Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 171: Phóng Hỏa

Sở Dật đi dạo một vòng trong biệt thự, rất nhanh đã tìm được nhà vệ sinh.

Giải quyết nhu cầu cá nhân xong, anh đứng trước gương rửa tay, dòng nước mát lạnh chảy qua từng đầu ngón tay.

Ước chừng thời gian cũng gần đến lúc rồi.

Sở Dật hất nhẹ nước trên tay, định quay trở lại sảnh tiệc.

Nhưng vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh, rẽ qua khúc ngoặt, một bóng người quen thuộc đã đi thẳng về phía anh.

Là Tần Nguyên.

Cậu ta mặc một bộ vest trắng, càng tôn lên gương mặt thanh tú, vô hại.

Hiển nhiên Tần Nguyên cũng đã nhìn thấy Sở Dật. Trong đáy mắt cậu ta hiện lên ý cười nhàn nhạt, chủ động lên tiếng chào: "Anh Dật."

Bước chân Sở Dật khựng lại.

Anh không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ khẽ gật đầu xem như đáp lại, rồi dời mắt đi, định cứ thế lướt qua.

Nhưng đúng lúc hai người sắp vai kề vai đi ngang nhau, bên tai bỗng vang lên một tiếng kêu ngắn.

"A!"

Cơ thể Tần Nguyên nghiêng đi, cả người ngã nhào về phía Sở Dật.

Sở Dật khẽ cau mày.

Ngay từ đầu anh đã luôn đề phòng Tần Nguyên.

Vì vậy khi đối phương ngã về phía mình, anh lập tức nhận ra, phản ứng đầu tiên là tránh sang một bên.

Thế nhưng động tác của Tần Nguyên còn nhanh hơn.

Hay đúng hơn... cậu ta đã chuẩn bị từ trước.

Một bàn tay bất ngờ vươn ra, túm chặt lấy vạt áo Sở Dật. Mượn lực đó, cậu ta mạnh mẽ đổ cả người vào lòng anh!

Sở Dật bị va đến lảo đảo.

Theo quán tính, anh lùi về sau một bước, sắc mặt cũng lập tức trầm xuống.

Đang định mở miệng quát mắng thì một mùi hương chanh ngọt ngào bỗng lan tỏa.

Mang theo ý vị khiêu khích kín đáo, như một chiếc móc câu vô hình, trong chớp mắt đã khiến bản năng Alpha trong anh xao động.

Chết tiệt!

Sắc mặt Sở Dật càng thêm khó coi.

Anh lập tức giơ tay định đẩy tên Omega không có ý tốt này ra. Nhưng đúng lúc ấy, Tần Nguyên lại nhanh hơn một bước, tự mình lùi khỏi lòng Sở Dật.

Trong mắt cậu ta vẫn còn đọng vẻ hoảng hốt, như thể thật sự chỉ vô tình ngã một cái. Khi ngẩng đầu nhìn Sở Dật, cậu ta còn nở một nụ cười đầy vẻ biết ơn.

"Cảm ơn anh, anh Dật."

Sở Dật: "..."

Nhất thời chẳng biết nói gì.

Nhìn gương mặt không hề lộ chút dấu vết diễn kịch nào của Tần Nguyên, cơn giận và cảm giác ghê tởm trong lòng Sở Dật cuộn trào. Cuối cùng, khóe môi anh khẽ nhếch lên, bật ra một tiếng cười lạnh.

"Không cần cảm ơn."

"Đều là nhờ công của cậu cả."

Dứt lời, Sở Dật lười dây dưa với Tần Nguyên thêm nữa, xoay người rời đi.

"Anh Dật."

Giọng Tần Nguyên khẽ vang lên sau lưng anh.

"Lúc ở đại sảnh, tôi nghe anh tôi nói... anh là người yêu của anh ấy."

Sở Dật vẫn không hề dừng bước, hoàn toàn không có ý định đứng lại nói nhảm với Tần Nguyên.

Thấy anh phản ứng như vậy, Tần Nguyên cũng không hề tức giận.

Giọng cậu ta mang theo ý cười, tiếp tục nói: "Lúc nghe tin đó, tôi thật sự giật mình đấy."

"Dù sao thì, tôi vẫn luôn nghĩ rằng... anh chỉ là bạn giường của anh tôi thôi."

Nghe vậy, Sở Dật khẽ mím môi, nhưng vẫn không hề dừng bước.

Nhìn theo bóng lưng anh, nụ cười trên gương mặt Tần Nguyên cuối cùng cũng biến mất.

"Sở Dật."

Giọng cậu ta lạnh đi.

"Anh... không phải thật sự tin rồi đấy chứ?"

Lần này, bước chân Sở Dật cuối cùng cũng khựng lại.

Anh chậm rãi nghiêng đầu, đôi mắt phủ đầy băng giá, lạnh lùng nhìn về phía Tần Nguyên.

Tần Nguyên khẽ nhướng mày, bình thản đón lấy ánh mắt ấy. Khí chất yếu đuối, vô tội trên người cậu ta đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ điềm tĩnh cùng sự mỉa mai không hề tương xứng với tuổi tác.

"Sở Dật, bất kể anh nhìn tôi thế nào, nhưng tôi nhìn anh... thật sự rất thuận mắt. Vì vậy tôi mới có ý tốt đến nói với anh những lời này."

