Enigma Nhất Quyết Muốn Hái Hoa Hồng

Chương 173: Đối Đầu

Hơi thở lạnh buốt như tuyết lấy Tần Xuyên Từ làm trung tâm, trong nháy mắt quét khắp khoảng đất trống bên ngoài biệt thự.

Đám đông vốn đang hỗn loạn, ồn ào như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng.

Mọi âm thanh đột ngột im bặt.

Không khí trở nên đặc quánh.

Hàn ý từ dưới chân len thẳng lên tận đỉnh đầu.

Không ai có thể cất lời.

Ngay cả hít thở... cũng như cần phải được cho phép.

Pheromone của Enigma cấp cao khiến tất cả mọi người có mặt đều không thể nhúc nhích.

Bảy, tám vệ sĩ trước đó còn giữ chặt Tần Xuyên Từ, giờ ai nấy đều tái mét mặt mày, quỳ rạp xuống đất trong đau đớn, bị một áp lực vô hình đè ép đến không thể ngẩng đầu.

Tần Xuyên Từ chẳng buồn nhìn họ lấy một cái.

Hắn nhấc chân, bước qua những thuộc hạ đang phủ phục dưới đất.

Trong mắt hắn không còn bất kỳ ai.

Chỉ còn tòa biệt thự đang bị biển lửa nuốt chửng.

Trong đôi đồng tử chỉ phản chiếu ánh lửa rực cháy, cố chấp tìm kiếm dù chỉ một khe hở có thể xông vào.

Như đáp lại mong muốn của hắn.

Hắn nhìn thấy một lối nhỏ vẫn chưa bị ngọn lửa bao phủ.

Lập tức định bước tới.

Thế nhưng...

Vừa mới bước được một bước, một luồng pheromone hoàn toàn khác đã xé gió ập đến.

Đậm đà.

Nồng nàn.

Mang theo chút vị đắng.

Mùi hương cà phê xua tan hơi lạnh như tuyết.

Hóa thành một bức tường kiên cố, chắn trước mặt Tần Xuyên Từ.

Bước chân hắn cuối cùng cũng dừng lại.

Hắn chậm rãi quay đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn người vừa đến. Hà Tương Thần nhíu chặt mày, từng bước tiến lại gần.

"Tần Xuyên Từ."

"Não cậu hỏng rồi à?"

Đối diện với pheromone có thể ngang sức ngang tài với mình, ánh mắt Tần Xuyên Từ cuối cùng cũng dao động đôi chút.

"Tránh ra."

Giọng hắn bình tĩnh.

Nhưng cùng là Enigma, Hà Tương Thần có thể cảm nhận rất rõ. Biển tinh thần của Tần Xuyên Từ lúc này đã hoàn toàn hỗn loạn.

Sự rối loạn đã tiến sát đến ngưỡng nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng có thể bùng phát thành bạo loạn biển tinh thần.

Hà Tương Thần hít sâu một hơi, cố đè nén sự cạn lời trong lòng.

Y không muốn tiếp tục kích động Tần Xuyên Từ. Nhưng càng không thể trơ mắt nhìn hắn lao vào biển lửa tìm chết.

Thế nhưng lời vừa thốt ra, vẫn không nhịn được mà mang theo ý mắng chửi.

"Tần Xuyên Từ, bây giờ cậu cần phải bình tĩnh!... Mẹ nó, cậu muốn chết à?"

Một lần bạo loạn biển tinh thần, có lẽ chưa đủ để lấy mạng một Enigma. Nhưng những tổn thương đó là không thể hồi phục.

Vì một Alpha...

Bất kể là lao vào biển lửa tự sát...

Hay vô ích tiêu hao sinh mệnh của chính mình...

Đều không đáng.

Chết?

Nghe thấy chữ ấy, ánh mắt Tần Xuyên Từ khẽ động.

Hắn nhìn Hà Tương Thần.

Trong đôi mắt hắn lóe lên thứ cảm xúc mà ngay cả Hà Tương Thần cũng không thể hiểu được.

"Hà Tương Thần..."

"Nếu không có em ấy...Tôi cũng sẽ chết. Không khác gì cả."

Hà Tương Thần còn chưa kịp hiểu ý nghĩa trong câu nói ấy thì pheromone của Tần Xuyên Từ đã một lần nữa bùng nổ dữ dội!

Mang theo tư thế công kích.

Ý tứ đã quá rõ ràng.

Nếu Hà Tương Thần vẫn tiếp tục cản đường, hắn sẽ không do dự mà phát động một cuộc chiến giữa hai Enigma ngay tại nơi này.

Hà Tương Thần sa sầm mặt, đang định nói thêm điều gì đó.

ĐÙNG!

Bên trong biệt thự đột nhiên vang lên một tiếng nổ dữ dội!

Lửa bốc cao ngút trời, sóng xung kích đánh vỡ toàn bộ cửa sổ của biệt thự.

Tiếng nổ ấy như một cú búa nặng nề giáng thẳng vào sợi dây thần kinh vốn đã căng đến cực hạn của Tần Xuyên Từ.

Trong khoảnh khắc, hắn không còn tâm trí đối đầu với Hà Tương Thần nữa.

Mọi sự chú ý đều bị biển lửa kia cướp mất.

Hắn lao thẳng về phía đó.

"Tần Xuyên Từ!"

Hà Tương Thần thất thanh gọi lớn.

Thế nhưng đúng lúc ấy, một bóng người từ trong ánh lửa bước ra.

Tần Xuyên Từ khựng người.

Đôi mắt hắn mở lớn.

Luồng pheromone lạnh giá như tuyết, thứ tưởng chừng đủ sức nghiền nát tất cả lại theo từng bước chân của người kia mà nhanh chóng tan biến.

