Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 206: Hì Hì

Trái ngược với Lý Thiến, vận may của Sở Dật lại chẳng được tốt đến vậy.

Anh mở mảnh giấy nhỏ trong tay ra.

Quả nhiên, trên đó in hai chữ nho nhỏ.

Giải Ba.

Phần thưởng là mấy cuốn vở tập làm văn mới tinh, cộng thêm một tấm thẻ điều ước còn để trống.

Trước đó Sở Dật đã nhìn thấy rồi.

Ai bốc trúng tấm thẻ này sẽ phải viết điều ước ngay tại chỗ, sau đó dán lên bức tường điều ước phía sau sân khấu.

Anh cũng chẳng mấy để tâm.

Mấy trò dựa vào may mắn thế này, từ trước đến giờ anh toàn thuộc hàng "vua xui xẻo".

Nhân viên nhanh chóng mang phần thưởng cùng một cây bút dạ đến.

"Xin chúc mừng chú đã bốc trúng giải Ba. Đây là lời chúc tốt đẹp mà nhà trường gửi đến mọi người!" Cô bé MC ngọt ngào hướng dẫn. "Xin hãy viết điều ước của mình lên tấm thẻ rồi dán lên bức tường điều ước nhé! Điều ước sẽ trở thành hiện thực đó!"

Viết điều ước sao?

Sở Dật cầm cây bút, nhất thời hơi thất thần.

Anh ngước mắt nhìn bức tường điều ước đã kín đặc những tấm thẻ đủ màu sắc.

Ánh mắt lướt qua.

Trên đó chi chít những nét chữ non nớt cùng những mong ước giản dị.

"Mong con yêu luôn khỏe mạnh."

"Mong kỳ thi cuối kỳ này được hạng nhất."

"Mong bé hamster của mình sống thật lâu."

Có điều do người lớn viết.

Cũng có điều do trẻ con viết.

Tất cả đều là những mong ước rất đơn giản.

Sở Dật khựng lại.

Điều ước, trong đầu anh vô số suy nghĩ cuộn trào.

Sau vài giây im lặng.

Anh cúi mắt xuống, cổ tay khẽ động.

Đầu bút lướt nhẹ trên tấm thẻ.

Rất nhanh, anh cất bút, đưa tấm thẻ cho nhân viên bên cạnh, ra hiệu nhờ họ dán lên giúp.

Làm xong mọi việc.

Anh liền nắm tay Lý Thiến, ôm chú gấu trúc bông khổng lồ bước xuống sân khấu.

Cô bé MC trên sân khấu vốn định dựa vào nội dung trên tấm thẻ để nói thêm vài câu khuấy động bầu không khí.

Ai ngờ vừa nhìn một cái, nụ cười trên mặt cô bé lập tức cứng lại.

Trên tấm thẻ không có lấy một chữ.

Chỉ có một bông tuyết nhỏ với hình vẽ rất đơn giản.

Đây là điều ước gì vậy?

Không hiểu nổi.

Chớp chớp mắt.

Cô bé MC vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp, trực tiếp chuyển sang phần tiếp theo.

Sau một màn phát biểu dài dòng của lãnh đạo, đại hội thể thao cuối cùng cũng khép lại.

Đám đông trên sân vận động dần dần tản đi như thủy triều rút.

Sở Dật và Tôn Miểu cũng đưa Lý Thiến hòa vào dòng người, đi về phía cổng trường.

Mấy cuốn vở tập làm văn kia Sở Dật hoàn toàn không dùng đến.

Thế là anh tiện tay đưa hết cho Lý Thiến.

Cô bé vui vẻ nhận tất.

Mấy cuốn vở này mua ở ngoài cũng phải một tệ một quyển đó!

Ba người cùng nhau đi đến cổng trường.

Sở Dật vốn định trước tiên tiễn Tôn Miểu và Lý Thiến lên xe, rồi tự mình bắt taxi về.

Nhưng vừa đứng lại bên đường, ngẩng đầu lên, động tác của anh chợt khựng lại.

Cách đó không xa.

