Gả Kim Thoa - Tiếu Giai Nhân

Chương 11: Câu Kim Quy*

* Câu Kim Quý , tức Câu Rùa vàng – ý chỉ con rể quý

Lục Trạc không tìm thấy bất cứ vật gì trên người hai tên thích khách có thể chứng minh thân phận của chúng.

Nhìn thái độ của Ngụy Nhiêu, có vẻ nàng cũng không có ý định truy tra lai lịch kẻ ám sát, hoặc có lẽ, trong lòng nàng đã rõ kẻ đứng sau màn là ai.

Chuyện ân oán nhà người khác, Lục Trạc không muốn đào sâu. Hắn tìm một vách núi rồi ném hai cái xác xuống, sau đó theo đường cũ trở về, rất nhanh đã tới con đường bậc đá dẫn l*n đ*nh chính của núi Vân Vụ.

Con đường này do quan phủ bỏ bạc xây dựng, chuyên phục vụ cho du khách và khách hành hương. Những bậc đá bằng phẳng rộng tới tám thước, nhờ trận tuyết vừa tan mà được nước suối gột rửa sạch bong. Khách bộ hành mười bước lên một bậc, phóng tầm mắt ra xa là cảnh xuân tú lệ, thỉnh thoảng lại có tiếng chuông chùa du dương vọng lại, khiến lòng người thư thái, tạm quên đi những phiền não thế tục.

Ngựa vẫn để dưới chân núi, Lục Trạc nhàn nhã tản bộ, cũng không vội vàng hội ngộ với người nhà.

Tại đoạn giữa đường núi, mẫu nữ Vương thị và Chu Huệ Trân đang dừng chân trong một rừng hoa đào ven đường. Chu Huệ Trân đứng sâu vào phía trong, ra vẻ chuyên tâm ngắm hoa, còn Vương thị ngồi trên một tảng đá lớn phía ngoài, giả vờ nghỉ ngơi nhưng thực chất đôi mắt cứ liếc xuống đường núi. Chỉ cần có vị công tử áo gấm nào dáng vẻ bất phàm xuất hiện, Vương thị sẽ lập tức gọi con gái, chuẩn bị cho một màn "tình cờ gặp gỡ".

Liễu ma ma – người bên cạnh Thọ An Quân – cũng đi theo, bà ngồi dưới một gốc đào, mặt không cảm xúc nhìn hai mẹ con kia.

Theo đôi mẫu nữ này leo núi Vân Vụ suốt mấy ngày liền, Liễu ma ma vừa mệt thân vừa mệt lòng. So với Vương thị, bà còn mong sớm xuất hiện một vị "rể hiền rể quý" nào đó chịu rước Chu Huệ Trân đi cho xong, để giải cứu bà khỏi cực hình này. Thế nhưng Liễu ma ma cũng thừa hiểu, những nam nhân phù hợp với tiêu chuẩn "rể quý" trong lòng Vương thị, làm sao có thể cưới Chu Huệ Trân?

Đừng nói đến danh tiếng, ngay cả xuất thân dòng dõi Chu gia cũng chẳng có gì đáng để người ta để mắt tới.

Chủ tử của bà — Thọ An Quân, ban đầu vốn chỉ là thê tử của một tiểu quan cửu phẩm tại kinh thành. Khi ấy gia cảnh khốn đốn, vừa vặn gặp lúc trong cung tuyển chọn nhũ mẫu, Thọ An Quân hội tụ đủ mọi điều kiện phù hợp nên đã vào cung, trở thành một trong những nhũ mẫu dự tuyển cho Nguyên Gia Đế lúc bấy giờ còn chưa chào đời.

Sau khi Nguyên Gia Đế sinh ra, Thái hậu nương nương vốn một lòng tranh sủng đương nhiên không hề tự mình nuôi dưỡng nhi tử. Vị nhũ mẫu mà Thái hậu ưng ý nhất lại có sữa gặp vấn đề, nuôi hài tử nhà mình thì không sao, nhưng Nguyên Gia Đế cứ uống vào là lại nổi bệnh sởi, chính vì thế mới để Thọ An Quân vào thay thế. Có lẽ giữa người với người luôn chú trọng một chữ "duyên", Nguyên Gia Đế lúc nhỏ uống sữa của Thọ An Quân thì không hề gặp vấn đề gì, lại còn đặc biệt quấn quýt lấy bà.

