Tần Xuyên Từ chỉnh lại quần áo cho anh xong thì rút tay về. Hắn không hề nhận ra sự khác thường của Sở Dật, chỉ nhàn nhạt nói: "Vốn dĩ em cũng đâu thiếu tiền, có thể mua luôn một căn nhà ở Đế Đô, không cần phải ở mãi trong công ty."
Vừa nói, hắn vừa ngẩng đầu nhìn Sở Dật.
Lúc này mới phát hiện ánh mắt anh có chút thất thần, cứ dừng trên người hắn, rõ ràng là chẳng nghe nổi lời nào.
Tần Xuyên Từ khẽ nhíu mày.
"Sở Dật, tôi đang nói chuyện với em."
Sở Dật khựng lại, rồi như bừng tỉnh khỏi cơn mơ.
Đối diện với vẻ mặt không mấy vui của Tần Xuyên Từ, anh theo bản năng dời mắt sang chỗ khác, trong ánh mắt thoáng hiện vài phần lúng túng.
"Vừa rồi... anh nói gì?"
Khóe môi Tần Xuyên Từ hơi trễ xuống, bật ra một tiếng cười lạnh.
"Tôi nói, tự đi mua một căn nhà."
"Dù em rộng lượng đến mức để lại cả nhà lẫn xe cho vợ cũ, nhưng người của tôi sau khi rời khỏi đây cũng không thể đến chỗ ở tử tế cũng chẳng có. Ngày nào cũng chui rúc trong công ty mà em cũng chịu được à? Đế Đô nhiều nhà như vậy, em không biết mua lấy một căn sao?"
Nghe những lời ấy, Sở Dật chỉ thấy trong lòng vô cùng khó chịu, bực bội đáp bừa một câu: "Tôi không phải người Đế Đô, ở đây không mua được nhà."
Lời vừa dứt, Tần Xuyên Từ không nói nữa.
Hắn chỉ lặng lẽ nhìn anh, ánh mắt trầm xuống.
Sở Dật bị hắn nhìn đến ngẩn người. Chờ một lúc lâu vẫn không thấy hắn mở miệng, anh nhất thời chẳng hiểu mình đã nói sai câu nào.
Tần Xuyên Từ nhìn anh thêm một lúc, dường như cũng lười giải thích.
Hắn chỉ nhàn nhạt buông mấy chữ: "Em cứ đi mua là được."
Sở Dật sững người.
Ngay sau đó, anh mới chợt hiểu ra.
Hình như... vừa rồi mình vừa nói một câu hết sức ngốc nghếch.
Những thủ tục rườm rà và quy định cứng nhắc từng làm khó anh và Từ Mãng suốt hơn ba năm, ở trước mặt người như Tần Xuyên Từ, e rằng còn chẳng được tính là vấn đề.
Tâm trạng Sở Dật bỗng trở nên phức tạp. Cuối cùng, anh chỉ khẽ nói: "...Biết rồi."
Nói xong, anh không nhìn Tần Xuyên Từ nữa, xoay người đi thẳng ra ngoài.
Thật ra, kể cả Tần Xuyên Từ không nhắc thì Sở Dật cũng định mua cho mình một căn nhà mới.
Ở mãi trong công ty quả thực không phải kế lâu dài.
Chỉ là mấy câu bóng gió đầy mỉa mai của Tần Xuyên Từ từ sáng đến giờ khiến anh càng nghĩ càng thấy khó chịu.
Sở Dật đưa tay day day mi tâm.
Dù chỉ là quan hệ bạn giường, nhưng anh nhận ra tính chiếm hữu của Tần Xuyên Từ thật sự rất khó hiểu.
Chuyện từ tám trăm năm trước, vốn chẳng còn liên quan gì nữa, hắn cũng có thể lôi ra để làm khó anh một phen.
Rõ ràng lúc trước chính hắn còn từng đóng vai "kẻ thứ ba"...
Khi Sở Dật ly hôn với Bạch Tri Kỳ, tình cảm của anh dành cho cậu ta đã gần như cạn sạch, nên anh vẫn luôn rất lý trí.