Một chiếc xe Sedan màu đen quen thuộc đang lặng lẽ đỗ dưới bóng cây.

Kiểu dáng sang trọng mà kín đáo, cùng biển số xe nổi bật đến quá mức, không thứ nào không chứng tỏ thân phận tôn quý của chủ nhân chiếc xe.

Thấy Sở Dật đột nhiên dừng lại, Tôn Miểu cũng nhìn theo ánh mắt anh.

Biểu cảm của cậu ta lập tức trở nên méo xệch.

Cậu ta nhìn chiếc xe.

Lại liếc sang Sở Dật.

Môi mấp máy mấy lần, muốn nói rồi lại thôi, thôi rồi lại muốn nói.

Cuối cùng chỉ có thể khô khốc lên tiếng: "Anh Dật... vậy... vậy em đưa Lý Thiến về trước đây."

Nghe vậy, Sở Dật quay đầu lại.

Thấy vẻ mặt buồn bã của Tôn Miểu, Sở Dật mới chợt nhớ ra, cậu ta vẫn chưa biết anh và Tần Xuyên Từ đã ở bên nhau.

Anh gãi gãi má, có chút lúng túng, đang nghĩ xem nên giải thích với Tôn Miểu thế nào.

Vừa cúi đầu đã chạm phải đôi mắt đen láy của Lý Thiến.

Sở Dật lập tức cứng người.

Ờm...

Có trẻ con ở đây.

Thôi để lần sau rồi nói vậy.

Đợi đến khi tiễn Tôn Miểu và Lý Thiến rời đi, Sở Dật mới cất bước về phía chiếc xe Sedan màu đen.

Cửa xe lập tức mở ra.

Anh cúi người ngồi vào.

Tần Xuyên Từ đang ngồi ở hàng ghế sau, dáng ngồi ngay ngắn, trong tay vẫn cầm điện thoại. Ánh sáng mờ trên màn hình hắt lên gương mặt góc cạnh rõ nét của hắn.

Ánh mắt Sở Dật theo bản năng rơi xuống cổ tay hắn.

Chiếc đồng hồ bạch kim ấy theo từng động tác rất nhỏ của hắn mà phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

Sở Dật dời mắt, nhìn lên gương mặt Tần Xuyên Từ, giọng hơi khàn.

"Sao anh lại ở đây?"

Nghe vậy, Tần Xuyên Từ không trả lời ngay.

Hắn chậm rãi giơ tay, xoay màn hình điện thoại về phía Sở Dật.

Trên màn hình là giao diện phát lại buổi phát sóng trực tiếp đại hội thể thao của Trường Tiểu học Đông Thiên.

Khung hình vừa khéo dừng lại ở cận cảnh tấm thẻ điều ước được dán lên bức tường điều ước.

Bông tuyết nhỏ trên đó hiện lên rõ mồn một dưới ống kính.

Sở Dật cạn lời.

Anh hoàn toàn không biết đại hội thể thao của Trường Tiểu học Đông Thiên lại còn được phát sóng trực tiếp.

Tần Xuyên Từ tắt điện thoại, nghiêng đầu nhìn anh.

Trong đôi mắt hắn tràn ngập ý cười.

Hắn khẽ lên tiếng, giọng nói mang theo chút khàn khàn.

"Bông tuyết này..."

"Có ý nghĩa gì?"

Mùi hương tuyết tùng nhàn nhạt lan tỏa.

Sở Dật cảm thấy như có thứ gì đó quấn lấy mình, từng sợi từng sợi khẽ cọ lên vùng da sau gáy, mang đến cảm giác ngứa ngáy.

Yết hầu khẽ động.

Sở Dật quay mặt đi.

"Không có ý nghĩa gì."

"Em tiện tay vẽ thôi."

"Ha..."

Tần Xuyên Từ bật cười khẽ.

Hắn đặt điện thoại xuống, đưa tay về phía Sở Dật.

Đầu ngón tay thon dài nhẹ nhàng kẹp lấy một lọn tóc hơi vểnh bên tai anh.

