Sở Dật lập tức định đuổi theo!
"Tô Cẩn!"
Luồng khí nóng rực ập thẳng vào mặt, bỏng rát cả làn da anh.
Anh trơ mắt nhìn bóng dáng Tô Cẩn biến mất ở đầu bên kia biển lửa, nghiến chặt răng.
Anh đột ngột dừng bước, ánh mắt nhanh chóng quét khắp hành lang đang chìm trong ngọn lửa ngút trời.
Bình chữa cháy!
Anh nhìn thấy tủ cứu hỏa ở góc tường. Không chút do dự, anh giơ chân đạp mạnh vào cánh cửa kính.
Rầm!
Tấm kính vỡ tan thành từng mảnh.
Sở Dật chộp lấy bình chữa cháy, rút chốt an toàn, nhắm thẳng vào ngọn lửa rồi bóp mạnh cần gạt.
Xì--
Bột chữa cháy màu trắng phun ra như suối, tạm thời đè được ngọn lửa trước mắt.
Nhưng... chẳng có tác dụng.
Lửa được xăng tiếp sức quá dữ dội. Chút bột chữa cháy này chẳng khác nào muối bỏ biển. Ngọn lửa từ bốn phương tám hướng ùn ùn kéo tới, chớp mắt đã sắp vây kín lấy anh.
Nếu còn ở lại, ngay cả bản thân anh cũng sẽ bị biển lửa nuốt chửng.
"Chết tiệt!"
Sở Dật chửi khẽ một tiếng, dứt khoát từ bỏ hành động vô ích này.
Anh ném chiếc bình chữa cháy đã cạn sạch xuống đất, xoay người lao về phía cầu thang!
Thế nhưng...
Tình hình dưới lầu còn tồi tệ hơn những gì anh tưởng tượng.
Đám cháy mà Tô Cẩn châm trước mặt anh không phải ngọn lửa đầu tiên!
Toàn bộ đại sảnh tiệc đã biến thành địa ngục trần gian. Tiếng thét chói tai, tiếng khóc lóc, tiếng kêu cứu hòa lẫn vào nhau.
Khói đặc cuồn cuộn, sặc đến mức người ta không thể hít thở.
Một số người vẫn cố gắng dập lửa. Nhưng ngọn lửa đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát. Càng nhiều người phát điên lao về phía cánh cửa lớn lộng lẫy đang đóng chặt.
"Mở cửa! Sao cửa không mở được vậy?"
"Lúc nãy vẫn còn mở mà! Ai khóa cửa rồi? Mau mở cửa!"
"Cho tôi ra ngoài! Thả tôi ra!"
Tiếng đập cửa dồn dập như tiếng trống của những kẻ cận kề cái chết, từng tiếng từng tiếng gõ mạnh vào trái tim tất cả mọi người.
Cánh cửa lớn không lâu trước còn rộng mở để đón khách giờ đây lại trở thành bức tường sắt ngăn cách sự sống và cái chết.
Ánh mắt Sở Dật chợt tối sầm.
Anh gạt phăng mấy người phía trước đã sợ đến hồn vía lên mây, trực tiếp xông tới trước cánh cửa.
Giơ chân, đạp thật mạnh!
Rầm!
Trong tiếng động vang dội, cánh cửa rung chuyển dữ dội.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần...
Sau hơn chục cú đá, cánh cửa phát ra những tiếng răng rắc khiến người ta ê cả răng, rồi ầm một tiếng đổ sập xuống.
Không khí trong lành lập tức ùa vào.
Đám người đang tuyệt vọng cầu sống như dòng nước lũ vỡ đê, điên cuồng chen lấn lao ra ngoài.
Sở Dật cũng bị dòng người xô đẩy, định thuận thế rời khỏi nơi này.
Đúng lúc ấy, vài tiếng gọi quen thuộc xuyên qua âm thanh hỗn loạn, đâm thẳng vào tai anh.
"Tranh Vi! Thu Nhiên!"
Tiếng của ông Lộ và bà Lộ!
Sở Dật theo bản năng quay đầu lại.
Ánh mắt xuyên qua làn khói dày đặc, lập tức khóa chặt vị trí phát ra âm thanh.
Lộ Tranh Vi và Lộ Thu Nhiên đang mắc kẹt ở đầu cầu thang tầng hai. Cầu thang dẫn xuống dưới đã bị biển lửa bao trùm hoàn toàn, phát ra những tiếng nổ lách tách, như thể có thể sụp xuống bất cứ lúc nào.
Ông Lộ và bà Lộ đứng cách cầu thang không xa, hai mắt đỏ hoe vì sốt ruột. Họ muốn lao tới cứu con, nhưng lại bị dòng người đang điên cuồng tháo chạy xô đẩy, không sao tiến lên được.
