Trong xe lại chìm vào im lặng.
Điều đó khiến Sở Dật, người vẫn luôn chờ Tần Xuyên Từ đưa thuốc cho mình khẽ nhíu mày.
Anh nhìn gương mặt tuấn tú của hắn, trong lòng dâng lên một linh cảm chẳng lành.
l**m đôi môi khô khốc, cuối cùng anh vẫn không nhịn được mà chủ động mở lời: "... Anh không định đưa thuốc cho tôi nữa sao?"
Hàng mi của Tần Xuyên Từ khẽ động, khóe môi cong lên thành một nụ cười nhàn nhạt.
"Không cần uống nữa."
Chỉ một câu nói ấy thôi, cũng đủ khiến Sở Dật như rơi xuống hầm băng.
Anh hít sâu một hơi, phần da sau gáy vốn đã lành lặn bỗng vô cớ nhói lên từng cơn đau ảo.
Ký ức về đêm hỗn loạn kia lập tức phá tan con đê mà suốt hai tháng qua anh cố công dựng lên để phong kín.
Nỗi nhục nhã khi bị cưỡng ép đánh dấu.
Cảm giác để mặc mùi tuyết lạnh ấy xâm nhập vào biển tinh thần, mặc sức càn quét, từng chút từng chút một nuốt chửng mọi ngóc ngách trong ý thức, cuốn lấy toàn bộ pheromone của anh.
Cảm giác như sắp sụp đổ, chỉ hận không thể ngất lịm đi ngay lúc đó...
Đến giờ vẫn rõ mồn một.
Sắc mặt Sở Dật lập tức tái nhợt.
Anh cúi đầu, ánh mắt mất đi tiêu điểm.
Trong khoảnh khắc ấy, dường như anh lại nhìn thấy cánh tay từng siết chặt lấy eo mình, ép anh không thể cử động.
Đồng tử bỗng co rút.
Bàn tay buông bên người lặng lẽ siết thành nắm đấm.
Hơi thở cũng bắt đầu trở nên gấp gáp.
Đúng lúc ấy, một bàn tay bất ngờ vươn tới.
Mang theo hơi lạnh thanh khiết của tuyết, nhẹ nhàng phủ lên sau gáy anh.
"!"
Toàn thân Sở Dật cứng đờ, từng sợi lông tơ đều dựng đứng.
Nhưng cảm giác đau đớn và bị xâm phạm như anh tưởng tượng lại không hề xuất hiện.
Nơi tuyến thể chỉ truyền đến hơi ấm dịu nhẹ.
Nhiệt độ thuộc về một người khác xuyên qua lòng bàn tay, rõ ràng truyền sang cơ thể anh.
Ngoài hành động có phần vượt giới hạn ấy, bàn tay kia không hề có thêm bất cứ cử chỉ mạo phạm nào.
Giọng nói của Tần Xuyên Từ vang lên bên tai anh.
"Đừng căng thẳng. Lần trước chỉ là ngoài ý muốn, lần này sẽ không đau."
Mùi tuyết dịu nhẹ theo từng lời hắn nói chậm rãi lan tỏa quanh người Sở Dật.
Ẩn chứa ý trấn an, tựa như đang nhỏ giọng dỗ dành một chú mèo vừa bị kinh hãi.
Từng làn pheromone đều vô cùng dịu dàng, không hề mang theo chút công kích nào, như đang cố chứng minh rằng bản thân hoàn toàn vô hại.
Khác hẳn với dáng vẻ bá đạo, hung hãn của đêm hôm đó.
Điều kỳ lạ là...
Cơ thể đang căng cứng của Sở Dật thật sự dần thả lỏng dưới sự xoa dịu ấy.
Nỗi sợ hãi ăn sâu trong ký ức cũng chậm rãi lắng xuống. Hơi thở từng chút một trở lại ổn định.
Sở Dật mím chặt môi.
Thế nhưng sau khi bình tĩnh lại, tâm trạng anh chẳng hề nhẹ nhõm hơn.
Việc anh có thể bình ổn nhờ pheromone của Tần Xuyên Từ... Đồng nghĩa với việc cơ thể anh thực sự đã chấp nhận pheromone của hắn.
Sở Dật chậm rãi đưa tay lên, gạt bàn tay đang đặt sau gáy mình xuống.
Anh nghiêng đầu sang một bên, lẩm bẩm: "Giờ này còn giả vờ làm người tốt cái gì..."
Tần Xuyên Từ thuận thế thu tay về, khẽ cười.
"Tôi chỉ là không muốn cậu sợ."
"Chuyện đó... không đáng sợ như cậu nghĩ."
Hắn dừng một chút, hơi nghiêng người về phía trước, quay sang nhìn Sở Dật rồi chậm rãi hỏi: "Sở Dật, cậu đã từng nghe câu này chưa?"
Sở Dật liếc hắn.
"Câu gì?"
Khóe môi Tần Xuyên Từ vẫn giữ nguyên nụ cười nhàn nhạt.
Hắn nghiêng đầu nhìn anh, giọng điệu ôn hòa, cứ như đang chia sẻ một câu danh ngôn.
"Cuộc đời cũng giống như bị cưỡng ép."
"Nếu không thể phản kháng... thì hãy học cách tận hưởng."
Sở Dật im lặng.
Ở hàng ghế trước, tài xế và Giang Phong gần như đồng thời hạ thấp cảm giác tồn tại của mình xuống mức thấp nhất.
Mắt nhìn sống mũi.
Mũi nhìn tim.
Coi như chẳng nghe thấy gì.
... Không ngờ ông chủ lại có thể thản nhiên nói ra loại lời như thế.
Vài giây sau.
Sở Dật bật cười. Đúng là hết cách thật rồi.
