Ngụy Nhiêu giúp Thọ An Quân trồng rau một lúc, mảnh vườn nhỏ nên chỉ mất nửa canh giờ là dọn dẹp xong xuôi.
Thọ An Quân đã thỏa cơn nghiện đồng áng, bà để Ngụy Nhiêu dìu mình đi về phía Nhàn Trang, vừa đi vừa nói: "Con người ta ấy mà, phải có tiền, có tiền thì việc trồng trọt mới trở thành thú vui. Khi nào hứng chí thì ra cày đất gieo hạt, lúc nào chán thì cứ ở trong vườn thảnh thơi ngắm hoa thưởng trà, chẳng cần vì miếng ăn của cả nhà mà phải dầm mưa dãi nắng, bán mặt cho đất bán lưng cho trời."
Ngụy Nhiêu quay đầu nhìn lại mảnh vườn rau, cười đáp: "Đúng vậy ạ, con mới chỉ gieo có hai bát hạt giống mà lưng đã hơi mỏi rồi, nếu bắt con trồng liền mấy mẫu đất chắc con chịu không thấu mất."
Nàng vốn là người có luyện võ mà còn thấy việc cúi đầu khom lưng liên tục thật khó thích nghi.
"Nhưng chỉ có tiền thôi là chưa đủ, còn phải có thế nữa." Thọ An Quân nhìn vị ngoại tôn nữ thông tuệ nhất của mình, hạ thấp giọng dặn dò: "Chuyện hôm nay chính là một hồi chuông cảnh tỉnh. Phía bên kia không biết con có võ công nên mới phái tới hai tên thích khách tầm thường. Vạn nhất người ta sắp xếp hai cao thủ, có chuẩn bị mà đến, thì không lấy mạng con cũng sẽ khiến con tàn phế nửa đời."
Ngụy Nhiêu thu lại nụ cười trên môi.
Ánh mắt Thọ An Quân lướt qua rặng liễu xanh nhạt bên góc tường, dáng vẻ như đang thưởng thức cảnh xuân tươi đẹp, ngoài miệng nhẹ giọng tiếp tục nói: "Cữu cữu con mất sớm, Chu gia không có nam đinh làm chỗ dựa. Đại bá phụ của con thì tài cán tầm thường, đời này cùng lắm cũng chỉ dựa vào thâm niên mà leo lên được chức quan ngũ phẩm kinh thành, chẳng giúp được gì nhiều. Nhiêu Nhiêu à, Trân biểu tỷ của con chỉ có mỹ mạo chứ không có tâm cơ, thế nên ngoại tổ mẫu chưa từng nghĩ đến việc để con bé gả vào hào môn. Nhưng con thì khác. Với tư sắc, thân thế và thủ đoạn này, con nhất định phải tìm cho mình một gia đình chồng có quyền thế. Nam nhân có yêu con hay không không quan trọng, quan trọng là phải khiến kẻ ngoài nể mặt nhà chồng con mà kiêng dè, không dám tùy tiện động đến con."
Ngụy Nhiêu khẽ nhíu mày, nàng vốn dĩ còn chưa từng cân nhắc đến chuyện lấy chồng.
Thọ An Quân nói tiếp: "Mười lăm rồi, nên nắm bắt dần đi. Lời này ngoại tổ mẫu chỉ nói với con đúng một lần, có muốn nghe hay không, con tự mình cân nhắc mà xử lý."
Ngụy Nhiêu đáp lấy lệ: "Cứ cho là con muốn trèo cao vào chốn quyền quý, nhưng nhà quyền quý há lại dễ trèo đến thế sao?"
Thọ An Quân cười bảo: "Con đang sống ngay trong kinh thành, việc đi lại lộ diện ở các phủ tự khắc có tổ mẫu con thu xếp. Ta chỉ nhắc nhở một câu để con có sự chuẩn bị trong lòng, khi cơ hội đến thì vạn lần phải nắm cho chắc. Tổ mẫu con có hiền danh, cha con lại hy sinh anh dũng, Hoàng thượng cũng có phần thương yêu con, đó chính là vốn liếng để con mưu tính."
