Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 75: Đúng Là Một Tin Tức Đáng Mừng

Cả phòng bệnh phút chốc rơi vào tĩnh lặng.

Ánh mắt của bốn người đồng loạt đổ dồn về phía Từ Mãng!

Lý Thiến thì hoàn toàn ngơ ngác. Cô bé nhìn Từ Mãn với vẻ mặt thản nhiên như không, rồi lén liếc sang Sở Dật. Chỉ thấy Sở Dật đang mang biểu cảm kinh ngạc tột độ, như thể tam quan vừa nứt toác, môi dưới còn hơi bĩu ra.

Nụ cười xã giao chuyên nghiệp trên mặt Giang Phong lần đầu tiên xuất hiện vết nứt.

Anh ta run run đưa tay đẩy gọng kính, trong đôi mắt sau lớp tròng kính lóe lên sự sửng sốt lẫn hoảng hốt.

Cậu Sở... có con rồi?

Chuyện này... trong tài liệu không hề ghi mà!

Nhất thời, bốn người bốn tâm tư khác nhau, chỉ có mỗi Từ Mãng vẫn hoàn toàn không hay biết gì.

Bị mấy ánh mắt chăm chú nhìn chằm chằm, cuối cùng hắn cũng muộn màng cảm thấy có gì đó không ổn.

Chớp chớp mắt, hắn khó hiểu nhìn về phía Sở Dật.

"... Mọi người nhìn tôi như vậy làm gì?"

Theo suy nghĩ của hắn, chuyện này chẳng phải rất hợp tình hợp lý sao?

Sở Dật mang người về, cho ăn cho mặc, giờ còn bỏ tiền cho đi học.

Chẳng phải rõ ràng là có ý định nhận nuôi sao?

Sở Dật nhìn Từ Mãng, hoàn toàn không hiểu vì sao hắn lại có thể nói ra câu đó.

Nhưng còn chưa kịp mở miệng hỏi, một giọng nói lạnh nhạt đã chậm rãi vang lên từ bên cạnh.

"Con của cậu?"

Cuối cùng Tần Xuyên Từ cũng lên tiếng.

Giọng hắn rất nhẹ, rất bình thản, không nghe ra chút cảm xúc nào. Nhưng chỉ bốn chữ ấy thôi cũng khiến tim Sở Dật giật thót.

Anh quay đầu lại, đối diện với đôi mắt của Tần Xuyên Từ.

Hắn cứ thế nhìn thẳng vào anh.

Không chất vấn.

Không dò xét.

Cũng chẳng nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào.

Chính vì thế càng khiến cổ họng Sở Dật khô khốc.

Anh mím môi, cuối cùng nghiến răng thốt ra hai chữ: "Không phải."

Hai chữ vừa dứt, bầu không khí trong phòng lập tức nhẹ nhõm hơn hẳn.

Giang Phong âm thầm thở phào một hơi dài.

Cảm giác chẳng khác nào bát cơm trong tay vừa bị người ta đá bay, rồi lại được ai đó vững vàng đỡ lại.

Anh ta biết ngay mà!

Chính tay anh ta dẫn người điều tra lý lịch của Sở Dật hết lần này đến lần khác, mỗi lần còn kỹ càng hơn lần trước. Ngay cả chuyện hồi nhỏ Sở Dật thích nghịch bùn cũng bị đào ra, thế mà tuyệt nhiên không có lấy một chữ nào nhắc tới việc anh và Bạch Tri Kỳ có con.

Nghĩ đến đây, Giang Phong u oán nhìn sang Từ Mãng, kẻ vừa buông ra câu nói kinh thiên động địa kia.

Anh định hủy hoại sự nghiệp của tôi đấy à?

Nghe được câu trả lời dứt khoát của Sở Dật, Tần Xuyên Từ khẽ gật đầu như không có gì xảy ra.

Phải rồi.

Xem ra hắn đã bị một câu nói của Từ Mãn làm rối loạn phán đoán.

Ngay cả dấu ấn vĩnh viễn, Bạch Tri Kỳ còn không muốn để Sở Dật lưu lại trên người mình, sao có thể vì Sở Dật mà chấp nhận nỗi đau và rủi ro của việc sinh con được chứ?

Khóe môi hắn khẽ cong lên.

Nụ cười ấy thoáng qua trong chớp mắt rồi biến mất.

Tần Xuyên Từ nhìn Sở Dật, giọng nói đã trở lại vẻ ôn hòa thường ngày.

"Đúng là một tin tức đáng mừng."

Sở Dật nhìn gương mặt đang mang ý cười của hắn, tuyến thể sau gáy bỗng truyền tới từng đợt đau nhói mơ hồ.

Anh lập tức dời mắt đi, không dám nhìn thêm nữa.

Hai tháng đã trôi qua, dấu răng nơi gáy anh từ lâu đã biến mất, làn da phẳng phiu, trắng mịn, chẳng còn lưu lại bất kỳ dấu vết nào từng bị cưỡng ép đánh dấu.

Nhưng càng như vậy, anh càng không muốn ở chung một không gian với Tần Xuyên Từ.

Không biết có phải do tác động tâm lý hay không, mà mỗi ánh mắt, mỗi câu nói của đối phương đều khiến anh có cảm giác như đang bị một con thú săn mồi rình rập.

Từ Mãng bị mấy câu đối đáp chẳng đầu chẳng đuôi này làm cho ngơ ngác hoàn toàn.