"Anh đúng là đồ vô liêm sỉ."
Nụ cười trên mặt Tần Xuyên Từ không hề thay đổi. Đối với hắn, lời mắng ấy chẳng khác nào gió thoảng qua tai. Hắn ngồi thẳng người lại, khôi phục dáng vẻ cao quý, ung dung thường ngày.
"Sở Dật."
"Sau này rồi cậu sẽ hiểu."
Hiểu cái gì?
Hiểu rằng anh đúng là vô liêm sỉ đến mức không còn thuốc chữa sao?
Sở Dật chẳng buồn đáp lời nữa.
Suốt quãng đường còn lại, trong xe không ai mở miệng.
Chiếc xe màu đen lặng lẽ tiến vào trang viên Tần gia, băng qua bãi cỏ và khu vườn được cắt tỉa gọn gàng, cuối cùng dừng lại trước cửa biệt thự chính.
Sở Dật xuống xe, đứng dưới bậc thềm nhìn tòa biệt thự trước mắt, trong lòng nặng trĩu.
Anh... lại quay về nơi này rồi.
Tần Xuyên Từ sải đôi chân dài, thản nhiên lướt qua người anh, đi thẳng vào biệt thự.
Sở Dật hít sâu một hơi, ép xuống cảm giác bực bội trong lòng rồi cất bước theo sau.
Anh giữ một khoảng cách vừa đủ, không quá gần cũng không quá xa.
Thế nhưng, sau khi đi ngang qua phòng khách rộng lớn, băng qua dãy hành lang dài hun hút, Sở Dật càng đi càng cảm thấy có gì đó không đúng.
Bước chân anh bỗng khựng lại.
"Anh định đưa tôi đi đâu?"
Nghe vậy, Tần Xuyên Từ quay đầu nhìn anh, thản nhiên đáp, giọng điệu như thể đó là chuyện hiển nhiên.
"Tôi về phòng."
Ầm!
Máu trong người Sở Dật như dồn hết lên não.
Anh trừng mắt nhìn Tần Xuyên Từ, ánh mắt chẳng khác nào đang nhìn một tên vô liêm sỉ.
"Anh về phòng thì dẫn tôi theo làm gì?!"
Anh vừa mới xuất viện!
Tên già khốn kiếp này đã định...
Nhìn vẻ mặt cảnh giác như gặp đại địch của Sở Dật, Tần Xuyên Từ im lặng một lát rồi bất chợt bật cười khẽ.
Tiếng cười vang vọng trong hành lang vắng lặng, mang theo sự thích thú và trêu chọc không hề che giấu.
"Chẳng phải là tự cậu đi theo tôi sao?"
"Tôi đâu có bảo cậu theo."
"..."
Biểu cảm trên mặt Sở Dật cứng đờ.
Lồng ngực anh phập phồng hai nhịp, một hơi nghẹn cứng nơi cổ họng, nuốt không được mà nhả cũng chẳng xong.
Mẹ nó.
Tần Xuyên Từ nhìn sắc mặt lúc xanh lúc trắng của anh, xoay người tiếp tục bước sâu vào bên trong biệt thự, bóng lưng vẫn ung dung tao nhã như cũ.
Sở Dật đứng nguyên tại chỗ, nhìn chằm chằm theo bóng lưng ấy.
Đến khi Tần Xuyên Từ khuất hẳn sau khúc rẽ cuối hành lang, anh mới thở mạnh ra một hơi, rồi sải bước đi về hướng ngược lại.
Khu nghỉ ngơi dành riêng cho vệ sĩ nằm ở cánh phụ của biệt thự, tách biệt hoàn toàn với khu sinh hoạt của chủ nhân.
Khi Sở Dật đẩy cửa bước vào, bên trong đang vô cùng náo nhiệt.
Lúc này vừa đúng giờ ăn trưa.
Không ít vệ sĩ vừa kết thúc ca trực đang tụ tập ăn cơm, trò chuyện rôm rả.
Ánh mắt Sở Dật lướt qua đám người, rất nhanh đã nhìn thấy Chu Ngũ đang ngồi một mình ở góc phòng.
Anh tiện tay lấy vài món mình thích từ xe đẩy thức ăn đi ngang qua, bưng khay cơm bước tới.
Chu Ngũ đang cắm cúi ăn như hổ đói, cảm thấy trước mặt bỗng có bóng người che khuất nên theo phản xạ ngẩng đầu lên.
Vừa nhìn rõ người đến là ai, hai mắt cậu lập tức trợn tròn.
"Sở Dật!"
Giọng cậu ta vốn đã lớn, tiếng hét này càng vang dội, thành công thu hút toàn bộ ánh nhìn trong phòng nghỉ.
Một vệ sĩ da ngăm, thân hình lực lưỡng là người đầu tiên hoàn hồn.
Anh ta nhìn Sở Dật với vẻ không thể tin nổi.
"Sở Dật! Cậu... cậu vẫn còn đi làm được à?"
"Tôi còn tưởng cậu bị đuổi rồi chứ!"
Những người xung quanh cũng đều lộ vẻ kinh ngạc.
Trong suy nghĩ của họ, ai nấy cũng đều nghĩ giống hệt người vệ sĩ da ngăm kia.
Dù sao thì, ở buổi tiệc từ thiện hôm đó, tuy chẳng ai biết chính xác Sở Dật đã làm gì, nhưng tất cả đều tận mắt thấy cậu bị Tần Xuyên Từ gọi riêng vào phòng để "nói chuyện". Sau đó thì bặt vô âm tín suốt hơn hai tháng.
Trong mắt mọi người, chuyện đó chẳng khác nào đã bị đuổi việc.
Chỉ có duy nhất Chu Ngũ là người biết được một phần sự thật, lặng lẽ cúi đầu xuống.