Ánh bình minh đã rực rỡ khắp nơi.
Thứ gọi là tình yêu này... quả thật khiến người ta có chút mệt mỏi.
Sở Dật buồn ngủ đến không mở nổi mắt. Anh trở mình, quay mặt sang phía bên kia, vùi nửa khuôn mặt vào trong chăn để tránh ánh nắng ngoài cửa sổ đang quấy nhiễu.
Trong cơn mê man, anh mơ hồ nghe thấy bên cạnh vang lên tiếng vải vóc sột soạt.
Anh muốn mở mắt xem có chuyện gì, nhưng mí mắt nặng như đeo chì, từng thớ cơ trên cơ thể đều gào thét vì mệt mỏi, khiến anh lười đến mức chẳng muốn động đậy.
Giữa lúc đang giằng co như vậy, anh gần như lại chìm vào giấc ngủ.
Nửa tỉnh nửa mê, tiếng bước chân khe khẽ vang lên, từ xa đến gần.
Ngay sau đó, anh cảm thấy một bàn tay nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc mình, hương tuyết bỗng áp sát.
Tiếp theo, trên vầng trán lộ ra ngoài chăn truyền đến một cảm giác mềm mại và ấm áp.
"Anh đến công ty đây."
"Ưm..."
Sở Dật theo bản năng đáp một tiếng, cơ thể lại rụt sâu vào trong chăn, rồi không còn động tĩnh gì nữa.
Căn phòng hoàn toàn trở về vẻ tĩnh lặng.
Không biết đã qua bao lâu, Sở Dật đột nhiên mở bừng mắt.
Anh nhìn chiếc giường bên cạnh đã trống không, ánh mắt có chút ngơ ngẩn, chớp chớp mắt.
Giây tiếp theo, anh chậm rãi ngồi dậy.
Chăn trượt khỏi bờ vai, để lộ nửa thân trên tr*n tr**.
Từ vai đến bụng dưới, trên làn da trắng ngần lấm tấm những dấu hôn đỏ.
Sở Dật ngáp một cái, ngồi trên giường ngẩn người.
Những mảnh ký ức hỗn loạn dần ghép lại với nhau.
Đôi mắt anh bỗng mở to, nhớ ra nụ hôn Tần Xuyên Từ để lại trên trán mình trước khi rời đi vào buổi sáng.
"......"
Vành tai anh vô cớ nóng bừng.
Sở Dật bĩu môi, vô thức đưa tay sờ lên trán, như thể cảm giác nơi đó vẫn còn chưa tan biến.
Anh cầm điện thoại bên gối lên xem giờ.
Đã hơn mười một giờ sáng.
Nghĩ vậy, anh không chần chừ nữa, đứng dậy đi vệ sinh cá nhân.
---
Tập đoàn Tần thị.
Sở Dật xách theo một chiếc túi giấy bước vào đại sảnh.
Vừa ngẩng đầu, anh đã nhìn thấy cô gái ở quầy lễ tân, bước chân khựng lại. Bấy giờ anh mới nhớ hôm nay mình mặc thường phục, thân phận cũng không còn là vệ sĩ.
Đang nghĩ xem phải mở lời thế nào mới có thể lên tìm người. Thì cô gái ở quầy lễ tân đã sớm chú ý đến anh, lập tức nở nụ cười.
"Anh đẹp trai, hôm nay đến ca trực của anh hả?"
"Sao hôm nay không đi cùng Tần tổng?"
Sở Dật ngẩn người một chút mới nhận ra cô đang nói với mình.
Nghĩ cũng phải.
Anh đã theo Tần Xuyên Từ đến công ty không ít lần, nhân viên ở đây quen mặt anh cũng là chuyện bình thường.
Nghĩ một lúc, Sở Dật khẽ hắng giọng.
"Ờm... tôi không đến để trực."
"Cái đó... tôi có thể lên tìm Tần... Tần tổng không?"