Hà Tương Thần khẽ nheo mắt.

Sau khi nhìn rõ người vừa xuất hiện, y cũng thở phào nhẹ nhõm, thu lại pheromone của mình.

Y liếc Tần Xuyên Từ lần cuối, bực bội vò vò mái tóc.

Điên rồi.

Thật sự điên rồi.

...

Mặt Sở Dật bị khói hun đen từng mảng, trông vô cùng chật vật.

Trong lòng anh đang bế Lộ Tranh Vi đã ngất đi.

Anh đi thẳng về phía trước, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Tần Xuyên Từ đang đứng ở phía trước nhất.

Thấy hắn chỉ đứng bất động nhìn mình, Sở Dật cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp bước về phía hắn.

Mà ngay khi sự áp chế của pheromone biến mất, ông Lộ và bà Lộ lập tức lấy lại được tự do.

"Tranh Vi!"

Hai người vừa khóc vừa gọi, trực tiếp lướt qua Tần Xuyên Từ, chạy đến trước mặt Sở Dật.

Nhìn cô con gái đang bất tỉnh trong lòng anh nhưng cơ thể vẫn còn nguyên vẹn, bà Lộ khóc đến mức suýt ngất.

Đôi tay bà run rẩy.

Vừa đón Lộ Tranh Vi từ trong lòng Sở Dật, vừa lắp bắp cảm ơn.

"Cảm... cảm ơn... cậu Sở..."

Sở Dật mím môi, nhìn Lộ Tranh Vi đã được cha mẹ đón lấy an toàn rồi nói: "Phải đưa cô ấy đến bệnh viện ngay."

Lộ Tranh Vi bị mắc kẹt bên trong quá lâu. Dù không bị lửa thiêu, nhưng rõ ràng đã hít phải rất nhiều khói độc. Nếu không đưa đến bệnh viện ngay, tính mạng cô vẫn sẽ gặp nguy hiểm.

"Được! Được! Được!"

Ông Lộ liên tục gật đầu. Lúc này ông cũng không còn tâm trí nói thêm gì, bế con gái chạy thẳng về phía chiếc xe cứu thương gần đó.

Nhìn Lộ Tranh Vi được đưa đi, Sở Dật khẽ thở phào một hơi rồi xoa xoa cổ.

Anh phủi lớp tro bụi trên người, giơ tay áo lên định lau vết đen trên mặt.

Thế nhưng một bàn tay bỗng nắm chặt lấy cổ tay anh.

Là Tần Xuyên Từ.

Động tác của Sở Dật khựng lại.

Anh ngước mắt nhìn hắn rồi hỏi: "Còn anh thì sao? Không sao chứ?"

Anh đưa mắt đánh giá Tần Xuyên Từ từ trên xuống dưới, phát hiện ngoài bộ vest dính chút tro bụi ra thì hắn có vẻ không bị thương gì, trong lòng cũng yên tâm hơn.

Nhưng Tần Xuyên Từ không trả lời câu hỏi của anh.

Hắn nắm chặt cổ tay Sở Dật. Lòng bàn tay lạnh ngắt cùng với đôi mắt sâu thẳm. Giọng nói bình tĩnh đến mức không gợn một tia cảm xúc.

"Tại sao em lại quay vào?"

Sở Dật chỉ cảm thấy lực tay của Tần Xuyên Từ mạnh đến đáng sợ. Nghe câu hỏi chẳng đầu chẳng cuối ấy, anh thoáng sững người.

Rồi rất nhanh hiểu được ý của hắn.

Chắc hẳn hắn đã biết chuyện anh quay lại cứu Lộ Tranh Vi.

Sở Dật không hề cho rằng mình làm sai điều gì, nên thẳng thắn đáp: "Lộ Tranh Vi bị mắc kẹt trên tầng hai, tôi quay vào đón cô ấy."

Tần Xuyên Từ vẫn không chút biểu cảm. Nhưng lực siết trên cổ tay anh lại từng chút một mạnh hơn.

"Rồi sao?"

"Tại sao em phải cứu cô ấy?"

"Chuyện đó liên quan gì đến em?"

Ba câu chất vấn liên tiếp.

Lạnh lẽo.

Sắc bén.

Cơn đau nơi cổ tay ngày càng rõ rệt.

Sở Dật nhíu mày.

"Buông ra."

Tần Xuyên Từ không buông.

Đôi mắt hắn khóa chặt lấy anh, như muốn nuốt chửng cả người anh vào trong.

Sở Dật tặc lưỡi một tiếng, trực tiếp hất mạnh tay Tần Xuyên Từ ra!

Anh giơ cổ tay lên.

Một vòng vết đỏ hằn rõ dấu ngón tay hiện lên trên làn da.

Xung quanh phần lớn người bị thương đã được đưa đến bệnh viện.

Những người may mắn sống sót nhận ra bầu không khí giữa Tần Xuyên Từ và Sở Dật không ổn.

Không một ai còn dám đứng lại xem náo nhiệt. Tất cả đều lặng lẽ rời đi.

Bên ngoài biệt thự đang dần trở nên vắng lặng.

Sau khi bị hất tay ra, Tần Xuyên Từ không làm thêm bất kỳ động tác nào.

Hắn đứng yên tại chỗ.

Trong đôi mắt vốn luôn ngập tràn ý cười ôn hòa kia, thấp thoáng hiện lên một tầng u ám.

Cuối cùng hắn cất tiếng hỏi: "Nếu em chết thì sao?"

Giọng hắn rất khẽ.

Nghe không hề có cảm xúc.

Sở Dật hít sâu một hơi.

"Trong lòng tôi tự có chừng mực."