Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 208: Vẫn Luôn Chỉ Có Một Mình

Những tiếng bàn tán rõ ràng ấy lọt vào tai Giang Phong, cậu ta lập tức toát mồ hôi lạnh.

Không phải chứ!

Chẳng phải cậu ta đã thông báo xuống dưới, bảo mọi người đừng có nhiều chuyện trong công ty rồi sao? Sao từng người một đều không chịu nghe vậy?

Trong lúc đầu óc Giang Phong đang điên cuồng xoay chuyển, cậu ta cảm nhận được một ánh mắt nhìn sang mình.

Giang Phong quay đầu, vừa khéo đối diện với ánh mắt của Tần Xuyên Từ.

Tần Xuyên Từ không nói gì.

Hắn chỉ khẽ hất cằm về phía khúc rẽ.

Giang Phong: "..."

Lập tức lĩnh hội được ý của sếp!

Trên mặt cậu ta nở nụ cười tiêu chuẩn của một trợ lý tinh anh, cất bước dài đi về phía mấy nhân viên vẫn còn đang bàn tán vô cùng sôi nổi.

"Này, mọi người nói xem, pheromone của anh vệ sĩ đẹp trai đó có mùi gì nhỉ? Chắc tính công kích mạnh lắm!"

"Chắc chắn là mùi rượu mạnh! Hoặc gỗ thông! Tóm lại là kiểu siêu cấp Alpha ấy!"

"Muốn thật..."

Còn chưa nói hết câu, một giọng nói mang theo ý cười đã vang lên phía sau lưng họ.

"Xem ra công việc hôm nay của mọi người đều xong cả rồi, còn có thời gian đứng đây tán gẫu nữa."

Đến cả pheromone cũng mang ra bàn rồi, để nói tiếp thì còn ra thể thống gì!

Mấy người lập tức cứng đờ, vẻ mặt đông cứng trong nháy mắt. Vừa quay đầu lại, họ đã thấy Giang Phong đang mỉm cười nhìn mình.

"Tr... trợ lý Giang!"

Mấy người cười gượng hai tiếng, tay chân cũng chẳng biết nên để đâu.

Giang Phong vẫn giữ nguyên nụ cười.

"Còn nữa, người đẹp trai mà mọi người đang nói đã có người yêu rồi, chính là Tần tổng của chúng ta. Vậy nên chuyện xin phương thức liên lạc gì đó... tôi khuyên mọi người tốt nhất đừng làm nhé."

Chỉ vài câu ngắn ngủi đủ khiến cả đám đứng hình ba giây!

Biểu cảm của họ từ hoảng hốt, đến ngơ ngác, cuối cùng dừng lại ở khiếp sợ.

Một cô gái là người đầu tiên hoàn hồn. Cô lập tức đưa tay bịt kín miệng, hai mắt mở to như chuông đồng.

Khát vọng hóng chuyện cùng ngọn lửa bát quái bùng cháy hừng hực trong đôi mắt.

"Ng... người yêu của Tần tổng?!"

"Nhưng... nhưng người đó... chẳng phải là Alpha sao?!"

Giang Phong vẫn bình tĩnh như núi.

"Đúng vậy."

"Nhưng mọi người không thấy anh ấy đứng cạnh Tần tổng... cực kỳ xứng đôi sao?"

Cả đám lập tức im bặt.

Đầu óc bắt đầu vận hành với tốc độ cao.

Anh Alpha đẹp trai đó cao ráo, thẳng tắp, khí thế mạnh mẽ, chỉ cần đứng ở đó thôi cũng khiến người ta cảm thấy vô cùng an tâm.

Còn Tần tổng của họ thì tao nhã, cao quý, bình tĩnh và tự chủ, đúng chuẩn thiên chi kiêu tử.

Một người hoang dã, một người nho nhã.

Một người rực lửa, một người lạnh lẽo.

Thế này...

Hình như...

Đúng là rất xứng đôi!

Thấy màn "tẩy não" thành công, Giang Phong hài lòng gật đầu, để lại một câu "Làm việc cho tốt đi", rồi xoay người rời đi.

