Giữa vô số ánh mắt đổ dồn về phía mình, Sở Dật cười gượng hai tiếng rồi ngồi xuống trước mặt Chu Ngũ.
"Không có, tôi chỉ đang nghỉ phép thôi."
Anh bình thản giải thích: "Lần trước bị thương một chút, nằm viện hai tháng, giờ mới quay lại."
"Ra là vậy à?" Người vệ sĩ da ngăm gật gù, vẻ kinh ngạc trên mặt nhanh chóng chuyển thành bừng tỉnh. Chợt nhớ ra điều gì, anh ta lại tò mò ghé sát hơn một chút. "Ê, hôm đó rốt cuộc cậu làm gì thế? Sao sếp lại gọi riêng cậu vào nói chuyện?"
Sở Dật không thèm ngẩng đầu, thuận miệng bịa luôn: "À, lúc đó có một phục vụ bưng rượu đi ngang qua trước mặt tôi, trên người cậu ta có vấn đề khá rõ, nhưng khi ấy tôi lại đang mất tập trung nên không phát hiện kịp."
"Thế là bị sếp nhắc nhở vài câu."
Người vệ sĩ da ngăm lập tức lộ vẻ "thì ra là thế".
Thật ra anh ta cũng chẳng quá hứng thú với Sở Dật, chỉ thấy anh bị gọi đi nói chuyện riêng mà cuối cùng vẫn không bị sa thải, còn quay lại làm việc như bình thường nên mới thấy lạ thôi.
Hỏi xong, lòng hiếu kỳ cũng được thỏa mãn.
Đúng lúc anh ta định quay lại tiếp tục ăn cơm thì một vệ sĩ khác bên cạnh lên tiếng: "À đúng rồi, mấy hôm cậu không có ở đây lại xảy ra chuyện đấy, biết không?"
Động tác gắp thức ăn của Sở Dật khựng lại, ngẩng đầu nhìn.
"Chuyện gì?"
Người vệ sĩ da ngăm vừa nghe đã hăng hái chen vào: "Là chuyện hồi cậu mới tới ấy! Sếp bị người ta đánh, cậu biết chứ?"
Sở Dật im lặng.
Hồi anh mới tới...
Đương nhiên anh biết.
Lúc ấy kỳ mẫn cảm của anh đột nhiên bộc phát, trong lúc thần trí không tỉnh táo, anh nhớ mình đã đánh ai đó.
Sau khi tỉnh lại, phát hiện đối phương chẳng những không truy cứu mà còn lấy oán báo ân, giúp anh xử lý mọi chuyện phía sau. Anh vẫn luôn muốn tìm cơ hội gặp trực tiếp để cảm ơn.
Đáng tiếc mãi vẫn không tìm được người.
Về sau, khi nhìn thấy trên mặt Tần Xuyên Từ có vết thương ở hành lang...
Lúc ấy anh đã nghi ngờ hung thủ chính là mình.
Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại.
Kỳ mẫn cảm của anh vốn cũng là nhờ Tần Xuyên Từ ban cho.
Thế thì... cũng coi như hắn tự chuốc lấy.
Người đang nói hoàn toàn không nhận ra vẻ mặt khác thường của Sở Dật, vẫn thao thao bất tuyệt: "Vốn dĩ mãi không tìm ra hung thủ, ai cũng thấy lạ. Thế mà cậu đoán xem?"
"Khoảng hai tháng trước ấy, mẹ nó, sếp lại bị đánh tiếp!"
"Lần này còn nặng hơn lần trước! Mặt sếp vốn đẹp thế, nhìn mà... chậc chậc. Quan trọng là hung thủ vẫn không tìm ra! Đội trưởng còn đi hỏi sếp mà cũng chẳng hỏi được gì!"
Hai tháng trước...
À.
Lần đó à...
Lần đó cũng là Tần Xuyên Từ tự chuốc lấy thôi.
Sở Dật lặng lẽ cúi đầu, tiếp tục xử lý phần cơm của mình.
Một vệ sĩ khác vỗ đùi, tức tối nhập cuộc: "Đúng vậy đấy! Cậu nói xem có bực không chứ!"
"Quan trọng là tên hung thủ này thần bí quá, cả hai lần đều canh đúng lúc anh em mình lơ là nhất hoặc không có mặt mới ra tay!"
"Mà sếp thì chẳng đưa chỉ thị gì cụ thể, chỉ bảo khỏi điều tra nữa, làm giờ tụi mình mù mờ luôn, ngay cả người cũng chẳng tìm ra..."
Đề tài vừa mở ra, cả phòng nghỉ lập tức sôi nổi hẳn.
"Tôi thấy chắc chắn là người trong nội bộ! Không thì sao nắm rõ lịch trình với lỗ hổng an ninh của sếp thế được?"
"Không đúng đâu, người mình ai mà dám?"
"Hay là cao thủ do đối thủ thương mại thuê tới?"
"Thôi đi ông, đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi."
May mà phòng nghỉ cách âm rất tốt, nếu không với cái không khí này, e là mái nhà cũng bị lật tung.
Người vệ sĩ da ngăm nhìn Sở Dật và Chu Ngũ đang yên lặng ăn cơm ở góc phòng, hoàn toàn lạc quẻ với bầu không khí bàn luận sôi nổi xung quanh, thuận miệng hỏi: "Ê, còn hai cậu thì sao? Im từ nãy tới giờ. Có manh mối gì không? Chu Ngũ! Dạo này chẳng phải cậu thân với trợ lý Giang lắm à? Không nghe được tin gì sao?"