Không phải không có tiền.
Chỉ là nhà cửa, xe cộ thôi, mua lại là được.
So với việc để Bạch Tri Kỳ đến chia cổ phần công ty, như vậy mới thật sự là phát điên.
Khẽ thở dài, Sở Dật ngẩng đầu nhìn trung tâm bán nhà lộng lẫy trước mắt rồi cất bước đi vào.
Mục tiêu của anh rất rõ ràng.
"Xin chào quý khách, tôi có thể giúp gì cho anh?"
"Tôi muốn xem căn hộ tầng bằng ở tòa A."
Thật ra Sở Dật đã để ý khu nhà này từ rất lâu, cũng sớm muốn mua rồi. Chỉ là trước đây cứ mãi bị kẹt ở mấy thủ tục chết tiệt kia nên chưa thể thực hiện.
Bây giờ Tần Xuyên Từ đã dọn sạch mọi chướng ngại cho anh, đương nhiên anh chẳng còn lý do gì để chần chừ nữa.
Quá trình thanh toán diễn ra dứt khoát đến mức nhân viên bán hàng đứng cạnh cười tươi như nở hoa.
Thanh toán toàn bộ.
Trả một lần.
Bản thân Sở Dật thì chẳng có cảm giác gì quá đặc biệt.
Anh đến đây vốn là để tiêu tiền.
Thanh toán xong, hoàn tất mọi thủ tục, anh bước ra khỏi trung tâm bán nhà, đứng dưới ánh nắng buổi chiều, ngẩng đầu nhìn bầu trời rồi khẽ thở ra một hơi dài.
Dù có hơi khác với những gì anh từng tưởng tượng.
Nhưng từ hôm nay, cuối cùng anh cũng đã có một chỗ dừng chân thật sự thuộc về mình ở Đế Đô.
Khép mắt lại một lát, Sở Dật chậm rãi cúi đầu.
Lần này mua đứt căn hộ bằng tiền mặt gần như đã vét sạch toàn bộ số tiền lưu động anh có thể sử dụng.
Anh phải xem trong tài khoản còn lại bao nhiêu để tính toán chi tiêu cho thời gian tới.
Mở ứng dụng ngân hàng.
Nhập mật khẩu.
Ngay khoảnh khắc giao diện số dư hiện ra, vẻ mặt anh chợt khựng lại. Anh không dám tin, đưa điện thoại sát lại trước mắt.
Không nhìn nhầm...
Tiền trong thẻ...
Không hề giảm!
Một đồng cũng không mất!
Chuyện quái gì vậy?
Sở Dật cau mày, lập tức mở lại lịch sử giao dịch vừa rồi.
Thanh toán thành công.
Tài khoản trừ tiền...
Một dãy số thẻ xa lạ nổi bật trong mục thông tin tài khoản thanh toán.
Tim Sở Dật khựng lại một nhịp.
Anh lập tức quay về giao diện quản lý tài khoản. Quả nhiên, trong danh sách thẻ ngân hàng đã liên kết có thêm một chiếc thẻ mà trước nay anh chưa từng thấy.
Không biết nó được liên kết từ lúc nào, còn bị đặt thành thẻ thanh toán mặc định ưu tiên số một.
Mà không xem thì thôi, vừa xem đã giật mình.
Đâu chỉ khoản hơn chục triệu tệ tiền mua nhà vừa rồi.
Toàn bộ chi tiêu của anh trong suốt thời gian qua, từ lớn đến nhỏ, thậm chí cả việc mua một chai nước ven đường... vậy mà đều được quẹt từ chiếc thẻ này!
Chuyện này xảy ra từ bao giờ?
Mặt Sở Dật nhíu chặt lại.
Không cần nghĩ cũng biết là ai làm.
Vừa thấy nực cười vừa bực bội, anh lập tức bấm hủy liên kết.
Giây tiếp theo, trên màn hình hiện lên một thông báo hệ thống.
