "Hắn không có thê tử, nhi nữ ràng buộc, cũng chẳng có thói quen lui tới thanh lâu uống rượu. Thường ngày vào dịp nghỉ ngơi, hắn chỉ thích rủ người đi cưỡi ngựa bắn chim, săn bắn uống rượu. Năm ngày trước, ta đã sai người tung tin đồn rằng trên núi Vân Vụ có tuyết hồ ẩn hiện. Tin tức này đã sớm truyền tai khắp giới đam mê săn bắn, hắn không có trò tiêu khiển nào tốt hơn thì hôm nay chắc chắn sẽ tới."
Ngụy Nhiêu vẫn thắc mắc: "Cứ cho là hắn tới đi, thì cũng là đi sâu vào trong núi để săn lùng con mồi chứ..."
Lục Trạc đưa tay chỉ chỉ về phía chùa Vân Vụ ở lưng chừng núi: "Nàng đã từng dùng đồ chay ở trong chùa chưa?"
Ngụy Nhiêu gật đầu, nàng thường xuyên đến núi Vân Vụ nên cơm chay của chùa Vân Vụ nàng cũng đã ăn qua vài lần.
Lục Trạc nói tiếp: "Trong chùa có một món chay tên là cải thảo viền vàng. Lúc xào ngọn lửa phải cực lớn, bỏ thêm ớt khô đã chiên giòn vào làm gia vị. Khi bắc ra khỏi chảo, phần rìa của lá cải thảo sẽ ánh lên sắc vàng kim, vị vừa tươi ngọt lại vừa cay nồng. Thích Trọng Khải thích nhất món này, lần nào tới núi Vân Vụ cũng đều phải gọi bằng được, cứ một ngụm cải thảo một ngụm bánh bao, một bữa có thể đánh chén sạch bách bảy tám cái."
Bánh bao của chùa Vân Vụ vừa tròn vừa lớn, vậy mà Thích Trọng Khải chỉ cần dựa vào một đĩa cải xào mà có thể ăn một lúc bảy tám cái cơ à?
Ngụy Nhiêu nghe xong thì ngẩn cả người. Còn Hạ Vi Vũ đi phía trước vốn dĩ đang dỏng tai nghe trộm, vừa tưởng tượng ra cảnh một vị Thần giữ cửa mặt đen xì ngồi thu lu một góc, cái miệng không ngừng nhét bánh bao nhồm nhoàm, trong lòng bỗng chốc dâng lên cảm giác muốn bỏ cuộc giữa chừng. Nàng biết Thích Trọng Khải có xuất thân hiển quý, nàng có phước lắm mới gả được vào đó, nhưng nếu như diện mạo của Thích Trọng Khải quá mức dữ tợn, Hạ Vi Vũ thật sự lo lắng bản thân mình sẽ chịu không thấu.
Trong lòng vừa khẩn trương, lại thêm leo núi mệt nhọc, đôi chân của Hạ Vi Vũ cũng đã bắt đầu run lên bần bật.
Cả đoàn người lúc thì dừng lại nghỉ chân trong lương đình bên vệ đường, lúc lại tiếp tục rảo bước leo núi, chầm chậm tiến bước, rốt cuộc cũng đã tới được chùa Vân Vụ.
Sau khi dâng hương bái Phật và đi dạo thưởng ngoạn cảnh trí trong chùa, thời gian cũng đã cận kề bữa trưa.
Có lẽ hai người thực sự có duyên phận, nhóm của Lục Trạc vừa mới đặt chân tới trước cửa trai đường thì từ phía sau lưng đột nhiên truyền đến một giọng nói vô cùng oang oang, vang dội: "Thủ Thành?"
Cái duyên phận này đến ngay bóc, khiến Ngụy Nhiêu cũng phải mừng thầm thay cho Hạ Vi Vũ.
Hạ Vi Vũ chưa từng gặp qua Thích Trọng Khải, lại càng chưa từng nghe qua giọng nói của hắn. Nàng đang dìu cô mẫu đi ở hàng đầu tiên, chợt nghe thấy có người gọi tự của biểu ca thì không khỏi tò mò. Hạ Vi Vũ liền đi theo cô mẫu cùng quay đầu lại nhìn về phía sau, chỉ thấy đối diện có một nam tử mặc cẩm bào màu đậm đang sải bước đi tới. Vóc dáng của hắn thế mà còn cao hơn cả biểu ca nửa cái đầu, thân hình cũng khôi ngô, vạm vỡ hơn hẳn, trông sừng sững như một tòa núi nhỏ. Người nọ sở hữu làn da bánh mật khỏe khoắn, mày kiếm mắt hổ, mười phần uy vũ.