Cô gái ở quầy lễ tân nghe vậy cũng chẳng nghĩ nhiều, cười đáp: "Đương nhiên là được chứ, anh cứ đi thẳng thang máy lên là được rồi."
Trong mắt cô, đều là người làm cho tập đoàn Tần thị cả. Lễ tân với vệ sĩ của tổng giám đốc, làm tròn lên thì cũng xem như đồng nghiệp.
Đồng nghiệp đến công ty, có gì phải ngăn chứ?
"Cảm ơn."
Sở Dật gật đầu, nói lời cảm ơn rồi đi thẳng về phía thang máy, một mạch lên tầng cao nhất.
Cửa văn phòng tổng giám đốc khép hờ.
Anh giơ tay gõ cửa.
"Vào đi."
Giọng Tần Xuyên Từ từ bên trong truyền ra.
Cửa được đẩy mở. Cảm nhận có người bước vào, Tần Xuyên Từ vẫn cúi đầu xem tài liệu, ngay cả mí mắt cũng không buồn nhấc lên, chờ người tới báo cáo.
Kết quả chờ mãi vẫn không thấy ai lên tiếng.
Đang lúc thấy khó hiểu, Tần Xuyên Từ vừa định ngẩng đầu thì trước mắt đã xuất hiện thêm một chiếc túi giấy.
Ánh mắt hắn men theo chiếc túi nhìn lên.
Gương mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt của Sở Dật cứ thế lọt vào tầm mắt.
Tần Xuyên Từ khựng lại, khóe mày khẽ nhướng lên.
"Sao em lại ở đây?"
Vừa hỏi, hắn vừa đặt công việc trong tay xuống, đứng dậy nhận lấy túi giấy, rồi nắm tay Sở Dật đi đến khu tiếp khách, cùng ngồi xuống sofa.
"Anh vẫn chưa ăn trưa đúng không?" Sở Dật nhìn hắn, giọng điệu rất tự nhiên. "Quán này nấu ngon lắm. Tần tổng trăm công nghìn việc, em là người rảnh rỗi nên chỉ đành tự mang cơm trưa đến tìm anh."
Tần Xuyên Từ khẽ cười.
Hắn mở túi, lần lượt lấy từng hộp thức ăn đầy đủ sắc hương vị bên trong ra.
Đúng như Sở Dật đoán, Tần Xuyên Từ quả thật vẫn chưa ăn trưa.
Cuộc sống của một tổng tài bá đạo đâu chỉ có xa hoa hưởng lạc, mà phần nhiều là công việc chất cao như núi.
Mỗi khi bận rộn, Tần Xuyên Từ thường xuyên bỏ bữa. Đến giờ hắn vẫn khỏe mạnh như vậy, chỉ có thể nói đúng là Enigma, cơ thể thật sự rất bền.
Cầm đũa lên ăn vài miếng, ý cười trong mắt hắn càng thêm dịu dàng.
"Anh còn tưởng hôm nay em vẫn sang chỗ Uy Hổ."
"Ừm, có chứ, ăn xong em sẽ qua đó."
Sở Dật gắp vài miếng cơm, giả vờ như vô tình ngước mắt lên.
"Mà này, ngày mười bốn tháng sau... anh có rảnh không?"
Nghe vậy, Tần Xuyên Từ nhìn anh, đáy mắt lộ vẻ thích thú.
"Có thể rảnh."
Sở Dật liếc hắn một cái.
"Hôm đó là sinh nhật chị dâu em. Anh... đi cùng em nhé."
Lời vừa dứt, động tác của Tần Xuyên Từ khựng lại.
Hắn nhìn vành tai hơi ửng đỏ của Sở Dật, ánh mắt khẽ dao động. Sau đó hắn đặt đũa xuống, hơi nghiêng người về phía trước, đôi mắt chăm chú khóa chặt lấy anh.
"Đi thì được."
"Nhưng... anh sẽ đến với thân phận gì?"
"Nếu là ông chủ của em..." Hắn dừng một chút, ý cười càng sâu. "Vậy thì em đừng gọi anh nữa."