Hắn nhìn Tần Xuyên Từ, rồi lại nhìn Sở Dật, cuối cùng không nhịn được dùng khuỷu tay huých anh một cái.

"Gì cơ? Không phải là sao?"

Hắn hạ thấp giọng hỏi.

"Cậu không định nhận nuôi con bé à?"

Sở Dật l**m môi, bất lực nhìn hắn.

"Anh à, từ khi nào tôi nói muốn nhận nuôi con bé vậy?"

"Ơ kìa!" Từ Mãn trợn mắt. "Cậu cho nó ăn, cho nó mặc, còn cho đi học, làm đủ thứ chuyện như thế, chẳng lẽ không phải định nhận nuôi sao?"

Sở Dật bị hỏi đến nghẹn lời.

"... Tôi chỉ tài trợ cho con bé thôi."

Nghe cuộc đối thoại chẳng khác gì diễn hài của hai người, Giang Phong cuối cùng cũng hiểu rõ thân phận của cô bé trước mặt.

Trong lần điều tra kỹ càng thứ hai về Sở Dật, anh quả thực từng tra ra chuyện Sở Dật đưa một đứa trẻ về từ tay một kẻ mắc nợ. Xem ra chính là cô bé này.

Ngược lại, Tần Xuyên Từ chẳng mấy quan tâm tới thân phận thật sự của Lý Thiến.

Chỉ cần không phải con của Sở Dật và Bạch Tri Kỳ thì với hắn, những chuyện khác đều không quan trọng.

Hắn nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ.

"Đi thôi."

Vừa nghe hắn lên tiếng, Từ Mãng và Sở Dật đang còn tranh cãi lập tức ngậm miệng.

Cả nhóm theo sau Tần Xuyên Từ, rầm rộ rời khỏi bệnh viện.

Đến cổng bệnh viện, Từ Mãng dẫn theo Lý Thiến chào tạm biệt mọi người rồi rời đi, để lại một mình Sở Dật đối diện với Tần Xuyên Từ.

Chiếc xe màu đen lặng lẽ đỗ bên lề đường.

Tần Xuyên Từ bước tới cạnh cửa xe phía sau, tự tay mở cửa.

"Cậu lên trước đi."

Sở Dật liếc hắn một cái rồi cúi người chui vào khoang ghế sau rộng rãi.

Anh vừa ngồi vững, Tần Xuyên Từ cũng theo vào, đóng cửa xe lại.

"Rầm."

Âm thanh trầm đục vang lên, ngăn cách toàn bộ ồn ào bên ngoài.

Chiếc xe khởi động êm ái, hòa vào dòng phương tiện trên đường, hướng thẳng về trang viên Tần gia.

Không gian trong xe rất rộng, thế nhưng Sở Dật lại cảm thấy ngột ngạt đến khó chịu.

Tần Xuyên Từ đang ngồi ngay bên cạnh.

Đây không phải lần đầu tiên anh ngồi chung xe với hắn, nhưng lần nào cũng khiến anh thấy bứt rứt vô cùng.

Sở Dật không muốn nhìn Tần Xuyên Từ, càng không muốn có bất kỳ cuộc trò chuyện nào với hắn.

Vì vậy, anh chống khuỷu tay lên thành cửa sổ, một tay đỡ cằm, quay đầu nhìn ra khung cảnh bên ngoài xe.

Tư thế này giúp Sở Dật dồn toàn bộ sự chú ý ra ngoài cửa sổ, giả vờ như bên cạnh chẳng có ai tồn tại.

Thế nhưng xe mới chạy được nửa đường, anh mới muộn màng nhận ra một vấn đề.

Đúng là với tư thế này anh không nhìn thấy Tần Xuyên Từ nữa, nhưng đồng thời cũng phơi bày hoàn toàn phần gáy của mình trước tầm mắt hắn.

Mảng da từng bị lưu lại dấu ấn kia lúc này đang không chút che chắn hướng về phía người đàn ông bên cạnh.

Nếu là Alpha bình thường thì thôi đi.

Đằng này lại là Tần Xuyên Từ.

Sở Dật lập tức cảm thấy sau gáy lạnh toát.

Cơ thể anh hơi cứng lại, sau đó cố tỏ ra bình tĩnh, chậm rãi quay đầu trở về, đổi tư thế ngồi, ép cả tấm lưng sát vào ghế như muốn che kín mọi sơ hở.

"Hừm."

Một tiếng cười khẽ đến gần như không thể nghe thấy vọng tới từ bên cạnh.

Lập tức, Sở Dật cau mày, quay đầu trừng mắt nhìn Tần Xuyên Từ.

Nhưng hắn lại chẳng hề nhìn anh.

Đôi chân dài ưu nhã bắt chéo, ánh mắt thản nhiên hướng về phía trước, cứ như tiếng cười vừa rồi chỉ là ảo giác của riêng Sở Dật.

Ngay sau đó, giọng nói bình thản vang lên: "Thuốc uống hết chưa?"

Sở Dật khựng lại.

Loại thuốc đặc chế được cho là giúp anh thích nghi với pheromone của Enigma kia, anh đã uống liên tiếp mấy lọ rồi.

Lọ mới nhất là Giang Phong đưa tới từ hai tuần trước, giờ cũng đã gần cạn sạch.

"Uống hết rồi."

Nghe vậy, Tần Xuyên Từ gật đầu, giọng điệu có vẻ hài lòng.

"Vậy thì tốt."

Nói xong, hắn không tiếp tục chủ đề nữa, chỉ khép mắt nghỉ ngơi.