【Theo thỏa thuận liên quan, thông tin định danh của bạn không có quyền hủy liên kết thẻ này.】
"Mẹ!"
Điện thoại của chính mình, tài khoản của chính mình, vậy mà ngay cả quyền gỡ một cái thẻ cũng không có?
Sở Dật nheo mắt, lập tức mở danh bạ, tìm số của Tần Xuyên Từ rồi gọi đi.
Điện thoại chỉ đổ chuông hai tiếng đã được bắt máy.
"Alô."
Giọng Tần Xuyên Từ truyền tới.
Sở Dật đi thẳng vào vấn đề, giọng cứng rắn.
"Anh liên kết một cái thẻ vào tài khoản của tôi?"
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, rồi hắn đáp: "Ừm. Sao thế?"
"Tôi không cần. Mau gỡ nó đi. Vừa nãy tôi không để ý, quẹt mất hơn mười triệu của anh."
Tần Xuyên Từ yên lặng một lúc.
Có lẽ hắn không ngờ Sở Dật gọi điện chỉ vì chuyện cỏn con này, đến giọng nói cũng đầy vẻ bất lực.
"Sau này em tiêu tiền, không cần phải cố ý báo với tôi."
Nói xong, hắn cúp máy luôn.
"Tút... tút... tút..."
Nghe tiếng ngắt cuộc gọi trong điện thoại, Sở Dật tức đến bật cười.
Đúng là coi anh như chim hoàng yến mình bao nuôi rồi à?
Được.
Rất được.
Mím chặt môi, Sở Dật nhanh chóng đổi phương thức thanh toán mặc định về thẻ ngân hàng của mình.
Sau đó anh tra ra số tài khoản của chiếc thẻ Tần Xuyên Từ, rồi chuyển trả toàn bộ số tiền mình đã tiêu trong thời gian qua, không thiếu một xu.
Làm xong tất cả, ngọn lửa bực bội trong lòng anh mới dịu đi đôi chút.
Anh nhét điện thoại vào túi.
Đi thôi.
Bên công ty còn cả đống việc đang chờ anh xử lý.
----------
Trang viên Tần gia
Điện thoại của Tần Xuyên Từ rung lên.
Hắn khẽ nhíu mày, mở mắt, cầm điện thoại lên nhìn. Trên màn hình là thông báo tiền chuyển khoản đã vào tài khoản.
Tần Xuyên Từ nhìn chằm chằm dãy số kia, chậm rãi thở ra một hơi.
Sở Dật à... đúng là khó đối phó thật.
Hắn tiện tay ném điện thoại sang một bên, xoay người nằm tiếp, quyết định không quan tâm nữa.
Hai ngày nghỉ cuối cùng rồi. Cứ để em ấy muốn làm gì thì làm vậy đi.
Hai ngày nghỉ trôi qua trong chớp mắt.
Trong lòng Sở Dật đầy lưu luyến, nhưng đến tối ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, anh vẫn phải quay lại trang viên Tần gia, tiếp tục công việc vệ sĩ của mình.
Thế nhưng vừa trở về, anh mới chợt nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Thời thế đã thay đổi rồi.
Thời đại của "Sở Dật - vệ sĩ khu Đèn Đỏ" đã qua.
Bây giờ là phiên bản "người yêu của Tần tổng."
Những đồng nghiệp vệ sĩ trước đây từng gọi anh một tiếng "anh em", giờ nhìn anh với ánh mắt đầy ý vị khó hiểu.
Vị trí làm việc của anh cũng bị điều chuyển.
Không còn tuần tra vòng ngoài nữa, mà bị sắp xếp đứng gác ngay trong căn biệt thự chính.
...Ngay giữa phòng khách.
Đứng đó cứ như có bệnh vậy.
Mặt Sở Dật đen sì.
Anh cảm thấy mình nhất định phải nói chuyện nghiêm túc với các đồng nghiệp, đặc biệt là với cấp trên trực tiếp của mình...
Đội trưởng đội vệ sĩ.