Thọ An Quân cứ thế ở trong cung làm nhũ mẫu. Khi ấy Thái hậu nương nương còn có một vị hoàng tử thân sinh lớn tuổi hơn, Nguyên Gia Đế ở chỗ Thái hậu vốn không hề nổi bật, giữa đám hoàng tử lại càng bình thường như bao người. Thọ An Quân lúc bấy giờ cũng chỉ là một người phổ thông trong số đông đảo nhũ mẫu, vị cửu phẩm quan kinh thành là Chu đại nhân cũng chẳng nhờ Thọ An Quân mà được hưởng nửa điểm vinh quang.

Đến năm Nguyên Gia Đế mười một tuổi, Thái hậu nương nương phạm lỗi, là loại lỗi lầm lớn đến mức suýt chút nữa bị đày vào lãnh cung. Vào thời khắc mấu chốt, Thái hậu cố ý sắp xếp cho Thọ An Quân, người vốn được bà ta cẩn thận giấu kín nhiều năm qua, lộ diện một lần trước mặt Tiên đế.

Khi đó Thọ An Quân mới ngoài ba mươi, vừa sinh tiểu Chu thị xong và kết thúc kỳ nghỉ nửa năm để hồi cung. Bà đẹp đến mức phong tình vạn chủng, che giấu cũng không xuể, là kiểu mỹ nhân mà Tiên đế, người sở hữu vô số giai lệ hậu cung, chưa từng thấy qua.

Màn lộ diện này của Thọ An Quân khiến Tiên đế không xử phạt Thái hậu nữa, mà trái lại còn thường xuyên triệu kiến Nguyên Gia Đế hơn. Cùng lúc đó, Tiên đế cố ý điều Chu đại nhân đi làm quan ở nơi khác. Đáng thương cho Chu đại nhân, vừa phải gánh vác những lời công kích của thế nhân dành cho thê tử và sự chế nhạo nhắm vào bản thân mình, lại vừa không hợp khí hậu phương xa mà tuổi còn trẻ đã phải bỏ mạng nơi đất khách quê người.

Thọ An Quân trở thành một góa phụ nuôi nấng ba đứa con, đồng thời cũng thành trụ cột của Chu gia.

Lúc Tiên đế còn sống, Thái hậu nương nương vì lợi ích bản thân đã cố ý lợi dụng Thọ An Quân, khiến bà mang tiếng xấu, cửa nát nhà tan. Sau khi Tiên đế băng hà, Nguyên Gia Đế đăng cơ, Thái hậu biết rõ Thọ An Quân chưa từng để Tiên đế chiếm được mình, nhưng vì ghen ghét việc bà được Nguyên Gia Đế kính trọng, nên bà ta đã ngầm để những lời đồn đại ác ý lan rộng, khiến nữ quyến Chu gia càng thêm bị người đời phỉ nhổ. Nếu không nhờ Nguyên Gia Đế kiên trì tặng lễ cho Thọ An Quân hàng năm, thì kinh thành này làm sao còn chỗ dung thân cho già trẻ lớn bé nhà Thọ An Quân nữa?

Những danh môn thế gia kia, nể mặt Nguyên Gia Đế nên không dám khinh người quá đáng, nhưng cũng tuyệt đối không bao giờ cưới cô nương Chu gia.

Ngay cả hôn sự của biểu cô nương Ngụy Nhiêu còn gặp khó khăn, huống chi là chị em Chu Huệ Trân, Chu Huệ Châu?

Liễu ma ma và Thọ An Quân đều đã nhìn thấu sự đời, ấy vậy mà mẫu nữ Vương thị vẫn còn mải mê nằm mộng.

"Trân nhi, mau lại đây, chúng ta chuẩn bị xuống núi thôi.". Vương thị vốn đang ngó nghiêng dáo dác bỗng lộ vẻ vui mừng, quay đầu ngoắc tay gọi Chu Huệ Trân đang làm bộ ngắm hoa.

Đây là ám hiệu, ý nói có một vị phiên phiên giai công tử đang xuất hiện!

Chu Huệ Trân chạm tay vào nhành hoa đào vừa cài lên tóc, đè nén sự nhảy cẫng trong lòng, bước đi với dáng vẻ tiểu thư khuê các đến bên cạnh mẫu thân.

Liễu ma ma bóp bóp bắp chân đau mỏi, vịn vào thân cây đứng dậy, lẳng lặng đi theo sau lưng hai mẹ con.

"Nương, lần này thế nào? Bên người người đó có ai đi cùng không?" Một tay vịn vào cánh tay mẫu thân, Chu Huệ Trân thấp giọng hỏi.