Mày kiếm mắt hổ?
Trong lòng Hạ Vi Vũ khẽ run lên một nhịp. Đúng lúc này, Hạ thị cũng lặng lẽ ghé sát tai nàng thì thầm: "Đây chính là Thích nhị gia đấy."
Mặt Hạ Vi Vũ thoắt cái đỏ bừng lên.
Hóa ra Thích nhị gia ngoài đời có dung mạo như thế này, vậy mà ban nãy nàng lại tự dọa mình, tưởng tượng hắn thành một vị Thần giữ cửa hung thần ác sát. Bất quá, giọng nói của hắn đúng là vô cùng lớn thật.
"Hóa ra quận chúa và bá mẫu cũng ở đây ạ." Thích Trọng Khải gọi Lục Trạc xong mới phát hiện ra đám nữ quyến đi phía trước, nhưng hắn cũng không nghĩ ngợi gì nhiều. Hắn đúng là từng đến phủ quận chúa cầu hôn, nhưng một khi cầu hôn bị từ chối thì hắn liền buông bỏ ngay lập tức, ngay đến cả rượu mừng của Lục Trạc hắn còn tới uống chung vui, thì lúc này việc gì phải lúng túng, khó xử chứ? Thích nhị gia của phủ Bình Tây hầu trước nay vốn là người cầm lên được thì cũng buông xuống được.
Ngụy Nhiêu đứng sóng đôi bên cạnh Lục Trạc, mỉm cười gật đầu chào hắn.
Các nữ quyến đều đang đeo mạng che mặt nên Thích Trọng Khải không tiện nhìn ngó nhiều. Sau khi hành lễ xong xuôi, hắn liền quay sang nói với Lục Trạc: "Mọi người cũng tới đây dùng cơm chay à?"
Lục Trạc đáp: "Ừ, hôm nay chúng ta tới dâng hương, dùng bữa xong là trở về luôn. Thích huynh lại tới đây để săn bắn sao?"
Thích Trọng Khải tặc lưỡi: "Chẳng phải đâu, nghe loáng thoáng bên này có tuyết hồ xuất hiện, đáng tiếc là ta lục tung cả buổi sáng mà đến một sợi lông tuyết hồ cũng chẳng thấy tăm hơi."
Lục Trạc khẽ mỉm cười bảo: "Đến ta cũng chưa từng được thấy tuyết hồ bao giờ, xem ra tiên vật bực này quả thực là có thể gặp chứ không thể cầu."
Thích Trọng Khải chỉ hừ hừ vài tiếng.
Chùa Vân Vụ có hai khu trai đường, một nơi dành cho các tăng nhân trong chùa dùng cơm, nơi còn lại chính là chỗ để các khách hành hương ăn uống. Đó là một tòa đại đường vô cùng rộng rãi, bên trong bày biện các bộ bàn ghế chỉnh tề. Vô luận khách hành hương có thân phận hiển quý hay bần hàn ra sao, một khi muốn dùng cơm chay thì đều phải đến bên này, cùng ngồi ăn chung một chỗ chứ không phân biệt quý tiện.
Lục Trạc chọn một góc ở phía đông nam đại đường, nơi này người qua lại thưa thớt hơn. Hắn và Thích Trọng Khải ngồi cùng một bàn, còn ba vị nữ quyến nhóm Ngụy Nhiêu thì ngồi ở chiếc bàn phía bên trong, đám hạ nhân đi theo giữ một khoảng cách vừa phải để gác gian.
Khi tăng nhân bưng nước trà lên, Ngụy Nhiêu, Hạ thị và Hạ Vi Vũ mới rốt cuộc tháo mạng che mặt xuống.
Dù trong lòng có mưu tính chuyện xem mắt, nhưng cũng không thể biểu hiện quá lộ liễu. Hạ thị và Ngụy Nhiêu ngồi đối diện nhau, Hạ Vi Vũ ngồi ở phía bên trong cạnh cô mẫu. Sự sắp xếp này khiến cho khoảng cách giữa Thích Trọng Khải và Hạ Vi Vũ bị che khuất bởi Hạ thị, trừ phi trắng trợn thò hẳn đầu ra nhìn, bằng không hai người bọn họ chẳng ai nhìn thấy ai cả.
Thích Trọng Khải quả thực cũng chẳng buồn dòm ngó, ngay đến cả Ngụy Nhiêu hắn còn không nhìn lấy một cái, chỉ một lòng một dạ cùng Lục Trạc hàn huyên tâm sự. Chờ đến khi đồ ăn được dâng lên, Thích Trọng Khải liền một tay chộp lấy chiếc bánh bao, một tay cầm đũa gắp món cải thảo viền vàng kia, ăn đến là say sưa ngon lành.