Ngụy Nhiêu mím môi.
Thọ An Quân lại bồi thêm một "nhát dao": "Xảy ra chuyện lớn như vậy, cuối tháng này nhân lúc biểu ca con đến Nhàn Trang thăm ta, con hãy theo nó về kinh đi. Hãy an phận một thời gian, làm một tiểu thư khuê các cho ra dáng. Lúc nào định xong hôn sự thì lúc đó hẵng tới thăm ta. Nếu không, một ngày con chưa đính hôn, ta một ngày không gặp mặt, con có lén lút chạy tới cũng vô dụng."
Ngụy Nhiêu cuống lên: "Ngoại tổ mẫu, sao người lại nhẫn tâm như thế?"
Mấy lời nói trước nàng đều có thể coi như gió thoảng bên tai, nhưng điều kiện cuối cùng này thật quá đáng, làm gì có chuyện như vậy chứ?
Ngụy Nhiêu chu môi hờn dỗi rồi lại làm nũng, nhưng đáng tiếc đều vô dụng. Lần này thái độ của Thọ An Quân vô cùng kiên quyết: "Ta làm vậy là vì muốn tốt cho con."
Ngụy Nhiêu đành dỗi hờn bỏ mặc ngoại tổ mẫu, hậm hực chạy về tiểu viện của mình.
Thọ An Quân tâm bình khí hòa trở về Phúc An Đường. Bà để đám tiểu nha hoàn hầu hạ rửa tay sạch sẽ rồi tựa mình nghỉ ngơi trên sập cạnh cửa sổ. Tầng dưới cửa sổ là kính thủy tinh trong suốt, phía trên cánh cửa gỗ được chống lên, chỉ để lại một lớp rèm sa ngăn bụi. Trong viện, những đóa hoa đào hồng thắm nở rộ ngay trước mắt, hương hoa theo gió nhẹ lùa qua khe cửa thấm đẫm căn phòng.
Nếu không phải có đám hậu bối cần lo nghĩ, cuộc sống này thật chẳng khác nào thần tiên.
Thọ An Quân nhắm mắt đánh một giấc nồng. Đến khi mở mắt ra, Liễu ma ma đã ngồi trên chiếc ghế trước giường, tay đang tỉ mẩn khâu đế giày.
"Về rồi đấy à?" Thọ An Quân ngáp một cái rồi ngồi dậy.
Thấy chủ tử đã tỉnh, Liễu ma ma thu dọn giỏ kim chỉ giao cho tiểu nha hoàn mang đi. Bà cầm bát trà, rót cho lão thái quân một chén trà hoa cúc thơm ngát.
Đợi Thọ An Quân nhấp một ngụm trà, Liễu ma ma mới thở dài nói: "Lão nô nhất thời bị ma quỷ ám ảnh, đã cùng thái thái và Đại cô nương làm một chuyện mất mặt vô cùng."
Thọ An Quân híp mắt, lắng nghe Liễu ma ma thuật lại đầu đuôi sự tình một lượt.
"Vị công tử kia dáng dấp thực sự tuấn tú đến vậy sao?" Nghe xong xuôi, Thọ An Quân tò mò hỏi lại.
Liễu ma ma dở khóc dở cười: "Lão nô nói nhiều như vậy, mà điều người quan tâm nhất lại là người đã chứng kiến màn nực cười của chúng ta sao?"
Thọ An Quân đáp: "Không phải là quan tâm, mà nếu hắn thực sự trông như thần tiên thì lòng ta cũng thấy nhẹ nhõm đôi chút. Chứ nếu chỉ là một kẻ phàm phu tục tử mà cũng khiến hai mẹ con bọn họ mê muội đến mức làm chuyện mất mặt xấu hổ, thì ta chắc phải tức chết mất."
Liễu ma ma vội tiếp lời: "Người đừng giận, người kia thực sự rất tuấn tú. Nói câu bất kính, hắn lớn lên còn được lòng các tiểu cô nương hơn cả Hoàng thượng lúc trẻ. Mặt như ngọc, khí chất ôn nhã cao quý, càng hiếm có hơn là tấm lòng thiện lương cứu người lúc nguy nan. Chỉ tiếc là bị chúng ta phụ lòng tốt, lúc rời đi có vẻ rất bực bội."