Động tác gắp cơm của Sở Dật lập tức cứng đờ.
Anh ngước mắt lên, đối diện với đôi mắt đầy ý cười của Tần Xuyên Từ, tim bỗng dưng lỡ mất một nhịp.
Rõ ràng là hắn biết rồi còn cố hỏi.
Tuy anh đúng là có chút sĩ diện, nhưng cứ mãi giấu Từ Mãng như thế cũng không phải cách.
Như vậy không chỉ là không thành thật với Từ Mãng, mà còn là không tôn trọng Tần Xuyên Từ.
Sở Dật hít sâu một hơi, ánh mắt có chút lảng tránh, nhất quyết không chịu nhìn vào mắt hắn.
"...Bạn trai, được chưa."
Nghe vậy, một tiếng cười khẽ lập tức tràn ra từ cổ họng Tần Xuyên Từ, lồng ngực hắn cũng khẽ rung lên.
Tiếng cười ấy đầy vui vẻ, tựa như một chiếc lông vũ, nhẹ nhàng gãi qua vành tai Sở Dật.
Thấy bộ dạng đó của hắn, mặt Sở Dật càng nóng hơn.
Anh tức tối gắp một miếng thịt bò bỏ vào bát hắn.
"Ăn cơm của anh đi!"
Bữa trưa cứ thế kết thúc trong bầu không khí vừa ngượng ngùng lại vừa ngọt ngào.
Chẳng bao lâu sau, cửa văn phòng lại vang lên tiếng gõ.
Là Giang Phong.
Cậu ta đẩy cửa bước vào, liếc mắt đã thấy Sở Dật đang ngồi trên sofa thì khựng lại, sau đó lập tức hơi cúi đầu chào.
"Cậu Sở."
Sở Dật cũng gật đầu đáp lại.
Giang Phong đưa một tập tài liệu cho Tần Xuyên Từ.
"Tần tổng, đây là tài liệu dùng cho cuộc họp lát nữa. Ngài muốn xem bây giờ không?"
Vừa nhìn tình hình, Sở Dật đã biết Tần Xuyên Từ lại sắp bận nữa rồi.
Anh đứng dậy, chủ động cáo từ.
"Vậy em đi trước nhé, cũng nên sang chỗ Uy Hổ xem sao."
Tần Xuyên Từ mỉm cười gật đầu.
Sau khi xem xong tài liệu, hắn cùng Giang Phong đi về phía phòng họp.
Có lẽ vì Sở Dật đặc biệt mang cơm đến ăn cùng hắn, còn chính miệng cho hắn một "danh phận" rõ ràng, nên tâm trạng Tần Xuyên Từ vô cùng tốt. Ngay cả bước chân cũng nhẹ nhàng hơn hẳn ngày thường.
Đang đi, lúc ngang qua một khúc rẽ, vài giọng nói từ bên cạnh truyền tới khiến hắn dừng bước.
Giang Phong cũng khựng lại.
Anh ta luôn cảm thấy cảnh tượng này... hình như có hơi quen thuộc.
Ngay giây sau, anh ta cũng nghe rõ cuộc trò chuyện của mấy nhân viên ở góc rẽ.
"Này, mọi người thấy chưa? Anh vệ sĩ siêu đẹp trai bên cạnh Tần tổng hôm nay hình như lại đến công ty đó!"
"Tôi thấy rồi, tôi thấy rồi! Gặp ngay ở cửa thang máy luôn. Hôm nay anh ấy mặc đồ thường, trời ơi, dáng người với đôi chân đó... không phải Alpha trội thì tôi không tin!"
"Này Tiểu Lý, chẳng phải lần trước cậu bảo muốn xin phương thức liên lạc của anh ấy sao? Xin được chưa?"
"Ôi trời, tôi có đi đâu. Tôi ngại mà~ Hay cậu đi đi, cậu xinh hơn, tôi thấy tỷ lệ thành công cao hơn."
"..."