"Ngài tại sao lại ở chỗ này?"
Xác định Lục Trạc và hai tên thích khách này không cùng một phe, cũng không có ý định động thủ với mình, Ngụy Nhiêu phủi phủi bụi đất trên váy rồi đứng dậy.
Lúc này dáng vẻ của nàng có chút chật vật. Dù sao cũng vừa leo núi, lội nước, tóc mai lại bị mũ quan ép chặt đã lâu, vừa rồi ngồi bên bờ suối chỉ tùy tiện vuốt lại, chưa kịp thu xếp chỉn chu thì đã nhận ra nguy hiểm.
Thế nhưng, gương mặt trắng nõn bóng bẩy, đôi mày ngài mắt phượng cùng bờ môi đỏ mọng như vừa được gột rửa qua nước ấy vẫn đẹp đến mức chói mắt.
Tuy khoác trên mình nam trang, nhưng gấm vóc hoa lệ, eo nhỏ thướt tha, nàng giống như đóa thược dược rực rỡ giữa đám cỏ dại, yêu kiều diễm lệ, nổi bật không ai bì kịp.
Lục Trạc thầm nghĩ, vị Tứ cô nương này quả nhiên xứng đáng với danh hiệu "Kinh thành đệ nhất mỹ nhân" mà Thích Trọng Khải dành cho nàng, chỉ có điều tính cách hơi quá kiêu ngạo bất tuân.
"Đây chính là thái độ cô đối đãi với ân nhân cứu mạng của mình sao?"
Dáng người hắn thẳng tắp, vị trí đang đứng lại cao hơn Ngụy Nhiêu, đôi mày thanh lãnh hiện lên vài phần khí thế của kẻ bề trên.
Ân nhân cứu mạng?
Ngụy Nhiêu cúi đầu, hai tên thích khách đang nằm sấp mặt trên bãi cỏ, sau gáy mỗi tên đều lộ ra một vệt máu đỏ quỷ dị.
Xem ra, Lục Trạc quả thực có lòng muốn cứu nàng.
Vấn đề là, Lục Trạc đến từ lúc nào? Hắn đã đứng ngoài quan sát bao lâu, và tại sao lại chọn đúng thời điểm nàng gặp nguy hiểm nhất mới ra tay?
"Ngài vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta." Ngụy Nhiêu ngẩng đầu, trong mắt chỉ có sự cảnh giác, chẳng mảy may thấy chút lòng cảm kích nào.
Lục Trạc nhìn thấu sự nghi kỵ của nàng, trên khuôn mặt tuấn mỹ hiện lên một tia cười lạnh: "Ta vào núi thưởng mai, tình cờ phát hiện hai kẻ này hành tung lén lút nên một đường truy đuổi tới đây. Sao nào, Ngụy cô nương hoài nghi ta và bọn chúng là đồng bọn?"
Ngụy Nhiêu đáp: "Thế thì không phải, chỉ là hai kẻ này hẳn đã mai phục ở đây một khoảng thời gian rồi. Ta rất hiếu kỳ, trong thời gian đó Lục công tử đã làm gì?"
Lục Trạc nghiêng người, chỉ về phía bụi rậm nơi mình vừa ẩn thân: "Trước khi chưa rõ dụng ý của hai kẻ đó, ta không tiện mạo muội ra tay. Bất quá 'phi lễ chớ nhìn', Ngụy cô nương cứ yên tâm."
Tình cảnh dưới đầm nước lúc nãy, Lục Trạc chỉ liếc qua một cái liền thu hồi ánh mắt, tự nhận không hề nhìn thấy bất kỳ chi tiết nào.
"Nhưng Lục công tử cũng không hề ngăn cản hành vi 'phi lễ' của hai kẻ này." Ngụy Nhiêu châm chọc.
Nàng không phải không cảm kích việc Lục Trạc đã giúp đỡ, dẫu cho nàng cũng chẳng cần đến, nhưng động cơ ra tay của Lục Trạc vốn chẳng đơn thuần, mà cái tư thái cao cao tại thượng của hắn cũng khiến người ta phản cảm.