Không ai để ý thấy, Tần Xuyên Từ với dáng vẻ ung dung bình thản chậm rãi đi ngang qua, mắt nhìn thẳng phía trước.

Chỉ có khóe môi hơi cong lên đã để lộ tâm trạng vô cùng tốt của hắn lúc này.

---

Bên kia.

Sở Dật bước ra khỏi tập đoàn Tần thị rồi ngồi vào xe.

Anh không khởi động xe ngay mà lấy điện thoại ra, mở một khung trò chuyện.

Đó là lời mời kết bạn hiện lên trong lúc diễn ra đại hội thể thao hôm qua.

Phần ghi chú của đối phương rất ngắn gọn.

Phương Nguyệt Hàm.

Sở Dật biết rất rõ Phương Nguyệt Hàm ôm tâm tư gì với Tần Xuyên Từ.

Trùng hợp là tâm tư của anh cũng rất rõ ràng.

Vì thế, anh không chút do dự bấm đồng ý.

Nhưng sau khi được chấp nhận kết bạn, đối phương lại không nói một lời nào, mãi đến sáng nay mới gửi sang một địa chỉ cùng thời gian hẹn.

---

Con phố góc ngã tư có một quán cà phê.

Sở Dật đẩy cửa kính bước vào, chiếc chuông gió trên cửa vang lên những tiếng leng keng trong trẻo.

Ánh mắt anh lướt một vòng khắp quán, rất nhanh đã dừng lại ở chiếc bàn trong góc.

Một người phụ nữ ăn mặc tinh tế đang ngồi ngay ngắn ở đó.

Chính là Phương Nguyệt Hàm.

Sở Dật bước tới, ngồi xuống đối diện cô, ánh mắt bình thản, đi thẳng vào vấn đề.

"Cô Phương, cô tìm tôi có chuyện gì?"

Phương Nguyệt Hàm ngước mắt lên, không hề né tránh mà lặng lẽ quan sát gương mặt anh.

Một lúc sau, cô mới lên tiếng.

"Anh biết Tần Xuyên Từ là Enigma chứ?"

Ánh mắt Sở Dật khẽ động.

Anh không ngờ Phương Nguyệt Hàm lại hỏi câu này.

"Biết."

Phương Nguyệt Hàm gật đầu rồi không nói gì nữa.

Sở Dật nhìn cô, phát hiện trên gương mặt đối phương không hề có địch ý như anh đã tưởng tượng.

Đúng lúc ấy, nhân viên phục vụ mang hai ly cà phê đến.

Phương Nguyệt Hàm cầm ly của mình lên, nói với Sở Dật: "Latte ở đây ngon lắm, anh có thể thử xem."

Sở Dật liếc nhìn ly cà phê còn bốc khói trước mặt, nhưng không động đến.

Phương Nguyệt Hàm cũng không để tâm đến sự lạnh nhạt của anh.

Cô nhấp một ngụm cà phê, làn hơi nóng mờ ảo che khuất cảm xúc trong đáy mắt, rồi khẽ cất lời: "Tôi và Tần Xuyên Từ lớn lên cùng nhau từ nhỏ."

"Anh ấy rất ưu tú, là người xuất sắc nhất trong tất cả những người cùng thế hệ mà tôi từng gặp."

"Tôi vẫn luôn cho rằng, với mối quan hệ giữa hai gia đình, với tình cảm thanh mai trúc mã ấy, việc tôi và anh ấy đến với nhau sẽ là chuyện thuận lý thành chương."

"Đáng tiếc... tôi đã sai."

Khóe môi Phương Nguyệt Hàm cong lên thành một nụ cười tự giễu.

"Tôi quen anh ấy gần ba mươi năm, mãi đến gần đây mới biết anh ấy là Enigma, ngay cả Hà Tương Thần cũng vậy."

"Mặc dù Hà Tương Thần muốn lấp l**m chuyện này, nhưng tôi hiểu rất rõ, nói cho cùng... là vì bọn họ chưa từng thật sự tin tưởng tôi."

