Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 78: Đi Ăn

Sở Dật nheo mắt nhìn kỹ, rồi cất tiếng gọi: "Bác sĩ Lưu?"

Giọng anh không lớn, nhưng trong không gian vắng lặng của dãy hành lang lại vang lên vô cùng rõ ràng.

Bóng người phía trước cứng đờ, bước chân cũng khựng lại.

Một lúc sau mới chậm rãi quay người, trên mặt gượng gạo nặn ra một nụ cười.

"Ha... ha ha... thì ra là cậu Sở, trùng hợp thật."

Chính là bác sĩ Lưu Tuyết Anh, người từng khám cho Sở Dật ở bệnh viện Tân Doanh.

Trong lòng Lưu Tuyết Anh chỉ biết than khổ.

Vừa từ xa nhìn thấy bóng Sở Dật, cô đã lập tức quay đầu bỏ chạy.

Ai ngờ mới gặp có đúng một lần, đứng xa như vậy mà đối phương vẫn nhận ra cô ngay!

Sở Dật chậm rãi bước tới, nhìn dáng vẻ căng thẳng đến mức tay chân luống cuống của cô, có chút khó hiểu.

"Sao bác sĩ Lưu lại ở đây?"

"À... ha ha..." Lưu Tuyết Anh gãi đầu đầy ngượng ngùng. "Tôi... được Tần tổng điều sang làm bác sĩ gia đình."

Sở Dật nghe vậy thì hiểu ra.

Bệnh viện Tân Doanh vốn là sản nghiệp của nhà họ Tần, điều một bác sĩ sang làm bác sĩ riêng cũng là chuyện hết sức bình thường.

Chỉ là vẻ căng thẳng của Lưu Tuyết Anh khiến anh không hiểu nổi.

"Cô sao vậy?"

Lưu Tuyết Anh cười gượng, gãi gãi má, giọng nhỏ đi.

"Ừm... xin lỗi nhé, lần trước tôi không giúp được cậu..."

Sở Dật sửng sốt, rồi bật cười lắc đầu.

"Không đâu, cô chịu nói cho tôi biết những chuyện đó, tôi đã rất cảm kích rồi."

"Nói thật, nhìn tình hình lúc ấy tôi còn tưởng cô sẽ bị xử phạt vì chuyện đó. Bây giờ thấy cô vẫn bình an, tôi cũng yên tâm hơn."

Với Lưu Tuyết Anh, Sở Dật thật lòng biết ơn.

Nếu không có cô, có lẽ đến tận bây giờ anh vẫn còn bị che mắt, ngốc nghếch cho rằng Tần Xuyên Từ chỉ là một Alpha có pheromone mạnh hơn người bình thường.

Còn chuyện giúp hay không giúp...

Một bác sĩ Beta bình thường thì làm sao chống lại được Tần Xuyên Từ?

Nghe Sở Dật nói vậy, thần kinh đang căng cứng của Lưu Tuyết Anh mới dần thả lỏng.

Cô nhìn quanh một vòng, xác nhận không có ai rồi mới ghé sát lại, hạ giọng nói: "Thật ra ngay ngày đầu cậu nhập viện, cấp trên đã ra thông báo phải 'tiếp đón cẩn thận', tuyệt đối không được làm bất kỳ xét nghiệm nào ngoài yêu cầu."

Cô bĩu môi, giọng mang theo chút hả hê.

"Nhưng cháu gái của trưởng khoa vốn có hiềm khích với tôi, bình thường đã ghét tôi lắm rồi nên cố tình không báo. Kết quả là tôi khám cho cậu."

"Con bé đó vốn muốn hại tôi dính rắc rối, ai ngờ cuối cùng người xui xẻo lại là chính nó."

Nghe Lưu Tuyết Anh kể lại sinh động như vậy, Sở Dật không nhịn được bật cười.

Thấy cuối cùng anh cũng cười thoải mái, Lưu Tuyết Anh mới âm thầm thở phào.

Sở dĩ cô không dám gặp Sở Dật là vì trong mắt cô, Sở Dật là người bị hại, còn hung thủ... lại chính là ông chủ của cô, Tần Xuyên Từ.

Hồi đó cô còn hùng hồn đòi giúp người ta tìm hỗ trợ pháp lý.

Kết quả quay đầu một cái, bản thân lại đi làm cho chính "hung thủ".

Nghĩ kiểu gì cũng thấy có lỗi.

Nghĩ đến đó, ánh mắt cô nhìn Sở Dật bất giác mang theo vài phần thương xót.

"Được rồi, bên tôi còn việc." Lưu Tuyết Anh nhìn đồng hồ. "Nghe nói cậu vừa xuất viện, cơ thể vẫn chưa hồi phục hẳn, mau về nghỉ ngơi đi."

Sở Dật gật đầu, giơ tay vẫy nhẹ.

"Được, cô bận đi."

Nhìn theo bóng Lưu Tuyết Anh rời đi, nụ cười trên mặt Sở Dật cũng dần biến mất.

Đương nhiên anh nhận ra ánh mắt cuối cùng của cô.

Thương hại?

Hay đồng cảm?

Không ngờ cũng có ngày mình lại bị người khác nhìn bằng ánh mắt ấy.

Sở Dật mím chặt môi, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Anh quay người, định men theo đường cũ trở về khu ký túc.

Thế nhưng vừa rẽ qua góc hành lang, trước mặt đột nhiên xuất hiện một "bức tường người" vững chắc.

Sở Dật vội vàng phanh lại, nhưng quán tính vẫn khiến anh lảo đảo, đâm thẳng vào lòng đối phương.

Mùi tuyết lạnh quen thuộc lập tức tràn vào khoang mũi.