"Thu Nhiên! Tranh Vi! Mau xuống đây!"
Lộ Thu Nhiên nắm chặt tay Lộ Tranh Vi. Cả hai bị khói hun đến ho sặc sụa, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Lửa cháy khắp nơi.
Lộ Thu Nhiên nghiến răng, định kéo Lộ Tranh Vi liều mạng xông xuống cầu thang.
Nhưng đúng lúc ấy, phía sau bỗng vang lên một tiếng kêu thất thanh.
Lộ Thu Nhiên quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy vạt váy dạ hội của Lộ Tranh Vi đã bị một chiếc đinh trên mảnh trần nhà rơi xuống móc chặt.
Bộ lễ phục lộng lẫy, đắt tiền giờ phút này lại trở thành gánh nặng chí mạng.
Dù Lộ Tranh Vi có cố sức thế nào cũng không thể giật ra.
Thấy vậy, Lộ Thu Nhiên cố nén cảm giác phổi bị thiêu đốt cùng cơn ngạt thở, bước tới dùng sức xé mạnh.
Lộ Tranh Vi ngã ngồi lên bậc thang nóng bỏng, ho đến xé tim xé phổi.
Ánh mắt cô đảo qua biển lửa đang cuồng nộ, rồi nhìn xuống cầu thang có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Cô nhìn gương mặt đã bị khói hun đen của Lộ Thu Nhiên.
Nhìn cha mẹ đang hoảng loạn ở dưới lầu.
Nếu cứ tiếp tục thế này sẽ chẳng ai chạy thoát được.
Roẹt!
Cùng với tiếng vải bị xé rách, cuối cùng Lộ Thu Nhiên cũng giật được vạt váy ra.
Trước mắt cô tối sầm, đầu óc choáng váng vì thiếu oxy.
Lộ Thu Nhiên cắn mạnh đầu lưỡi, ép mình đứng vững, đưa tay định kéo Lộ Tranh Vi.
Thế nhưng một lực đẩy bất ngờ truyền tới từ trên vai.
Lộ Thu Nhiên mất thăng bằng, cả người ngã nhào xuống phía dưới cầu thang.
Trong khoảnh khắc rơi xuống.
Qua tầm mắt đã mờ nhòe, cô chỉ kịp nhìn thấy một bàn tay.
"Thu Nhiên!"
Ông Lộ và bà Lộ kinh hãi kêu lên, vội vàng lao tới. Với sự trợ giúp của các vệ sĩ, họ vừa kịp đỡ được Lộ Thu Nhiên đang rơi xuống.
Cũng đúng vào khoảnh khắc ấy.
ẦM RẦM!
Cầu thang lộng lẫy đổ sập trong một tiếng nổ vang trời, hóa thành một đống đổ nát đang bốc cháy, hoàn toàn chia cắt tầng một và tầng hai.
Lộ Tranh Vi bị chấn động mạnh hất lùi về sau. Hai chân cô chới với giữa không trung trong thoáng chốc, rồi cả người ngã ngồi trên sàn của chiếu nghỉ tầng hai.
"Tranh Vi!"
Ông Lộ và bà Lộ gào lên thê lương, định lao tới, nhưng bị các vệ sĩ giữ chặt.
"Ông! Bà! Lửa quá lớn rồi! Không thể qua đó nữa!"
"Buông tôi ra! Tranh Vi vẫn còn ở trên đó!"
Mặc cho hai người vùng vẫy thế nào, các vệ sĩ vẫn cưỡng ép kéo họ ra ngoài.
Lộ Tranh Vi co rúm người lại.
Cô nghe thấy tiếng cha mẹ mình ngày càng xa, cho đến khi hoàn toàn biến mất.
Cô đưa mắt nhìn quanh.
Trong tầm mắt chỉ còn những cuộn khói đen cuồn cuộn và ngọn lửa đang nhảy múa. Không còn nhìn thấy bất cứ thứ gì khác.
Hơi nóng thiêu đốt từng tấc da thịt.
Cảm giác ngạt thở như thủy triều, từng đợt từng đợt nhấn chìm cô.
Cơ thể Lộ Tranh Vi không ngừng run rẩy. Nước mắt hòa lẫn tro bụi lăn dài trên gương mặt.
Dù đã chuẩn bị tinh thần từ trước nhưng khi cái chết thật sự ập đến, nỗi sợ hãi vẫn siết chặt lấy trái tim cô.
Đúng lúc ý thức cô bắt đầu mơ hồ.
"Lộ Tranh Vi!"