Những ngày gần đây, nàng đã "tình cờ gặp gỡ" khoảng hai ba mươi vị công tử trẻ tuổi. Ánh mắt những nam nhân đó nhìn nàng đều đầy kinh diễm, thậm chí có kẻ còn nhìn nóng bỏng đến mức khiến nàng xấu hổ. Thế nhưng, cứ hễ đến lúc chào hỏi giới thiệu, nữ quyến trưởng bối hoặc tỷ muội đi cùng những nam nhân đó lập tức lộ vẻ khinh miệt, khiến nàng vô cùng khó xử.

Hùng tâm tráng chí* của Chu Huệ Trân sắp bị mài mòn sạch sẽ. Dù khát vọng gả vào hào môn, nhưng nàng vẫn còn chút da mặt, không chịu nổi hết lần này đến lần khác bị người ta coi rẻ.

* Hùng tâm tráng chí: là để chỉ những người không những có một cái tâm quả cảm, anh hùng vừa có một ý chí dũng cảm, mạnh mẽ.

Vương thị mừng rỡ hớn hở nói: "Phải nói thế nào nhỉ, cứ như thần tiên hạ phàm vậy. Đám công tử ca chúng ta thấy trước đây cộng lại hết cũng không bằng một phần của hắn. Tuyệt vời nhất là bên cạnh hắn không có một ai, cứ như thể ông trời cố ý sắp đặt cho hắn đến tương phùng với con vậy."

Chu Huệ Trân nghe xong, trong lòng bỗng thấy lửa nóng hừng hực.

Liễu ma ma cố ý ở phía sau dội một gáo nước lạnh: "Đến cả gã sai vặt cũng không mang theo? Không chừng lại là một tên tiểu tử nghèo chỉ có cái mã ngoài, cũng đang đánh chủ ý 'tình cờ gặp gỡ' danh môn khuê tú, định dựa vào cái mặt để một bước lên trời đấy."

Bình thường vì phân biệt chủ tớ, Liễu ma ma rất nể mặt Vương thị, tuyệt đối không nói lời châm chọc mỉa mai như vậy. Chỉ là sau mấy ngày leo núi rã rời, kiên nhẫn của bà với Vương thị đã cạn sạch. Vả lại, bà phân tích thế này cũng hoàn toàn có khả năng, đệ tử thế gia đều là hạng sống an nhàn sung sướng, đi đâu mà chẳng mang theo gã sai vặt, nha hoàn hầu hạ?

Vương thị quay đầu, hung tợn trừng mắt nhìn Liễu ma ma một cái, cảnh cáo: "Ngươi cứ việc đi theo cho kỹ, chớ có nói năng bậy bạ. Nếu làm hỏng chuyện tốt của Đại cô nương, đừng trách ta không khách khí!"

Liễu ma ma phải cố nhịn lắm mới không đảo mắt khinh bỉ.

Còn Chu Huệ Trân thì bị mấy câu của Liễu ma ma làm cho lo lắng không thôi.

Vương thị vỗ vỗ tay con gái, đầy tự tin khẳng định: "An tâm, an tâm đi! Chỉ dựa vào khí độ của hắn, nói hắn là Hoàng tử ta cũng tin nữa là."

Dừng một chút, Vương thị bỗng nảy ra một kế: "Trân nhi, người này là ngàn năm có một. Nếu thành công, sau này chúng ta không cần phải chạy lên núi giày vò thế này nữa. Theo ý nương, lát nữa chúng ta làm một màn thật lớn, để hai đứa có thêm thời gian ở riêng với nhau."

Nói đoạn, Vương thị ghé sát tai Chu Huệ Trân, xì xào bàn tán một chuỗi dài.

"Thái thái định làm gì?" Liễu ma ma hỏi với giọng mang vài phần cảnh cáo.

Vương thị sợ mưu kế hay của mình bị lộ ở chỗ Liễu ma ma, đành bất đắc dĩ khai thật.

Đó là một xuẩn chiêu mà một khi bị vạch trần sẽ vô cùng mất mặt, còn nếu không bị vạch trần thì khả năng thành công cũng chỉ có một nửa, dù sao thân phận của Chu Huệ Trân mới là trở ngại lớn nhất để nàng gả vào hào môn.