Lục Trạc khẽ đưa mắt ra hiệu với Ngụy Nhiêu một cái.
Ngụy Nhiêu mỉm cười, nếu đem so sánh với phong phạm quân tử đoan trang của Lục Trạc, thì dáng vẻ ăn uống của Thích Trọng Khải quả thực chẳng khác nào một gã dã nhân. Thế nhưng nhờ cái tính cách thẳng thắn, phóng khoáng sẵn có, kiểu dùng bữa này của hắn lại không hề khiến người ta cảm thấy thô lỗ, ngược lại còn dễ dàng kéo theo khẩu vị của người bên cạnh.
Ngụy Nhiêu cầm đôi đũa chung gắp một miếng cải thảo vào bát của Hạ thị: "Mẫu thân cũng nếm thử món này đi ạ."
Sau đó, nàng cũng gắp một miếng cho Hạ Vi Vũ, người nãy giờ vẫn đang khẩn trương đến mức tim đập chân run.
Hạ thị nếm thử một miếng, quả thực cay xè, liền vội vàng cắn thêm một ngụm bánh bao lớn để át vị.
Về phần Hạ Vi Vũ, tâm trí nàng lúc này căn bản là đang để tận đâu đâu. Một mặt nàng lo lắng Thích Trọng Khải sẽ nhìn mình, mặt khác lại sợ hắn không thèm ngó ngàng tới, rồi có lúc lại lo vạn nhất Thích Trọng Khải nhìn sang rồi mà lại không vừa mắt... Chính vì vậy, khi Ngụy Nhiêu gắp thức ăn cho mình, Hạ Vi Vũ cũng chẳng kịp nghĩ ngợi xem đây là món gì, trực tiếp đưa lên miệng nếm thử. Thật vừa khéo, một ngụm nước sốt cay nồng sực thẳng vào cổ họng nàng...
Hạ Vi Vũ bỗng nhiên buông đũa xuống, vội vàng che miệng quay đầu sang một bên ho sù sụ. Khổ nỗi, nàng càng cố kìm nén không muốn gây ra động tĩnh lớn, thì cơn ho lại càng kéo đến dồn dập và dữ dội hơn.
Lục Trạc và Thích Trọng Khải nghe tiếng động liền đồng thời quay sang nhìn.
"Có phải bị cay quá rồi không, mau uống hớp trà đi con!" Hạ thị sốt ruột ra mặt. Bà vừa xót cháu gái khó chịu, lại vừa lo lắng lúc này bị mất cấp bậc lễ nghĩa thì liệu Thích nhị gia có còn để mắt tới nữa hay không?
Hạ thị luống cuống tay chân, Hạ Vi Vũ thì trong miệng lẫn trong lòng đều khó chịu vô cùng, nước mắt cứ thế lả chả tuôn rơi.
Lúc này Hạ thị đứng bật dậy vỗ lưng cho nàng, Thích Trọng Khải nhờ vậy mới rốt cuộc nhìn thấy vị biểu muội vốn được nuôi dưỡng kỹ lưỡng trong khuê phòng của Lục Trạc. Chỉ thấy gương mặt nhỏ nhắn như hoa lê đẫm mưa của nàng bị cay đến đỏ bừng, những giọt nước mắt trong vắt không ngừng lăn dài. Nàng dường như rất lo lắng về vấn đề cấp bậc lễ nghĩa, đôi mắt ướt sũng đầy bối rối khẽ liếc về phía hắn...
Ánh mắt ngập nước, chẳng rõ là vì sợ hãi hay đang cầu cứu ấy, đột nhiên khiến tim Thích Trọng Khải đập lỗi một nhịp. Hắn chỉ hận trong tay không có linh đan diệu dược nào có thể lập tức làm dịu đi sự khó chịu của nàng, bằng không hắn nhất định sẽ tiến lên đút cho nàng ăn ngay.
"Được rồi, được rồi, không sao nữa rồi, khóc cái gì mà khóc cơ chứ."
Chờ đến khi Hạ Vi Vũ rốt cuộc cũng ngừng ho, Hạ thị mới ngồi xuống trở lại, một mặt an ủi Hạ Vi Vũ, một mặt thầm thở dài trong lòng.