Nàng không yêu cầu Lục Trạc phải làm một quân tử, nhưng hắn cũng đừng có tự xưng là quân tử. Nếu thật sự là người quân tử, hắn đã không trơ mắt nhìn hai kẻ loạn tặc kia chiếm tiện nghi của mấy tiểu cô nương.
Ngụy Nhiêu cùng hai vị biểu muội đều không phải hạng người quá coi trọng quy củ, chẳng mấy bận tâm việc bị hai kẻ chết tiệt kia rình coi bắp chân, chứ đổi lại là người khác, e là đã khóc đến chết rồi.
"Nếu bản thân biết tuân thủ nghiêm ngặt 'phi lễ chớ động', thì sao đến mức để người khác phải 'phi lễ chớ nhìn'." Lục Trạc nhẹ nhàng đâm chọc ngược lại.
Hôm nay nếu là cô nương nhà khác, Lục Trạc tuyệt đối sẽ không để hai tên thích khách kia có cơ hội rình rập. Còn mấy vị tiểu cô nương như Ngụy Nhiêu, thật sự là thiếu giáo huấn.
Nói đến mức này, Ngụy Nhiêu rốt cuộc cũng hiểu rõ ý tứ của Lục Trạc.
Giúp nàng là thật, mà muốn dạy dỗ nàng cũng là thật.
"Đa tạ Lục công tử đã khổ tâm, giáo huấn này ta nhận. Sau chuyện ngày hôm nay, chúng ta sẽ không đơn độc lên núi nữa. Chỉ là, các tỷ muội khác trong nhà ta đều là nữ lưu yếu đuối, nếu tương lai Lục công tử lại gặp lúc bọn họ bị kẻ xấu ám toán, xin hãy kịp thời tương trợ. Ngụy Nhiêu cùng người nhà đều sẽ cảm niệm ân đức của ngài. Còn nếu chỉ có một mình ta gặp nạn, Lục công tử cứ việc bỏ mặc là được."
Lục Trạc cau mày, nàng có ý gì đây?
Ngụy Nhiêu không muốn phí lời thêm nữa, chỉ vào hai cái xác trên mặt đất rồi nói: "Ta phải về rồi, chỗ này phiền Lục công tử xử lý một chút."
Nói xong, Ngụy Nhiêu bước ra khỏi vùng đất trũng, nhìn thẳng về phía trước, đi lướt qua người Lục Trạc như không hề thấy hắn.
Lục Trạc đứng quay lưng về phía nàng, đôi mày nhíu chặt vẫn không hề giãn ra dù Ngụy Nhiêu đã rời đi.
Kẻ khinh suất hành động là nàng, không cảm kích thì cũng thôi đi, lại còn nói năng âm dương quái khí* như vậy là có ý gì?
* Âm dương quái khí: kiểu nói chuyện mỉa mai, kỳ quặc, khó đoán ý đồ.
"Nhiêu tỷ tỷ, sao tỷ đi xa quá vậy?"
"Ta thấy có hai con rắn đen."
"A! Ở đây có rắn sao?"
"Ừm, mấy con cá này chúng ta mang về ăn đi. Hai con rắn kia trông không bình thường lắm, có thể sẽ dẫn thêm những con khác tới."
Mấy vị tiểu cô nương luống cuống tay chân thu dọn đồ đạc mang theo, rồi dưới sự dẫn dắt của Ngụy Nhiêu mà rời khỏi đó.
Lục Trạc ẩn mình giữa rừng cây, nhìn theo bóng lưng mấy người rời đi, trong lòng cũng nhẹ nhõm đôi chút. Cuối cùng nàng vẫn còn biết thế nào là nguy hiểm, không đến mức u mê không tỉnh.
Còn về những ẩn ý trong lời nói của Ngụy Nhiêu... Lục Trạc nhìn về phía hai cái xác trên đất, đáy mắt hiện lên vẻ nghiền ngẫm.