Liễu ma ma nhìn trước ngó sau, lúc này trên đường núi chỉ có ba người bọn họ và vị công tử "thần tiên" xui xẻo kia. Thôi thì thử một lần để mẫu nữ Vương thị hoàn toàn hết hy vọng cũng tốt.

"Thái thái diễn cho giống một chút, tuyệt đối đừng để lộ sơ hở, nếu không Lão thái quân chắc chắn sẽ không bao giờ để thái thái và Đại cô nương ra ngoài nữa đâu."

Vương thị hiểu ý, nghiến răng một cái. Khi vừa đến gần khúc quanh phía trước, bà dừng bước rồi chậm rãi ngã vật xuống đường. Bà cố ý đập trán vào cạnh bậc đá một cái thật mạnh cho đỏ ửng một mảng, sau đó nhanh chóng đưa mắt ra hiệu cho con gái rồi nhắm nghiền mắt lại, giả vờ bị cảm nắng mà ngất xỉu.

Chu Huệ Trân không ngờ mẫu thân mình lại chịu chơi đến thế. Nàng nắm chặt khăn tay, ngó xuống phía dưới núi, rồi đột nhiên cất tiếng kêu khóc thảm thiết: "Nương! Người làm sao thế này? Nương tỉnh lại đi, đừng làm con sợ mà!"

"Cứ gào khóc suông không được, phải có nước mắt mới giống." Liễu ma ma phối hợp với hai mẹ con một cách chưa từng có. Bà ngồi xổm xuống cạnh Chu Huệ Trân, nhắm thẳng đùi nàng mà véo một cái thật đau.

Chu Huệ Trân vội lấy khăn che miệng để không bật cười, nhưng cái đau thấu xương ấy lập tức hóa thành dòng lệ. Gương mặt yêu kiều nhỏ nhắn trắng bệch đi, đôi mắt phượng ngập nước chực trào, dáng vẻ "ta thấy mà thương" khiến Liễu ma ma cũng phải thầm thở dài. Vị Đại cô nương này quả thực rất đẹp, nếu phải gả thấp, đúng là có chút uất ức thật.

"Có phải bị cảm nắng rồi không? Đại cô nương đừng khóc nữa, để ta bấm nhân trung cho thái thái."

Sau một thoáng tiếc nuối cho nhan sắc của Chu Huệ Trân, Liễu ma ma ôm vai và đầu Vương thị đặt lên đùi mình, rồi nhắm thẳng nhân trung bà ta mà bấm mạnh một cái. Vương thị ở trong lòng phải thầm niệm sáu chữ "nhẫn" mới vượt qua được đợt đau điếng này.

Thế là, khi Lục Trạc nghe tiếng kêu khóc mà rảo bước chạy tới, đập vào mắt hắn chính là cảnh tượng, Chu Huệ Trân ngồi trên bậc đá che mặt khóc ròng, Vương thị nhắm nghiền mắt ngất xỉu trong lòng Liễu ma ma với một vết móng tay thật sâu ở nhân trung, cùng một Liễu ma ma đang vẻ mặt nóng như lửa đốt, không biết phải ứng phó ra sao.

Lần đầu tiên gặp cảnh này, Lục Trạc thực sự không chút hoài nghi.

"Đã xảy ra chuyện gì?" Lục Trạc bước nhanh lên mấy bậc đá, ngồi xổm xuống bên cạnh Vương thị, ánh mắt hắn lúc này chỉ tập trung vào người bệnh.

Liễu ma ma diễn kịch vô cùng nhập tâm. Lúc nãy bà luôn cúi đầu, mãi đến khi người tới ngồi xổm xuống mới ngẩng lên. Vừa nhìn thấy mặt Lục Trạc, Liễu ma ma giật nảy mình. Khá lắm, mẫu nữ Vương thị lần này quả thực đụng phải đại vận rồi, gặp được một nam tử đúng nghĩa "thần tiên hạ phàm".

May mà Liễu ma ma đủ trầm ổn, ngẩn ngơ một lát liền tỉnh táo lại để diễn tiếp. Bà lo lắng nói: "Thái thái nhà ta vừa rồi đột nhiên ngất xỉu, bấm huyệt nhân trung cũng không có tác dụng."

Lục Trạc đưa tay kiểm tra cho Vương thị.

Liễu ma ma thừa cơ liếc sang bên cạnh, chỉ thấy Chu Huệ Trân tay cầm khăn nửa che mặt, đôi mắt đẫm lệ không chớp lấy một cái, cứ thế nhìn chằm chằm vào vị thần tiên nam tử kia, hồn phách cứ như bị câu đi mất rồi!