Thọ An Quân gật gật đầu, quả nhiên trong lòng không còn thấy bí bách như trước nữa.
"Lão thái quân, ngày mai có còn để Thái thái và các cô nương ra ngoài nữa không ạ?" Liễu ma ma vừa tự rót trà vừa hỏi.
Thọ An Quân khẽ nói: "Ra cái gì mà ra? Còn chưa thấy mất mặt đủ sao? Hai mẹ con họ ở trên núi dông dài mấy ngày nay, những công tử ca cần gặp thì cũng gặp gần hết rồi. Tiếp theo cứ ở yên trong nhà mà chờ. Có nhà nào tử tế tới cửa cầu hôn thì coi như toại nguyện, còn nếu không có, dứt khoát cũng chẳng cần gả đi đâu nữa. Ta sẽ chọn một nam tử tướng mạo đoan chính, thuần phác về ở rể Chu gia."
Liễu ma ma giật nảy mình, ở rể?
Chu gia không có nam đinh, kỳ thực sớm nên có tính toán để một vị cô nương ở lại trong nhà kén rể. Thế nhưng Liễu ma ma từng nghe Thọ An Quân nhắc qua rằng, danh tiếng Chu gia vốn dĩ không tốt, cố ép kéo dài dòng tộc cũng chẳng có ý nghĩa gì. Chi bằng cứ để hai vị cô nương đều gả đi. Sau khi bà mất, Nhàn Trang sẽ để lại cho ngoại tôn là Hoàng tử, còn điền sản cửa hàng thì chia đều cho Vương thị cùng các tiểu bối khác, bà sẽ không giữ lại gì cho riêng mình.
Thọ An Quân liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nói: "Lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt cả, Trân nhi là cháu nội ruột của ta, ta không đành lòng thấy nó phải chịu uất ức ở nhà người khác. Để nó ở ngay dưới mí mắt mình, cho dù trong lòng nó có hâm mộ cao môn đại hộ đi chăng nữa, thì ít nhất cũng không phải chịu cảnh bị ai ghẻ lạnh."
Liễu ma ma thở dài: "Chỉ sợ Đại cô nương không hiểu được khổ tâm của người."
Thọ An Quân cười khổ. Hài tử mà, nào có ai vừa sinh ra đã hiểu chuyện ngay, đều phải nếm trải chút cay đắng mới thấu được dụng tâm của trưởng bối.
.
Bởi vì chuyện thích khách, Ngụy Nhiêu không thể lại ra ngoài đi dạo lung tung. Còn mẫu nữ Vương thị và Chu Huệ Trân thì bị Thọ An Quân hạ lệnh cấm túc, tuyệt đối không được bước chân ra khỏi cửa.
Mãi đến ngày thứ hai, Ngụy Nhiêu mới nghe tiểu biểu muội Chu Huệ Châu kể lại chuyện mẫu nữ Vương thị gặp phải trên núi.
Lúc này, nàng và ngoại tổ mẫu vẫn còn đang chiến tranh lạnh, sáng nay nàng thậm chí còn không sang thỉnh an bà.
"Đại tỷ tỷ cứ như người mất hồn ấy, nhìn qua thì giống như đang đau khổ vì vị 'thần tiên công tử' kia hơn."
Dưới gốc hoa đào, Chu Huệ Châu bẻ một miếng bánh hoa đào, vừa ăn vừa thản nhiên bóc trần vết sẹo của chị gái mình.
Ngụy Nhiêu giúp muội muội phủi chút vụn bánh dính bên khóe miệng, dặn dò: "Lời này muội chỉ được nói với ta và Lâm Lâm thôi, tuyệt đối đừng có rêu rao khắp nơi đấy."
Chu Huệ Châu tròn mắt đáp: "Muội đâu có ngốc. Người ngoài mà có dò hỏi, muội cũng chẳng thèm hé răng nửa lời đâu."
Chị em trong nhà nghị luận về Đại tỷ tỷ thì không sao, chứ truyền ra ngoài thì người mất mặt là cả Chu gia.