Ngay từ lần đầu chú ý tới hai kẻ này, Lục Trạc đã phát hiện bọn chúng không giống lưu manh bình thường, thậm chí cũng chẳng phải sơn tặc cường đạo. Hành sự cẩn mật thế này, chúng giống những thích khách được huấn luyện bài bản hơn.
Kẻ có thể nuôi được thích khách, không phú thì cũng quý.
Mục đích của chúng cũng rất rõ ràng, chỉ nhắm vào Ngụy Nhiêu, không động đến các cô nương khác.
Là vì sắc, hay là vì mệnh?
Ánh mắt Lục Trạc lạnh xuống. Tuy hắn không ưa tác phong của Ngụy Nhiêu, nhưng nàng cũng chỉ là một tiểu cô nương được trưởng bối nuông chiều mà thôi, kẻ nào lại ác độc đến mức muốn hại nàng?
Lục Trạc cúi người, lật hai cái xác lên để tìm kiếm manh mối. Sau khi lục soát một lượt các túi áo mà không thấy gì, hắn ngẩng đầu định giật khăn che mặt của chúng ra. Đột nhiên, ánh mắt hắn khựng lại trước một điểm đỏ thắm ngay chính giữa trán của một tên thích khách, trông rực rỡ tựa như một nốt ruồi son.
Lục Trạc nhìn sang tên còn lại, quả nhiên trên trán hắn cũng có một điểm tương tự, ở cùng một vị trí không sai lệch chút nào.
Trong đầu đột nhiên hiện lên cảnh tượng Ngụy Nhiêu lăn nửa vòng dưới đất lúc bị hai kẻ kia tấn công, những động tác sau đó đều bị che khuất, tim Lục Trạc khẽ run lên.
Nha đầu kia... lại còn dám giết người?
"Nếu như chỉ có chính ta gặp nạn, Lục công tử cứ việc bỏ mặc."
Câu nói này, Lục Trạc rốt cuộc cũng đã hiểu.
Với bản lĩnh chỉ lăn nửa vòng đã lấy đi hai mạng người này, thì dù có thêm hai tên thích khách nữa cũng chưa chắc đã là đối thủ của nàng.
.
Dưới chân núi Vân Vụ, Ngụy Nhiêu ngoài mặt vẫn mỉm cười nghe Chu Huệ Châu và Hoắc Lâm trò chuyện, nhưng trong lòng lại lạnh lẽo đến cực điểm.
Thời gian trôi qua bốn năm, lại có kẻ muốn lấy mạng nàng.
Thừa An Bá phủ vốn không có kẻ thù, nàng cùng phía ngoại tổ mẫu tính đi tính lại thì người từng đắc tội chỉ có thể là người trong cung. Hoặc là kẻ ghen ghét việc ngoại tổ mẫu được Nguyên Gia Đế kính trọng như Thái hậu nương nương, hoặc là những phi tần ghen tị với việc mẫu thân nàng năm xưa từng được sủng ái vô song. Thế nhưng mẫu thân đã bị đày đến hành cung Tây Sơn hơn hai năm, Nguyên Gia Đế cũng chẳng buồn đoái hoài, các hậu phi không có lý do gì đột nhiên nổi điên. Sự việc duy nhất có thể gây họa gần đây chỉ có chuyện Nguyên Gia Đế ban quà mừng thọ cho ngoại tổ mẫu.
Cho nên, lại là Thái hậu nương nương sao?
Phái thích khách tới nhưng không động vào tất cả tỷ muội, chỉ chọn lúc nàng lẻ bóng mới ra tay, là muốn ngụy tạo thành một vụ cướp sắc thông thường ư?
Tàn nhẫn độc ác, không hổ là kẻ chiến thắng cuối cùng sau khi đấu chết hàng loạt phi tần của Tiên đế.
Ngụy Nhiêu nắm chặt dây cương trong tay, ngay cả khi sợi dây thô ráp cứa đau lòng bàn tay nàng cũng không hề hay biết.