Một giọng nói trầm ổn và mạnh mẽ xuyên qua biển lửa, vang lên rõ ràng!
Lộ Tranh Vi giật mình, trong lòng lập tức bùng lên một tia hy vọng. Cô chống cả tay lẫn chân, chật vật bò đến mép chiếu nghỉ tầng hai rồi cúi đầu nhìn xuống.
Giữa biển lửa.
Sở Dật đang đứng ở phía dưới.
Anh nhìn cô, dang rộng đôi cánh tay rắn chắc về phía trước.
"Nhảy xuống!"
Không hề do dự.
Ngay khoảnh khắc nghe thấy ba chữ ấy, Lộ Tranh Vi dốc hết sức lực toàn thân, nhảy về phía Sở Dật!
Cảm giác rơi xuống ập tới.
Rồi cô rơi vào một vòng tay ấm áp.
Sở Dật vững vàng đỡ lấy cô, vẻ mặt nghiêm nghị. Anh vừa nhấc chân định đưa Lộ Tranh Vi rời đi thì-
"SỞ DẬT!!!"
Một tiếng gào thét chói tai, điên cuồng đột ngột vang lên!
Không biết Tô Cẩn lao ra từ góc nào.
Cả người cậu ta vô cùng chật vật, hơn nửa mái tóc đã bị lửa thiêu cháy, mặt mũi phủ đầy tro đen.
Chỉ có đôi mắt ấy...
Sáng đến mức khiến người ta lạnh sống lưng.
Trong tay cậu ta cầm một con dao, điên cuồng lao thẳng về phía Sở Dật!
...
Bên ngoài biệt thự.
Ngay khi đám cháy bùng lên dữ dội, đội vệ sĩ của Tần Xuyên Từ đã lập tức hộ tống hắn rút đến khu vực an toàn.
Hắn đứng bên ngoài đám đông hỗn loạn.
Bộ vest đắt tiền trên người cũng đã bám một lớp bụi xám.
Hắn chăm chăm nhìn về phía cửa ra của biệt thự.
Hết người này đến người khác chật vật chạy khỏi biển lửa.
Nhưng...
Vẫn không có người hắn muốn gặp.
Trái tim từng chút, từng chút chìm xuống.
Cuối cùng, Tần Xuyên Từ không nhịn được nữa. Hắn túm lấy một vị khách vừa chạy thoát ra.
"Sở Dật đâu? Có nhìn thấy Sở Dật không?"
Người kia sợ đến hồn bay phách lạc, chỉ biết liên tục lắc đầu.
Hắn lại túm lấy một người khác.
"Có ai nhìn thấy Sở Dật không?!"
Đáp lại hắn...
Vẫn chỉ là những cái lắc đầu.
Một người.
Hai người.
Ba người...
Tất cả đều lắc đầu với hắn.
Cho đến cuối cùng.
Một nhân viên phục vụ mới đưa ra một câu trả lời khác.
"Tần... Tần tổng... Tôi... hình như vừa thấy anh Sở... quay trở vào rồi!"
Quay trở vào?
Tần Xuyên Từ đột ngột quay đầu, nhìn về tòa biệt thự đã hoàn toàn bị biển lửa nuốt chửng.
Ngọn lửa ngút trời phản chiếu trong đôi đồng tử đang run rẩy dữ dội của hắn.
Giây tiếp theo.
Không nói một lời.
Hắn gạt phăng đám đông, lao thẳng về phía biển lửa!
"Tần tổng!"
Đội trưởng đội vệ sĩ phản ứng cực nhanh, lập tức xông lên chặn hắn lại.
"Tần tổng! Lửa quá lớn rồi! Ngài không thể vào!"
"Tần tổng! Nguy hiểm!"
Bảy, tám vệ sĩ giữ chặt cánh tay và thân thể Tần Xuyên Từ, tạo thành từng lớp người ngăn cản hắn.
Thế nhưng lúc này Tần Xuyên Từ đã hoàn toàn không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa.
"Tránh ra! Tránh ra!"
Trong mắt hắn chỉ còn lại tòa biệt thự đang rực cháy.
Nhưng mặc cho hắn cố thế nào cũng không thể phá vòng vây của đám vệ sĩ.
Hết lần này đến lần khác bị kéo lại.
Hết lần này đến lần khác bị ngăn cản.
Cuối cùng hắn khàn giọng gầm lên.
Sự bình tĩnh.
Sự tao nhã.
Sự điềm đạm.
Tất cả đều bị hắn vứt bỏ sạch sẽ trong khoảnh khắc này.
Chỉ còn lại cơn cuồng bạo chưa từng có.
"Tôi nói tránh ra!!"