Thật là không có tiền đồ!

"Đại cô nương đừng khóc, thái thái thân thể xưa nay vốn cứng cáp, chắc chỉ bị cảm nắng chút thôi." Liễu ma ma giả vờ an ủi, thực chất là đang nhắc nhở Chu Huệ Trân thu hồi ánh mắt lại.

Nhưng Chu Huệ Trân nào có nghe thấy, trong mắt nàng lúc này toàn bộ là người nam nhân đang ở ngay sát gang tấc. Đôi mày anh tuấn, đôi mắt đen sâu thẳm, vì tư thế cúi đầu mà lộ ra nếp mí rõ ràng đầy cuốn hút, cùng gương mặt đẹp không tỳ vết như mỹ ngọc. Nàng thầm nghĩ, nếu thực sự có thể gả cho người này, dẫu nhà hắn có nghèo rớt mồng tơi đi chăng nữa, nàng cũng cam lòng.

Lục Trạc nhận ra ánh nhìn chăm chú từ bên cạnh, đồng thời, hắn cũng phát hiện ra một điều, mí mắt của người phụ nữ nằm dưới đất vẫn liên tục rung động với biên độ nhỏ.

Người thực sự hôn mê sẽ không bao giờ như vậy.

Tại sao họ lại muốn lừa hắn?

Nghi hoặc vừa nảy sinh, bên tai hắn bỗng truyền đến một giọng nói kiều khiếp, e lệ: "Công tử, mẹ ta rốt cuộc bị làm sao vậy?"

Lục Trạc ngước mắt nhìn lên.

Chu Huệ Trân đã buông khăn che mặt xuống, cố ý phô bày gương mặt kiều diễm như hoa trước vị thần tiên công tử mà nàng thầm ngưỡng mộ.

Huyết thống là một thứ kế thừa rất kỳ lạ, tỷ muội ruột chưa chắc đã giống nhau, nhưng giữa biểu tỷ muội đôi khi lại có nét tương đồng.

Ngụy Nhiêu và Chu Huệ Trân, đôi biểu tỷ muội này đều kế thừa trọn vẹn vẻ mỹ mạo từ Thọ An Quân.

Khoảnh khắc đối diện với Chu Huệ Trân, điều đầu tiên Lục Trạc nghĩ đến chính là Ngụy Nhiêu.

Nếu không phải vì đôi mắt phượng của Ngụy Nhiêu đẹp hơn, đôi môi son đầy đặn quyến rũ hơn, giọng nói cũng trong trẻo hơn, nếu không phải hắn vừa tận mắt thấy nhóm người Ngụy Nhiêu xuống núi, và nếu không phải hắn biết rõ mẫu thân Ngụy Nhiêu đang ở xa tận hành cung Tây Sơn, thì Lục Trạc suýt nữa đã lầm tưởng đây chính là Ngụy Nhiêu vừa thay nữ trang để trêu đùa mình.

Lục Trạc vốn đã không có ấn tượng tốt với Ngụy Nhiêu, lúc này lại bắt gặp một vị cô nương có quan hệ với nàng đang dùng tâm cơ khó đoán để tiếp cận, hắn liền lạnh lùng hừ một tiếng, phất tay áo bỏ đi thẳng.

"Công, công tử?" Chu Huệ Trân hoàn toàn ngây dại. Nàng chỉ mới hỏi một câu, sao vị thần tiên công tử kia lại bỏ đi rồi?

Vương thị vất vả nhẫn nhịn cho đến khi tiếng bước chân của hắn biến mất hẳn mới luống cuống bò dậy: "Chuyện gì xảy ra thế? Ai để lộ sơ hở rồi?"

Liễu ma ma thầm nghĩ, vấn đề nằm ở chính Vương thị. Vị công tử kia vốn có thiện tâm, lúc mới đến căn bản còn chẳng thèm nhìn về phía Chu Huệ Trân.

"Mí mắt thái thái nháy quá nhanh, còn Đại cô nương thì chỉ mải nhìn chằm chằm vị công tử kia, chẳng mảy may quan tâm gì đến thái thái cả.".

Liễu ma ma vừa phủi bụi trên ống tay áo, vừa tiếc nuối nói.

Chỉ một câu nói đã thành công châm ngòi cho mẫu nữ Vương thị quay sang trách cứ, oán hận lẫn nhau. Hành trình "câu rể kim quy" ngày hôm nay cứ thế kết thúc trong ê chề.