"Vị thần tiên công tử đó trông thế nào nhỉ? Chẳng lẽ còn đẹp trai hơn cả ca ca muội sao?" Hoắc Lâm xen vào hỏi.
Chu Huệ Châu lắc đầu: "Muội có được thấy đâu mà biết rõ được."
Ngụy Nhiêu quỷ thần xui khiến thế nào lại nghĩ ngay đến một gương mặt hoàn toàn xứng đáng với hai chữ "thần tiên", thời gian xem ra cũng khớp nhau. Nếu quả thực là Lục Trạc, thì cũng chẳng trách được cữu mẫu lại hao tâm tổn trí muốn tác hợp đến thế.
"Nhiêu tỷ tỷ, sao sáng nay tỷ không sang chỗ tổ mẫu?" Chu Huệ Châu lại quay về chuyện chính.
Ngụy Nhiêu bực bội nói: "Ngoại tổ mẫu bảo ta mau chóng tìm lấy một tấm chồng, còn nói chỉ cho ta ở lại trang tử đến cuối tháng này thôi. Lúc nào đính hôn thì lúc đó mới được quay lại."
Nghe đến đây, cả Chu Huệ Châu và Hoắc Lâm đều đã hiểu tại sao Ngụy Nhiêu lại tức giận đến vậy.
"Không được nói cho cữu mẫu và biểu tỷ biết đâu đấy." Ngụy Nhiêu nhéo tai Chu Huệ Châu, lên tiếng phòng bị trước.
Chu Huệ Châu cười hắc hắc: "Dù muội không nói, nhưng tỷ cứ ở lỳ trong phòng lâu như thế, mẹ muội kiểu gì chẳng đoán ra."
Ngụy Nhiêu hừ một tiếng, quay người đi dạo vào trong rừng đào.
Nhàn Trang vốn đủ rộng lớn, giả sơn, hồ nước, đình hóng mát hay rừng hoa đều có đủ. Mấy vị tiểu cô nương không thể tùy ý ra ngoài, dần dần lại tụ tập cùng nhau vui đùa trong trang viện.
Lúc chơi trốn tìm, Ngụy Nhiêu cố ý trốn lên trên cây. Chu Huệ Trân tìm một vòng không thấy nàng đâu đành phải nhận thua, nhưng đến khi Ngụy Nhiêu từ trên cây nhảy xuống, Chu Huệ Trân lại khăng khăng khẳng định Ngụy Nhiêu phạm quy.
"Thôi được rồi, ván này các tỷ trốn đi, để muội tới bắt." Hoắc Lâm đứng ra làm người hòa giải, cắt ngang tràng tranh luận líu lo không ngớt của Chu Huệ Trân.
Chu Huệ Trân hung tợn lườm Ngụy Nhiêu một cái rồi mới đi tìm chỗ trốn.
Ngụy Nhiêu chẳng thèm chấp nhặt với nàng ta. Tính từ lần cuối cùng mẫu nữ Vương thị ra ngoài đến nay đã qua sáu ngày, trăm phương ngàn kế để "tình cờ gặp gỡ" bao nhiêu công tử ca như vậy mà mãi chẳng thấy ai đến Nhàn Trang cầu hôn, tâm trạng Chu Huệ Trân có thể tốt mới là lạ, chẳng qua là đang mượn nàng để trút giận mà thôi.
Có điều, tâm trạng của Ngụy Nhiêu cũng đang tệ dần đi.
Nàng vẫn đang chiến tranh lạnh với ngoại tổ mẫu, ngày ngày tìm cách né tránh không gặp mặt để ép bà phải thu hồi quyết định kia. Ngặt nỗi ngoại tổ mẫu quá đỗi "cao tay", mắt thấy sắp đến cuối tháng mà bà vẫn chẳng có ý định làm hòa với nàng chút nào. Nàng không sang Phúc An Đường, bà cũng tuyệt nhiên không phái người đến tiểu viện để cho nàng một bậc thang mà xuống.
Bốn tỷ muội, hết hai người tâm sự nặng nề, trò chơi trốn tìm vì thế cũng tan rã trong không vui.