Tần Xuyên Từ bị va đến hơi lắc người, theo bản năng khẽ nhíu mày. Đến khi nhìn rõ người trong lòng là ai, chân mày hắn lại hơi nhướng lên.

Sở Dật nhanh chóng đứng vững, thấy người trước mặt là Tần Xuyên Từ thì lập tức cau mày.

Hôm nay... sao tên này tan làm sớm thế?

Chưa kịp mở miệng, Tần Xuyên Từ đã lên tiếng trước.

"Sao cậu lại ở đây?"

"...Đi dạo."

"Đi dạo?"

Ánh mắt Tần Xuyên Từ lướt qua Sở Dật, nhìn về dãy hành lang phía sau anh, như đang suy nghĩ điều gì.

"Cậu thích chỗ này à?"

Sở Dật đáp qua loa: "Cũng... tạm được."

Tần Xuyên Từ mỉm cười, không hỏi thêm nữa, dường như vừa rồi chỉ là thuận miệng hỏi mà thôi.

Hắn đổi chủ đề, giọng điệu tự nhiên: "Đã gặp cậu ở đây rồi thì tiện báo luôn."

"Ngày mai, đi với tôi một chuyến."

Sở Dật nhíu mày.

"Chẳng phải anh nói cho tôi nghỉ nửa tháng sao?"

Khóe môi Tần Xuyên Từ cong lên thành một nụ cười đầy ẩn ý. Ánh mắt hắn dừng trên gương mặt Sở Dật, giọng nói vẫn ôn hòa như cũ.

"Không phải đưa cậu đi làm."

"Tôi đưa cậu đi ăn."

Vừa nói xong, Tần Xuyên Từ không cho Sở Dật cơ hội hỏi thêm, nghiêng người lướt qua anh rồi sải bước đi thẳng vào sâu trong biệt thự.

Sở Dật đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần ở cuối hành lang, mày nhíu chặt.

Đi ăn?

Dẫn anh đi ăn làm gì?

----------------

Sáng hôm sau.

Sở Dật thay đồng phục vệ sĩ, đứng cạnh xe chờ Tần Xuyên Từ.

Không bao lâu sau, Tần Xuyên Từ từ trong biệt thự bước ra. Hôm nay hắn mặc một chiếc áo khoác dạ cashmere màu xám, khiến vẻ sắc lạnh thường ngày dịu đi đôi chút, trông ôn hòa như ngọc.

Ánh mắt hắn dừng trên bộ đồng phục của Sở Dật trong giây lát.

"Đã nói hôm nay không phải đi làm."

Sở Dật đáp không cảm xúc:;"Cứ xem là đi làm đi."

Tần Xuyên Từ khẽ cười, cũng không ép buộc, chỉ bước tới mở cửa xe.

"Lên trước đi."

Sở Dật không do dự, cúi người ngồi vào trong xe.

Cửa xe khép lại, khoang xe lập tức chìm vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng hít thở khe khẽ.

Chẳng mấy chốc, Tần Xuyên Từ cũng lên xe, ngồi ngay bên cạnh anh.

Mùi tuyết lạnh nhàn nhạt trên người hắn như có như không quẩn quanh nơi đầu mũi, khiến Sở Dật theo bản năng dịch sát về phía cửa xe hơn một chút.

Dường như Tần Xuyên Từ không hề để ý đến động tác nhỏ ấy. Hắn lấy điện thoại ra xem, hình như vẫn luôn có người nhắn tin cho mình.

Sở Dật không quan tâm chuyện đó. Điều anh muốn biết hơn là mục đích của chuyến đi hôm nay.

Tần Xuyên Từ tuyệt đối không thể chỉ đơn thuần dẫn anh đi ăn.

Nghĩ một lúc, Sở Dật quay đầu, chủ động phá vỡ bầu không khí im lặng.

"Đi đâu?"

Ánh mắt Tần Xuyên Từ vẫn không rời màn hình điện thoại, chỉ khẽ đáp: "Thiên Khung Vân Đỉnh."

Nghe xong, Sở Dật lặng lẽ quay mặt đi.

... Anh chẳng biết đó là chỗ nào.

Thấy Tần Xuyên Từ không để ý đến mình, anh lén lấy điện thoại trong túi ra, nhanh tay gõ bốn chữ "Thiên Khung Vân Đỉnh" vào ô tìm kiếm.

Ngay lập tức, hàng loạt kết quả hiện ra.

Nhiều đến mức hoa cả mắt, cuối cùng anh chỉ nhìn thấy nổi bật sáu chữ: Nhà hàng cao cấp bậc nhất Đế Đô.

Liếc qua vị trí trên bản đồ, nơi đó cũng không quá xa.

Sở Dật khẽ nhíu mày.

Đầu ngón tay miết nhẹ trên màn hình lạnh ngắt, cảm giác bất an trong lòng càng lúc càng rõ.

Do dự hồi lâu, cuối cùng anh vẫn không nhịn được mà hỏi tiếp: "... Chắc không phải chỉ có hai người chúng ta chứ?"

Lúc này Tần Xuyên Từ mới chịu rời mắt khỏi điện thoại, quay sang nhìn anh đầy hứng thú.

"Ừm... nếu cậu muốn, sau khi xong việc ở đó, tôi có thể đưa cậu đến một nơi khác, chỉ có hai chúng ta."

... Tôi nói câu nào thể hiện là tôi muốn vậy?

Khóe môi Sở Dật giật nhẹ, cười mà như không cười.

"Cảm ơn, không cần."

Nói xong, anh quay mặt đi, không thèm để ý đến Tần Xuyên Từ nữa.

Chỉ cần không phải ăn riêng với hắn là được.

Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh hai người ngồi đối diện nhau dùng bữa thôi, Sở Dật đã thấy da đầu tê dại rồi.