Đầu ngón tay khẽ v**t v*, như thể lưu luyến mãi không nỡ rời khỏi cảm giác mềm mại ấy.

"Em vẽ sai rồi."

Giọng hắn rất khẽ.

"Không nên vẽ bông tuyết, anh thích hoa hồng."

"Em nên vẽ hoa hồng mới đúng."

Sở Dật khịt cười, không đáp lại Tần Xuyên Từ.

Nhưng ý cười nơi đáy mắt anh vẫn không hề nhạt đi.

Phía trước, tài xế vẫn luôn để ý động tĩnh phía sau. Tay ông đã đặt sẵn lên nút điều khiển tấm chắn, chuẩn bị kéo vách ngăn lên bất cứ lúc nào.

Nhưng chờ mãi...

Ông phát hiện hai người ở ghế sau chỉ lặng lẽ ngồi yên, chẳng hề có động tác gì tiếp theo, trong lòng không khỏi ngạc nhiên.

Thấy bọn họ thật sự ngoan ngoãn ngồi xe, tài xế bĩu môi, khởi động xe thật êm.

Cứ như vậy, ông đưa cả hai về đến nhà.

---

Cánh cửa lớn khép lại phía sau, phát ra tiếng "cạch" khe khẽ.

Dưới ánh đèn mờ nơi cửa, Sở Dật và Tần Xuyên Từ nhìn nhau.

Ngay khoảnh khắc sau đó...

Mọi bình tĩnh và kiềm chế đều bị xé toạc trong chớp mắt.

Mọi chuyện diễn ra một cách tự nhiên như nước chảy thành sông.

Quần áo vương vãi từ cửa đến tận phòng ngủ.

Hương hoa hồng nồng đậm hòa cùng hơi tuyết mát lạnh nhanh chóng lấp đầy từng góc nhỏ trong căn phòng.

Sở Dật cảm thấy hô hấp của mình có chút khó khăn.

Pheromone của Tần Xuyên Từ dường như còn mạnh hơn trước.

Ưu thế pheromone của Enigma hoàn toàn không nói lý lẽ, khiến đầu óc anh từng cơn choáng váng.

Đã có lúc anh muốn giành lại quyền chủ động.

Nhưng lần nào cũng bị tiết tấu của Tần Xuyên Từ kéo lệch.

Mà người này lại bám người đến lạ.

Cứ như muốn hòa anh vào tận xương tủy, ngay cả chút thời gian để thở cũng không chịu chừa lại.

Sở Dật khẽ cau mày.

Cổ anh không tự chủ được ngửa ra sau.

Đau đớn và kh*** c*m không ngừng đan xen trong từng giác quan.

Anh giơ tay lên, chống vào bờ vai đã lấm tấm mồ hôi của Tần Xuyên Từ, khóe mắt cũng đã đỏ hoe vì hơi nước.

"Đợi... đợi một chút..."

"...Anh đừng vội..."

Những lời còn lại đều bị một nụ hôn sâu chặn kín.

Tần Xuyên Từ khẽ c*n l*n c*nh m** anh.

Nụ hôn nóng bỏng chậm rãi dời lên trên, cuối cùng dừng lại nơi khóe mắt hơi ửng đỏ của anh.

"Ưm..."

Sở Dật lập tức khẽ kêu một tiếng, theo bản năng muốn né tránh.

Nhưng ngay khi anh vừa bộc lộ ý định lùi lại, một bàn tay lớn đã giữ lấy vai anh.

Động tác dịu dàng.

Nhưng sức lực lại không cho phép anh chống cự.

Tần Xuyên Từ khẽ ngẩng đầu.

Gân xanh nơi thái dương hắn mơ hồ nổi lên.

Đôi mắt màu bạc xám vốn luôn bình tĩnh giờ đây ánh lên vẻ hưng phấn xen lẫn nguy hiểm.

Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên tấm lưng đang run khẽ của Sở Dật.

Giọng nói khàn khàn, mang theo ý dỗ dành.

"Sở Dật..."

"Nhích lên một chút..."