Chu Huệ Trân bỏ về phòng, Chu Huệ Châu và Hoắc Lâm rủ nhau ra bờ ao câu cá. Ngụy Nhiêu ngồi không yên, cậy mình thân thủ nhanh nhẹn liền lén lút chạy tới núp dưới chân tường sau phòng ngoại tổ mẫu ở Phúc An Đường, muốn nghe xem bà có cùng Liễu ma ma nhắc tới mình hay không.
Nếu ngoại tổ mẫu thật sự không chịu đổi ý, Ngụy Nhiêu quyết định sẽ thỏa hiệp, ai bảo bà đúng là vì muốn tốt cho nàng cơ chứ.
Ngụy Nhiêu đến rất đúng lúc. Nàng vừa mới lẻn tới dưới cửa sổ đã nghe thấy Lý công công vào thông truyền, nói là có bà mối tới cửa.
Trong phòng, Thọ An Quân và Liễu ma ma đều giật mình không nhỏ, mà Ngụy Nhiêu ở bên ngoài cũng vểnh tai lên nghe ngóng.
Bà mối ư? Đến cầu hôn cho Chu Huệ Trân sao? Hai mẹ con nhà nọ "quăng lưới rộng" thế mà thật sự bắt được cá rồi à?
Thọ An Quân gọi Liễu ma ma cùng đi lên sảnh đường gặp mặt bà mối, đồng thời phái người đi mời Vương thị tới.
Những trường hợp thế này Ngụy Nhiêu không tiện lộ diện, nàng lại vòng ra phía sau sảnh đường để nghe lén. Có tiểu nha hoàn đi ngang qua trông thấy nàng, Ngụy Nhiêu kịp thời đặt ngón tay lên môi ra hiệu. Tiểu nha hoàn vốn đã quá quen với tính cách của biểu cô nương nên chỉ mỉm cười, coi như không thấy gì mà tiếp tục bưng trà vào trong hầu hạ.
Ngụy Nhiêu nghiêng tai lắng nghe.
Bà mối vốn là hạng người mồm mép đỡ tay chân, nói năng hoa mỹ cả một hồi lâu, nhưng tóm lại ý chính là, Thế tử Tây Đình Hầu phủ, Hàn Liêu, nguyện ý cưới Chu Huệ Trân về làm kế thất*.
* kế thất: vợ kế.
Thế tử Tây Đình Hầu phủ!
Ngụy Nhiêu kinh ngạc đến mức há hốc mồm!
Anh Quốc Công phủ Lục gia vốn luôn là gia tộc tướng môn được các đời đế vương nể trọng nhất. Dưới uy danh của nam nhi Lục gia, các vị tướng quân khác đều trở nên mờ nhạt, mấy đời nay chưa ai vượt qua được bọn họ. Thế nhưng, kể từ khi bốn người huynh đệ đời phụ thân Lục Trạc ba chết một tàn, mà thế hệ của Lục Trạc khi ấy vẫn chưa trưởng thành, thì trong năm năm qua, phụ tử Hàn gia của Tây Đình Hầu phủ đã tỏa sáng rực rỡ, lập được không ít chiến công hiển hách.
Trong dân gian đã bắt đầu râm ran tin đồn rằng Hàn thị nhất tộc có khả năng sẽ thay thế địa vị của Anh Quốc Công phủ Lục gia.
Một Hàn gia đang lên như diều gặp gió như thế, vậy mà lại muốn cưới một nữ nhi Chu gia vốn mang tiếng xấu?
Không phải Ngụy Nhiêu xem thường biểu tỷ nhà mình, chỉ là chuyện cầu hôn này của Hàn gia, thế nào cũng thấy có ẩn tình khác.
Trong sảnh đường, nội tâm Vương thị đang sục sôi lửa nóng. Bà mối vừa đi khỏi, Vương thị đã không kịp chờ đợi mà thưa với Thọ An Quân: "Mẫu thân, con thấy hôn sự này hoàn toàn có thể thành!"
Thọ An Quân cười híp mắt hỏi lại: "Vậy sao? Thế ngươi nói thử xem, Hàn gia có điểm gì tốt?"