"Anh tôi là người thế nào, ở bên anh ấy lâu như vậy, hẳn anh cũng hiểu rõ. Cho dù bây giờ anh đang bị chút dịu dàng nhất thời làm cho mê muội, thì cũng nên nghĩ đến kết cục của Tô Cẩn. Có vết xe đổ của cậu ta ngay trước mắt, anh càng phải là người tỉnh táo nhất mới đúng."

Nói đến đây, cậu ta khẽ thở dài, giọng nói mang theo ý khuyên nhủ.

"Sở Dật, những gì anh từng trải qua đã đủ phức tạp rồi. Đừng để bản thân rơi vào hoàn cảnh còn chật vật hơn nữa."

Sở Dật nhìn cậu ta.

Rất lâu sau.

Anh nghiến răng, ép ra một chữ từ cổ họng.

"Cút!"

Nói xong, Sở Dật xoay người, không hề nán lại thêm dù chỉ một giây, dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi nơi này.

Tần Nguyên đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng anh. Vẻ lo lắng trên gương mặt cậu ta dần dần giãn ra.

Cậu ta khẽ cười, lẩm bẩm một mình: "Haiz... nói không lọt tai thật."

Ngay sau đó, cậu ta xoa xoa bả vai mình, xoay người đi về phía nhà vệ sinh.

Vừa đi, cậu ta vừa thấp giọng lẩm bẩm: "Thôi vậy, đúng là phải tận mắt xác nhận một chút mới được."

Sở Dật sa sầm mặt, bước đi trên hành lang.

Anh biết Tần Nguyên chẳng hề có ý tốt, những lời vừa rồi tuyệt đối không phải lời nhắc nhở xuất phát từ thiện ý.

Nhưng không thể phủ nhận, từng câu từng chữ ấy đều đâm trúng tim anh.

Kim chủ và tình nhân.

Kết cục của Tô Cẩn.

Sao anh có thể không biết?

Không ai hiểu rõ những điều đó hơn chính anh.

Thế nhưng, biết thì biết, khi những sự thật ấy bị người khác nói thẳng ra, chúng lại trở nên chói tai đến lạ.

Thật sự xui xẻo hết mức.

Lúc này, Sở Dật chỉ muốn nhanh chóng quay lại đại sảnh tiệc. Nhưng đi được một đoạn, bước chân anh lại bất giác chậm dần.

Sở Dật cúi đầu.

Từ nãy đến giờ, anh đã cảm thấy có gì đó không ổn.

Sao trên sàn lại có nhiều nước như vậy?

Anh lần theo vệt chất lỏng ấy, phát hiện nó kéo dài từ hướng mình vừa đi tới, rồi tiếp tục lan thẳng về phía trước.

Mày Sở Dật lập tức nhíu chặt.

Một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.

Anh ngồi xổm xuống, đưa ngón tay chấm một ít chất lỏng trong suốt trên mặt đất.

Đưa lên mũi ngửi nhẹ.

Ngay tức khắc, chân mày càng nhíu sâu hơn.

Xăng?

Sở Dật đứng bật dậy, sắc mặt liên tục thay đổi.

Anh lấy điện thoại ra, định gọi báo cho Tần Xuyên Từ biết chuyện này. Đúng lúc ấy, loáng thoáng nghe thấy dưới tầng truyền đến một trận huyên náo.

Theo bản năng, anh ngẩng đầu lên.

Rồi bỗng nhìn thấy một người đang đứng ở hành lang đối diện trên tầng lầu.

Tô Cẩn?

Kể từ sau lần ở hội sở trong khu đèn đỏ, Sở Dật chưa từng gặp lại Tô Cẩn.

Trộm đồ của Tần Xuyên Từ sẽ có kết cục thế nào, không khó để tưởng tượng.

Cho nên, việc gặp lại Tô Cẩn ở đây hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của anh.

Lúc này, Tô Cẩn chỉ lặng lẽ đứng đó, từ xa nhìn thẳng về phía Sở Dật. Khóe môi cậu ta nhếch lên một nụ cười quỷ dị đến cực điểm. Nụ cười méo mó ấy dưới ánh đèn lờ mờ càng trở nên rợn người.

Bốn mắt nhìn nhau.

Sở Dật cảm nhận được nguy hiểm.

Ngay trước ánh mắt anh, Tô Cẩn chậm rãi thò tay vào túi áo, lấy ra một món đồ.

Một chiếc bật lửa.

Tim Sở Dật như hẫng mất một nhịp!

Không kịp nghĩ ngợi, anh lập tức lao thẳng về phía Tô Cẩn!

"Tô Cẩn!"

Tiếng gầm giận dữ vang vọng khắp hành lang.

Nhưng...

Đã quá muộn.

Tô Cẩn nghe thấy tiếng anh gọi, nụ cười trên mặt càng trở nên rực rỡ hơn.

"Tách."

Một tiếng động khẽ vang lên.

Ngọn lửa màu vàng cam vui vẻ nhảy nhót.

Sau đó...

Bị cậu ta hờ hững ném vào tấm thảm bên cạnh đã sớm thấm đẫm xăng.

Ngay giây tiếp theo.

ẦM!

Biển lửa bùng lên ngút trời!

Những con rắn lửa men theo vệt xăng, trong chớp mắt đã nuốt chửng toàn bộ hành lang!

Ánh lửa nóng rực chiếu gương mặt Tô Cẩn đến trắng bệch.

Đồng thời cũng soi rõ sự điên cuồng cùng hận ý ngập tràn trong đôi mắt cậu ta!

Ngay sau đó, cậu ta nhanh chóng bỏ trốn khỏi hiện trường.