Mấy tỷ muội thúc ngựa dọc theo đường nhỏ, rất nhanh đã trở về Nhàn Trang.
Thọ An Quân đang trồng rau.
Nhàn Trang quá đẹp, Thọ An Quân không nỡ phá hỏng cảnh trí được bài trí tỉ mỉ bên trong nên đã mở một vườn rau nhỏ ngay sát bên ngoài trang viện. Một khoảnh đất nhỏ vừa đủ để bà thỏa mãn thú vui điền viên, lại thuận tiện quản lý, không đến mức quá mệt nhọc.
Lý công công đứng hầu bên cạnh Thọ An Quân, hai chủ tớ mỗi người cầm một chiếc cào cỏ, nhìn từ xa chẳng khác nào một đôi vợ chồng già ở nông thôn.
Ngụy Nhiêu bảo Chu Huệ Châu và Hoắc Lâm vào trang tử trước, sau khi xuống ngựa nàng cũng không cho Bích Đào đi theo mà tự mình chạy về phía vườn rau.
"Sao lại về sớm thế này?" Thọ An Quân ngạc nhiên hỏi. Lần nào ngoại tôn nữ lên núi mà chẳng chơi bời cả buổi sáng mới chịu về?
Lý công công là tâm phúc của ngoại tổ mẫu, Ngụy Nhiêu không cần giấu diếm. Nàng ngồi bệt xuống bên bờ ruộng, giọng căm hận nói: "Con gặp phải hai tên thích khách."
Thọ An Quân và Lý công công đồng thời dừng tay.
Một lúc lâu sau, Thọ An Quân bảo Ngụy Nhiêu bê giúp bát sứ đựng hạt giống. Hai tổ tôn, một người cày đất, một người gieo hạt, thấp giọng trò chuyện qua lại.
"Không bị thương chứ?"
"Con không sao. Chúng chỉ nhắm vào một mình con, Huệ Châu và các muội ấy đều không biết. Con đã âm thầm xử lý xong rồi, có điều lại đụng phải Thế tử Anh Quốc Công phủ — Lục Trạc."
Thọ An Quân lại giật mình một phen: "Lục Trạc?"
Ngụy Nhiêu gật đầu, thuật lại đầu đuôi sự việc một lần.
Thọ An Quân suy nghĩ rồi nói: "Hắn không biết con có bản lĩnh tự vệ, trì hoãn ra tay cũng là xuất phát từ ý tốt, Nhiêu Nhiêu đừng trách người ta."
Ngụy Nhiêu đáp: "Con hiểu, con cũng đã nói lời cảm tạ với hắn."
Dù không vì mình thì cũng phải vì các tỷ muội khác, vạn nhất ngày nào đó thật sự có chuyện cần cầu cạnh Lục Trạc thì sao? Người kia thái độ tuy ngạo mạn, nhưng tâm thế ngay thẳng, sẵn sàng ra tay cứu giúp kẻ yếu không hề quen biết.
Thọ An Quân nghe vậy liền biết, vị ngoại tôn nữ này của bà là người hiểu đạo lý nhất.
Về phần đám thích khách kia, Thọ An Quân đoán được là do ai sai khiến. Vấn đề là, nhà bà không quyền không thế, chẳng thể làm gì được vị kia.
"Nhẫn nhịn đi, không còn cách nào khác." Thọ An Quân khẽ thở dài, nhìn Ngụy Nhiêu dặn dò: "Thích khách kiên nhẫn chờ đến khi con lên núi mới động thủ, chứng tỏ chúng vẫn còn chỗ kiêng kị. Chúng ta coi như được một bài học, sau này đừng đơn độc lên núi chơi nữa. Nếu thật sự muốn đi, hãy mang theo nhiều hộ viện, cứ đường hoàng đi từ quan đạo mà lên."
Ngụy Nhiêu siết chặt hạt giống trong lòng bàn tay, không cam lòng nói: "Ít đi chơi mấy lần cũng chẳng sao, chỉ là con thấy thật uất ức."