Sau khi biết đến giới tính Enigma, cô đã tìm hiểu rất nhiều.

Pheromone của Enigma vô cùng mạnh.

Đó vừa là năng lực, vừa là điểm yếu.

Một khi bị người khác lấy được pheromone, rất dễ bị lợi dụng để làm nhiều chuyện.

Đó là một cách phòng bị.

Phương Nguyệt Hàm hiểu sự đề phòng ấy.

Nhưng cô vẫn không cam lòng.

Chỉ là, nói thật, sau cú sốc và sự không cam lòng ban đầu, cô phát hiện bản thân cũng không đau khổ hay phẫn uất như mình từng tưởng tượng.

Phương Nguyệt Hàm ngước mắt lên, một lần nữa nhìn Sở Dật ở phía đối diện.

"Sở Dật."

Cô đặt tách cà phê xuống, hơi nghiêng người về phía trước.

"Tôi không thua anh."

"Tần Xuyên Từ không chọn tôi chỉ có thể chứng minh anh ấy không có mắt nhìn, cũng không có phúc phần đó."

"Nhưng dù sao... nể tình tôi vẫn còn dành cho anh ấy chút tình nghĩa, có vài lời tôi muốn nói thay anh ấy."

Nghe vậy, Sở Dật khẽ nhướng mày.

"Lời gì?"

Phương Nguyệt Hàm cụp mắt xuống.

"Tình hình của Tần gia, chắc hẳn anh cũng biết ít nhiều."

"Sau khi ông cụ Tần qua đời, anh ấy nắm quyền Tần gia, đứng trên đỉnh cao nhìn xuống tất cả mọi người. Trông thì có vẻ không có bất kỳ sơ hở nào."

"Nhưng thực ra... không phải vậy."

"Sở Dật, anh nghĩ xem, nếu hôm đó ở khu đèn đỏ, anh không kịp đến, Tần Xuyên Từ thật sự bị người của Tần Nguyên g**t ch*t... sẽ có ai báo thù cho anh ấy không?"

Đầu ngón tay Sở Dật khẽ động, ánh mắt lập tức khóa chặt lấy Phương Nguyệt Hàm.

Đón lấy ánh nhìn của anh, Phương Nguyệt Hàm chậm rãi lắc đầu.

"Không."

Cô khẽ thở ra một hơi.

"Đám cổ đông của tập đoàn Tần thị không quan tâm ai làm gia chủ, họ chỉ quan tâm ai có thể giúp họ kiếm tiền. Chỉ cần Tần Xuyên Từ chết, Tần Nguyên sẽ lập tức có thể lên nắm quyền. Đừng thấy bây giờ cậu ta bị Tần Xuyên Từ ép đến chật vật như vậy, thật ra tên đó vẫn rất có năng lực."

"Đến lúc đó, cho dù là Hà Tương Thần có tức giận đến đâu, vì lợi ích của Hà gia, muốn động đến Tần Nguyên cũng sẽ phải cân nhắc hết lần này đến lần khác."

"Còn cha của Tần Xuyên Từ..."

Trong giọng Phương Nguyệt Hàm mang theo chút khinh miệt.

"Anh ấy chết rồi, người đàn ông đó cũng sẽ không chớp mắt lấy một cái."

"Về phần người Trương gia bên phía mẹ của Tần Xuyên Từ thì càng không thể xen vào. Họ không có thực lực, cũng sẽ không có ý định đó."

"Lúc trước tôi muốn gả cho anh ấy, ngoài tình cảm và lợi ích ra, còn có rất nhiều yếu tố thực tế."

"Bảo vệ anh ấy... là một trong số đó."

Phương Nguyệt Hàm khẽ ngước mắt, trong ánh nhìn mang theo vài phần tiếc nuối.

Cô nhìn Sở Dật, cuối cùng khẽ nói: "Sở Dật, Tần Xuyên Từ... vẫn luôn chỉ có một mình."