Vương thị lập tức tuôn ra một tràng về sự vẻ vang, phong quang của Hàn gia hiện tại.
Thọ An Quân lại hỏi: "Một vị Thế tử gia phong quang như thế, tại sao lại muốn cưới Trân nhi? Chẳng lẽ danh môn khuê tú tài đức vẹn toàn ở kinh thành không tốt hơn sao?"
Lúc này Vương thị mới nhận ra, nụ cười của bà mẫu là nụ cười giả tạo, trong lòng bà chưa chắc đã vui vẻ gì.
Vương thị ngượng nghịu đáp: "Con dâu ngu dốt, Hàn gia có điểm gì không ổn, xin mẫu thân chỉ điểm cho một hai."
Thấy thái độ con dâu biết điều, Thọ An Quân gật đầu, bắt đầu phân tích từng điểm một: "Thứ nhất, mẫu thân của Hàn Liêu, Tây Đình Hầu phu nhân là một hãn phụ* có tiếng. Bà ta không cho phép Tây Đình Hầu nạp thiếp, nhưng lại cực kỳ thích nhét tiểu thiếp cho ba đứa con trai của mình. Nguyên phối phu nhân của Hàn Liêu trước đây vì bất mãn với mẹ chồng nên có ra ngoài nói xấu vài câu. Sau khi Tây Đình Hầu phu nhân biết được đã chạy đến trước mặt Hàn Liêu khóc lóc một trận. Hàn Liêu nổi trận lôi đình, một tát đánh cho vợ mình thổ huyết. Vị nguyên phối đó từ ấy không còn được Hàn Liêu đoái hoài, lại ngày ngày bị mẹ chồng hành hạ, giày vò, cuối cùng mới rơi vào cảnh tiều tụy mà chết sớm."
* Hãn phụ: người đàn bà dữ dằn.
Vương thị nghe xong, nụ cười trên mặt lập tức tắt ngấm.
Thọ An Quân tiếp tục: "Thứ hai, Hàn Liêu đã có một cặp nhi nữ đích xuất, trưởng nữ mười bốn, trưởng tử mười hai, ngoài ra còn thêm mấy đứa con thứ nữa. Trân nhi gả đi là phải làm mẹ kế của một bầy mười mấy đứa trẻ. Mẹ kế vốn khó làm, riêng việc đối phó với đám trẻ đó thôi đã đủ khiến nó đau đầu nhức óc. Chỉ cần có chút sai sót rồi bị đứa nào đó chạy tới trước mặt Hàn Liêu hay Tây Đình Hầu phu nhân cáo trạng, thì một nàng dâu mới chân ướt chân ráo vào cửa như nó làm sao chịu thấu?"
"Thứ ba, Hàn Liêu vốn tính háo sắc, có mới nới cũ, thiếp thất trong nhà không mười người thì cũng chín người. Trân nhi tuy đẹp, nhưng thời gian qua đi chắc chắn sẽ bị hắn chán ghét mà vứt bỏ. Đến lúc nam nhân không còn che chở, Trân nhi nhất định sẽ lâm vào cảnh tứ cố vô thân trong Hầu phủ, đi đâu cũng phải nhìn sắc mặt người khác mà nhận lấy uất ức."
Vương thị nghe mà trợn mắt hốc mồm. Phải một lúc lâu sau, bà ta mới hỏi một câu mà chính Ngụy Nhiêu cũng đang rất muốn biết: "Mẫu thân, người bình thường có bao giờ ra khỏi cửa đâu, làm sao lại nắm rõ chuyện trong kinh thành đến như vậy?". Quả thực là những thâm cung bí sử này cứ như được bà tùy ý lấy ra từ trong túi vậy!
Thọ An Quân chỉ cười nhạt một tiếng: "Những việc này ngươi không cần bận tâm. Tóm lại hôn sự này không ổn, mấy ngày nữa ta sẽ tìm một cái cớ thích hợp để từ chối Hàn gia. Ngươi cứ coi như không biết chuyện này, tuyệt đối không được tiết lộ nửa câu với Trân nhi."