Chính bà còn cảm thấy chuyện này coi như hỏng bét rồi, Hạ Vi Vũ lại càng nghĩ như thế. Cô mẫu, biểu ca và biểu tẩu cùng nhau giúp nàng mưu tính, vậy mà nàng lại làm mất mặt lớn như thế này ngay trước mặt Thích Trọng Khải.
Sự áy náy, tiếc nuối xen lẫn tủi thân khiến nước mắt Hạ Vi Vũ làm sao mà cầm cự cho được?
"Mẫu thân, để con bồi biểu muội ra ngoài đi dạo một lát cho khuây khỏa nhé." Ngụy Nhiêu đứng lên nói.
Hạ thị còn chưa kịp gật đầu, Hạ Vi Vũ đã nhanh chóng đứng dậy, cầm chiếc khăn tay bụm mặt, vừa thút thít vừa chạy nhanh ra ngoài.
Ngụy Nhiêu lập tức sải bước đuổi theo nàng.
Thích Trọng Khải nhìn theo mà trố mắt ngoác mồm. Vị biểu cô nương này cũng quá dễ khóc rồi đi, chẳng phải chỉ là bị ớt sặc một cái thôi sao?
Hạ thị hổ thẹn phân trần: "Vi Vũ rất ít khi được ra ngoài, hôm nay lại mất cấp bậc lễ nghĩa trước mặt Nhị gia, xin Nhị gia chớ có cười chê con bé."
Thích Trọng Khải bỗng nhiên hiểu ra, nguyên lai Hạ cô nương khóc là vì lo lắng bị hắn chế giễu.
"Bá mẫu quá lo lắng rồi, chuyện này ấy à, có người uống nước thôi còn bị sặc nữa là, chuyện thường tình thế thôi chứ có tính là thất lễ gì đâu." Thích Trọng Khải chân thành nói.
Hạ thị khẽ giật giật khóe miệng, trong lòng đã không còn ôm hy vọng gì nữa.
Thích Trọng Khải ngược lại cứ nhìn đăm đăm về hướng Ngụy Nhiêu và Hạ Vi Vũ vừa rời đi. Nghĩ đến chuyện Hạ cô nương bật khóc là vì sợ hắn ghét bỏ, chẳng biết tại sao hắn lại đứng ngồi không yên, cứ muốn đi giải thích cho nàng hiểu rõ. Bản thân hắn là một gã thô lỗ cục mịch, chứ có phải kiểu công tử bột suốt ngày chú trọng lễ nghi tiểu tiết như Lục Trạc đâu mà lại đi chấp nhặt dăm ba chuyện cỏn con này chứ?
"Thích huynh ăn tiếp đi, không cần phải để ý đến bọn họ đâu." Lục Trạc vờ như không có chuyện gì xảy ra, lên tiếng mời mọc.
Thích Trọng Khải nhìn Lục Trạc với vẻ mặt khó tin nổi. Em gái họ ruột thịt của mình khóc lóc thảm thiết chạy đi như thế, vậy mà Lục Trạc vẫn còn tâm trạng để ngồi ăn cơm được à?
Thích Trọng Khải thì chịu, chẳng nuốt trôi được nữa. Nghĩ ngợi một lát, hắn cầm lấy túi đựng tên để ở một bên lên, bảo: "Thôi bỏ đi, ta ở lại đây nhiều lại thành ra quấy rầy mọi người, vẫn là tiếp tục lên núi tìm tuyết hồ thì hơn."
Nói xong, Thích Trọng Khải hướng Hạ thị cáo từ rồi rảo bước rời đi ngay.
Hạ thị cuống cuồng hết cả lên, muốn bảo con trai giữ Thích Trọng Khải lại, nhưng Lục Trạc chỉ mỉm cười lắc đầu, ra hiệu cho mẫu thân cứ an tâm chớ vội.
Bên này, Thích Trọng Khải vừa bước ra khỏi trai đường, đôi mắt hổ đảo quanh một lượt, liền tìm thấy bóng dáng của Ngụy Nhiêu và Hạ Vi Vũ dưới một lùm trúc xanh um tùm ngay tại góc đông nam. Ngụy Nhiêu một tay vịn vai Hạ Vi Vũ, một tay cầm khăn đang ôn tồn lau nước mắt cho nàng. Hạ Vi Vũ mặc một chiếc váy dài màu trắng, được khóm trúc xanh bên cạnh làm nổi bật lên trông không khác nào một đóa hoa dại nhỏ trắng muốt, yếu ớt, đáng thương vô cùng.
Thích Trọng Khải siết siết nắm tay, sải bước đi về phía hai người.