Năm đó nàng suýt chết trong khe băng, hung thủ không hề bị trừng phạt, giờ đây chúng lại tới nữa.
Thọ An Quân liếc nhìn về hướng kinh thành, mỉm cười xoa đầu Ngụy Nhiêu: "Đừng uất ức, chẳng có gì đáng để uất ức cả. Người ta ghen ghét chúng ta nên mới muốn hại chúng ta. Chỉ cần chúng ta chú ý cẩn thận, đừng trúng kế, kẻ kia tính kế không thành sẽ càng thêm tức tối. Cơn giận hại thân, kẻ đó cũng chẳng nhảy nhót được bao lâu đâu."
Vị ở trong cung kia tuy bằng tuổi với bà, nhưng sức khỏe thì kém xa, thậm chí còn chẳng bằng cả Ngụy lão thái thái đang bị chứng phong thấp kinh niên.
Theo Thọ An Quân biết, năm đó khi Thái hậu hãm hại mẹ con con gái bà, bệnh tình của bà ta một nửa là giả vờ, nhưng nửa còn lại là thật. Hai năm nay bà ta hoàn toàn dựa vào đan dược để kéo dài hơi tàn. Là thuốc thì có ba phần độc, thỉnh thoảng ăn một bữa còn được, chứ ngày ngày coi thuốc như cơm thế kia thì chẳng khác nào lấy độc trị độc, tuyệt đối không phải là phương thuốc trường thọ.
"Con thử nghĩ mà xem, nếu bà ta sống thoải mái sung sướng, thì việc gì phải cứ mãi ghen ghét một kẻ nhũ mẫu nhỏ bé như ta?" Thọ An Quân trao cho Ngụy Nhiêu một ánh mắt đầy ẩn ý.
Ngụy Nhiêu bị sự lạc quan, khoáng đạt của ngoại tổ mẫu làm cho bật cười.
"Con người ta ấy mà, chính mình sống không thoải mái nên mới muốn kẻ khác cũng phải không thoải mái theo mình." Thọ An Quân tiếp tục đào đất, thần sắc đã khôi phục vẻ ung dung tự tại.
Theo góc nhìn của bà, vị Thái hậu kia là kẻ cực kỳ ham hố việc tranh sủng. Khi Tiên đế còn sống, bà ta cùng đám đàn bà của Tiên đế tranh giành, tìm kiếm niềm vui từ những thắng lợi trong cuộc đấu đá đó. Đến khi Tiên đế băng hà, Thái hậu trở thành kẻ chiến thắng lớn nhất hậu cung, không còn ai để tranh đấu nữa, bà ta đâm ra rảnh rỗi đến phát cuồng. Quay đầu nhìn lại, thấy Hoàng đế con trai mình đối đãi với một nhũ mẫu còn thân thiết hơn cả mẹ ruột, Thái hậu lập tức lại bắt đầu tranh giành lòng hiếu thảo của con trai.
Cái cách này nào có giống nương đối với nhi tử, mà càng giống như thê tử đối với trượng phu hơn.
Ta đã đuổi tiện nhân kia ra khỏi cung rồi, vậy mà ngươi còn dám gióng trống khua chiêng sai người đi tặng quà mừng thọ, khiến cả kinh thành này xem ta như một trò cười, làm sao mà được?
Tưởng tượng đến lòng đố kị và phẫn uất đang cuộn trào trong lòng Thái hậu, Thọ An Quân bất giác rùng mình một cái.
Có một bà mẹ như vậy, Nguyên Gia Đế sống cũng thật chẳng dễ dàng gì.
"Nhiêu Nhiêu nghe lời ta, sau này cứ ở lại trang tử với ta, không trêu vào được thì chúng ta lánh đi cho rảnh." Thọ An Quân một lần nữa dặn dò.
Ngụy Nhiêu nhìn quanh trang viên rộng lớn của ngoại tổ mẫu, nơi cảnh sắc tươi đẹp, nước biếc non xanh, cảm thấy nếu cứ ở lại đây thì cũng chẳng có gì phải hối tiếc.