Bị gọi trúng tên, Chu Ngũ giật mình ngẩng đầu.
Đối diện ánh mắt của người vệ sĩ da ngăm, cậu ta lắc đầu như trống bỏi, vẻ mặt chân thành vô cùng.
"Hả? Tôi không biết mà, tôi không biết..."
-------------
Buổi tối.
Trong phòng khách của biệt thự chính.
Tần Xuyên Từ một mình ngồi trên chiếc sofa rộng lớn, dáng vẻ ung dung thoải mái.
Chiếc TV trước mặt đang phát một bộ phim cổ trang tranh đoạt quyền lực.
Nam chính của bộ phim chính là cậu em trai cùng cha khác mẹ của hắn, Tần Nguyên.
Diễn xuất của Tần Nguyên cực kỳ xuất sắc. Dù Tần Xuyên Từ đánh giá cậu ta thế nào thì trong mắt công chúng, danh tiếng của Tần Nguyên vẫn luôn rất cao.
Trên màn hình, Cửu hoàng tử do Tần Nguyên thủ vai mặc long bào màu đen huyền, tay cầm thanh trường kiếm còn nhỏ máu, đứng giữa đại điện ngập xác chết.
Hắn đã giết sạch mọi kẻ cản đường, để máu nhuộm đỏ cả hoàng cung, từng bước từng bước leo l*n đ*nh cao quyền lực.
Máy quay chuyển sang cận cảnh.
Hắn chậm rãi phất tay áo, nhìn xuống bá quan văn võ đang quỳ rạp phía dưới vì kinh hãi, giữa đôi mày là khí thế lạnh lùng, kiêu ngạo không gì có thể xóa nhòa.
"Các ngươi thấy... ngôi vị Hoàng đế này, cô có xứng đáng ngồi hay không?"
Tần Xuyên Từ nhìn màn trình diễn của Tần Nguyên trên màn hình, khóe môi khẽ nhếch lên, bật ra một tiếng cười khẩy đầy hàm ý.
"Thằng nhóc này... đúng là biết cách lấy lòng chính mình."
Vừa dứt lời, phía sau vang lên tiếng bước chân trầm ổn.
Giang Phong bước nhanh đến cạnh ghế sofa, hơi khom người.
"Tần tổng, phía trường Thánh Luân... đã có kết quả rồi."
Nghe vậy, Tần Xuyên Từ chậm rãi ngước mắt.
Giang Phong đưa tới một túi hồ sơ được niêm phong. Tần Xuyên Từ nhận lấy, xé miệng túi rồi nhanh chóng lướt mắt đọc nội dung bên trong.
Giang Phong đứng phía sau sofa, cúi đầu im lặng.
--------------
Những ngày Sở Dật ở trang viên Tần gia lại yên bình ngoài dự liệu.
Ngoại trừ việc không được phép rời khỏi nơi này thì những mặt khác đều không có vấn đề gì.
Mấy ngày đầu, anh vẫn luôn sống trong thấp thỏm, lo Tần Xuyên Từ sẽ tiếp tục đánh dấu mình.
Thế nhưng Tần Xuyên Từ lại như thể đã hoàn toàn quên mất sự tồn tại của anh.
Đừng nói là sai người đến tìm, ngay cả cơ hội chạm mặt nhau trong trang viên cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Điều đó khiến thần kinh luôn căng như dây đàn của Sở Dật cuối cùng cũng dần thả lỏng.
Anh bắt đầu thật sự bước vào giai đoạn "tịnh dưỡng".
Chỉ là ở lì trong phòng lâu quá thì con người cũng dễ phát chán.
Dù bác sĩ dặn không được vận động mạnh, nhưng đi dạo nhẹ nhàng thì vẫn được phép.
Chẳng mấy chốc, Sở Dật đã tìm được một nơi cực kỳ lý tưởng. Đó là dãy hành lang của khu biệt thự chính.
Mỗi khi Tần Xuyên Từ còn ở trong trang viên, anh tuyệt đối sẽ không bén mảng tới khu vực biệt thự chính. Nhưng hễ hắn đến công ty làm việc, anh lại cố tình chạy đến nơi này.
Ánh nắng ở đây rất đẹp, từ trên cao nghiêng xuống, phủ đầy cả hành lang.
Nếu không nhìn mảnh đất trơ trụi bên cạnh, chỉ riêng dãy hành lang đan xen giữa ánh sáng và bóng râm thôi cũng đã đẹp đến mức khiến người ta rung động.
Sở Dật tựa lưng vào một cột đá lạnh buốt. Ánh nắng đầu đông ấm áp nhưng không gay gắt khiến anh nheo mắt, lặng lẽ tận hưởng khoảng thời gian bình yên hiếm có này.
Hơi ấm bao bọc lấy toàn thân, cơn buồn ngủ cũng từ từ kéo đến.
Sở Dật dụi đôi mắt hơi cay, mí mắt bắt đầu díp lại.
Anh đứng thẳng người, vươn vai một cái rồi chuẩn bị quay về ký túc xá ngủ bù.
Nhưng vừa bước được hai bước, ở cuối tầm mắt, một bóng người quen thuộc đang vội vã đi về một hướng khác.
Nhìn kiểu gì... cũng thấy rất quen.