Ngụy Nhiêu thoáng nhìn thấy hắn, liền thấp giọng nhắc nhở Hạ Vi Vũ: "Biểu muội đừng khóc nữa, Nhị gia đang đi tới kìa."
Hạ Vi Vũ kinh hãi, dùng tốc độ nhanh nhất lau vội mặt mũi rồi vuốt lại tóc mai, sau đó lật đật trốn ngay ra sau lưng Ngụy Nhiêu, không dám ló mặt nhìn ai.
Hạ Vi Vũ rất đẹp, nhưng nếu chỉ thuần túy là nét đẹp ấy thôi thì chưa đủ để phân biệt nàng với những mỹ nhân khác. Điểm đả động lòng người nhất ở nàng chính là khí chất khiếp nhược, ta thấy mà yêu, và khi nàng rơi lệ, nét đẹp ấy lại càng tăng thêm vài phần dung mạo.
Chính vì vậy, Ngụy Nhiêu sao có thể để Hạ Vi Vũ trốn kỹ như thế được? Nàng cố ý bước lên phía trước hai bước, khiến Hạ Vi Vũ hoàn toàn bị lộ ra ngoài.
Sự xấu hổ làm cho rặng mây đỏ trên mặt Hạ Vi Vũ cứ thế lan dần xuống tận cổ.
"Nhị gia sao lại ra đây thế này?" Ngụy Nhiêu lên tiếng phá tan bầu không khí lúng túng.
Thích Trọng Khải nhìn Hạ Vi Vũ đang hận không thể tìm cái kẽ đất nào mà chui xuống, hắn gãi gãi đầu bảo: "Cái đó... ta ăn no rồi, giờ tiếp tục đi săn đây, hai người cũng mau trở vào dùng bữa đi."
Hạ Vi Vũ giật mình ngẩng đầu lên, hắn chuẩn bị đi luôn sao?
Nàng vừa ngẩng đầu, Thích Trọng Khải liền triệt để nhìn rõ diện mạo chính diện của nàng. Nếu như nói Ngụy Nhiêu rực rỡ như đóa thược dược dưới ánh mặt trời ban trưa, thì Hạ Vi Vũ lại tựa như đóa hoa lê trắng yếu ớt gồng mình trong màn mưa bụi. Thích Trọng Khải tán thưởng vẻ đẹp của Ngụy Nhiêu, nhưng khi đối mặt với một Hạ Vi Vũ như thế này, hắn vậy mà lại nảy sinh cảm giác xót thương, chỉ muốn dỗ dành cho nàng đừng khóc nữa.
Suy nghĩ vừa thoáng qua, lời nói của Thích Trọng Khải đã thốt ra cửa miệng. Hắn nhìn Hạ Vi Vũ bảo: "Hạ cô nương, cô không cần phải sợ bản thân bị mất cấp bậc lễ nghĩa trước mặt ta đâu. Ta vốn là một gã thô kệch, không tin cô cứ đi mà hỏi Thủ Thành xem. Nếu có muốn cười, thì cũng chỉ có các cô cười chê ta mà thôi, chứ chuyện vừa rồi đối với ta chẳng đáng để tâm chút nào..."
Đúng lúc này, có hai vị khách hành hương đang rảo bước đi vào cửa sân của trai đường.
Thích Trọng Khải thấy vậy liền hướng Ngụy Nhiêu gật đầu chào một cái, rồi xoay người cõng túi đựng tên cáo từ rời đi.
Hạ Vi Vũ nhìn đăm đăm theo bóng lưng của hắn, mãi cho đến khi Thích Trọng Khải bước ra tới cổng viện rồi còn ngoảnh đầu lại nhìn một cái, Hạ Vi Vũ mới như chú nai con bị hoảng sợ mà vội vàng cúi gằm mặt xuống.
Chờ đến khi không còn nhìn thấy tăm hơi Thích Trọng Khải nữa, Ngụy Nhiêu mới mỉm cười đỡ lấy cánh tay Hạ Vi Vũ, thấp giọng trêu ghẹo: "Biểu muội, hôm nay ta mới biết Thích nhị gia vậy mà cũng có lúc ôn nhu đến thế đấy. Ánh mắt hắn vừa rồi cứ nhìn chằm chằm vào mặt muội suốt thôi, nếu không phải tại có người đi tới, ta thấy hắn còn lâu mới nỡ bỏ đi."
Trong lòng Hạ Vi Vũ lại một lần nữa nhen nhóm lên tia hy vọng: "Thật ạ?"
Ngụy Nhiêu cầm khăn tay khẽ thấm chút nước đọng nơi khóe mắt nàng, cười bảo: "Cứ chờ mà xem nhé."